Thì ra Thăng Long Đàn bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp lại là một âm mưu to lớn.
Mấy trăm võ giả Hư Vương Cảnh, nhất thời đều có phần không thể chấp nhận được sự thật này.
Bên cạnh Thăng Long Đàn, sắc mặt mọi người âm trầm nhìn những thi thể và thân xác tàn tạ chất đầy mặt đất.
Nếu Thăng Long Đàn thật sự là một âm mưu, vậy những người này bỏ mạng là vì cái gì? Trong số họ, có người là thân bằng hảo hữu của những người còn sống sót.
- Tần tiểu thư, chuyện này có phải nên có một lời giải thích hay không?
Bỗng nhiên, trong đám người có kẻ nhìn về phía Tần Ngọc đang tụt lại sau cùng, lạnh lùng chất vấn.
Tần Ngọc cũng đã sớm dừng bước, hơn nữa, vì thực lực không cao nên nàng vốn không đi được bao xa. Lúc này, cả những hộ vệ đi cùng nàng cũng tụt lại phía sau, cách đám võ giả gần nhất cũng ba bốn mươi trượng.
Nghe vậy, chân mày Tần Ngọc khẽ nhíu lại, yếu ớt nói:
- Vị bằng hữu này nói vậy là có ý gì?
- Hừ, có ý gì chẳng lẽ Tần tiểu thư còn không rõ sao? Cô nói nơi này là Thăng Long Đàn, chúng ta cũng bán tín bán nghi, nhưng không ngờ đây lại là một âm mưu, hại chết nhiều người như vậy, Tần tiểu thư còn muốn giả câm giả điếc à?
Người nói chuyện có bộ dạng căm phẫn, dường như Tần Ngọc thật sự đã lừa gạt bọn họ, muốn nàng phải chịu trách nhiệm cho cái chết của những người kia.
Cách nói này của hắn lại được không ít võ giả tán đồng, rất nhiều ánh mắt bất thiện hướng về phía Tần Ngọc, dường như muốn đem oán khí trong lòng trút hết lên người nàng.
Đôi chân mày của Tần Ngọc nhíu càng chặt hơn. Nàng còn chưa kịp mở miệng, một tên hộ vệ bên cạnh đã không khỏi hừ lạnh:
- Vị bằng hữu này, làm phiền trước khi nói chuyện hãy suy nghĩ cho kỹ được không? Chuyện này có quan hệ gì với tiểu thư nhà ta?
- Sao lại không có quan hệ? Nếu không phải Tần tiểu thư nói nơi này là Thăng Long Đàn, chúng ta cũng không thể nào…
- Là sẽ không hùng hổ xông vào sao?
Không đợi người kia nói xong, Đoàn Thiên Tứ bỗng cười lạnh một tiếng, gương mặt đằng đằng sát khí nhìn người đó nói:
- Thật nực cười, ngươi hãy tự suy nghĩ cho kỹ, cho dù không có Tần tiểu thư chỉ điểm, nơi này có cơ duyên lớn như vậy, các ngươi sẽ cam tâm bỏ qua hay sao?
Đoàn Thiên Tứ dù sao cũng là con trai của thành chủ, hơn nữa bản thân hắn thực lực không yếu, có danh tiếng và uy vọng cực cao trong đám võ giả Phong Lâm Thành. Nghe hắn nói vậy, không ít người cúi đầu trầm tư, phát hiện quả đúng là như thế.
Lúc đó, dù không có Tần Ngọc giải thích, mọi người cũng sẽ không bỏ qua Thăng Long Đàn, khẳng định cũng sẽ dốc sức tiến tới, đến lúc đó kết quả chỉ sợ cũng không khác gì so với cảnh tượng trước mắt.
Nói cách khác, có Tần Ngọc hay không thì kết quả cũng sẽ không thay đổi.
- Chẳng qua là vì Tần tiểu thư đã chỉ điểm mà đổ hết lỗi lên đầu nàng, ngươi không cảm thấy quá nực cười hay sao? - Đoàn Thiên Tứ gương mặt âm lãnh nhìn gã võ giả lúc trước lên tiếng.
Người kia nào dám đối mắt với Đoàn Thiên Tứ, ánh mắt bất giác nhìn ngang liếc dọc.
- Không sai, Tần tiểu thư không có lỗi, nếu ai còn dám chỉ trích nàng, kẻ đó chính là kẻ địch của Liệt Hỏa Điện ta.
Tông Tử Tấn cũng hờ hững lên tiếng.
- Khương gia ta cũng có cùng thái độ như vậy. - Khương Sở Hà cười híp mắt, đứng về phía đại nghĩa, tích góp chút danh dự cho Khương gia.
- Tất nhiên ta sẽ không chỉ trích Tần tiểu thư, đây chẳng qua là hành vi của số ít kẻ không dám chịu trách nhiệm mà thôi. Tần tiểu thư không cần để ý tới trò hề này.
- Đúng vậy, nếu không có Tần tiểu thư, chúng ta đến những thứ này rốt cuộc là gì cũng không rõ. Không nói một tiếng cảm tạ thì thôi, lại còn đi chỉ trích, quả thật là làm bại hoại thanh danh võ giả Phong Lâm Thành ta, thật đáng hổ thẹn.
…
Nhiều người cũng nhanh nhảu lên tiếng, lúc trước khi có tiếng chỉ trích kia, sắc mặt Tần Ngọc đỏ bừng, hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.
Cách đó không xa, Tần Ngọc mỉm cười dịu dàng, thi lễ:
- Chư vị quả nhiên đều là người hiểu chuyện. Tuy nhiên, thiếp không nói sai, Thăng Long Đàn này đúng là có bảo vật.
- Ở đâu? - Đoàn Thiên Tứ cùng Tông Tử Tấn sắc mặt nóng lên, vội vàng hỏi.
Dương Khai trong lòng trầm xuống, không chớp mắt nhìn Tần Ngọc, e sợ nàng sẽ nói ra điều gì mình không muốn nghe.
Tần Ngọc khẽ mỉm cười nói:
- Bản thân Thăng Long Đàn này chính là một bảo vật. Có lẽ những thứ lúc trước đặt ở đó chỉ là ảo ảnh tạo thành, nhưng Thăng Long Đàn được chế tạo từ Chân Long chi cốt, đây chính là vật liệu luyện khí mà đến cả cường giả Đế Tôn Cảnh cũng phải mơ ước.
Một lời này nói ra, thần sắc tất cả mọi người đều trở nên nóng rực.
Tần Ngọc lại nói:
- Tuy nhiên, dựa vào lực lượng của chúng ta thì không có cách nào phá hủy Thăng Long Đàn, nếu không nó cũng đã không còn tồn tại trong Ngũ Sắc Bảo Tháp mà sớm đã bị cao nhân lấy đi. Nếu tùy tiện công kích nó, chỉ sợ sẽ vướng phải cấm chế cường đại, cho nên thiếp khuyên chư vị không nên khinh cử vọng động.
Nghe nàng vừa nói vậy, Tông Tử Tấn cùng Đoàn Thiên Tứ thần sắc từ từ tỉnh táo, quay đầu liếc nhìn Thăng Long Đàn to lớn kia, chỉ biết siết chặt nắm tay mà thở dài.
Bảo sơn ở ngay trước mắt mà không cách nào khai thác, tâm trạng này thật khiến người ta day dứt.
- Đúng rồi, Tần tiểu thư. - Dương Khai vẫn im lặng nãy giờ bỗng nhiên ôm quyền nói: - Nếu Tần tiểu thư có hiểu biết về Thăng Long Đàn, vậy xin hỏi khi nào chúng ta mới có thể rời khỏi đây? Dù sao lúc trước những bằng hữu thối lui có kết cục ra sao, nàng đều đã nhìn thấy, chúng ta cũng không thể cứ bị vây ở đây mãi.
- Đúng vậy, Tần tiểu thư, còn xin chỉ giáo. - Rất nhiều người cũng bỗng nhiên ý thức được vấn đề này, tất cả đều hướng mắt về phía Tần Ngọc.
Tần Ngọc đầy thâm ý liếc Dương Khai một cái, hé miệng cười nói:
- Hiện tại đã có thể rời đi. Bảo vật một khi biến mất, lực lượng cấm chế cũng sẽ mất đi tác dụng. Còn Thăng Long Đàn này, chưa tới nửa canh giờ sẽ chìm vào lòng đất, phiêu dạt trong hư không, lần sau xuất hiện cũng không biết là khi nào. Nhưng… các ngươi cũng có thể lựa chọn không rời đi, dù sao ở đây vẫn còn long uy chèn ép, tu luyện ở nơi này có tác dụng như thế nào chư vị đều đã rất rõ ràng, không cần thiếp nhiều lời.
Dương Khai bị ánh mắt của nàng nhìn đến rất không tự nhiên, luôn có một cảm giác bí mật bị bại lộ, nhưng vẫn cảm kích nói:
- Đa tạ Tần tiểu thư chỉ điểm.
Lời tuy nói vậy nhưng hắn không hề nhúc nhích.
Vết xe đổ còn đó, hắn cũng không muốn bị Thăng Long Đàn kia bắn ra tia sáng đen giết chết.
Cho nên hắn dứt khoát khoanh chân ngồi trên mặt đất, còn lấy ra một viên Nguyên Ngưng Đan uống vào, dựa vào long uy cường đại chèn ép để chuyển hóa nguyên lực trong cơ thể.
Chẳng những hắn, mà tất cả các võ giả đều không nhúc nhích, chờ người khác làm chuột bạch. Đại đa số võ giả ở đó cũng giống Dương Khai, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, hiển nhiên không muốn lãng phí cơ hội tốt này.
Về phần một vài người còn lại, thực ra lại vội vàng muốn rời khỏi đây để hướng tới chỗ khác tìm kiếm bảo vật, nhưng lại không có can đảm rời đi, ánh mắt mơ hồ nhìn trái phải, do dự không chừng.
Thấy tình hình như vậy, Tần Ngọc mỉm cười, trực tiếp xoay người hướng về phía sau đi vài bước.
- Tiểu thư! - Mấy hộ vệ bên cạnh nàng cả kinh thất sắc, vội vàng hô to. Chỉ một thoáng, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm sau lưng.
Nhưng điều làm bọn họ an tâm chính là Tần Ngọc cũng không bị Thăng Long Đàn công kích. Xem ra những gì nàng nói lúc trước đều là sự thật, bảo vật trên Đàn một khi biến mất thì lực lượng cấm chế cũng sẽ không còn tác dụng.
Vừa thấy Tần Ngọc làm gương, rất nhiều võ giả liền an tâm thi triển thủ đoạn rời đi.
Rất nhanh, bên cạnh Thăng Long Đàn chỉ còn lại mấy chục võ giả.
Dương Khai chính là một trong số đó.
Hắn đã tản đi lực lượng bản nguyên Kim Thánh Long, dùng thân thể để thừa nhận sự chèn ép kinh khủng từ long uy kia. Dưới dược hiệu của Nguyên Ngưng Đan, hắn cảm thấy lực lượng trong cơ thể mình đang chuyển hóa với tốc độ cực nhanh.
Hơi tính toán một chút, ở chỗ này tu luyện nửa canh giờ ngang bằng với việc mình ở bên ngoài tu luyện chừng mười ngày.
Đúng như Tần Ngọc nói, sau nửa canh giờ, cùng với mặt đất ù ù run rẩy, Thăng Long Đàn kia dưới tác dụng của một lực lượng không giải thích được đã từ từ chìm vào trong lòng đất.
Trước sau chỉ mất khoảng thời gian nửa tuần trà, cả Thăng Long Đàn đã không còn thấy bóng dáng.
Đến cả long uy chèn ép kia cũng đã biến mất không dấu vết.
Dương Khai lúc này mới thở ra một hơi, đứng dậy.
Hắn quay đầu nhìn thấy mấy chục võ giả kia cũng đều đứng dậy, có người đơn độc, có người kết nhóm năm ba người, nhưng đều bình an vô sự, cũng không có xảy ra tranh chấp.
Rất nhanh, mấy chục người này đều bay vút ra ngoài theo những hướng khác nhau.
Dương Khai cũng tùy ý tìm một hướng, tiếp tục tìm kiếm đường đi sang tầng thứ hai của cột sáng năm màu.
Bay không bao lâu, hắn bỗng nhướng mày, hơi tăng nhanh tốc độ.
Một lúc lâu sau, sắc mặt hắn trở nên khó coi, đột nhiên dừng bước, xoay người nhìn lại phía sau.
Phía sau không một bóng người, nhưng đợi một lát liền có một tia sáng đen từ phía xa nhanh chóng bay tới.
Đợi cho tới gần, Dương Khai mới nhìn rõ đó là một bí bảo phi hành không kém lắm so với những cái mình đã nhìn thấy trước đó.
Trên lâu thuyền kia, một thân ảnh nhỏ bé yếu ớt đang đứng trên boong thuyền, đưa mắt nhìn ra xa, khi nhìn đến Dương Khai liền nhanh chóng xoay người, dường như hướng về người bên cạnh phân phó điều gì đó.
Không bao lâu, lâu thuyền kia liền bay tới trước mặt Dương Khai, từ từ đáp xuống.
- Tần tiểu thư. - Dương Khai nhìn Tần Ngọc cùng mấy hộ vệ Hư Vương Cảnh đi từ trên thuyền xuống, sắc mặt âm trầm nói: - Tần tiểu thư, đây là có ý gì? Bám theo ta suốt một đường, lẽ nào cho rằng ta không phát hiện ra?
Tần Ngọc nghe vậy, gương mặt áy náy nói:
- Các hạ đừng hiểu lầm, thiếp không có ý theo dõi, chỉ là tốc độ của các hạ quá nhanh, lâu thuyền này của Tần gia có chút không đuổi kịp, cho nên mới một đường theo sau.
Dương Khai nhíu mày, thần sắc trên mặt có chút hòa hoãn, mở miệng nói:
- Ý của Tần tiểu thư là tìm ta có việc?
- Coi như vậy đi. - Tần Ngọc nghe vậy, gật gật đầu.
- Ta và Tần tiểu thư không hề quen biết, không biết tiểu thư tìm ta có chuyện gì? - Dương Khai gương mặt nghi hoặc, nhưng bản năng có chút bài xích nữ tử này, trước mặt nàng, Dương Khai luôn có một cảm giác bất an.
- Thật ra cũng không có gì, chỉ là thiếp có một vấn đề muốn hỏi các hạ một chút.
- Một vấn đề?
- Phải, xin hỏi các hạ họ gì?
- Chính là vấn đề này? - Dương Khai ngạc nhiên.
- Dĩ nhiên không phải. - Tần Ngọc hé miệng cười, bỗng nhiên lại ho nhẹ một tiếng, đợi một lúc sau mới nói: - Thiếp muốn hỏi cũng không phải vấn đề này…
Dương Khai gật gật đầu nói:
- Ta họ Dương.
- Thì ra là Dương huynh. - Tần Ngọc tỏ vẻ đã hiểu, liền sau đó môi khẽ động, một tia thanh âm truyền vào trong tai Dương Khai.
- Xin hỏi Dương huynh, ở Thăng Long Đàn kia… thật sự không có bảo vật sao?
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