Nữ nhân này vốn không phải Hư Vương Cảnh tầm thường, nay lại đang ở thời khắc đột phá, một đòn tung ra uy lực tất nhiên phi phàm, không phải Hư Vương Cảnh bình thường nào cũng có thể chống đỡ.
Dương Khai đỡ một chiêu của nàng mà vẫn bình an vô sự, thậm chí còn mượn lực phản chấn để rút lui nhanh hơn, khiến nữ tử kia phần nào đoán được thực lực của hắn.
- Phong Lâm Thành nhỏ bé lại có võ giả như vậy sao? - Nàng chau mày, vẻ mặt không khỏi kinh ngạc.
Nhưng rất nhanh, nàng không còn thời gian để suy nghĩ, bởi vì cuộc tẩy lễ của thiên địa khi đột phá đại cảnh giới sắp giáng xuống, nàng chỉ có thể nín thở ngưng thần, chuyên tâm chờ đợi.
Không bao lâu sau, trên bầu trời, từng luồng năng lượng khổng lồ tựa sấm sét đánh thẳng xuống vị trí của nữ nhân.
Dương Khai chạy một mạch hơn trăm dặm mới chậm rãi dừng bước.
Hắn cũng không biết nữ nhân gặp ở tầng thứ ba này rốt cuộc là thần thánh phương nào, đã dùng cách gì để tiến vào đây, nhưng nếu mình đã cướp đi không ít thứ tốt của người ta, vậy dĩ nhiên là chuồn trước thì hơn.
Đối phương đang ở thời điểm đột phá mấu chốt, hiển nhiên không thể đuổi theo, cho nên Dương Khai cũng không quá lo lắng.
Phía sau lưng xa xa truyền đến từng trận tiếng vang như sấm rền, quay đầu nhìn lại, dường như vẫn có thể thấy được dị tượng bên đó. Dương Khai lập tức biết đối phương đã bắt đầu tiếp nhận cuộc tẩy lễ của thiên địa, một khi thành công, liền có thể tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh.
Mà xét từ trạng thái của nữ nhân kia, hiển nhiên nàng đã chuẩn bị rất lâu cho thời khắc này, tỷ lệ thành công e là không nhỏ.
Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai lại cất bước, hướng về phía ngược lại với nàng.
Mấy ngày tiếp theo, Dương Khai thu hoạch khá dồi dào, thậm chí còn gặp phải vài phen hung hiểm, bị một con yêu thú bậc mười một đỉnh phong đuổi giết một hồi lâu. Yêu thú bậc mười một đỉnh phong tương đương với võ giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, với thực lực hiện tại của Dương Khai căn bản không thể chống lại. Nếu không có Yêu Trùng Mẫu Thể và Thanh Viêm Kinh Lôi Sài bảo vệ, cộng thêm chút am hiểu về pháp tắc không gian, e là thật sự gặp phiền phức lớn.
Vất vả lắm mới thoát khỏi sự truy sát của hung thú kia, Dương Khai vừa mới hồi phục được nửa ngày thì bỗng nhiên cảm thấy không gian xung quanh trở nên căng thẳng, mơ hồ có một luồng sức mạnh thiên địa từ bốn phương tám hướng ép tới, khiến hắn hoàn toàn không thể động đậy.
Sắc mặt hắn đại biến, còn chưa kịp vận công chống cự, dưới chân đã đột ngột xuất hiện một pháp trận vô cùng huyền bí.
Pháp trận xoay tròn, truyền đến một lực hút cực mạnh, ghìm chặt Dương Khai tại chỗ, ngay sau đó hoàn toàn nuốt chửng hắn.
Cảm giác quen thuộc ập đến, Dương Khai lúc này mới bình tĩnh lại.
Bởi vì hắn biết, đây có lẽ là lúc Ngũ Sắc Bảo Tháp đóng lại, tất cả võ giả còn sống sót trong bảo tháp đều bị truyền tống ra ngoài. Hắn lập tức thả lỏng phòng ngự, mặc cho lực lượng của pháp trận dẫn dắt.
Quả nhiên, chờ đến khi tầm mắt Dương Khai khôi phục, hắn đã trở lại quảng trường của phủ thành chủ.
Xung quanh người đông như nêm, chen chúc chật chội, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ đau đớn, hiển nhiên vẫn chưa hoàn hồn sau khi bị truyền tống.
Để tránh tỏ ra khác biệt, Dương Khai cũng giả vờ khó chịu, rồi từ từ tỉnh táo lại.
Bốn phía lập tức vang lên tiếng huyên náo. Các võ giả Phong Lâm Thành tiến vào Ngũ Sắc Bảo Tháp lần này, đương nhiên có người gặp được cơ duyên lớn, có người tay không trở về, cũng có người vĩnh viễn bỏ mạng trong đó.
Giờ đây mọi chuyện đã kết thúc, cảnh tượng đương nhiên là kẻ vui mừng, người sầu thảm.
Số lượng võ giả Phong Lâm Thành tiến vào Ngũ Sắc Bảo Tháp lên đến mấy ngàn người, nhưng giờ đây chỉ có hơn một nửa sống sót trở về, số còn lại đều đã táng thân trong bảo tháp. Có thể thấy trong Ngũ Sắc Bảo Tháp cơ duyên không ít, nhưng hung hiểm cũng vạn phần.
Mấy vị Đế Tôn Cảnh dường như vẫn luôn ngồi ngay ngắn trên đài cao chưa hề nhúc nhích. Tiêu Vũ Dương ngồi ở giữa, ánh mắt sắc như điện, chỉ hơi lướt qua đám người, liền dừng lại trên người một cô gái vóc dáng uyển chuyển, che mặt bằng một tấm lụa mỏng màu lam.
Đôi mắt sáng như sao của cô gái kia cũng vừa lúc nhìn về phía Tiêu Vũ Dương, hai người nhìn nhau, cô gái khẽ gật đầu. Tiêu Vũ Dương lập tức cất tiếng cười sảng khoái, vẻ mặt vô cùng vui mừng.
- Tâm trạng của Tiêu đại nhân dường như không tệ. - Trần Văn Hạo ngồi bên tay phải Tiêu Vũ Dương, nghi hoặc nhìn hắn.
Tiêu Vũ Dương mỉm cười nói:
- Tàm tạm thôi, Trần huynh có ý kiến gì sao?
- Không dám, không dám.
Trần Văn Hạo nhăn mặt, tỏ vẻ yếu thế. Tuy rằng hắn là cường giả của Thiên Vũ Thánh Địa, cũng có tu vi Đế Tôn nhất tầng cảnh, nhưng Tiêu Vũ Dương lại là tinh sứ của Tinh Thần Cung, tu vi còn cao hơn hắn một bậc, trước mặt Tiêu Vũ Dương, Trần Văn Hạo nào dám càn rỡ?
- Nhưng mà, Phong Lâm Thành nhỏ bé này lại có nhiều võ giả sống sót ra khỏi Ngũ Sắc Bảo Tháp như vậy, cũng thật khiến người khác kinh ngạc. - Ánh mắt của Phong Minh thuộc Vô Hoa Điện quét qua đám người, dường như đang tìm kiếm mầm giống tốt, miệng nói: - Đoàn thành chủ thật có phúc, xem ra Phong Lâm Thành nhân tài lớp lớp. Lần này tuy tổn thất không nhỏ, nhưng chỉ cần dựa vào những người sống sót này, ngày sau nhất định có thể chống đỡ cho Phong Lâm Thành một khoảng trời rộng lớn hơn.
- Phong đại nhân quá khen, đều là nhờ phúc của mấy vị đại nhân! - Thành chủ Đoàn Nguyên Sơn của Phong Lâm Thành cười toe toét, ngữ khí vô cùng khiêm tốn.
Đúng như Phong Minh nói, lần này Ngũ Sắc Bảo Tháp mở ra tại Phong Lâm Thành, tuy khiến võ giả của thành tổn thất nặng nề, nhưng điều này tuyệt đối có giá trị. Trong số những người sống sót trở về từ Ngũ Sắc Bảo Tháp, ngày sau chỉ cần có một phần ngàn có thể tiến thêm một bước, cũng đủ để thực lực của Phong Lâm Thành tăng lên mấy bậc.
Hắn còn nhìn thấy con trai mình là Đoàn Thiên Tứ trong đám người, dáng vẻ thần quang rạng rỡ, hiển nhiên thu hoạch không nhỏ, sao có thể không vui cho được?
Đúng lúc này, Đoàn Nguyên Sơn bỗng nhiên nhướng mày, từ trong lòng lấy ra một la bàn truyền tin, thần niệm rót vào trong đó, ngay sau đó, sắc mặt đại biến.
Hắn mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn về phía Đoàn Thiên Tứ trong đám người, chỉ thấy con trai mình cũng gật đầu với hắn.
Cùng lúc đó, vài đạo tin tức cũng truyền vào la bàn, đều kể về cùng một chuyện. Những tin tức này đều đến từ các đại gia tộc của Phong Lâm Thành.
- Đoàn thành chủ, đã xảy ra chuyện gì mà sắc mặt khó coi như vậy? - Phong Minh kỳ quái nhìn Đoàn Nguyên Sơn, lên tiếng hỏi.
- Mấy vị đại nhân, việc lớn không ổn rồi!
Đoàn Nguyên Sơn nghe vậy, vội vàng tiến lên vài bước, cúi người hành lễ.
Phong Minh cười:
- Đoàn thành chủ đừng nói chuyện giật gân, có mấy người chúng ta trấn giữ ở đây, có việc lớn gì không ổn chứ?
Cũng khó trách hắn tự tin như vậy, dù sao nơi này có đến năm vị Đế Tôn Cảnh, trong đó còn có một vị Đế Tôn nhị tầng cảnh. Chỉ cần không phải một trong mười Đại Đế đến tàn sát dân trong thành, bọn họ đều có thể ứng phó.
Đoàn Nguyên Sơn lau mồ hôi lạnh trên trán, nói:
- Là thế này, ở tầng thứ hai của bảo tháp, các võ giả của Phong Lâm Thành ta đã phá vỡ một đạo phong ấn, từ bên trong thả ra một con Mộc Tiêu thượng cổ!
- Cái gì? - Phong Minh nghe vậy, sắc mặt biến đổi, hoắc mắt đứng dậy. - Chuyện này là thật sao?
- Ngàn lần chính xác, Đoàn mỗ cũng vừa mới nhận được tin báo của các vị gia chủ, không dám trì hoãn liền bẩm báo ngay.
- Mộc Tiêu? Tầng thứ hai của bảo tháp lại có Mộc Tiêu sao? - Vị thiếu phụ vẫn luôn im lặng, lúc này cũng nhíu chặt đôi mày thanh tú, ngạc nhiên hỏi.
Thiếu phụ này chính là Cao Tuyết Đình của Thanh Dương Thần Điện, cũng có tu vi Đế Tôn nhất tầng cảnh cường đại, có thể ngồi ngang hàng với đám người Phong Minh.
- Mộc Tiêu thật không dễ đối phó, huống hồ lại là một con Mộc Tiêu thượng cổ. Tiêu đại nhân, sao chuyện này ngài không nói sớm một chút? - Trần Văn Hạo có chút oán trách liếc nhìn Tiêu Vũ Dương.
Tiêu Vũ Dương liếc mắt, nói:
- Ngũ Sắc Bảo Tháp không đơn giản như mọi người nghĩ. Bên trong nó có gì, đến bản thân Đại Đế cũng không thể dò xét rõ ràng. Rất nhiều cấm chế phong ấn ẩn giấu rất sâu, dù là Đại Đế đích thân tới cũng không chắc có thể phát hiện. Con Mộc Tiêu được thả ra này, rất có khả năng chính là ẩn núp ở một nơi bị phong ấn nào đó.
Hắn giải thích như vậy, những người khác cũng không nói gì thêm.
- Xin mấy vị đại nhân ra tay, trừ bỏ con Mộc Tiêu kia, nếu không nó sẽ trở thành đại họa của Phong Lâm Thành ta!
Đoàn Nguyên Sơn vẻ mặt khẩn cầu nhìn về phía sáu vị Đế Tôn Cảnh.
- Một con Mộc Tiêu nhỏ bé mà thôi, Đoàn thành chủ sao lại sợ nó như vậy? Hơn nữa, nó đã bị phong ấn vô số năm, thực lực suy giảm rất nhiều, không cần chúng ta ra tay, Đoàn thành chủ cũng có thể tự mình tiêu diệt nó. - Phong Minh ra vẻ không có gì to tát.
Đoàn Nguyên Sơn vẻ mặt đau khổ nói:
- Phong đại nhân có điều không biết, theo tin tức tại hạ nhận được, con Mộc Tiêu này có thể cắn nuốt tinh hoa máu thịt của võ giả để nhanh chóng khôi phục lực lượng, còn có thể gieo hạt giống Mộc thuộc tính vào trong cơ thể võ giả, đợi thời cơ thích hợp thì phá thể mà ra, chiếm cứ thân thể võ giả, hóa thành vạn vạn ngàn ngàn. Trong số các võ giả của Phong Lâm Thành ta, e là đã có người trúng chiêu rồi.
- Có chuyện như vậy sao? - Lần này, sáu vị Đế Tôn Cảnh cũng không khỏi hơi biến sắc.
- Chính xác trăm phần trăm, tin tức này là do con trai ta báo lại, nó suýt nữa đã bị một hạt giống trong cơ thể đồng bạn ám hại. - Đoàn Nguyên Sơn vội vàng đáp.
- Nếu vậy, tình hình có chút nghiêm trọng rồi. - Tiêu Vũ Dương thần sắc nghiêm lại, trầm ngâm một lát rồi nói: - Được, Mộc Tiêu dù sao cũng là từ Ngũ Sắc Bảo Tháp của Tinh Thần Cung ta đi ra, Tiêu mỗ cũng không thể ngồi yên không quản. Như vậy đi, Đoàn thành chủ, ngài trước tiên hãy mở ra cấm chế của Phong Lâm Thành, đóng cửa thành, cho phép vào không cho phép ra. Mặt khác, yêu cầu tất cả võ giả ở đây không được rời đi, chúng ta sẽ đóng cửa đánh chó!
- Tuân lệnh, đa tạ đại nhân viện trợ! - Đoàn Nguyên Sơn thấy vậy mừng rỡ, vội vàng xoay người, cao giọng quát lớn: - Chư vị, nhận lệnh của tinh sứ đại nhân, mời chư vị tạm thời dừng bước tại đây một lát. Mấy vị đại nhân có việc cần xử lý, đợi sau khi xử lý xong sẽ để mọi người rời đi, xin chư vị phối hợp.
Lời vừa nói ra, quảng trường đang náo loạn bỗng chốc trở nên yên lặng, tất cả đều ngạc nhiên nhìn về phía Đoàn Nguyên Sơn.
Dương Khai đang dùng Âm Châu liên lạc với Mạc Tiểu Thất cũng không khỏi ngẩng đầu lên, khẽ cau mày, không biết Đoàn Nguyên Sơn và mấy vị Đế Tôn Cảnh kia rốt cuộc muốn làm gì.
Nhưng uy danh của mấy vị Đế Tôn Cảnh kia thực sự quá lớn, cho nên dù trong lòng các võ giả ở quảng trường có chút bất mãn, cũng không dám biểu lộ ra ngoài, đều ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ.
Chỉ thấy trên đài cao, sáu vị Đế Tôn Cảnh tụ lại, sau khi đơn giản thương nghị một phen, bốn người trong đó bỗng nhiên nhoáng một cái biến mất, chỉ còn lại Tiêu Vũ Dương và thiếu phụ Cao Tuyết Đình vẫn ở tại chỗ.
Đúng lúc này, cả Phong Lâm Thành bỗng nhiên vang lên một trận ù ù, trên bầu trời lập tức xuất hiện thêm một lồng năng lượng sáng chói, bao phủ toàn bộ Phong Lâm Thành.