Nghe Khang Tư Nhiên giải thích, Dương Khai mới hiểu rõ ngọn nguồn câu chuyện.
Ngũ Sắc Bảo Tháp, thì ra chính là chí bảo vô thượng của Tinh Thần Cung, nổi danh khắp Tinh Giới.
Nó không đơn thuần chỉ là một món Đế Bảo, mà bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp còn tự thành một thế giới riêng, cũng gần giống như Huyền Giới Châu, nhưng so với Huyền Giới Châu trong tay Dương Khai lại càng thêm hoàn thiện hơn nhiều.
Nghe đồn Ngũ Sắc Bảo Tháp là do chủ nhân Tinh Thần Cung, Minh Nguyệt Đại Đế luyện chế ra, nhưng kỳ thật trước khi Minh Nguyệt Đại Đế thành danh, Ngũ Sắc Bảo Tháp cũng đã có hình thái sơ khai của mình rồi.
Chỉ có điều, sau khi Minh Nguyệt Đại Đế chiếm được, liền luyện hóa cải tiến, mới tạo nên hình thái cuối cùng này.
Không gian bên trong bảo tháp, nghe đồn là một di tích chiến trường cổ, bên trong lưu lại không ít thượng cổ bảo vật và linh dược quý hiếm. Địa hình bên trong chiến trường biến ảo khôn lường, là nơi rèn luyện mà các đệ tử Tinh Thần Cung yêu thích nhất.
Đệ tử Tinh Thần Cung chỉ cần đạt tới yêu cầu nhất định, đều có thể đi vào bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp rèn luyện.
Ở nơi đó, họ tinh luyện bản thân, tăng cường tu vi và kỹ năng chiến đấu, cảm ngộ bản chất võ đạo, những pháp tắc lĩnh vực huyền diệu.
Tuy Ngũ Sắc Bảo Tháp đã tồn tại vô số năm, có vô số võ giả đã tiến vào trong đó rèn luyện, tìm kiếm cơ duyên của bản thân, nhưng bảo vật bên trong lại chỉ tăng chứ không giảm.
Nguyên nhân không gì khác, chính là võ giả đi vào trong đó cũng không phải là không hề gặp nguy hiểm, rất nhiều đệ tử Tinh Thần Cung đã bỏ mạng ở bên trong, nhẫn trữ vật của những người này hiển nhiên cũng lưu lại trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, trở thành mục tiêu của các võ giả tiếp theo.
Tổng cộng Ngũ Sắc Bảo Tháp có năm tầng. Tầng thứ nhất và thứ hai dành cho võ giả Hư Vương Cảnh tiến vào rèn luyện. Tầng thứ ba và thứ tư dành cho võ giả Đạo Nguyên Cảnh tiến vào rèn luyện. Về phần tầng thứ năm cao nhất kia, dành cho võ giả Đế Tôn Cảnh rèn luyện, truy tìm đại đạo ở trong đó.
Trong bảo tháp không chỉ ẩn chứa bí bảo thượng cổ và linh thảo diệu dược sinh trưởng vô số năm, mà còn có một thứ khiến cho các võ giả cực kỳ động tâm, đó chính là pháp tắc thiên địa và căn nguyên tinh tú thậm chí ngẫu nhiên còn xuất hiện.
Bởi vì nơi đó là một di tích chiến trường cổ. Ở thời kỳ thượng cổ, vô số đại năng dị sĩ đã đại chiến trong đó, khiến cho thiên địa tan vỡ, tinh thần tan nát, pháp tắc vỡ vụn. Cho nên ở bên trong bảo tháp không thiếu những lực lượng pháp tắc khiếm khuyết và căn nguyên tinh tú không hoàn chỉnh.
Hai thứ này đều không hoàn chỉnh, nhưng bên trong đó lại thai nghén vô vàn điều kỳ diệu, bất kỳ võ giả nào cảm ngộ được đều có tác dụng cực lớn.
Sau khi võ giả tu luyện đến Hư Vương Cảnh xong sẽ là Đạo Nguyên Cảnh, bắt đầu lĩnh ngộ pháp tắc. Có điều võ giả Đạo Nguyên Cảnh chỉ có thể vận dụng pháp tắc một cách đơn giản mà thôi, còn thật sự biến pháp tắc thành của mình, vận dụng tùy tâm thì chỉ có cường giả Đế Tôn Cảnh mới có thể chạm đến.
Trong Tinh Giới có vô số võ giả Hư Vương Cảnh đã chuyển hóa hoàn toàn nguyên lực trong cơ thể, nhưng vẫn không thể tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh, mà cản trở lớn nhất chính là không thể cảm ngộ được pháp tắc thiên địa.
Cũng chính vì nguyên nhân này, cho nên các võ giả Tinh Chủ mới được hoan nghênh đến vậy trong Tinh Giới.
Giống như Dương Khai, từ khi còn là Phản Hư Cảnh đã bước đầu cảm ngộ qua pháp tắc thiên địa của U Ám Tinh. Tuy rằng đó chỉ là pháp tắc của một hành tinh tu luyện, không thể so sánh với pháp tắc trong toàn bộ thiên địa, nhưng một pháp thông vạn pháp thông, Dương Khai cũng coi như đã đặt chân vào ngưỡng cửa pháp tắc. Sau này khi hắn tấn cấp Đạo Nguyên Cảnh cũng sẽ không gặp bình cảnh quá lớn, thậm chí ngay cả khi tấn cấp lên Đế Tôn Cảnh cũng sẽ thuận lợi hơn.
Nhưng sự hoan nghênh này không chỉ đơn thuần là sự kính phục, mà còn có những cường giả khác ghen ghét và muốn cướp đoạt! Doãn Nhạc Sinh của Hoàng Tuyền Tông là một minh chứng rõ nhất.
Cho nên Dương Khai sẽ không lộ ra bí mật thân phận Tinh Chủ của mình.
- Nói như vậy, Dương đan sư hẳn đã hiểu rõ khi Ngũ Sắc Bảo Tháp mở ra sẽ có bao nhiêu chỗ tốt rồi chứ?
- Hiểu rồi, nếu quả thật như vậy thì Ngũ Sắc Bảo Tháp đúng là một nơi không tệ chút nào. Dương Khai gật gật đầu.
- Không chỉ có như vậy thôi đâu. Khang Tư Nhiên mỉm cười: - Dương đan sư cũng biết, trong Phong Lâm Thành lúc này rồng rắn lẫn lộn, các thế lực lớn nhỏ tới đây vô số. Cho nên sau khi tinh sứ đại nhân chủ trì mở ra Ngũ Sắc Bảo Tháp, thì những thế lực đứng đầu kia sao có thể bỏ qua cơ hội này chứ?
- Ý của Khang chưởng quỹ là... Dương Khai giật mình, lập tức nghĩ tới một khả năng.
- Hắc hắc hắc... Không giấu gì Dương đan sư, Thiên Vũ Thánh Địa, Vô Hoa Điện, Thanh Dương Thần Điện cùng nhiều thế lực khác, mỗi một thế lực đều lấy ra một lượng lớn vật tư trân quý đưa vào bên trong không gian bảo tháp, cho nên bên trong chẳng những có linh đan diệu dược, mà còn có công pháp bí thuật, thậm chí còn có bí bảo cấp Đạo Nguyên!
Dương Khai lập tức hai mắt sáng lên.
Nếu quả thật là như vậy, thì chỉ sợ toàn bộ Phong Lâm Thành đều phải sôi trào.
Lúc bình thường, những tán tu hoặc các võ giả xuất thân không cao muốn lấy được một chút lợi ích từ các thế lực lớn quả thực khó như lên trời, nhưng lần này có cơ duyên trời cho như vậy, vô số bảo vật giấu bên trong bảo tháp, chỉ chờ người hữu duyên tìm kiếm, cho nên rất nhiều võ giả sao có thể bỏ qua việc đổ xô vào tìm kiếm chứ?
- Thiên Vũ Thánh Địa thậm chí còn lấy ra ba quả Đạo Nguyên Quả đưa vào trong đó! Vẻ mặt Khang Tư Nhiên đột nhiên phấn chấn hẳn lên, giọng nói cũng không kìm được mà run rẩy: - Dương đan sư, ngươi thân là luyện đan sư, tác dụng của Đạo Nguyên Quả có lẽ rõ ràng hơn ai hết.
