Dương Khai quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy sáu võ giả Hư Vương Cảnh đang tới. Người dẫn đầu khí vũ hiên ngang, khí chất bất phàm, mặt như quan ngọc, vừa nhìn đã biết xuất thân bất phàm.
Hơn nữa… lại còn là người Dương Khai quen biết.
Thiếu cung chủ Phi Thanh Cung, Ninh Viễn Thành!
Ngày đó tại chợ đen, Ninh Viễn Thành và Mạc Tiểu Thất bởi vì mai xà trứng mà xảy ra chút mâu thuẫn. Dương Khai ẩn giấu dung mạo, mượn oai hùm dọa nạt, một phen lời lẽ dối trá, uy hiếp, khiến đám người Phi Thanh Cung phải lùi bước.
Nhưng không ngờ tới, ở tầng thứ nhất Ngũ Sắc Bảo Tháp, lại gặp người Phi Thanh Cung.
Nhưng lúc này bên cạnh Ninh Viễn Thành, lại không thấy thân ảnh Lưu Ích Chi cường giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh. Dù sao lần này Ngũ Sắc Bảo Tháp mở ra, Đạo Nguyên Cảnh cũng không thể tiến vào, cho nên Ninh Viễn Thành chỉ có thể mang theo vài Hư Vương Cảnh đi đến đây.
Cũng không biết bọn họ dùng phương pháp gì mà tụ họp thành một nhóm, hơn nữa còn đụng phải Dương Khai ở đây.
Mặc dù cũng coi là người quen, Dương Khai lại không hề e ngại.
Ngày đó hắn ẩn giấu dung mạo, tin rằng Ninh Viễn Thành lúc này cũng không nhận ra mình.
- Có chuyện gì? Dương Khai quay đầu, hờ hững nhìn Ninh Viễn Thành hỏi.
- Đừng phí lời, nếu không có chuyện gì sao lại gọi ngươi? Một Hư Vương Cảnh phía sau Ninh Viễn Thành lạnh giọng đáp.
Dương Khai cười khẩy một tiếng, lạnh lùng liếc nhìn kẻ vừa lên tiếng kia.
- Không được vô lễ. Ninh Viễn Thành khẽ quát một tiếng, ra vẻ khiển trách tên hộ vệ kia, đoạn ngẩng đầu nhìn Dương Khai, mỉm cười ôm quyền, ngạo nghễ nói:
- Vị bằng hữu này, tại hạ là Ninh Viễn Thành thiếu cung chủ Phi Thanh Cung. Không biết bằng hữu xưng hô thế nào?
- Có chuyện thì nói, không cần vòng vo kết giao. Dương Khai thần sắc lạnh nhạt như cũ.
Tính cách của đối phương, hắn đã phần nào nắm rõ, đương nhiên hắn không thể nào nho nhã lễ độ đến thế, chẳng qua là vì chưa rõ thân phận và lai lịch của hắn, nên mới dò xét mà thôi.
Có lẽ… cùng với lần gặp ở chợ đen cũng có chút quan hệ, một lần bị rắn cắn, sợ dây dài.
Phản ứng và thần thái của Dương Khai khiến Ninh Viễn Thành nhíu mày, dường như có chút bất mãn, nhưng hắn chỉ hơi trầm ngâm, liền cất lời:
- Là thế này, tại hạ khai môn kiến sơn, vừa rồi con thú nhỏ kia dường như đã đưa cho các hạ một vật?
- Thì thế nào? Dương Khai lập tức vui vẻ. Thầm nghĩ, hóa ra là vì ngọc giản. Ninh Viễn Thành có thể coi ngọc giản là bảo vật gì đó, lập tức nảy sinh lòng tham.
- Đó là vật gì? Ninh Viễn Thành nghe vậy mắt sáng rực, vội vàng hỏi.
- Có quan hệ gì tới ngươi?
- Tiểu tử ngươi thật to gan!
Hộ vệ lên tiếng lúc trước lập tức giận dữ, quát khẽ: -Thiếu cung chủ đã hỏi, ngươi chỉ cần ngoan ngoãn trả lời là được. Ngươi nào có tư cách chất vấn?
Ninh Viễn Thành phất tay một cái, ngăn cản hành động tiếp theo của hộ vệ, thần sắc dần trở nên lạnh lẽo. Cũng không còn kiên nhẫn để tiếp tục dây dưa với Dương Khai, mở miệng nói: -Là như này, tại hạ khá hứng thú với con thú nhỏ của các hạ, không biết các hạ có thể nhường lại sở thích này không, tại hạ nguyện ý trả…
- Không có hứng thú. Dương Khai không đợi hắn nói hết lời, liền thẳng thừng cự tuyệt.
Không nói đến con thú nhỏ này là yêu thú bậc mười, nuôi dưỡng cũng không dễ dàng, ngay cả bản thân Dương Khai cũng không thể tùy tiện bán đi, huống hồ, nó còn là của Mạc Tiểu Thất.
Sau khi nói xong, hắn xoay người rời đi.
- Bằng hữu xem ra rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, bắt hắn lại cho ta! Ninh Viễn Thành thấy Dương Khai không nể mặt như thế, cũng lười giả bộ, lập tức trở mặt, cất lời hạ lệnh.
Năm Hư Vương Cảnh kia nghe vậy, lập tức hành động.
Nhưng vào lúc này, Phi Thiên Độn Địa Bức vẫn bay lượn giữa không trung, chợt há to cái miệng nhỏ nhắn, một tràng âm thanh bén nhọn chói tai phóng ra.
Âm thanh đó hữu hình như gợn sóng, điên cuồng khuếch tán về phía trước, tạo thành hình quạt bao trùm lấy đám người Phi Thanh Cung.
Chỉ trong thoáng chốc, năm tên Hư Vương Cảnh cùng Ninh Viễn Thành đều không khỏi biến sắc, chỉ cảm thấy màng nhĩ đau nhói vô cùng, toàn thân khí huyết sôi trào, nguyên lực trong cơ thể không ngừng xao động, khó lòng khống chế.
Mọi người vẻ mặt hãi hùng, vội vàng vận chuyển lực lượng ngăn cản tiếng kêu bén nhọn chói tai kia, đè nén khí huyết đang cuộn trào.
Đợi đến khi lấy lại tinh thần, Dương Khai và con thú nhỏ đã đi xa, chỉ còn thấy bóng lưng mờ nhạt nơi xa.
- Đáng ghét! Đuổi theo cho ta! Bất kể thế nào cũng phải đoạt được con thú nhỏ kia! Con thú đó dường như có thể tìm kiếm thiên tài địa bảo, ở nơi này chắc chắn sẽ phát huy tác dụng không nhỏ! Ninh Viễn Thành thần sắc giận dữ, quát lớn.
Năm người kia nào dám lơ là, vội vàng thi triển thân pháp đuổi theo.
Nhưng một lát sau, bọn họ liền mất dấu Dương Khai và con thú nhỏ.
- Đi đâu rồi? Ninh Viễn Thành nhìn trái phải xung quanh, nhưng căn bản không hề phát hiện ra điều gì.
- Bẩm Thiếu cung chủ, chúng ta cũng không rõ, bọn họ dường như đã biến mất.
Một gã hộ vệ vẻ mặt cũng không giải thích được.
- Chắc chắn đang ở quanh đây, lục soát cho ta! Vật mà bổn thiếu chủ đã để mắt tới, còn có thể chạy thoát sao? Ninh Viễn Thành vẻ mặt hung ác nói.
Năm người kia lập tức tản ra, tìm kiếm bốn phía.
Không lâu sau, một tên hộ vệ vui mừng hô lớn: -Thiếu cung chủ, mau đến xem, nơi này hình như là lối vào tầng thứ hai!
- Cái gì? Ninh Viễn Thành nghe vậy mừng rỡ, ngay sau đó lại giận dữ nói: -Vớ vẩn! Lối vào tầng thứ hai kia là cột sáng ngũ sắc nối liền trời đất, vô cùng rõ ràng, chẳng lẽ ngươi cho rằng bổn thiếu chủ mù lòa, không nhìn thấy sao? Nơi này nào có cái gì... Hử?
Ninh Viễn Thành ngừng lời, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn trời, quả nhiên thấy một cột sáng ngũ sắc, nối liền trời đất sừng sững đứng đó.
Hắn nhíu mày, lui về sau vài bước, cột sáng ngũ sắc trước mắt lại cứ thế biến mất không thấy tăm hơi; tiến lên vài bước, cột sáng lại lần nữa hiện ra.
- Thật thần kỳ! Ninh Viễn Thành kinh hãi.
- Đúng vậy Thiếu cung chủ, lối vào này hình như phải đứng ở vị trí đặc biệt mới phát hiện ra, nếu không dù gần trong gang tấc cũng không thể nào phát giác được điều gì. Hộ vệ phát hiện ra lối vào vẻ mặt ngạc nhiên nói.
- Bọn gia hỏa Tinh Thần Cung thật gian trá! May mắn bổn thiếu chủ phúc duyên thâm hậu, trời cao chiếu cố, nếu không, sao có thể tìm thấy lối vào này? Ha ha ha ha, đã như thế còn chần chờ gì nữa, đi, tiến vào tầng thứ hai! Tên kia khẳng định cũng đã vào tầng thứ hai, ta không tin hắn có thể thoát khỏi lòng bàn tay ta!
- Thiếu cung chủ, con thú nhỏ kia nói không chừng chẳng những có thể tìm kiếm thiên tài địa bảo, mà còn có thể tìm kiếm lối vào, quả nhiên là kỳ thú!
- Vậy bổn thiếu chủ càng phải có được nó, nói không chừng còn có thể tìm được lối vào tầng thứ ba, để vào đó xem xét một chút. Ninh Viễn Thành trên mặt hiện vẻ nóng lòng, mang theo năm tên hộ vệ chui vào trong cột sáng ngũ sắc, ngay sau đó, bóng người chớp động, sáu người lần lượt biến mất không thấy tăm hơi.
Nhưng sau khi bọn hắn đi vào tầng thứ hai, Dương Khai đã sớm không còn thấy bóng dáng.
Cùng lúc đó, ở nơi nào đó tầng thứ hai. Dương Khai thong thả lướt đi. Phi Thiên Độn Địa Bức kia liền ở phía trước dẫn đường.
Dương Khai biết, nó là đang tìm Mạc Tiểu Thất, cho nên liền ung dung đi theo sau lưng nó, đồng thời âm thầm đánh giá tình hình tầng thứ hai.
Nơi này cũng không có gì khác biệt so với tầng thứ nhất. Linh khí thiên địa vô cùng mỏng manh, không thích hợp tu luyện. Hơn nữa, pháp tắc nơi đây tàn phá đến cực điểm.
Chỉ có điều, tầng thứ hai dường như hung hiểm hơn so với tầng thứ nhất.
Dương Khai ở tầng thứ nhất thăm dò lâu như vậy cũng không gặp nhiều bẫy rập và cấm chế.
Nhưng sau khi đi tới tầng thứ hai, hắn thả thần niệm ra cảm nhận, lại có thể cảm nhận được không ít dao động lực lượng ẩn giấu.
Những thứ đó hiển nhiên là cấm chế chi lực do người tạo ra hoặc tự nhiên sinh thành, một khi xâm nhập vào phạm vi nhất định, sẽ dẫn phát cấm chế công kích.
Nhưng có Phi Thiên Độn Địa Bức dẫn đường, Dương Khai lại không lo lắng gặp phải nguy hiểm gì, con thú nhỏ này năng lực cảm nhận nguy hiểm dường như rất mạnh mẽ, có thể tránh được rất nhiều bẫy rập và cấm chế khắp nơi.
Nửa ngày sau, một người một thú đến một con đường hẻm núi, hẻm núi rộng khoảng trăm trượng, trong cốc kình phong lạnh thấu xương.
Dương Khai dò xét trái phải, xác nhận không có nguy hiểm.
Nhưng vào lúc này, Phi Thiên Độn Địa Bức bay đến bên trên hẻm núi bất ngờ kêu lên những tiếng xèo xèo bén nhọn, trong âm thanh đó lộ rõ ý tứ cực kỳ kinh hãi.
Dương Khai cả kinh, còn chưa kịp dò xét rốt cuộc thế nào, đúng vào lúc này, cả người hắn bỗng nhiên liên tục chìm xuống.
Trong chớp nhoáng, dưới chân dường như truyền đến một cỗ lực hút kinh khủng, khiến thân thể hắn không tự chủ được rơi xuống.
Sắc mặt Dương Khai đại biến.
Hắn vội vàng vận chuyển lực lượng trong cơ thể, muốn ngăn cản cỗ lực hút khó hiểu kia.
Nhưng rất nhanh, Dương Khai liền phát hiện tất cả đều phí công. Bằng vào tu vi Hư Vương tam tầng cảnh của hắn, lại cũng không có cách nào ổn định thân thể chút nào. Về phần con thú nhỏ giỏi bay trên trời độn dưới đất kia, cũng tương tự không thể thoát khỏi kiếp nạn này, bị đánh bật từ bầu trời rơi xuống hẻm núi.
Tiếng gió gào thét bên tai, tốc độ rơi xuống càng lúc càng nhanh, kình phong quất vào mặt, đau đớn như đao cắt.
Lúc này Dương Khai cuối cùng cũng hoảng hồn.
Hắn lập tức sáng tỏ, bản thân e rằng đã gặp phải cấm chế cường đại nào đó, mà cấm chế này không những hắn không phát hiện, ngay cả Phi Thiên Độn Địa Bức cũng không hề phát hiện.
Sức mạnh cấm chế như thế, khả năng không phải do người tạo ra, mà rất có thể là trời sinh.
Loại cấm chế này bình thường rất khó phát hiện, đợi đến lúc phát hiện thì đã muộn.
Theo loại tốc độ rơi xuống này, cho dù thân thể Dương Khai có cường hãn đến đâu, thậm chí thúc giục Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm và long hóa bí thuật, cũng tuyệt đối sẽ có kết quả tan xương nát thịt.
Chết kiểu này cũng không khỏi quá thê thảm.
Tiếng kêu bén nhọn của con thú nhỏ không ngừng truyền vào tai, nhưng vì tốc độ rơi xuống quá nhanh dẫn tới có chút biến âm.
Dương Khai mở mắt, căn bản không cách nào thấy rõ tình hình phía dưới, bất đắc dĩ, hắn thả ra thần thức, sau một phen dò xét, tình hình cuối cùng cũng khá hơn một chút.
Hắn dùng thần thức khóa được vị trí của con thú nhỏ, bấm tay bắn ra một đạo Kim Huyết Ti, nhưng dưới tình huống như vậy, hắn căn bản không thể duy trì đủ chính xác, lại không thể cuốn con thú nhỏ trở về bên cạnh mình.
Rơi vào đường cùng, mười ngón tay Dương Khai đều xuất hiện, mấy chục đạo Kim Huyết Ti bay vụt, tết thành một tấm lưới lớn, cuối cùng cũng thu con thú nhỏ vào lưới.
Ngay sau đó, hắn ôm con thú nhỏ, không chút nghĩ ngợi trốn vào trong Huyền Giới Châu.
Chỉ chốc lát sau, dưới đáy hẻm núi, truyền đến một tiếng vang nhỏ, Huyền Giới Châu lăn mấy vòng, liền không còn động tĩnh.
Cho đến lúc này, Dương Khai mới dám thả thần niệm dò xét tình hình bốn phía.
Nhưng lực hấp dẫn nơi đây thật sự quá mức kinh khủng, ngay cả thần niệm của hắn cũng có chút không thể ngăn cản, bị kéo biến dạng, căn bản không thể khuếch tán ra xa.
Hắn suy nghĩ một chút, mở miệng trấn an con thú nhỏ, bảo nó tiếp tục đợi trong Huyền Giới Châu, còn bản thân thì nhảy vọt ra ngoài.
Ngay sau đó, cả người Dương Khai liền bị một cỗ lực hút, chặt chẽ dính chặt xuống mặt đất, ngay cả động một ngón tay dường như cũng vô cùng khó khăn.
- Môi trường trọng lực thiên nhiên? Dương Khai sắc mặt không khỏi thay đổi vài lần.