Trong lúc nguy cấp, Miêu Hóa Thành đành viện dẫn Vân Hà Tông, chỉ mong Dương Khai sẽ kiêng dè mà thu tay lại, hòng giữ được mạng già của mình.
Nhưng đối phương hiển nhiên chẳng hề coi Vân Hà Tông ra gì, lập tức tiến đến trước mặt lão, một chưởng nhẹ nhàng ấn vào ngực lão, rồi lại thản nhiên thu về, ánh mắt lạnh lùng vô tình.
Trái tim lão như bị một bàn tay vô hình nắm chặt, co rút kịch liệt rồi lại giãn nở căng phồng.
Miêu Hóa Thành “oa” một tiếng, hộc máu không ngừng, da thịt toàn thân đỏ bừng, như bị nước sôi dội qua. Tuy chưa chết, nhưng toàn thân lão đã trọng thương.
Địa Ma thừa cơ bất ngờ tung đòn sát thủ, Phá Hồn Chùy xuyên thẳng vào cơ thể Miêu Hóa Thành, giáng cho lão một đòn chí mạng.
Kẻ này rốt cuộc là ai! Vì sao lại đến Miêu gia đại khai sát giới….
Trước khi chết, Miêu Hóa Thành vẫn trăn trở suy nghĩ rốt cuộc mình đã đắc tội gì với thiếu niên này, nhưng lại không tìm được câu trả lời. Phải nói rằng, bị người ta đánh chết một cách mờ mịt như vậy, Miêu Hóa Thành chết không nhắm mắt.
Bầu trời Hải Thành phong vân tế hội, dòng năng lượng thiên địa khổng lồ đang hội tụ trên người Dương Khai.
Đột phá một cảnh giới lớn, lại hấp thụ năng lượng thiên địa.
Dương Khai triển khai thân pháp, nhanh chóng rời khỏi Miêu gia, rất nhanh đã có mặt ở bờ biển hoang vắng.
Đêm đó, gió gào thét, sóng biển gầm thét, vô số võ giả ở Hải Thành hoảng sợ nhìn về phía bờ biển. Bọn họ biết có người vừa đạt được đột phá, dẫn đến thiên địa dị tượng, nhưng dị tượng khổng lồ đáng sợ này lại khiến họ không dám đến gần, chỉ có thể đứng nhìn từ xa, vẻ mặt vừa tôn sùng vừa ngưỡng mộ.
Người này, đích thị là một cường giả! Rất có khả năng là từ Chân Nguyên cảnh đột phá đến Thần Du cảnh, nếu không sao có thể gây ra động tĩnh lớn đến thế? Võ giả ở Hải Thành thực lực không cao, đương nhiên sẽ không dám vuốt râu hùm cao thủ Thần Du cảnh.
Nhưng ai cũng không ngờ, gây ra dị tượng này chỉ là một thiếu niên mười lăm tuổi, chỉ là quá trình đột phá từ Khí Động cảnh đến Ly Hợp cảnh mà thôi. Nếu như bọn họ biết, chỉ sợ sẽ kinh hãi đến mức cằm rơi xuống đất.
Động tĩnh điên cuồng kéo dài đến hơn nửa đêm mới dần ngừng lại. Sau trận mưa gió bão bùng, có người còn thoáng thấy một vệt hỏa quang từ bờ biển bay ra, bay về phía biển sâu thẳm.
Xuyên thấu qua ánh lửa kia, mờ ảo còn thấy có thứ gì đó giống như một đôi cánh. Nhưng cho dù có người nhìn thấy cũng không dám tin vào mắt mình, cho rằng chỉ là hoa mắt mà sinh ra ảo giác.
Sáng sớm, Vân Hà Đảo.
Dương Khai đến bán đảo phía đông, đứng trên ngọn núi nơi chia tay Khương phu nhân, đưa mắt nhìn ra xa.
Toàn bộ Vân Hà giờ đây chìm trong u ám, mặc dù đứng ở bán đảo phía đông cũng gần như có thể ngửi được mùi máu tanh nồng nặc khắp trời. Thi thể chất chồng trong tầm mắt, khắp nơi đều là dấu vết của một trận đại chiến và những vũng máu đỏ sậm còn chưa khô, phòng sập tường đổ nát.
Trên bầu trời, phi điểu bay qua mang theo tiếng rên rỉ thê lương.
Vân Hà, nhà nhà bị tàn sát!
Trước mặt Dương Khai là một bộ xương khô, khoác trên mình bộ y phục xanh trắng rách nát mà Khương phu nhân đã mặc ngày đó.
Bộ xương khô lẳng lặng ngồi ngay ngắn trên ngọn núi, bất động như đá ngầm.
Dương Khai gần như có thể nhìn thấy rõ ràng, ngày đó sau khi từ biệt Khương phu nhân, bà vẫn ngồi yên tại đây không nhúc nhích, chỉ đưa ánh mắt hướng về Miêu gia tại Hải Thành.
Gió nhẹ lướt tới, lay động mái tóc của bà, đôi mắt u ám, giống như bầu trời bị mây đen che phủ, không thấy ánh sáng, không thấy hy vọng.
Bà cứ nhìn như vậy, cho đến khi sinh mệnh kết thúc cũng không nhắm mắt.
Mãi đến đêm qua, bà mới được thấy Miêu gia diệt vong, thấy Miêu Hóa Thành chết trong tay Dương Khai.
Thiên đạo luân hồi, trời xanh nào bỏ qua ai?
Ân oán đã xong! Kẻ ác cũng đã bị ác báo.
Dương Khai lấy ra một bình rượu bái tế trước mặt phu nhân, vươn hai tay muốn chôn cất hài cốt bà. Nhưng hai tay vừa chạm vào khối xương khô đó, nó lại đột nhiên đổ sụp xuống, rơi trên mặt đất, hóa thành một bãi bột mịn.
Mặt đất nổi lên cuồng phong, gió thổi bay đống bột mịn, bay qua bán đảo phía đông Vân Hà đảo, tản mát trên mặt biển rộng lớn, không lưu lại chút dấu vết nào.
Hai mắt Dương Khai khẽ híp lại, trên mặt có chút bi thương và thê lương.
Ngày đó, hắn rất muốn đưa Khương phu nhân đi. Nhưng tâm nguyện đã thành, lòng bà đã chết, sống chỉ để chịu đủ giày vò, cả đời đau khổ. Đi theo chồng con đã khuất, mới là kết cục tốt nhất của bà.
Dương Khai thuận theo bà, bây giờ nghĩ lại, lại không biết quyết định ngày đó của mình có đúng đắn hay không.
Cảm nhận được sự thê lương trong lòng Dương Khai, Địa Ma nín lặng một hồi lâu mới mở miệng an ủi:
- Thiếu chủ, người không phải phu nhân này, làm sao biết được cái chết đối với bà ấy không phải là một sự giải thoát?
Dương Khai im lặng không nói, một lúc lâu sau mới xoay người, triển khai Dương Viêm Chi Dực bay về hướng bờ biển.
Có lẽ, đây chính là sự giải thoát cho bà, nhưng đối với Dương Khai lại là một niềm tiếc nuối.
Hai ngày sau, Dương Khai lấy ra không ít kỳ hoa dị thảo hái được ở Ẩn Đảo, đổi lấy các vật phẩm thuộc tính Dương từ người Hải Thành, rồi luyện hóa thành Dương dịch để tích trữ trong đan điền.
Vào đêm hai ngày sau, Dương Khai mang theo một túi lớn, bay về hướng bắc.
Không lâu sau khi Dương Khai rời khỏi Hải Thành, các đại đảo hải ngoại, tất cả các thế lực lớn đều nhận được một tin tức khiến cho họ vừa khiếp sợ vừa hưng phấn.
Thái Nhất Môn:
- Cái gì? Cổ Vân đảo tìm thấy Hóa Sinh Phá Nguyệt Công? Tin tức có xác thực không?
Tu La Môn:
- Cái gì? Cổ Vân đảo tìm thấy Hóa Sinh Phá Nguyệt Công? Vậy còn tin tức về bảo vật trấn phái Tu La kiếm của chúng ta thì sao?
Lạc Hoa Giáo:
- Hóa Sinh Phá Nguyệt Công đã tìm thấy rồi sao? Vậy Thiên Nhị Huyết Hải Đường thì sao? Đây chính là căn cơ của Giáo ta, năm đó cũng bị mất cùng với Hóa Sinh Phá Nguyệt Công!
Xích Luyện Tông:
- Đi Cổ Vân đảo, thăm dò tung tích tín vật của Tông chủ.
Vân Long Đảo:
- ….
Hơn mười thế lực lớn sau khi nghe thấy Cổ Vân đảo tìm thấy vô thượng công pháp thì lập tức không thể giữ bình tĩnh. Vật phẩm của các thế lực đều bị mất cùng lúc, không lẽ Cổ Vân đảo tìm được rồi mà bọn họ lại không hề có tin tức? Trong phút chốc, phong vân biến sắc, cao thủ các đại đảo đồng loạt hành động.
Chỉ trong một ngày, Cổ Vân đảo đã chật kín người, những người đến đều là cao thủ từ các thế lực hải ngoại. Cổ Phong và các Trưởng lão Cổ Vân đảo đều tất bật tiếp đón khách đến.
Sau khi nghe kể tường tận về việc tìm thấy Hóa Sinh Phá Nguyệt Công, hơn mười thế lực này liền vội vã chạy tới Vân Hà Tông.
Vân Hà đáng thương chẳng qua chỉ là một thế lực hạng ba, chỉ vì một quyển Hóa Sinh Phá Nguyệt Công mà bị diệt môn thì cũng đành thôi. Nhưng hơn mười thế lực sau đó không ngờ lại đào bới Vân Hà đảo hết lần này đến lần khác, mong muốn tìm lại những vật phẩm mà tông môn mình đã mất ba trăm năm trước.
Nhưng những thứ ấy đã sớm bị Dương Khai mang đi, làm sao bọn họ có thể tìm được? Tìm không thấy tự nhiên sẽ bực tức, bực tức thì sẽ ra tay đánh người. Không có ai để đánh thì lại quay sang công kích hòn đảo.
Thời gian không tới ba ngày, toàn bộ Vân Hà đảo biến mất khỏi tầm mắt thế nhân, hoàn toàn bị hủy diệt.
Dương Khai đương nhiên không biết mình đi rồi mà Vân Hà đảo còn phải chịu vận rủi thảm khốc đến vậy. Giờ phút này, hắn đã gần đến Lăng Tiêu Các.
Dương dịch tích trữ được khi còn ở Hải Thành, giúp hắn rất nhanh có thể bay trở về tông môn.
Cố ý chọn lúc ban đêm, khi cách Lăng Tiêu Các chỉ còn năm mươi dặm, Dương Khai hạ xuống, triển khai bộ pháp tiếp tục tiến tới.
Một canh giờ sau, nhìn Lăng Tiêu Các sau nửa năm xa cách, Dương Khai khẽ mỉm cười. Tâm trạng tiếc nuối buồn rầu vì chuyện của Khương quả phụ cuối cùng cũng đã tốt đẹp hơn.
Hắn không có lòng trung thành đối với tông môn, nhưng hắn biết nơi đây có một nữ nhân có thể cùng hắn đi hết cuộc đời đang chờ đợi mình.
Hai túi lớn đeo trên lưng, lén lút đi vào tông môn. Vừa đặt chân tới, Dương Khai liền nhướn mày.
- Thiếu chủ…
Địa Ma lặng lẽ khẽ hô một tiếng.
- Mặc kệ!
Ánh mắt Dương Khai khẽ nheo lại, vừa rồi hắn rõ ràng nhận thấy vài luồng thần thức khẽ quét qua người mình.
Nếu là trước kia, Dương Khai không thể có được cảm giác đó. Dù sao, kẻ có thể dùng thần thức thăm dò mình, công lực ít nhất cũng phải đạt tới Thần Du cảnh, cảnh giới cao hơn hắn rất nhiều.
Nhưng từ khi thu được Ôn Thần Liên Ngũ Sắc, cảm giác của Dương Khai nhạy bén dị thường, luồng thần thức đó vừa bao trùm tới liền đã bị hắn phát hiện.
Luồng thần thức này rất lạ, tuyệt đối không phải các Trưởng lão của Lăng Tiêu Các.
May mà luồng thần thức đó chỉ là thăm dò mà không có ác ý, chỉ khẽ quét qua rồi không còn chú ý đến Dương Khai nữa. Nhưng phát hiện này khiến lòng hắn khẽ động.
Lăng Tiêu Các vì sao đột nhiên lại có thêm cao thủ đến vậy? Trong lòng thầm có phán đoán, hắn không khỏi thở dài, xem ra tông môn lúc này không được an toàn.
Gần như ngay trong giây khắc Dương Khai quay trở lại Lăng Tiêu Các, trong một lầu các nhỏ, Tô Nhan đang bế quan bỗng nhiên mở mắt.
- Đã trở lại sao?
Tô Nhan khẽ thì thầm, khẽ nhấp đôi môi đỏ mọng, khuôn mặt không tự chủ mà đỏ ửng lên. Mơ hồ như có một giọng nói đang gọi mình, thúc giục mình tới gần hướng của người đó. Tiếng gọi này vang vọng tâm thần, khiến Tô Nhan lòng dạ rối bời, không thể tiếp tục tĩnh tâm.
Rõ là khắc tinh! Mấy ngày không có hắn, tuy có đôi lúc nàng cũng khó vượt qua, nhưng Băng Tâm Quyết vận chuyển, cũng có thể giúp tâm tình bình tĩnh lại. Đồng thời, nhờ có sự khảo nghiệm và chống cự này, tâm cảnh cũng nhanh chóng được đề cao.
Nhưng khi biết hắn trở lại, Băng Tâm Quyết của nàng dường như hoàn toàn mất đi tác dụng, ngay cả bình tâm tĩnh khí cũng không thể làm được.
Nghĩ trong chốc lát, Tô Nhan không kiên trì nữa, liền đứng dậy, đẩy cửa phòng ra, mang theo hàn ý xuất trần, hóa thành một vệt ảnh trắng nõn dài, nhanh chóng tiến đến Khốn Long Giản.
Bên cạnh Khốn Long Giản, Dương Khai quay đầu nhìn lại, khóe miệng khẽ mỉm cười thản nhiên.
- Địa Ma, tự mình chơi đi.
Dương Khai đưa tay ném Địa Ma cùng Phá Hồn Chùy ra ngoài.
- Này… khụ khụ….
Địa Ma im lặng một hồi, nghĩ thầm lão phu không phải là trẻ con ba tuổi, Thiếu chủ tống cổ lão như vậy ư?
Nhưng tà khí ở Khốn Long Giản có sức hấp dẫn cực lớn đối với Địa Ma, lão không chần chừ liền xông thẳng ra.
Đứng đợi bên cạnh Khốn Long Giản một lát, một thân hình trắng tinh nhanh chóng tiến đến gần, rồi đột nhiên dừng lại cách Dương Khai khoảng ba trượng.
Bốn mắt nhìn nhau, ẩn chứa vô vàn ẩn tình.
Đôi mắt Dương Khai tràn đầy nỗi nhớ, hai mắt Tô Nhan thì dịu dàng ngấn lệ.
Lẳng lặng đứng yên nhìn nhau, quan sát những thay đổi của đối phương trong mấy tháng vừa qua.
Hắn mạnh mẽ hơn rất nhiều, cũng cường tráng hơn, nhưng trong mắt cũng không giấu được niềm tang thương và vẻ mệt mỏi. Nỗi tang thương dãi dầu sương gió này lẽ ra không nên xuất hiện trên người ở tuổi này, nhưng lại vô tình khiến hắn thêm thành thục, thêm vững vàng. Nhìn nỗi tang thương này, Tô Nhan không khỏi âm ỉ đau xót trong lòng.
Nàng biết, mấy tháng này ở bên ngoài, Dương Khai nhất định đã gặp không ít chuyện!