- Đạo Nguyên Quả dùng để luyện chế Đạo Nguyên đan sao? Dương Khai kinh ngạc thốt lên.
- Đúng vậy! Hai tay Khang Tư Nhiên không kiềm chế được run rẩy, khiến tách trà đang bưng trên tay rung rinh, trà đổ đầy xuống đất: - Chính là Đạo Nguyên Quả đó, cả Tinh Giới, cũng chỉ có một vài thế lực đứng đầu mới có thể bồi dưỡng ra, mà ở bên trong Nam Vực, cho dù là Tinh Thần Cung cũng không có Đạo Nguyên Quả thụ. Duy nhất chỉ có Thiên Vũ Thánh Địa, không kể chi nhánh nào, mỗi mười năm cũng chỉ sinh ra sáu Đạo Nguyên Quả mà thôi. Lần này lấy ra ba quả một lúc, Thiên Vũ Thánh Địa đúng là đã đại xuất huyết rồi.
- Khang chưởng quỹ muốn Đạo Nguyên Quả sao? Dương Khai thấy vẻ mặt lão hơi bất thường, lập tức có suy đoán.
- Đương nhiên là lão hủ muốn! Khang Tư Nhiên cười khổ nói: - Không giấu gì Dương đan sư, lão hủ dậm chân tại Hư Vương tam tầng cảnh này đã hơn hai trăm năm, lão hủ cũng biết tư chất của mình không cao, nếu đoán không lầm thì cuộc đời này chỉ sợ sẽ dừng lại trước Đạo Nguyên Cảnh. Nhưng nếu quả thật có một quả Đạo Nguyên Quả mà nói... lão hủ cũng có thể thử đột phá bình cảnh, không cần biết có thành công hay không, nhưng đó cũng là một tia hy vọng!
Tuy Khang Tư Nhiên là chưởng quỹ Linh Đan Phường, là người của Tử Nguyên Thương Hội, nhưng bởi vì thực lực của lão không cao, địa vị trong Tử Nguyên Thương Hội cũng không cao, cho nên lão căn bản không có tư cách nhận được thứ quý giá như Đạo Nguyên đan từ thương hội.
Một viên Đạo Nguyên đan có thể tạo ra một võ giả Đạo Nguyên Cảnh. Tử Nguyên Thương Hội sẽ không tùy ý ban cho thuộc hạ, phải có công lao tương ứng mới được.
Khang Tư Nhiên phải ở trong Phong Lâm Thành này vài trăm năm, đồng thời phải có cống hiến nhất định, thì có lẽ mới có khả năng được ban cho Đạo Nguyên đan.
Cho nên Dương Khai có thể hiểu được sự kích động của Khang Tư Nhiên lúc này.
Bởi vì một quả Đạo Nguyên Quả có thể luyện chế một lò đan, mà một lò Đạo Nguyên đan nhiều nhất cũng chỉ có chín viên, cho nên chỉ cần lão có thể đoạt được Đạo Nguyên Quả, thì bất kể tìm ai luyện chế cũng có được ít nhất vài viên Đạo Nguyên đan.
Một khi lão tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh, thì thân phận và địa vị của lão ở Tử Nguyên Thương Hội sẽ hoàn toàn khác biệt, cũng không cần phải cứ mãi bám trụ ở một nơi nhỏ bé như Phong Lâm Thành này nữa.
Không chỉ Khang Tư Nhiên mong muốn, mà ngay cả Dương Khai cũng có nhu cầu đối với Đạo Nguyên đan.
Một khi nguyên lực của hắn chuyển hóa hoàn tất, lại cảm ngộ được một tia pháp tắc, thì hắn sẽ có tư cách tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh. Đến lúc đó Đạo Nguyên đan sẽ có thể giúp cho xác suất đột phá thành công của hắn tăng vọt.
- Dương đan sư, chuyến đi Ngũ Sắc Bảo Tháp lần này, ngươi sẽ vào chứ? Khang Tư Nhiên đã bình tĩnh hơn một chút, nhìn Dương Khai hỏi.
- Việc trọng đại như thế, tất nhiên là phải tham gia chứ. Dương Khai mỉm cười.
- Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Khang Tư Nhiên cười ha hả: - Bỏ qua lần này, cả đời cũng không thể tiến vào Ngũ Sắc Bảo Tháp được nữa.
- Nhưng Khang chưởng quỹ... nếu quả thật như vậy, thì chuyến đi này chỉ sợ sẽ hung hiểm vạn phần, ta và ngươi đều là Hư Vương tam tầng cảnh, đối mặt với địch nhân Hư Vương Cảnh không cần lo lắng gì, nhưng nhỡ đâu đụng phải cao thủ Đạo Nguyên Cảnh...
- Ha ha, Dương đan sư không cần lo lắng khả năng đó đi. Khang Tư Nhiên xua tay, mỉm cười nói: - Ngũ Sắc Bảo Tháp cũng không phải dễ dàng được mở ra như vậy. Lần này tinh sứ đại nhân rộng lượng ban ân để cho võ giả Phong Lâm Thành chúng ta tiến vào, nhưng sao có thể mở ra toàn bộ bảo tháp được? Lần này sẽ chỉ mở ra một hai tầng, cho nên chỉ có võ giả Hư Vương Cảnh trở xuống mới có thể đi vào trong đó, sẽ không có võ giả Đạo Nguyên Cảnh đi vào.
- Đúng vậy sao? Dương Khai ngạc nhiên.
Tuy nhiên nghĩ kỹ lại, hắn cũng có thể hiểu được.
Dù sao đi nữa Ngũ Sắc Bảo Tháp cũng là Đế Bảo, một lần mở ra chắc chắn sẽ tiêu hao không ít. Vị tinh sứ Tinh Thần Cung kia cho dù thực lực cao hơn nữa, cũng không có khả năng mở ra toàn bộ.
Như vậy sẽ khiến cho Tinh Thần Cung tổn thất rất lớn.
Nhưng đây chính là điều mà Dương Khai vui mừng nhìn thấy.
Chỉ cần không có võ giả Đạo Nguyên Cảnh, thì hắn cũng không cần e ngại bất cứ điều gì, đến lúc đó chỉ cần cẩn thận đề phòng những nguy hiểm vốn có bên trong bảo tháp là được.
- Đúng vậy, ta vội vàng gọi Dương đan sư đến đây, chính là muốn nói cho ngươi biết chuyện này. Tin tức này vẫn chưa truyền ra chính thức, chỉ có những người theo tinh sứ đại nhân vào Ngọc Thanh Sơn mới biết được. Ta cũng là nghe tin tức từ thành chủ đại nhân, nếu Dương đan sư đã biết thì xin hãy sớm chuẩn bị.
- Đa tạ Khang chưởng quỹ đã thông báo. Dương Khai cảm kích nói.
- Dương đan sư khách khí quá, nếu không có ngươi, Linh Đan Phường đã không chống đỡ nổi. Đây coi như là một chút báo đáp của lão hủ, không cần để tâm, không cần để tâm.
- Đã như vậy, Dương mỗ xin cáo từ trước, quả thật ta cần về chuẩn bị một phen. Dương Khai đứng lên nói.
- Vậy ba ngày sau gặp lại.
Khang Tư Nhiên hơi ôm quyền.
Dương Khai gật gật đầu, rất nhanh rời khỏi Linh Đan Phường.
Khi quay trở về động phủ của mình, hắn liền lấy những dược liệu từ vườn thuốc trong Tiểu Huyền Giới ra, bắt đầu luyện chế linh đan.
Tuy rằng đi vào trong đó đều là võ giả Hư Vương Cảnh trở xuống, Dương Khai không lo lắng gặp phải địch nhân quá mạnh, nhưng những linh đan này càng nhiều càng tốt, nhỡ đâu gặp phải tình huống nguy cấp cũng có thể ứng phó kịp thời.
Số lượng dược liệu không ít, hắn toàn tâm toàn ý tập trung tinh thần luyện chế, hết lò này đến lò khác.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn