Khi Loan Phượng hiện thân, Dương Khai đang ở ngay trong Ngọc Thanh Sơn.
Có thể nói, trong số những võ giả được tận mắt quan sát Loan Phượng, chỉ có một mình Dương Khai còn sống, những người khác đều đã toàn bộ bỏ mạng.
Đối với đề nghị của Khang Tư Nhiên, hắn dĩ nhiên chẳng có chút hứng thú nào.
Vì vậy, hắn đã uyển chuyển từ chối lời mời của Khang Tư Nhiên. Khang chưởng quỹ tuy cảm thấy đáng tiếc nhưng cũng không nói thêm gì nữa. Dù sao không phải ai cũng muốn lộ mặt trước tinh sứ đại nhân, mong cầu được dìu dắt, mỗi người mỗi chí, không thể cưỡng cầu.
Khang Tư Nhiên ngược lại rất bội phục tâm tính thản nhiên không câu nệ của Dương Khai, cho nên sau khi dặn dò hắn nghỉ ngơi cho tốt mấy ngày nữa thì liền rời đi.
Dương Khai dọn dẹp sơ qua một lượt rồi cũng rời khỏi Linh Đan Phường, trở về động phủ mình đã thuê ở Phong Lâm Thành.
Ngày hôm sau, một chiếc lâu thuyền cực kỳ khổng lồ, khí thế hùng vĩ, trang hoàng xa hoa từ trong phủ thành chủ bay lên, thẳng tiến về hướng Ngọc Thanh Sơn. Trên lâu thuyền có dấu hiệu trăng sao giao nhau...
Đó là biểu tượng của Tinh Thần Cung, bá chủ Nam Vực.
Toàn bộ võ giả Phong Lâm Thành không ai không chấn động.
Mà vào lúc này, Dương Khai lại thuê một chiếc xe ngựa Bạch Ngọc Long Mã, bảo phu xe chạy tới một con phố ở thành tây.
Phong Lâm Thành tuy không nổi danh ở Nam Vực, nhưng diện tích chiếm giữ lại cực kỳ rộng lớn, trong thành không cho phép phi hành cũng không cho phép điều khiển bí bảo phi hành, các võ giả muốn tiết kiệm thời gian đi lại cũng chỉ có thể thuê xe ngựa Bạch Ngọc Long Mã. Nghe nói Bạch Ngọc Long Mã này có huyết mạch của Thần Long thượng cổ, nhưng đã vô cùng mỏng manh. Tính tình của chúng ôn hòa, dễ dàng thuần hóa, hơn nữa dáng vẻ lại nhanh nhẹn, dùng để kéo xe là thích hợp không gì bằng.
Chưa đến nửa canh giờ, xe đã đến nơi.
Dương Khai thanh toán phí xe, xuống ngựa, đi tới một góc hoang vắng, từ trong không gian giới chỉ lấy ra một bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn để mặc vào, kéo mũ trùm che kín mặt mình, rồi mới ung dung đi vào con phố cực kỳ náo nhiệt kia.
Nơi này chính là chợ đen của Phong Lâm Thành!
Hắn tuy đến Phong Lâm Thành chưa lâu, nhưng đối với khu chợ đen này cũng đã tìm hiểu rõ ràng.
Cái gọi là chợ đen, là một nơi không thể tồn tại quang minh chính đại, nhưng lại được phủ thành chủ Phong Lâm Thành ngầm cho phép. Nơi này có rất nhiều chiến lợi phẩm sau khi giết người cướp của; rất nhiều thứ không thể công khai rao bán, ở đây đều có thể dễ dàng tìm được nguồn tiêu thụ.
Còn có một số vật phẩm không rõ lai lịch cũng có thể được rao bán ở nơi này.
Các võ giả ra vào chợ đen đều tự giác tuân thủ một quy tắc, không hỏi xuất xứ vật phẩm, không hỏi danh tính lai lịch người bán, hai bên thỏa thuận xong giá cả, giao dịch hoàn tất là xem như không còn liên quan gì đến nhau.
Ở nơi thế này rất dễ tìm được vài món đồ tốt, cho nên rất được các võ giả Phong Lâm Thành ưa chuộng, mỗi ngày đều đông đúc nhộn nhịp.
Thế nhưng cũng chính vì quy tắc đặc biệt kia mà tồn tại không ít kẻ đầu cơ trục lợi, cầm hàng giả, hàng kém chất lượng rao bán với giá hàng tốt... chuyện này đòi hỏi nhãn lực và kiến thức của người mua, nếu vì lòng tham mà bị lừa gạt thì cũng chỉ có thể tự trách mình, không thể oán người khác.
Dương Khai vốn còn lo lắng trang phục của mình có thể sẽ thu hút sự chú ý của người khác hay không, dù sao ăn mặc giấu đầu hở đuôi như vậy, trông không giống người tốt cho lắm.
Tuy nhiên sau khi hắn bước vào con phố chợ đen này, liền phát hiện suy nghĩ của mình quả thực là thừa thãi.
Võ giả ăn mặc tương tự như hắn có cả đống, khắp nơi đều có, phát hiện này lập tức khiến hắn bình tĩnh lại.
Mà hắn vừa mới bước vào con phố, liền có một lão già lấm la lấm lét lén lút đến gần, vẻ mặt thần bí, kéo góc áo Dương Khai, ánh mắt láo liêng, ra hiệu cho hắn đến một bên nói chuyện.
- Có lời gì cứ nói thẳng! Dương Khai lạnh lùng nói.
- Vị huynh đệ này, lão hủ tìm ngươi là có chuyện tốt muốn báo, ở nơi này sao nói được, cẩn thận tai vách mạch rừng! Lão già kia vừa nói, vừa liếc mắt nhìn quanh, cảnh giác như một con chuột già đang trộm thức ăn.
- Vậy thì đừng nói! Dương Khai dĩ nhiên biết ở nơi này, hạng người nào cũng có, làm sao có tâm tình lãng phí thời gian với một người xa lạ.
Nói xong, hắn liền sải bước đi về phía trước.
- Này, tiểu huynh đệ đừng vội đi!
Lão già vội vàng chạy theo, chặn trước mặt Dương Khai, làm ra vẻ bất đắc dĩ nói: - Được rồi, tiểu huynh đệ xem ra là người bận rộn, vậy lão hủ sẽ không lãng phí thời gian của ngươi, ngươi xem thử vật này!
Nói dứt lời, lão từ trong ngực lấy ra một tấm da thú nhàu nát, trông đã có nhiều năm tuổi. Tấm da thú kia không biết được làm từ da của loại yêu thú nào mà vẫn còn dao động năng lượng không yếu, trên da thú, từng đường nét phức tạp đan chéo dọc ngang, trông vô cùng thâm ảo.
Lão già chỉ lướt tấm da thú qua trước mặt Dương Khai vài cái rồi nhanh như chớp thu lại, ngay sau đó nói với vẻ mặt vô cùng đau khổ: - Không giấu gì tiểu huynh đệ, tấm tàng bảo đồ này chính là bảo vật tổ tiên lão hủ truyền lại, tổ tiên lão hủ từng đi theo chính là vị Phệ Thiên Đại Đế kinh thiên động địa kia, mà tàng bảo đồ này chỉ đến nơi cất giấu bảo tàng của Phệ Thiên Đại Đế. Lão hủ thực lực thấp kém, không đủ sức đi tìm bảo tàng, hôm nay vừa thấy tiểu huynh đệ liền vô cùng hợp ý, bán rẻ tấm tàng bảo đồ này cho ngươi, thế nào?
- Phệ Thiên Đại Đế? Dương Khai nhướng mày.
- Đúng vậy!
- Chính là vị Đại Đế có Phệ Thiên Chiến Pháp kia?
- Ngoài ngài ấy ra còn có thể là ai? Lão già mặt mày hớn hở nhìn Dương Khai: - Hóa ra tiểu huynh đệ biết Phệ Thiên Chiến Pháp, đó chính là công pháp đỉnh cấp khiến trời đất đều không dung. Không giấu gì tiểu huynh đệ, công pháp này rất có khả năng là ở trong tàng bảo... nếu tiểu huynh đệ có thể đoạt được công pháp này, ngày sau thành tựu sánh ngang Thập Đại Đế Tôn cũng chỉ trong tầm tay mà thôi!
- Ha ha... Ta đã có Phệ Thiên Chiến Pháp rồi, cho nên không có hứng thú với tàng bảo đồ của lão, lão tìm người khác đi!
- Năm ngàn nguyên tinh bán cho ngươi! Cơ duyên ngàn năm có một đấy, tiểu huynh đệ có nên cân nhắc một chút không? Lão già kêu réo phía sau Dương Khai.
Dương Khai không hề có ý đáp lại.
Lão già lập tức lộ vẻ giận dữ trên mặt: - Xú tiểu tử, không mua thì thôi, lại còn khoác lác nói mình có Phệ Thiên Chiến Pháp, thật sự tưởng lão phu là kẻ ngốc sao?
Nói xong, lão lại tự lẩm bẩm: - Chẳng lẽ mánh khóe này quá dễ bị người ta nhìn thấu sao... Có nên đổi phương pháp khác không đây?
Đang lúc lão rầu rĩ vì đã mấy tháng không lừa được ai, trong người không còn một đồng nào... bỗng từ lối vào lại có một võ giả đi tới, mà võ giả kia rõ ràng là một thiếu nữ trông chừng mười bảy, mười tám tuổi. Thiếu nữ có dáng người yêu kiều, vóc dáng cũng cực kỳ xuất sắc, chỉ tiếc là trên nửa bên má có một vết bớt lớn hình trăng lưỡi liềm, phá hỏng toàn bộ vẻ đẹp, khiến người ta phải thầm than tiếc nuối.
Thiếu nữ lanh lợi tràn đầy sức sống từ bên kia đi tới, giống như một tiểu tinh linh hoạt bát, gương mặt ngây thơ hồn nhiên.
Lão già thấy thế lập tức đi lên đón, trên mặt nở nụ cười vô cùng hòa ái.
- Lão... lão làm gì thế? Thiếu nữ hoảng sợ, lập tức lùi lại vài bước, cảnh giác nhìn lão già.
- Cô nương đừng sợ! Lão hủ không có ác ý! Lão già cười càng thêm hòa ái.
- Vậy lão muốn làm gì? Thiếu nữ nhìn lão già từ trên xuống dưới, trong đôi mắt đẹp trong veo bất giác mang theo một tia cảnh giác.
Lão già cười ha hả, ra vẻ cao thâm: - Lão hủ và cô nương hữu duyên tương ngộ tại đây, muốn tặng cho cô nương một phen đại cơ duyên!
Thiếu nữ vừa nghe, đôi mắt đẹp lập tức tỏa sáng, ngạc nhiên hỏi: - Đại cơ duyên, đại cơ duyên gì vậy? Nói mau, nói mau!
Sâu trong lòng nàng vui mừng khôn xiết, thầm nghĩ: "Thì ra những câu chuyện truyền thuyết mà Phượng di kể cho mình hồi nhỏ không phải là lừa gạt, trên đời quả thật có chuyện cơ duyên tạo hóa này! Trong những câu chuyện đó, vốn là võ giả rất bình thường bởi vì được một vài lão nhân thần bí chỉ điểm và ban tặng chỗ tốt, từ đó một bước lên mây, bỗng nhiên nổi danh, thành tựu sự nghiệp vĩ đại vô thượng, được vô số người kính ngưỡng sùng bái."
Hồi nhỏ nàng say sưa nghe những câu chuyện này, nhưng đi ra ngoài hơn nửa năm nay cũng không gặp được, thiếu nữ luôn nghĩ đây chẳng qua là Phượng di lừa gạt mình... Bây giờ xem ra, dĩ nhiên không phải như thế.
Hiện tại có lão nhân thần bí muốn tặng đại cơ duyên cho mình, thiếu nữ vô cùng kích động, tâm hồn thiếu nữ nhảy nhót vui mừng... Trong nháy mắt, lão già gian giảo lừa gạt kia trong mắt thiếu nữ liền biến thành thế ngoại cao nhân cực kỳ lợi hại, mà sở dĩ xuất hiện trong dòng người nơi đây, chính là để tìm truyền nhân y bát thích hợp!
Mà chính mình, không thể nghi ngờ là thiên tài tuyệt thế có một không hai trong ngàn vạn người kia, cho nên mới được cao nhân có mắt nhìn người chọn trúng.
Về phần cách ăn mặc tùy tiện, thậm chí là... Ừm, có chút bẩn thỉu kia... thế ngoại cao nhân không phải chính là như vậy sao?
- Hà hà... Lão già cười cao thâm khó lường, để lộ một hàm răng vàng khè, sau đó thò tay vào ngực, từ trong lòng lấy ra tấm da thú nhàu nhĩ kia...
- - - - - - - - - - -
- Bà bà, cửa hàng này có thu linh đan không? Dương Khai đứng trước một gian hàng, nhìn lão ẩu tóc bạc trắng phơ, trông có vẻ run rẩy kia, hỏi.
- Năm trăm nguyên tinh một cái, là lão thân tự tay luyện chế! Lão ẩu nhìn Dương Khai với vẻ mặt tươi cười, chỉ vào một đống đồ vật không biết là gì trước mặt, nói.
Dương Khai nhíu mày nói: - Ta hỏi là, cửa hàng này có thu linh đan không?
- Này, ngươi muốn mua hai cái à? Coi như bán rẻ cho ngươi, hai cái chín trăm nguyên tinh, không mặc cả! Lão ẩu vẫy tay liên tục, dáng vẻ như ngươi chiếm được món hời lớn lắm rồi.
- Đừng giả câm giả điếc với ta, có tin ta lật sạp của bà lên không?
Dương Khai hung tợn nhìn lão ẩu, đồng thời để lộ ra một tia dao động lực lượng của cường giả Hư Vương Tam Tầng Cảnh.
Lão ẩu biến sắc, thoáng chốc không còn chút vẻ già nua yếu ớt trước đó, ngược lại ánh mắt dữ tợn nói: - Lũ trẻ bây giờ thật không biết kính già yêu trẻ chút nào! Đúng là không biết lễ phép!
- Tu vi Hư Vương Nhất Tầng Cảnh lại ở đây giả điếc, bà muốn đùa ta sao? Dương Khai khinh bỉ nhìn lão ẩu.
- Qua bên kia kìa, đừng cản trở lão thân làm ăn, đầu năm nay, buôn bán khó khăn lắm! Lão ẩu thuận tay chỉ về một hướng, trong nháy mắt, lại khôi phục bộ dáng run rẩy vừa rồi, dường như gió thổi cũng ngã.
Theo hướng lão ẩu chỉ, Dương Khai rất nhanh đi tới một gian hàng.
Tiểu nhị của cửa hàng ngược lại là người bình thường, không giống lão ẩu và lão già gặp trước đó, sau khi hỏi rõ ý đồ của Dương Khai, liền nhiệt tình đón hắn vào, đồng thời còn sắp xếp một gian phòng riêng, dâng trà nước bảo Dương Khai chờ một lát, rồi cung kính lui ra.
Dương Khai cũng không nóng nảy, vừa thưởng thức trà thơm, vừa lẳng lặng chờ đợi...
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe