Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1996: CHƯƠNG 1996: THĂNG LONG ĐÀN

Trên Tế đàn cổ xưa đặt hàng chục món vật phẩm không rõ danh tính, tất cả đều được bao phủ bởi một màn sáng đen kịt, tựa như một chiếc bát úp ngược. Nhìn xuyên qua màn sáng, tuy không thể thấy rõ ràng, nhưng cũng có thể nhận ra hình dáng mờ ảo bên trong.

Những vật phẩm được bao phủ bởi quầng sáng gồm rất nhiều chủng loại khác nhau.

Có bí bảo hình chùy, hình kiếm, chủy thủ, có bí điển công pháp ố vàng, còn có năm bình ngọc. Mỗi một thứ nhìn qua đã thấy phi phàm, nhất là những bí bảo kia, không ngờ lại tỏa ra ba động năng lượng cực kỳ mạnh mẽ, thấp nhất cũng là bí bảo cấp Đạo Nguyên.

Điều này làm cho Dương Khai vừa nhìn thấy đã đỏ mắt thèm thuồng.

Chẳng những là hắn, mà chư vị võ giả khác cũng đều đổ dồn ánh mắt tham lam, khao khát về phía Tế đàn.

- Những thứ này chẳng lẽ chính là vật phẩm mà mấy thế lực lớn kia đưa vào sao? Có lẽ Đạo Nguyên Quả cũng ở chỗ này đó! Bên cạnh bỗng nhiên truyền tới tiếng nói chuyện của một võ giả.

- Đều không phải! Có người tiếp lời: - Ta đến tương đối sớm, nghe nói Tế đàn này là từ dưới lòng đất đột nhiên trồi lên, không phải có sẵn, dường như là có vị bằng hữu nào đó chạm phải cấm chế nên mới làm cho Tế đàn hiện ra, mà những vật phía trên đều phát ra khí tức cổ xưa không hề tiêu tán, do đó không thể là vật phẩm của các thế lực kia được.

- Nói vậy thì vật phẩm trên Tế Đàn chẳng phải là đã sớm đặt ở chỗ này, là bảo vật từ thời thượng cổ để lại sao?

- Có lẽ là như vậy!

- Vậy còn chờ gì nữa, mau tới đoạt lấy đi.

Bảo vật từ thời thượng cổ để lại, không ngờ vẫn được bảo tồn hoàn hảo như thế. Vậy giá trị của nó quả thật không thể đong đếm, so với bảo vật của mấy thế lực lớn đưa vào còn quý giá hơn vô số lần. Tin tức này truyền ra, lập tức khiến vô số võ giả nhiệt huyết sôi trào.

Rất nhiều võ giả vốn vẫn còn do dự muốn quan sát thêm cũng không kiềm chế được nữa, vội vàng dốc hết dũng khí xông lên phía trước. Bọn họ vừa động, lập tức những người khác cũng kích động theo, càng ngày càng có nhiều võ giả bắt đầu hành động.

Ngay cả Dương Khai cũng bắt đầu hành động, nhưng hắn cũng không xông lên hàng đầu mà tụt lại ở phía sau, như vậy hắn sẽ có đủ thời gian quan sát động tĩnh của các võ giả phía trước, tránh cho không cẩn thận rơi vào bẫy rập.

- Chư vị chậm đã! Đúng lúc này, một tiếng quát nhẹ đầy uy lực chợt vang lên, ngay sau đó, một thanh niên mặc áo trắng, phong thái ung dung bỗng nhiên bay lên cao.

Thanh niên này môi hồng răng trắng, dung mạo tuấn tú, ánh mắt có thần, khí độ bất phàm. Vừa nhìn liền biết xuất thân không tầm thường.

- Chư vị xin hãy bình tĩnh chớ nóng vội, nghe ta nói một lời. Thanh niên kia lại hô lên.

Rất nhiều võ giả nhướng mày, không kiên nhẫn ngẩng đầu nhìn lên, dù sao bảo vật đang ở trước mắt, bỗng nhiên lại có người ngăn cản bọn họ đi tới, quả thực là khiến cho người ta khó chịu. Ngăn cản người khác phát tài chẳng khác nào thù giết cha mẹ, mối thù này chính là không đội trời chung.

Tuy nhiên, sau khi mọi người thấy rõ khuôn mặt người này, không ít người liền tỏ ra ngoan ngoãn dừng lại, một số khác cũng chợt hiểu ra.

- Thì ra là Sở Hà công tử của Khương gia! Trong đám người, có võ giả nhận ra thanh niên này liền ôm quyền nói: - Không biết Khương công tử có ý gì? Chẳng lẽ muốn dựa vào uy thế của Khương gia, độc chiếm những bảo vật trên Tế Đàn này sao? Nếu là như vậy, xin Khương công tử không cần nói nhiều.

- Đúng vậy, bảo vật dành cho người có duyên, tuy rằng Khương gia tại Phong Lâm Thành cũng coi như là một thế lực không tầm thường, nhưng nơi này là Ngũ Sắc Bảo Tháp, nếu Khương công tử định độc chiếm thì xin hãy tự lượng sức một chút. Có người lập tức phụ họa nói.

Nghe bọn hắn nói như vậy, Dương Khai lập tức biết được thân phận của thanh niên này.

Người của Khương gia tại Phong Lâm Thành!

Trong Phong Lâm Thành, dưới phủ thành chủ còn có vài thế lực gia tộc, trong đó Khương gia là thế lực không nhỏ, có một lão tổ cảnh giới Đạo Nguyên nhất tầng. Mặc dù Dương Khai không có quan hệ gì với Khương gia, nhưng ban đầu ở trong Ngọc Thanh Sơn, hắn đã từng thấy qua mấy thi thể của võ giả Khương gia bị Loan Phượng đánh chết.

Lần này tiến vào Ngũ Sắc Bảo Tháp, hầu như toàn bộ đều là võ giả Phong Lâm Thành, nên hiển nhiên có không ít người nhận ra Khương Sở Hà, cho dù không nhận ra, cũng đã nghe qua tên của hắn.

Tuy nhiên... đúng như những người kia đã nói, nếu như là ở Phong Lâm Thành, có lẽ mọi người còn cố kỵ thực lực của vị lão tổ Khương gia một chút mà nể mặt Khương Sở Hà. Nhưng ở trong Ngũ Sắc Bảo Tháp này, Khương gia không còn có năng lực uy hiếp nữa.

Huống chi bảo vật đang ở trước mắt.

"Người chết vì tiền, chim chết vì mồi" mãi mãi là chân lý, hiện tại đừng nói Khương Sở Hà, cho dù là vị lão tổ Khương gia đích thân tới, thì mấy trăm Hư Vương Cảnh cũng không sợ chút nào.

Khương Sở Hà cũng không phật lòng, nghe vậy cười nói: - Vị bằng hữu này nói quá rồi, nơi này tập trung mấy trăm đồng đạo, cho dù Khương mỗ có gan lớn bằng trời cũng không dám chọc giận nhiều người như vậy. Chuyện độc chiếm bảo vật gì đó, cho tới bây giờ Khương mỗ cũng chưa từng nghĩ qua.

- Vậy Khương công tử muốn làm gì?

Khương Sở Hà tiếp tục cười nói: - Khương mỗ chỉ muốn nói cho chư vị biết, nơi có lợi ích ắt có nguy hiểm, huống chi nơi này còn là Ngũ Sắc Bảo Tháp! Chẳng lẽ chư vị cho rằng, vật phẩm trên Tế Đàn kia thật sự dễ dàng lấy được như vậy sao? Nếu đúng như vậy, chỉ sợ những thứ này đã sớm không còn ở đây rồi, sao có thể còn để lại đây chờ chúng ta tới lấy chứ?

- Điều này hiển nhiên là chúng ta biết, nhưng... nếu như có nguy hiểm mà không dám tiến lên, vậy còn tu luyện làm cái gì? Ta cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi! Người lúc nãy vừa lên tiếng hừ lạnh nói.

- Vị bằng hữu này thật là can đảm! Khương Sở Hà mỉm cười nhìn người kia nói:

- Nhưng trước tiên... có lẽ bằng hữu nên tìm hiểu xem Tế đàn này rốt cuộc là gì, cái gọi là "biết người biết ta trăm trận trăm thắng" là vậy đó.

- Ta lần đầu tiến vào Ngũ Sắc Bảo Tháp này, làm sao biết được Tế đàn này là cái gì chứ? Người kia gật gù đồng ý, nhưng rất nhanh sau đó lại ngạc nhiên nhìn Khương Sở Hà nói: - Chẳng lẽ Khương công tử biết sao? Nếu vậy, xin Khương công tử chỉ giáo.

Khương Sở Hà lắc lắc đầu:

- Khương mỗ cũng không rõ lắm, nhưng ta nghĩ... trong này phải có người biết.

Vừa nói, hắn vừa quay đầu nhìn về một nơi trong đám đông, mỉm cười nói: - Tần tiểu thư, ngươi nói đi?

Mọi người theo ánh mắt của hắn nhìn lại, liền thấy trong đám đông có một nữ tử được các võ giả vây quanh như chúng tinh phủng nguyệt, nữ tử này cũng không lớn tuổi, chỉ khoảng 25, 26, dáng người nhỏ nhắn, lanh lợi, hơn nữa dường như đang mắc phải bệnh tật, sắc mặt vàng như sáp, thân hình gầy yếu, đôi môi tái nhợt.

Nếu không có những yếu tố này, thân hình nữ tử đầy đặn hơn một chút thì chắc chắn nữ tử này sẽ là một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành. Nhưng cho dù là như vậy, nữ tử này cũng vẫn xinh đẹp như hoa lay động trong mưa, khiến người ta rất muốn thương yêu.

Thấy Khương Sở Hà chuyển sự chú ý của mọi người sang mình, Tần tiểu thư kia liền nhíu mày, tỏ ra tức giận. Những võ giả đang vây quanh nàng cũng đều trợn mắt nhìn về phía Khương Sở Hà đầy bất mãn.

- Tần tiểu thư sao? Vị kia chính là Tần Ngọc tiểu thư của Tần gia sao? Trong đám đông chợt truyền ra tiếng kinh hô, dường như nữ tử Tần Ngọc này rất nổi danh vậy.

- Nghe nói Tần Ngọc tiểu thư từ nhỏ đã đọc nhiều sách vở, học thức uyên bác, đặc biệt tinh tường về các bí cảnh trong thiên hạ. Không biết Tần tiểu thư có biết gì về Tế đàn này không? Xin hãy chỉ giáo, tại hạ cùng các vị đồng đạo vô cùng cảm kích. Khương Sở Hà dung mạo như ngọc, ôn hòa mỉm cười, đối với sự tức giận của Tần Ngọc và những hộ vệ bên cạnh nàng kia, hắn làm như không thấy gì.

Sắc mặt Dương Khai khẽ động, bỗng nhiên liền hiểu rõ mục đích gây náo động của tên Khương Sở Hà này.

Hiển nhiên là hắn muốn dò xét Tế đàn này.

Nhưng nếu một mình hắn đi tới hỏi thăm Tần Ngọc, chưa chắc người ta đã chịu nói. Nhưng bây giờ bị hắn làm như vậy, mọi người đều nhìn vào, Tần Ngọc đâm lao phải theo lao, cho dù không muốn nói cũng phải nói.

Ai cũng không muốn chọc giận nhiều người như vậy.

Khương Sở Hà này cũng có chút tâm cơ, chỉ có điều thủ đoạn này... hơi hèn hạ.

Võ giả có suy nghĩ giống như Dương Khai không phải số ít, nhưng bởi vì liên quan đến lợi ích cá nhân cho nên cũng không vạch trần, ngược lại còn nhìn về phía Tần Ngọc đầy mong đợi.

- Đúng vậy Tần cô nương, nhiều bằng hữu đều ở nơi này như vậy, nếu ngươi biết về Tế đàn này, xin hãy nói cho chúng ta biết một chút đi, chỗ này có nguy hiểm gì không, chúng ta sẽ vô cùng cảm kích!

Dưới vô số ánh mắt chăm chú nhìn mình, dường như Tần Ngọc có vẻ không được tự nhiên lắm. Hơn nữa có lẽ do có rất nhiều tiếng ầm ĩ truyền đến, nên nàng liền khẽ ho một trận, lấy khăn tay che miệng lại.

- Thân thể tiểu thư nhà ta từ nhỏ đã có bệnh tật, không nên nói nhiều, xin chư vị thứ lỗi! Một hộ vệ cảnh giới Hư Vương tam tầng khoảng 40, 50 tuổi đứng bên cạnh Tần Ngọc, vẻ mặt lạnh lùng, từ xa ôm quyền nói.

Tần Ngọc đưa tay ra hiệu, nhẹ giọng nói: - Không sao, nếu Khương công tử và chư vị bằng hữu đều muốn biết... vậy thiếp sẽ nói một lời.

Cũng không biết nàng bị bệnh gì, nhìn qua chẳng những buồn bã ủ rũ, nói một lúc thì hết hơi, khiến người ta không khỏi lo lắng.

Tuy nhiên nghe nàng nguyện ý nói rõ về Tế đàn này, mọi người đều không khỏi phấn chấn, nhìn nàng đầy mong đợi.

- Quả nhiên Tần tiểu thư đã nghe nói về Tế đàn này, Khương mỗ bội phục! Ánh mắt Khương Sở Hà cũng sáng ngời, trước đó hắn cũng chỉ thử một lần mà thôi, không ngờ lại có thu hoạch bất ngờ.

Mặt khác, hắn vừa hy vọng Tần Ngọc sẽ nói kỹ một chút, giúp hắn hiểu rõ về Tế đàn này, lại vừa sợ người khác chiếm được tin tức sẽ cạnh tranh với hắn. Trong lúc nhất thời, trong lòng hắn hết sức phức tạp.

- Đây là Thăng Long Đàn... Tần Ngọc chậm rãi nói, trong tầng thứ nhất của Ngũ Sắc Bảo Tháp này, cả trường đều yên tĩnh, chỉ có âm thanh yếu ớt của Tần Ngọc theo gió lan ra: - Có nghĩa là "Cá vượt Long Môn, hóa thân làm rồng"!

- Thời gian Thăng Long Đàn xuất hiện cũng không cố định, hơn nữa vị trí xuất hiện cũng hết sức mơ hồ, có thể ở tầng thứ nhất, cũng có thể ở tầng thứ hai, tầng thứ năm... Nghe đồn đã tồn tại từ thời thượng cổ, cho nên... cho dù là người Tinh Thần Cung đi vào trong này, muốn nhìn thấy Thăng Long Đàn cũng không dễ dàng.

- Trong điển tịch của Tinh Thần Cung ghi lại, tổng cộng Thăng Long Đàn mới chỉ xuất hiện qua tám lần mà thôi... Mỗi một lần xuất hiện đều sẽ có một vài bảo vật quý hiếm hiện thế, nếu đạt được một trong số đó có lẽ có thể trở thành "cá vượt Long Môn", tu luyện đến cảnh giới Đế Tôn cũng không phải không có khả năng.

- Cá vượt Long Môn!

- Cảnh giới Đế Tôn!

Rất nhiều võ giả khẽ thốt lên, ánh mắt tỏa sáng.

Đa số võ giả Phong Lâm Thành đều là những người ở tầng chót nhất, tuy thực lực cũng không tính là quá kém, nhưng bởi vì không có địa vị và chỗ dựa vững chắc, cho nên muốn từ Hư Vương Cảnh tiến thêm một bước, quả thực khó như lên trời.

Nhưng lời nói của Tần Ngọc lại mang đến cho bọn họ hy vọng, tựa như trước mặt của mình là một đại lộ thênh thang rộng lớn nối thẳng tới ngôi vị Đế Tôn vậy!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!