Đoạn đường ngắn ngủi trăm trượng dẫn tới Thăng Long Đàn đã trở thành nơi chôn xương của vô số võ giả Hư Vương Cảnh.
Sau nửa canh giờ, nhóm mấy chục võ giả ở tầng thứ nhất đã đến nơi chỉ còn cách Thăng Long Đàn chưa đầy mười trượng.
Ở khoảng cách gần như vậy, mười mấy kiện bảo vật trên tế đàn đã hiện ra rõ mồn một. Nhất thời, bất kể xuất thân hay lai lịch thế nào, hơi thở của tất cả mọi người đều trở nên dồn dập.
Nhưng... bảo vật chỉ có mười mấy món, mà võ giả đến được đây lại có tới hơn bốn mươi người. Dù tính thế nào cũng không thể chia đều, như vậy tất sẽ có hơn phân nửa võ giả phải ra về tay không.
Mọi người hiển nhiên cũng phát hiện ra điều này, cho nên sau khi đến gần Thăng Long Đàn chừng mười trượng, ai nấy đều âm thầm vận chuyển lực lượng, ánh mắt mơ hồ, địch ý điên cuồng trỗi dậy.
Bỗng nhiên, một tiếng xé gió truyền ra, năng lượng thiên địa tức thì nhiễu loạn, một mũi tên màu vàng bắn ra với tốc độ cực nhanh, nhắm thẳng vào một nam tử khôi ngô.
- Mẹ kiếp, đã sớm biết ngươi sẽ đánh lén lão tử, cuối cùng cũng không nhịn được mà ra tay rồi sao? Gã nam tử khôi ngô kia dường như đã sớm phòng bị, vừa thấy đối phương xuất thủ liền giơ tay lên trước mặt. Ngay sau đó, một tấm khiên sáu cạnh sẫm màu xuất hiện, che chắn toàn bộ thân hình hắn.
Uỳnh…
Tiếng nổ vang lên, mũi tên vàng kia uy lực tuy không tầm thường nhưng vẫn bị tấm khiên cản lại.
Kẻ xuất thủ đánh lén thấy vậy thì không khỏi ngẩn người.
Nam tử khôi ngô cười gằn một tiếng, với tốc độ cực nhanh thu hồi chiếc khiên rồi nắm chặt trong tay. Nguyên lực trên nắm tay hắn tuôn trào, chợt hướng về phía kẻ địch, miệng khẽ quát:
- Bá Vương Thánh Quyền!
Đây rõ ràng là một bí thuật uy lực cực lớn, quyền vừa tung ra đã tràn ngập ý cảnh, có thể thấy người này đã chạm tới ngưỡng cửa của Đạo Nguyên Cảnh, có lẽ chỉ còn thiếu một chút nữa là có thể tấn thăng.
Trong quyền phong cuồn cuộn một cỗ khí thế duy ngã độc tôn, bá chủ thiên hạ, khiến kẻ đánh lén biến sắc, vội vàng nghiêng người. Cùng lúc đó, hắn đưa tay vào hư không, một thanh Thanh Phong kiếm sắc bén dài chừng ba thước bỗng xuất hiện trong lòng bàn tay.
Kiếm phong trên tay bắn ra, nguyên lực rót vào trong kiếm, thần sắc hắn trở nên trang nghiêm.
- Thủy Nguyệt Kính Hoa! Hắn khẽ quát, trường kiếm giữa không trung vẽ thành một nửa vòng tròn, trong hư không liền xuất hiện một mặt kính hợp thành từ kiếm quang, sáng loáng như gương.
Bá Vương Thánh Quyền đánh tới liền bị mặt kính kiếm quang kia chặn lại.
Lĩnh vực Hư Vương Cảnh đại thành của hai người đồng thời tràn ra, hung mãnh áp chế đối phương.
Rắc rắc…
Dường như ngay cả không gian cũng không thể chịu nổi va chạm cuồng bạo như vậy, trong khoảnh khắc liền xuất hiện những vết rạn rất nhỏ.
- Hay lắm, hay lắm, cuối cùng cũng đụng phải cao thủ ra gì rồi! Hay lắm, hay lắm! Nam tử khôi ngô thấy vậy không những không sợ hãi mà ngược lại còn cười ha hả, thần sắc cực kỳ ngông cuồng.
Ngược lại, đối thủ của hắn thì âm thầm than khổ không ngừng, không ngờ mình chỉ tùy tiện xuất thủ đánh lén, tưởng có thể loại bỏ một đối thủ, ai ngờ lại gặp phải tên điên này.
Rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể kiên trì ứng chiến.
Đại chiến giữa hai người vừa bùng nổ, hơn bốn mươi võ giả ở tầng thứ nhất dường như đã có giao ước từ trước, tất cả đều đồng loạt hành động.
Nhưng họ không hề tiến gần Thăng Long Đàn mà chỉ bận rộn ra tay, hạ sát thủ với võ giả gần mình nhất.
Chỉ trong thoáng chốc, khu vực gần Thăng Long Đàn trở nên hỗn loạn tột cùng.
Vở kịch đánh lén và bị đánh lén liên tiếp diễn ra.
Cứ một võ giả vừa động thủ đánh lén mục tiêu của mình thì lại bị một võ giả khác tấn công, không thể không cắn răng lấy một địch hai.
Cũng có người đơn đả độc đấu, có người hỗn chiến, có cả kẻ liên thủ trừ khử địch chung.
Nhóm cường giả Hư Vương Cảnh thuộc hàng tinh anh ở Phong Lâm Thành giờ khắc này đều xem nhau như cừu địch, chẳng mấy chốc đã giết đến đỏ mắt, võ kỹ cùng quang hoa của bí bảo đồng loạt nở rộ, vô cùng chói mắt.
Những người ở tầng thứ hai và thứ ba nhất thời trố mắt há mồm.
Nhưng rất nhanh sau đó, họ lại không khỏi vui mừng, bởi điều này đồng nghĩa với việc có lẽ họ vẫn còn cơ hội đoạt được bảo vật trên Thăng Long Đàn. Những người lúc trước còn đang buồn bực không lên tiếng bỗng lại tràn đầy khí lực, hướng về phía trước xông tới.
Nhưng họ đã nghĩ quá đơn giản. Các võ giả ở tầng thứ nhất dù đang chém giết lẫn nhau, nhưng nếu có người đến gần, họ đều không hẹn mà cùng ngừng công kích đối thủ, liên thủ giết kẻ vừa tới.
Dường như trong mắt họ, chỉ có những võ giả ban đầu ở tầng thứ nhất mới được coi là đối thủ cạnh tranh chân chính, những người còn lại chẳng qua chỉ là vai phụ, có tư cách gì mà nhúng chàm bảo vật.
Sau khi hai ba người liên tiếp tử vong, các võ giả ở tầng thứ hai cũng thấy rõ thế cục, không dám tùy ý đến gần nữa.
Dương Khai đang ở trong đám võ giả tầng thứ hai, thấy tình cảnh này, hắn không khỏi cau mày.
Lúc này, nếu hắn muốn đến gần Thăng Long Đàn, tất yếu sẽ bị các võ giả tầng thứ nhất liên thủ công kích, trở thành mục tiêu công kích của mọi người. Nhưng nếu không đến gần, hắn sẽ không có tư cách đoạt được bảo vật trên Thăng Long Đàn.
Vừa nghĩ tới đây, hắn không khỏi lạnh lùng quát:
- Bảo vật thuộc về người có duyên, các ngươi bá đạo như vậy không khỏi quá coi trời bằng vung! Chư vị bằng hữu, muốn cá chép vượt vũ môn, chúng ta cùng nhau xông lên!
Nói xong, hắn liền làm gương, xông lên đầu tiên.
Các võ giả tầng thứ hai vốn không cam lòng bị ngăn cản, lúc này nghe Dương Khai nói tới “cá chép vượt vũ môn”, lại nghĩ tới lời Tần Ngọc nói lúc trước, lòng căm phẫn trong mỗi người nổi lên, rối rít hưởng ứng hiệu triệu của Dương Khai, túm năm tụm ba, mắt lộ hung quang, cùng nhau xông về phía trước.
- Tiểu tử thối miệng lưỡi sắc bén, để ngươi chết trước! Rất nhanh chóng, Dương Khai đã bị hai cường giả phía trước để mắt tới.
Hai cường giả này vốn đang đánh nhau kịch liệt, nhưng vừa nghe Dương Khai nói vậy liền không hẹn mà cùng chọn hắn làm mục tiêu.
Hai người này đều ở tầng thứ nhất, hiển nhiên đều là tinh anh trong Hư Vương Cảnh, hai người liên thủ, cho dù không địch nổi Đạo Nguyên Cảnh nhưng cũng không phải là đẳng cấp Hư Vương Cảnh có thể ngăn cản.
Một người tế ra một thanh đại phủ, bổ thẳng về phía đầu Dương Khai. Cây búa loáng lên hoa quang, phủ ảnh to lớn tựa như thiên thạch rơi xuống, mạnh không thể đỡ.
Người còn lại thì đưa tay vỗ mạnh vào một chiếc chuông nhỏ trên tay mình. Mỗi một lần vỗ, sắc mặt hắn lại thêm ngưng trọng, chiếc chuông phát ra tiếng vang kỳ dị, hội tụ thành một đòn công kích vô hình, đánh tới Dương Khai.
Dương Khai thần sắc rét lạnh, cũng không dám khinh thường, toàn thân lực lượng điên cuồng vận chuyển, trên tay vừa chuyển đã cầm một thanh đại đao.
Hắn vừa động thần niệm, đã chém xuống một người trong đó.
Hoa quang lóe lên trên đại đao, một đòn công kích vô thanh vô tức thẳng hướng vào thức hải của người kia, lập tức xé toạc phòng ngự thần thức, bổ thẳng vào trong.
Trong thức hải của người này, chỉ một thoáng đã gió nổi mây phun, dường như có một lực lượng khổng lồ chia đôi thức hải của hắn, cuốn lên sóng gió động trời. Sóng lớn kia còn chưa kịp rơi xuống đã bị bốc hơi khô cạn giữa không trung.
Thức hải là cội nguồn thần hồn của võ giả, nước biển trong thức hải bị bốc hơi, thần hồn tất sẽ bị hao tổn.
Người này như bị sét đánh, cả người bỗng nhiên cứng đờ tại chỗ, đôi mắt run rẩy tràn đầy vẻ hoảng sợ, kinh ngạc nhìn chằm chằm Dương Khai, miệng lắp bắp nhưng không nói nên lời.
Ngay sau đó, người này liền có gì đó không ổn, lập tức ngã xuống đất mà chết.
- Cái gì? Người còn lại cả kinh thất sắc, có chút không dám tin vào mắt mình.
Đối thủ này khó xơi thế nào, hắn đương nhiên biết rõ. Hai người vừa rồi đối chiêu căn bản là bất phân thắng bại, nhưng giờ đây lại bị một võ giả Hư Vương Cảnh một chiêu diệt sát.
Hư Vương Cảnh tuyệt đối không có năng lực này, như vậy nguyên nhân chính là nằm ở chuôi đao trong tay người kia.
Đây… rốt cuộc là bí bảo cấp bậc gì?
Ngay lúc hắn còn đang thất thần, thân hình Dương Khai đã thoắt một cái, tránh được đòn công kích của hắn, vừa cười gian vừa tiến lại gần, đồng thời giơ thanh đại đao trên tay lên.
Cho tới giờ khắc này, người này mới phát hiện ra điểm quỷ dị của thanh đại đao. Thân đao chảy xuôi hào quang đen như mực, dường như có một loại lực lượng vô danh đang dẫn dắt thần hồn của mình.
Dường như chỉ cần nhìn nó thêm một lúc, thần hồn của mình sẽ bị cắt xé đau đớn, hắn hoảng hốt vội dời ánh mắt đi.
Trảm Hồn Đao!
Thuộc loại Đế Bảo của Trùng Đế.
Năm đó, sau khi Dương Khai đánh chết Trùng Đế, từ trên người hắn lục soát được hai món Đế Bảo, một là Nô Trùng Trạc, hai là Trảm Hồn Đao.
Nhưng uy năng của hai bí bảo này đều quá mức cường đại, Dương Khai khi đó thực lực không cao, căn bản không thể luyện hóa, chỉ có thể gác lại. Sau đó, mấy lần trải qua hiểm nguy, Nô Trùng Trạc đã phát huy một chút tác dụng, ví như lần ở Thất Lạc Chi Địa, nó đã khu trừ được sự tấn công của Huyễn Không Điệp, hay lúc ở Băng Nhai của Vấn Tình Tông, nó đã chấn nhiếp yêu trùng mẫu thể, giúp Dương Khai thu phục được nó.
Có những kinh nghiệm này, Dương Khai ý thức được tầm quan trọng của Đế Bảo, lúc rảnh rỗi mới bắt đầu thử luyện hóa Trảm Hồn Đao.
Tuy rằng hao tốn không ít thời gian và tinh lực, nhưng hắn vẫn không thể luyện hóa hoàn toàn Trảm Hồn Đao. Dù có thể vận dụng, hắn cũng không thể phát huy được toàn bộ uy năng của nó, giống như Tịch Diệt Lôi Châu vậy.
Nhưng Đế Bảo dù sao vẫn là Đế Bảo.
Mặc dù chỉ là vẻ bề ngoài, nhưng cũng không phải Hư Vương Cảnh có thể ngăn cản.
Nhất là uy năng của Trảm Hồn Đao vô cùng kỳ lạ, dùng thần niệm điều khiển để chém vào thần hồn, không gây tổn thương máu thịt, cực kỳ khó phòng bị.
Từ một trình độ nào đó mà nói, nó cũng được coi là một món thần hồn bí bảo, mức độ quý hiếm khó tìm còn hơn cả bí bảo phòng ngự.
Mà thần niệm của Dương Khai lại vô cùng cường đại, điều khiển Trảm Hồn Đao đối địch, võ giả Hư Vương Cảnh cùng cấp sao có thể chống đỡ nổi.
Vừa đối mặt, thần hồn địch nhân đã bị phá diệt, chết ngay tại chỗ.
Dương Khai cũng là cố ý làm vậy. Võ giả ở tầng thứ nhất lúc này dường như đã có một sự ngầm ăn ý, đó là không cho võ giả tầng thứ hai đến gần Thăng Long Đàn. Nếu hắn muốn uy hiếp đối phương, chỉ có thể dùng thủ đoạn lôi đình, giết vài người để lập uy.
Giết gà dọa khỉ như vậy, sẽ không còn ai dám cản trở hắn nữa.
Quả nhiên, sau khi người kia chết, người còn lại mắt thấy Dương Khai một lần nữa giơ Trảm Hồn Đao lên, ánh sáng đen trên thân đao lưu chuyển, theo bản năng sợ hãi mà lùi về phía sau.
Nhưng người này vừa lùi, lập tức đã xúc động cấm chế của Thăng Long Đàn.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn