Ngay sau đó, một âm thanh ừng ực quỷ dị vang lên, mắt thường có thể thấy được, trên đám dây mây kia, sinh ra từng tia huyết sắc đỏ thẫm như máu tươi, mà võ giả bị dây mây bao phủ kia, lập tức không còn chút động tĩnh nào.
Không chỉ như thế, cả người hắn trở nên khô quắt, nhanh chóng biến thành da bọc xương, dường như toàn bộ tinh hoa máu thịt đã bị hút cạn.
- Cắn nuốt tinh huyết! Sắc mặt Dương Khai đại biến.
Hắn dĩ nhiên nhìn thấu võ giả kia đã gặp phải tai ương gì, toàn bộ tinh hoa máu thịt đã bị dây mây xuyên qua hút sạch trong khoảnh khắc ngắn ngủi, chết không thể chết hơn được nữa.
Người kia là cường giả Hư Vương Cảnh, nhưng đối diện với dây mây này, lại yếu ớt như đứa trẻ ba tuổi, không chịu nổi một đòn.
- Mộc Tiêu, đó là Mộc Tiêu! Thứ bị phong ấn dưới lòng đất chính là một con Mộc Tiêu.
Đúng lúc này, Mạc Tiểu Thất bỗng nhiên kêu lên hoảng hốt, trong giọng nói lộ ra một nỗi hoảng sợ tột độ, đây là lần đầu tiên Dương Khai thấy nàng hoảng sợ đến vậy. Ngay cả khi đối diện với ấu thể Loan Phượng ở Ngọc Thanh Sơn ngày trước, nàng cũng bình tĩnh như không, nhưng giờ khắc này sau khi biết được chân tướng, mặt mày lập tức biến sắc.
- Dương đại ca mau đi thôi, chúng ta không phải là đối thủ của nó, nó có thể hấp thụ tinh hoa máu thịt của người khác để nhanh chóng khôi phục bản thân.
Mạc Tiểu Thất sau khi nói xong, bỗng nhiên đưa tay ném ra, một chiếc chiến xa ngọc trắng không tì vết xuất hiện ở trước mắt.
Nàng kéo Dương Khai, hai người lập tức nhảy vào trong chiến xa.
Ngay sau đó, Mạc Tiểu Thất tay bấm linh quyết, không ngừng rót nguyên lực vào chiến xa, kèm theo một loạt tiếng ầm ầm vang lên, trong khoảnh khắc, trên chiến xa có thêm mười mấy tầng cấm chế quang mang, tạo thành một hệ thống phòng thủ kiên cố.
Ngay sau đó, trong miệng Mạc Tiểu Thất khẽ quát một tiếng: - Đi!
Chiến xa khẽ rung lên, lập tức chở hai người lao vút đi.
Nhưng vào lúc này, vô số dây mây như phát điên từ trong khe nứt dưới đất lan tràn ra, hoặc hóa thành roi mây, hoặc tụ lại thành khối, điên cuồng đánh tới chiến xa.
Trong lúc này, cấm chế quang mang trên chiến xa không ngừng nhấp nháy điên cuồng, nhưng cũng may cấp bậc chiến xa này khá cao, cấm chế khá tốt, công kích có thể tiêu diệt cường giả Hư Vương Cảnh kia, nhất thời không thể đột phá được cấm chế của chiến xa.
Nhưng với lực lượng công kích lớn như vậy, chiến xa cũng chao đảo dữ dội, căn bản không thể thoát thân.
Chỉ chậm trễ một lát, chiến xa đã bị dây mây quấn chặt.
Mạc Tiểu Thất mặt không khỏi trắng nhợt.
- Nguyệt Nhận! Dương Khai hừ lạnh, hai tay khép lại rồi mở ra, phóng thích một đạo Nguyệt Nhận khổng lồ, cắt đứt những dây mây quấn quanh chiến xa.
Tuy có thành quả, khuôn mặt Dương Khai vẫn trầm tĩnh như mặt nước, bởi vì hắn phát hiện mình đã đánh giá thấp phòng ngự của những dây mây này, Nguyệt Nhận khổng lồ kia cũng chỉ có thể cắt đứt bốn sợi dây mây, sau đó liền mất hết uy lực.
Mà những dây mây bị cắt đứt kia, chỉ trong chớp mắt, lại mọc dài ra, tiếp tục quấn lấy chiến xa.
- Dương đại ca, dùng lực lượng Hỏa hệ! Những lực lượng khác không thể hủy diệt được đám dây mây này.
Mạc Tiểu Thất hô to nhắc nhở, đồng thời đưa tay vỗ lên cái túi bên hông mình, trong túi kia lập tức xông ra một hung thú giống Kỳ Lân, toàn thân đỏ thẫm, tản ra khí tức Yêu thú cấp mười đỉnh phong, hung thú này mở rộng miệng lớn, từ trong miệng phun ra một ngọn lửa kinh khủng.
Ngọn lửa kinh khủng lướt qua, đám dây mây kia như bị trọng thương, vặn vẹo cuống quýt rút lui.
Dương Khai vừa thấy, lập tức trong lòng có tính toán, thúc giục Hỏa Kiếm Khí trong Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí, trên tay ngưng tụ ra trường kiếm rực lửa, không ngừng chém xuống, khiến đám dây mây liên tục đứt đoạn rơi rụng.
Nhưng dây mây bị chém đứt lại không dài ra như lần đầu tiên nữa, lực lượng Hỏa hệ này dường như thực sự có tính khắc chế đối với đám dây mây này.
Mạc Tiểu Thất cũng không nhàn rỗi, sau khi thả ra hung thú Kỳ Lân, nàng liền tế ra một chiếc khăn tay đỏ thẫm, rót nguyên lực vào bên trong, khăn tay kia lập tức biến thành một đám mây lửa, thiêu đốt xung quanh.
Hợp lực của hai người và một thú, cuối cùng cũng dẹp sạch đám dây mây quấn quanh chiến xa.
Không đợi những dây mây kia lần nữa bao phủ đến, chân ngọc của Mạc Tiểu Thất giẫm lên chiến xa, chiến xa lập tức lao vút ra ngoài, nhanh như mũi tên rời cung.
Sau lưng, vô số dây mây giương nanh múa vuốt, không ngừng đuổi theo, nhưng càng ngày càng bị bỏ xa.
Sau mười hơi thở, chiến xa cuối cùng thoát khỏi khu vực nguy hiểm, những dây mây kia cũng không tiếp tục truy kích.
Mạc Tiểu Thất lúc này mới há to miệng thở hổn hển, gương mặt như sống sót sau đại nạn.
Quay đầu nhìn lại, trong phạm vi mười dặm, vô số dây mây như xúc tu bay loạn, thoạt nhìn rợn cả tóc gáy.
- Tiểu Thất, Mộc Tiêu rốt cuộc là thứ gì? Dương Khai lúc này mới có thời gian hỏi.
- Là sản vật sau khi thần mộc thông linh, sở hữu thần trí riêng, rất khó đối phó, chủng loại thần mộc thông linh không giống nhau, thì thiên phú thần thông cũng không giống nhau. Thứ chúng ta gặp phải cũng không biết có năng lực thế nào, nhưng trên cơ bản Mộc Tiêu đều rất khó giết chết, bởi vì thuộc tính Mộc tinh khiết vốn đại diện cho sinh cơ và khả năng khôi phục, dù bị thương nặng, nhưng một lúc sau nó có thể khôi phục lại. Mà Mộc Tiêu cũng có tốt có xấu, Mộc Tiêu này hẳn là loại cực kỳ hung hiểm, cũng không biết nó bị phong ấn đã bao lâu, thực lực chắc chắn rất lợi hại. Nếu dựa vào thực lực hiện tại của hai chúng ta, căn bản không thể thoát khỏi kiếp nạn này.
- Mộc Tiêu kinh khủng như vậy? Dương Khai ngạc nhiên.
- Dĩ nhiên, Dương đại ca, ngươi nhất định đừng coi thường nó, đã từng có cường giả Đế Tôn Cảnh bỏ mạng dưới tay Mộc Tiêu. Giờ này nó được thả ra, nhất định là trước tiên muốn khôi phục thực lực, mà từ tình huống vừa rồi có thể thấy, biện pháp khôi phục thực lực tốt nhất của nó chính là cắn nuốt tinh hoa máu thịt của các võ giả như chúng ta. Không ổn rồi, tầng thứ hai này đã không còn an toàn nữa rồi. Mạc Tiểu Thất nói tới đây, mặt biến sắc.
- Không đến mức như vậy chứ, không gian của tầng thứ hai rất lớn, chúng ta tùy tiện tìm một chỗ ẩn nấp không được sao?
- Không may gặp phải nó thì sao? Mạc Tiểu Thất nhìn Dương Khai lo lắng nói.
- Vậy thì làm sao bây giờ? Trở về tầng thứ nhất? Dương Khai nhướng mày.
- Ngũ Sắc Bảo Tháp chỉ có thể đi lên, không thể đi xuống, chúng ta không thể trở về tầng thứ nhất được. Chân mày Mạc Tiểu Thất bỗng nhíu chặt, bỗng nhiên mắt sáng lên, nói: - Chi bằng chúng ta đi thẳng lên tầng thứ ba.
Dương Khai ngạc nhiên: - Đi bằng cách nào? Không phải nói lần này Ngũ Sắc Bảo Tháp chỉ mở ra một hai tầng sao?
- Đi thử mà, nếu thực sự không thể lên, vậy thì cũng không có cách nào, biết đâu vận may của chúng ta tốt thì sao. Mạc Tiểu Thất cười hắc hắc, vừa nói vừa thu hung thú Kỳ Lân vào túi, lần nữa thả ra Phi Thiên Độn Địa Bức, ra lệnh cho nó đi tìm cửa vào tầng thứ ba.
Ba ngày sau, hai người đứng ở phía trước một cột sáng ngũ sắc nối liền thiên địa.
Cột sáng ngũ sắc này giống hệt cột sáng Dương Khai gặp trước đó, hiển nhiên là cửa vào tầng thứ ba. Nhưng Dương Khai vừa thử một chút, sau khi bản thân bước vào cũng không có phản ứng, không giống như trước kia, vừa bước vào đã được truyền tống đến tầng tiếp theo.
Hắn bất đắc dĩ nhìn Mạc Tiểu Thất, người sau lại cười thần bí, lấy ra một kiện bí bảo hình thoi dài từ nhẫn không gian của mình.
Bí bảo này vừa xuất hiện, Dương Khai liền hơi biến sắc.
Bởi vì hắn cảm nhận được một luồng khí tức phi thường từ trên bí bảo này, đây tuyệt đối không phải bí bảo cấp Hư Vương, thậm chí cũng không phải bí bảo cấp Đạo Nguyên.
Đế Bảo!
Bí bảo hình thoi dài này, chắc chắn là Đế Bảo.
Bản thân Đế Bảo tự mang lực lượng pháp tắc, vài món Đế Bảo trên tay hắn đều như thế, cho nên mới có thể phát huy ra uy năng lớn mạnh, mà thứ trên tay Mạc Tiểu Thất này, hiển nhiên cũng là một kiện Đế Bảo.
Trong lòng Dương Khai tuy rằng chấn động, nhưng suy nghĩ cẩn thận, lại cũng thấy là chuyện đương nhiên, cho nên hắn cũng không tùy tiện lên tiếng hỏi.
- Cửu Tinh Phá Cấm Toa này là Đế Bảo trước kia Dì Phượng tặng ta, chuyên dùng để phá giải các loại cấm chế, tuy rằng với năng lực của ta không thể phát huy ra toàn bộ uy lực, nhưng nếu có Dương đại ca hỗ trợ, có lẽ có thể phá giải cấm chế nơi này, từ đó tiến vào tầng thứ ba. Mạc Tiểu Thất chủ động giải thích một câu.
- Cần ta làm như thế nào? Dương Khai hỏi.
- Là như thế này. Mạc Tiểu Thất lập tức đơn giản giải thích cho Dương Khai một lượt, sau đó lại hướng dẫn hắn một bộ thủ pháp.
Dương Khai chuyên tâm ghi nhớ, sau khi mô phỏng mấy lần, lúc này mới hướng về phía Mạc Tiểu Thất gật gật đầu.
Mạc Tiểu Thất hiểu ý, đưa tay ném Cửu Tinh Phá Cấm Toa kia ra, khi bấm linh quyết thúc giục, bí bảo bỗng nhiên lớn lên, dài khoảng hai trượng.
Nàng dẫn đầu đi vào trong Cửu Tinh Phá Cấm Toa, sau đó hướng về phía Dương Khai vẫy vẫy tay.
Sau khi hai người đều tiến vào, Mạc Tiểu Thất mới phong tỏa Cửu Tinh Phá Cấm Toa lại, hai người nhìn nhau, đồng thời phất tay, bấm pháp quyết.
Thời gian trôi qua, lực lượng trong cơ thể hai người không ngừng rót vào Cửu Tinh Phá Cấm Toa, mà bên ngoài Cửu Tinh Phá Cấm Toa kia, cũng lóe lên từng điểm huỳnh quang.
Bất chợt, nơi bề mặt Cửu Tinh Phá Cấm Toa, một viên Tinh Tú Thần Đồ bị đốt sáng.
Một lúc sau, lại một viên Tinh Tú Thần Đồ nữa bị đốt sáng.
Lại một lúc sau, viên Tinh Tú Thần Đồ thứ ba bị đốt sáng.
Đến lúc này, bất luận là Dương Khai hay Mạc Tiểu Thất, đều đã đến cực hạn của mình, lực lượng trong cơ thể hai người chập chờn bất định, biểu hiện vô cùng gian nan.
Dù sao cũng là Đế Bảo, hợp lực của hai người, căn bản cũng không thể thúc giục được một nửa uy năng.
Mạc Tiểu Thất thần sắc nghiêm lại, linh quyết trên tay bỗng nhiên thay đổi, trong miệng xinh đẹp quát lên một tiếng: - Phá!
Ngay sau đó, Cửu Tinh Phá Cấm Toa khẽ chao đảo, bỗng nhiên lao thẳng vào cột sáng ngũ sắc, rồi biến mất không thấy tăm hơi.
Mà hai người ở bên trong toa, lại đồng thời có một cảm giác mất trọng lượng, hai người đều sắc mặt vui mừng, nhưng cũng không khinh suất, mà tiếp tục duy trì uy năng của Cửu Tinh Phá Cấm Toa.
Một lúc sau, loại cảm giác khó chịu kia mới biến mất không thấy.
Hai người liếc nhau, trong lòng Mạc Tiểu Thất đầy mong đợi mở Cửu Tinh Phá Cấm Toa ra, dẫn đầu vọt ra ngoài, ngay sau đó, truyền đến tiếng vui mừng của nàng:
- Dương đại ca, chúng ta dường như đã thực sự tới tầng thứ ba.
Dương Khai cũng rất vui mừng, vừa đi ra liền thấy nơi này tuy rằng nhìn giống với tầng thứ hai, nhưng kỳ thực là có chút bất đồng, lực lượng pháp tắc còn sót lại chảy xuôi xung quanh, dường như dày đặc hơn rất nhiều so với tầng hai.
- Cũng không phải là rất khó mà. Mạc Tiểu Thất cười hì hì, có chút đắc ý.
- Khôi phục trước quan trọng hơn, tầng thứ ba này nguy hiểm hơn tầng thứ hai. Dương Khai nhắc nhở một câu, phóng ra thần niệm, dò xét tình huống xung quanh.
Sau khi xác định bốn phía không có nguy hiểm gì, hắn lúc này mới khoanh chân ngồi xuống, lấy ra một bình Linh Đan từ trong Nhẫn Không Gian, nuốt vào miệng, khôi phục lực lượng đã tiêu hao trước đó.
Mạc Tiểu Thất cũng như vậy, nhưng trước khi làm, nàng lại phóng ra toàn bộ Ngân Mao Sư Hổ Thú, Phi Thiên Độn Địa Bức và Yêu thú Hỏa Kỳ Lân của mình, khiến bọn họ cảnh giới xung quanh, có vẻ rất cẩn thận.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay