Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2027: CHƯƠNG 2027: ĐẠI HỘI ĐẤU GIÁ

- Ngươi ở đây chờ ta có chuyện gì sao? Dương Khai nhìn tiểu nhị hỏi.

Tiểu nhị nói:

- Đúng vậy! Tiểu nhân phụng mệnh chưởng quỹ, đặc biệt chờ Dương đan sư ở đây. Chưởng quỹ nói, muốn mời Dương đan sư cùng đi tham dự đại hội đấu giá lần này!

- Đại hội đấu giá?

Dương Khai nhướng mày. Hắn bỗng nhớ lại, mấy ngày trước Khang Tư Nhiên quả thật có đề cập chuyện này với mình, nói là lần này võ giả Phong Lâm Thành thu được không ít thứ tốt trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, cho nên thành chủ Đoàn Nguyên Sơn định tổ chức một buổi đại hội đấu giá để mọi người trao đổi cho nhau.

Chỉ là lúc đó Dương Khai túi rỗng tuếch, chẳng mấy hứng thú với chuyện này nên không tỏ ý muốn tham gia. Nào ngờ Khang Tư Nhiên vẫn cho người đến mời.

Lần này chiếm được không ít nguyên tinh và bảo vật từ Lục gia, lúc này Dương Khai cũng xem như rủng rỉnh túi tiền, đi xem một chút cũng không sao.

Nghĩ tới đây, Dương Khai nói:

- Đại hội đấu giá lần này có thứ gì tốt mà Khang chưởng quỹ lại nhớ mãi không quên như vậy? Ông ấy có tiết lộ gì không?

Tiểu nhị cười thần bí, liếc nhìn bốn phía rồi ghé sát lại gần Dương Khai, hạ giọng nói:

- Chưởng quỹ nói, trên hội đấu giá lần này sẽ xuất hiện Đạo Nguyên Quả!

- Thật sao?

Dương Khai vô cùng kinh ngạc.

- Không sai! Cho nên Khang chưởng quỹ mới có hứng thú với hội đấu giá lần này như vậy, cũng muốn mời Dương đan sư cùng đi, góp tiền bạc, nhất định phải tranh đoạt cho được Đạo Nguyên Quả kia!

- Ta hiểu rồi!

Dương Khai gật đầu.

- Mặt khác, chưởng quỹ còn nói, lần này trong số vật đấu giá có một lò luyện đan, tối thiểu cũng là cấp Đạo Nguyên hạ phẩm. Nếu Dương đan sư có thể đấu giá được lò luyện đan này, ngày sau tỷ lệ luyện chế thành công và số lượng đan dược thu được cũng sẽ tăng lên đáng kể. Lò luyện đan này có sức hấp dẫn không nhỏ đối với luyện đan sư!

- Cái này ta thật ra có chút hứng thú!

Dương Khai mỉm cười:

- À! Hội đấu giá tổ chức ở đâu? Khi nào thì bắt đầu?

Tiểu nhị cười nói:

- Buổi trưa hôm nay là bắt đầu rồi! Tiểu nhân đã chờ Dương đan sư ở đây hai ngày, nếu ngài còn không trở về, chỉ sợ là phải bỏ lỡ!

- Xem ra ta trở về thật đúng lúc! Như vầy đi, ngươi trở về nói cho Khang chưởng quỹ một tiếng, ta thu thập một chút sẽ lập tức đến tìm ông ấy!

- Vâng!

Tiểu nhị đáp một tiếng rồi lập tức lui đi.

Hai người nói chuyện tuy giọng không lớn, nhưng vẫn khiến Trương Nhược Tích ở gần đó nghe được không ít, lòng đầy tò mò. Chờ đến khi tiểu nhị rời đi, nàng mới kinh ngạc nhìn Dương Khai hỏi:

- Tiên sinh lại còn là một vị luyện đan sư ạ?

Dương Khai đắc ý nói:

- Biết sơ thôi! Vào trong rồi nói!

Nói xong, hắn mở cấm chế động phủ, dẫn Trương Nhược Tích đi vào.

Động phủ hắn thuê ở Phong Lâm Thành không phải loại tốt nhất, nhưng cũng không tệ, xem như trung đẳng. Bên trong có mấy gian phòng, diện tích tương đối rộng rãi. Dương Khai chỉ cho Trương Nhược Tích một gian phòng để nàng ở lại sau này.

Hắn lại giao lệnh bài động phủ của mình cho nàng, truyền cho nàng cách mở đóng cấm chế, dặn nàng ngoài hắn ra, bất kỳ ai đến cũng không được mở cấm chế động phủ.

Trương Nhược Tích ngoan ngoãn gật đầu vâng dạ.

- Nếu cô nương thấy nhàm chán, có thể ra ngoài đi dạo một chút. Phong Lâm Thành trị an cũng không tệ lắm, nhưng tuyệt đối đừng đến khu chợ đen. Nơi đó phủ thành chủ không quản, cực kỳ hỗn loạn, với tu vi của cô nương đi vào sẽ rất nguy hiểm!

Dương Khai lại dặn dò.

- Nhược Tích không cần đi đâu cả! Nhược Tích ở trong này chờ tiên sinh trở về là được!

Trương Nhược Tích nhẹ giọng nói.

- Tùy cô nương! Vậy cô nương nghỉ ngơi trước đi, ta ra ngoài một chuyến!

Dương Khai phân phó một tiếng rồi rời đi.

Trương Nhược Tích ở sau lưng tiễn đưa.

Đợi sau khi Dương Khai đi khuất, Trương Nhược Tích mới bắt đầu quan sát động phủ, phát hiện nơi đây tuy ngăn nắp chỉnh tề nhưng cũng rất đơn sơ. Nghĩ đến nơi này từ nay sẽ là chỗ ở của mình, nàng liền tính toán xem nên bài trí lại như thế nào.

Nghĩ hồi lâu, Trương Nhược Tích bỗng nhiên hé miệng cười, trong lòng đã có phương án. Nàng lập tức bắt đầu lấy ra một vài thứ từ trong nhẫn không gian của mình để bố trí.

- - - - - - - - - - - -

Linh Đan Phường, Dương Khai vừa bước vào, lập tức có người thông báo cho Khang Tư Nhiên.

Không bao lâu, Khang Tư Nhiên vội vã từ bên trong đi ra, nhiệt tình nắm tay Dương Khai nói:

- Dương đan sư cuối cùng cũng xuất quan rồi, nếu hôm nay ngài không xuất hiện, chỉ sợ là phải bỏ lỡ đại hội đấu giá lần này! Đi thôi, thời gian không còn nhiều lắm, chúng ta phải mau đến phủ thành chủ cho kịp!

- Đại hội đấu giá tổ chức ngay tại phủ thành chủ sao?

Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

- Đương nhiên! Dù sao đại hội đấu giá lần này là do thành chủ đại nhân tự mình tổ chức, địa điểm dĩ nhiên là đặt ở phủ thành chủ. Trên đường đi ta sẽ nói cho đan sư biết có những thứ tốt gì xuất hiện!

Cùng Khang Tư Nhiên một đường đi tới phủ thành chủ, nghe những tin tức nội tình hắn tìm hiểu được, Dương Khai mới biết chuyến đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp lần này của võ giả Phong Lâm Thành tuy tổn thất thảm trọng, nhưng quả thật có người thu được thứ tốt.

Đạo Nguyên Quả kia thì không cần nói, nhất định sẽ trở thành vật đấu giá cuối cùng.

Bí bảo cấp Đạo Nguyên cũng có mấy kiện, nghe nói đã hấp dẫn không ít cường giả Đạo Nguyên Cảnh của các thế lực lân cận đến tham gia.

Hơn nữa, còn có một số linh đan diệu dược, công pháp bí thuật đã thất truyền.

Tóm lại, hội đấu giá lần này có quy mô lớn chưa từng có, võ giả khắp Phong Lâm Thành đều vô cùng mong đợi. Tuy nhiên, muốn tham dự hội đấu giá cũng phải có điều kiện. Dù sao võ giả Phong Lâm Thành đông như vậy, phủ thành chủ dù rộng lớn cũng không thể sắp xếp cho tất cả mọi người vào trong.

Muốn vào hội đấu giá, ngoài những người nhận được thiệp mời của phủ thành chủ, chỉ có hai loại người có thể tự do đi vào.

Một là võ giả từ Hư Vương Cảnh trở lên, hai là võ giả có tài lực hùng hậu, nếu không thì đừng hòng bước chân vào phòng đấu giá.

Mà Khang Tư Nhiên là chưởng quỹ Linh Đan Phường, thường xuyên giao thiệp với phủ thành chủ, tự nhiên là sớm nhận được thiệp mời. Mỗi thiệp mời có thể mang theo một người, cho nên Dương Khai cũng không cần kiểm tra tu vi hay tài lực.

- Thiên Vũ Thánh Địa lần này lấy được ba quả Đạo Nguyên Quả trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, trên hội đấu giá sẽ xuất hiện một quả, cũng không biết hai quả còn lại rơi vào tay ai?

Khang Tư Nhiên đối với Đạo Nguyên Quả vẫn canh cánh trong lòng, vô cùng ảo não vì ở trong Ngũ Sắc Bảo Tháp không có được cơ duyên này, giờ đây lại phải tranh giành với người khác. Vì Đạo Nguyên Quả, Khang Tư Nhiên gần như đã mang theo toàn bộ của cải tích góp của mình, chuẩn bị liều mạng một phen.

Tuy vậy, hắn cũng tự biết mình không có hy vọng gì, dù sao mình tuy là chưởng quỹ của Linh Đan Phường, nhưng tài lực làm sao có thể sánh với các gia tộc tông môn kia. Nếu hắn đại diện cho Tử Nguyên Thương Hội, có thể được thương hội hỗ trợ thì tình hình sẽ hoàn toàn khác, nhưng trong khoảng thời gian ngắn, làm sao hắn có thể nhận được tiền bạc từ Tử Nguyên Thương Hội rót vào?

Nghe Khang Tư Nhiên nói vậy, Dương Khai khịt mũi, cũng không tự tìm phiền toái.

Dù sao một trong số đó đang nằm trong nhẫn không gian của hắn, chỉ là quả thứ ba không biết rơi vào tay ai... lại sắp thành tựu thêm mấy vị Đạo Nguyên Cảnh.

Hai người vừa đi vừa nói, rất nhanh đã đến phủ thành chủ.

Trước phủ thành chủ, người đông như kiến, chen vai thích cánh, vô số võ giả đang tranh nhau tiến vào. Đội hộ vệ Phong Lâm Thành đang cố gắng duy trì trật tự, thỉnh thoảng lại có người bay lượn trên không, quát mắng những kẻ định chen ngang.

- Phản Hư tam tầng cảnh cũng muốn tham gia hội đấu giá? Mau cút về tu luyện mấy năm nữa rồi hãy đến... Cái gì? Ngươi có nguyên tinh? Để ta xem, mấy trăm ngàn nguyên tinh cũng gọi là nguyên tinh à? Cút! Cút!

Phía trước truyền đến tiếng quát mắng, hiển nhiên là có võ giả không đủ điều kiện muốn trà trộn vào trong, liền bị đội hộ vệ tóm lấy, ném văng ra xa, ngã cho u đầu sứt trán.

- Hư Vương nhất tầng cảnh... miễn cưỡng có tư cách, vị bằng hữu này xin mời!

- Ngươi, một tên Thánh Vương tam tầng cảnh đến xem náo nhiệt cái gì? Có tin ta một chưởng đập chết ngươi không? Hả! Mang theo một triệu nguyên tinh à, sao không nói sớm... ngươi có thể vào!

Các hộ vệ cũng bận rộn túi bụi, mắt thấy hội đấu giá sắp bắt đầu mà vẫn còn vô số võ giả muốn vào, khiến bọn họ quát mắng đến mức đầu óc quay cuồng.

- A... Là Khang chưởng quỹ!

Khang Tư Nhiên và Dương Khai chen lấn trong đám người một hồi lâu mới tới trước mặt một hộ vệ phủ thành chủ. Người kia lập tức nhận ra Khang Tư Nhiên, liền đổi sang gương mặt tươi cười chào hỏi.

- Khang chưởng quỹ, lần này phải làm theo quy củ, ngài có thiệp mời chứ?

- Dĩ nhiên là có!

Khang Tư Nhiên mỉm cười, dưới ánh mắt hâm mộ ghen tỵ của rất nhiều võ giả bên cạnh, thản nhiên lấy ra một tấm thiệp mời đưa cho hộ vệ.

Gã hộ vệ nhận lấy, xác nhận không sai, cười nói:

- Mời Khang chưởng quỹ vào trong, chỉ cần lấy ra thiệp mời, tự nhiên sẽ có người đến đón tiếp ngài!

- Đa tạ! Đúng rồi, Khang mỗ muốn dẫn vị bằng hữu này vào cùng, không có vấn đề gì chứ?

Khang Tư Nhiên đưa tay chỉ Dương Khai.

- Dựa theo quy củ, tất nhiên không thành vấn đề!

Gã hộ vệ chỉ liếc nhìn Dương Khai một cái rồi sảng khoái cho đi.

Khang Tư Nhiên gật đầu, cùng Dương Khai thoát ra khỏi đám người, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

- Đi thôi, hội đấu giá sắp bắt đầu rồi!

Khang Tư Nhiên vừa nói, vừa tăng nhanh bước chân.

Không lâu sau, hai người đi vào phủ thành chủ. Khang Tư Nhiên lấy ra tấm thiệp mời, lập tức có một tỳ nữ dẫn hai người đến một phòng bao đánh số Ất 9.

Đối với số phòng này, dường như Khang Tư Nhiên có chút bất ngờ. Dù sao ở Phong Lâm Thành, hắn cũng coi như là nhân vật có máu mặt, tuy tu vi không quá cường đại, nhưng thân phận của hắn lại gắn liền với hào quang của Tử Nguyên Thương Hội, dù là thành chủ Đoàn Nguyên Sơn cũng không dám xem thường.

Nhưng bây giờ, vậy mà chỉ được xếp vào phòng bao chữ Ất. Điều này cho thấy những gian phòng chữ Giáp phía trước đều dành cho những người có thực lực cường đại hơn, hoặc lai lịch lớn hơn hắn.

Ý thức được điểm này, Khang Tư Nhiên không khỏi nhíu mày, có cảm giác không ổn.

Phòng đấu giá được bố trí tạm thời trong một tòa đại điện của phủ thành chủ, diện tích rất rộng. Trong đại sảnh phía dưới, người ngồi chật như nêm, Dương Khai đảo mắt ước tính sơ lược, tối thiểu cũng có hơn mấy ngàn người, mà phòng bao phía trên cũng có trên trăm gian.

Dù vậy, vẫn còn rất nhiều người không thể vào được. Nếu không nhờ phúc của Khang Tư Nhiên, hai người có vào được hay không cũng là một vấn đề.

Lúc này, bên trong đại sảnh ồn ào náo động, vô số người tụm năm tụm ba, châu đầu ghé tai bàn tán ầm ĩ, hiển nhiên hội đấu giá vẫn chưa bắt đầu.

Duy chỉ có trăm gian phòng bao kia là hoàn toàn yên tĩnh. Võ giả phía dưới ai nấy đều đưa mắt nhìn lên các phòng bao, gương mặt không giấu nổi vẻ hâm mộ và ghen tỵ.

- Ngồi đi!

Khang Tư Nhiên vừa nói, vừa tìm chỗ ngồi xuống.

Dương Khai cũng bình thản ngồi xuống. Dù gì hắn cũng đã tham gia mấy lần hội đấu giá, mặc dù ở Tinh Giới đây là lần đầu tiên, nhưng cảm thấy cũng chỉ là quy mô lớn nhỏ khác nhau, ngoài ra chẳng có gì khác biệt...

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!