Tô Mộc hài lòng nhìn phản ứng của mọi người, khẽ hừ mũi một tiếng đầy khinh miệt.
Mặc dù cuộc khiêu chiến ngày hôm nay đã xác định Dương Khai sẽ bại dưới tay Tô Mộc, nhưng đám người vẫn tụ tập tại đây không chịu rời đi. Bọn họ tò mò không biết vì sao Dương Khai lại đắc tội với Tô Mộc, đương nhiên phải nán lại xem kịch vui.
Đợi thêm một lúc lâu, vẫn không thấy bóng dáng Dương Khai, Tô Mộc có chút tức giận không thể kìm nén:
"Hắn ở đâu?"
"Không rõ, bình thường hắn đã ra ngoài quét sân từ sớm, nhưng hôm nay không biết vì sao còn chưa tới. Tô thiếu, có cần đến chỗ hắn xem thử không?"
Tô Mộc suy nghĩ một lát, gật đầu:
"Cũng được, chỉ là một tên tạp dịch quét rác mà thôi, dám để cho bản thiếu gia chờ đợi lâu như vậy, hắn cứ chờ đấy!"
Chỗ ở của Dương Khai vốn không phải bí mật, mấy người bên cạnh Tô Mộc lập tức dẫn đường. Đám người chờ xem náo nhiệt cũng nối gót theo sau.
Một lát sau, cả đám người đứng trước căn phòng nhỏ của Dương Khai. Nhìn căn phòng gỗ rách nát, đơn sơ tới cực điểm, Tô Mộc không khỏi cười sảng khoái, chỉ vào căn nhà gỗ nói:
"Tiểu tử kia ở chỗ này sao?"
"Bẩm Tô thiếu, Dương Khai là Thí Luyện Đệ Tử, từ ăn, ở, mặc, đi lại đều phải tự lo liệu, Tông Môn không hề quan tâm. Đây đại khái chính là phòng ở do hắn tự dựng nên."
"Được, được, được!"
Tô Mộc vô cùng vui sướng, nghĩ đến cảnh mỗi khi trời đổ mưa là Dương Khai sẽ bị nước mưa xối cho ướt sũng, tâm trạng hắn càng thêm sảng khoái.
Khẽ ho một tiếng, cố gắng nén ý cười, Tô Mộc ra vẻ uy phong lẫm liệt, bước đi long hành hổ bộ tiến lên phía trước, cao giọng quát:
"Tên tiểu tử thối Dương Khai, mau cút ra đây chịu chết cho ta!"
Tiếng quát này ầm ầm như chuông đồng, lại nhuốm đầy thù hận, giống như mang nợ máu và nước mắt, khiến đám người đứng xem cũng thấy giật thót trong lòng, thầm nhủ ân oán giữa tên tiểu tử Dương Khai này e rằng không hề nhỏ.
Tô Mộc uy phong lẫm lẫm, đứng vững như bàn thạch, hắn hô xong chằm chằm đầy mong đợi nhìn về phía cửa. Hắn tưởng tượng cảnh Dương Khai sợ tới mức tè ra quần, run rẩy chạy tới xin tha mạng. Càng nghĩ, hắn càng đắc ý.
Nhưng chờ mãi chờ hoài, trong phòng vẫn không có lấy nửa điểm động tĩnh.
Tô Mộc đã bắt đầu khó chịu, lại gầm lên giận dữ:
"Dương Khai, mau cút ra đây cho ta, bằng không chúng ta sẽ xông vào!"
Nhưng vẫn không hề có chút động tĩnh nào.
Tô Mộc cảm thấy có điều gì đó không đúng. Nếu Dương Khai thật sự ở bên trong, hẳn là đã tức giận tới nghẹn thở rồi, chẳng lẽ hắn không có mặt?
Quay đầu lại, Tô Mộc nháy mắt ra hiệu cho một tên thuộc hạ. Kẻ đó vội vàng chạy tới, một cước đá văng cánh cửa gỗ, nhanh nhẹn chạy vội vào trong.
Không bao lâu, hắn lại chạy ra, nói với Tô Mộc:
"Tô thiếu, bên trong không có ai, hơn nữa còn chứa đầy bụi bặm. Xem ra tên tiểu tử này thấy đại họa giáng xuống đầu, đã bỏ trốn trước mấy ngày rồi."
"Chạy?"
Tô Mộc thiếu chút nữa hộc máu. Hắn trăm phương ngàn kế chuẩn bị mấy ngày liền, hôm nay còn dẫn nhiều người như thế tới để ra oai, vậy mà tên tiểu tử Dương Khai kia không ngờ lại trốn mất?
Điều này giống như hắn hùng hổ tung ra một quyền, lại bị đấm vào bông gòn, khiến Tô Mộc cảm thấy vô cùng bất lực và buồn bực.
"Nói mới nhớ, đúng là đã nhiều ngày không gặp Dương Khai."
"Kẻ thức thời mới là người tài giỏi. Dương Khai đã đắc tội với Tô thiếu, đoán chừng biết đại họa sắp giáng xuống đầu nên mới rời khỏi Tông Môn."
"Chẳng trách đến giờ vẫn không thấy bóng dáng hắn."
"Ôi, Dương Khai đi rồi, sau này cũng không còn dễ dàng kiếm Cống Hiến Điểm nữa."
Những người vây xem khe khẽ nói nhỏ, nhưng lọt vào tai Tô Mộc không sót một chữ.
Mặc dù đắc ý vì Dương Khai đã bỏ trốn, nhưng không thể báo được thù, trong lòng Tô Mộc vẫn vô cùng khó chịu.
Sắc mặt hắn âm trầm, nghĩ ngợi trong chốc lát, hắn tức giận nói:
"Quá tiện nghi cho tên tiểu tử này! Tuy nhiên, thù này không báo, cục tức trong lòng ta khó mà tiêu tan. Đốt hết cái nhà rách nát tồi tàn này cho ta!"
Mọi người kinh hãi, ngay cả những người do Tô Mộc mang đến cũng vô cùng chần chừ. Một người nói:
"Tô thiếu, hành vi phóng hỏa trong Tông Môn, chuyện này không tốt cho lắm."
"Sợ cái gì?" Tô Mộc trừng mắt. "Trời có sập xuống còn có ta chống đỡ! Hơn nữa, đây cũng không phải là sản nghiệp của Tông Môn, đốt thì đốt chứ, có gì to tát đâu! Căn phòng rách nát tồi tàn này, giữ lại chỉ làm ngứa mắt bản thiếu gia."
Nghe hắn nói vậy, băn khoăn trong lòng đám người cũng tiêu tan hết. Dù sao Tô thiếu có chỗ dựa vững chắc, đốt một gian phòng ở quả thật cũng không có gì đáng kể.
Lập tức có người đi lấy mồi lửa, người đi tìm cỏ khô.
Một lát sau, mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi. Tô Mộc vẻ mặt dữ tợn giơ một cây đuốc đang bốc cháy ngùn ngụt ra phía trước, ánh lửa hừng hực bóp méo cả khuôn mặt hắn.
"Dương Khai, sau này đừng có để ta gặp lại ngươi, nếu không ta nhất định cho ngươi sống không bằng chết!"
Tô Mộc nghiến răng nghiến lợi, đang chuẩn bị ném cây đuốc trên tay vào căn nhà gỗ, thì bên cạnh hắn truyền đến mùi máu tanh nồng. Có ai đó vỗ vỗ vai hắn:
"Đây là đang làm gì thế?"
Tô Mộc không hề nghĩ ngợi liền đáp:
"Đốt nhà chứ sao."
"Sao lại đi đốt nhà của ta?" Giọng nói của người đó có chút buồn bực.
"Nhà của ngươi?" Tô Mộc bĩu môi mạnh một cái, rồi quay đầu nhìn về phía người mới tới. Vừa nhìn thấy, hắn giật mình nhanh chóng nhảy lùi sang bên cạnh vài bước, không chỉ phản ứng mạnh mẽ mà còn làm ra tư thế phòng bị, sắc mặt vô cùng kinh hoàng. Tô Mộc dựng hết cả tóc gáy lên.
Thật sự là hình dạng của người đó quá kinh khủng: y phục rách nát, tóc tai xơ xác như cỏ dại, cực kỳ bẩn thỉu. Không chỉ thế, trên người hắn còn có vô số vết thương, máu tươi loang lổ khắp y phục. Trên vai vác một bao nhỏ, nhét đầy căng, không biết là đựng những thứ gì.
Gió nhẹ thổi qua, y phục người này tung bay hỗn độn, lấp ló lộ ra đám lông chân đen khủng khiếp.
Điều khiến Tô Mộc chịu không nổi chính là mùi của kẻ đó, mùi máu tanh trộn lẫn cùng mùi mồ hôi, khiến người ta ngửi thấy chỉ muốn nôn, ba ngày ăn uống cũng khó nuốt trôi.
Bộ dạng này, cách ăn mặc này, đúng thật là hiếm thấy. Nếu trên tay còn cầm thêm cái bát vỡ, đó chắc chắn là một tên ăn mày!
Tuy nhiên, sao lại cảm thấy có chút quen thuộc?
Tô Mộc cẩn thận đánh giá người mới tới, càng nhìn càng thấy nghi hoặc, chỉ chốc lát sau đột nhiên vỗ đùi nói:
"Dương Khai!"
Đây không phải là Dương Khai sao? Tuy rằng vẻ bề ngoài thay đổi, trên khuôn mặt cũng toàn là đất bẩn thỉu, nhưng kẻ đã gây thù chuốc oán với Tô Mộc, lẽ nào hắn lại không nhận ra được!
Dương Khai cũng nhận ra Tô Mộc, nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng:
"Đây không phải là Tô Sư Đệ đang uy danh hiển hách, hành hiệp trượng nghĩa ở Ô Mai Trấn hay sao?"
Một tiếng chế nhạo khiến vẻ mặt Tô Mộc tức giận tới mức lúc xanh lúc đỏ:
"Dương Khai, Thiên đường có lối ngươi không đi, Địa ngục không cửa ngươi lại cứ lao vào! Hôm nay nhất định ngươi phải chết!"
"Ngươi muốn tìm ta gây phiền toái?" Dương Khai cau mày.
"Nói phí lời!" Tô Mộc vô cùng đắc ý: "Ngươi cho rằng ta tới thăm ngươi sao?"
"Ngươi tìm ta gây sự thì trực tiếp tới tìm ta là được rồi, sao lại đốt nhà ta làm chi?" Dương Khai chất vấn.
Tô Mộc ném phăng cây đuốc đi, xông tới mạnh mẽ giẫm chân dập tắt, làm như chính là đang giẫm lên mặt Dương Khai để hả cơn giận, mãi lâu sau mới dập tắt được cây đuốc.
Một màn này cuối cùng cũng khiến đám người vây quanh hoàn hồn. Cho tới giờ khắc này họ mới biết, Dương Khai không phải vì sợ Tô Mộc mà bỏ trốn khỏi Lăng Tiêu Các, mà là không biết đã đi ra ngoài làm chuyện gì.
Chỉ có điều, hắn đã làm chuyện gì mà có thể khiến bản thân trở nên thê thảm đến mức này? Máu chảy quá nhiều đi chứ? Còn có vết rách toạc trên y phục hắn, rõ ràng là bị binh khí sắc bén xé rách. Hắn đã đánh nhau với ai? Phải chăng là một cuộc chiến sinh tử?