Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2029: CHƯƠNG 2029: MỘT ĐƯỜNG TĂNG VỌT

- Các vị đã xem xong chưa? Ừm, tiểu lão nhi tuy không phải luyện đan sư, nhưng vì công pháp tu luyện thuộc hỏa hệ nên cũng có thể miễn cưỡng thôi động được uy năng của lò luyện đan này. Như vậy đi, tiểu lão nhi sẽ biểu diễn một phen cho các vị xem, món đồ này rốt cuộc có gì kỳ diệu.

Túy Tửu Ông vừa nói, vừa đột nhiên ném Mặc Ngọc Đỉnh đang cầm trên tay lên không, ngay sau đó nhanh chóng bấm linh quyết. Từng đạo nguyên lực tinh thuần của ông ta đánh vào trong Mặc Ngọc Đỉnh. Chiếc đỉnh ngọc nhỏ bé liền đón gió mà lớn lên, chẳng mấy chốc đã cao bằng một người, nặng nề rơi xuống đài cao, phát ra một tiếng vang trầm đục.

Sau khi lò luyện đan trở nên to lớn, những đồ án phức tạp trên thân đỉnh cũng hiện ra rõ ràng hơn. Không chỉ vậy, khi mọi người dùng thần niệm quét qua, thậm chí còn có thể thấy được bốn cái đầu rồng được khảm bên trong lò. Quang hoa lưu chuyển bên trong lô đỉnh khiến người ta nhìn mà hoa mắt thần mê.

- Vị đại sư luyện chế lô đỉnh này tuyệt đối là một kỳ nhân. Ông ta đã khắc họa vô số linh trận bên trong lò luyện đan, tất cả đều có thể dùng để luyện đan. Nếu ai có thể nắm vững chúng, sau này luyện đan căn bản không cần tự mình khắc họa linh trận, chỉ cần kích phát từ bên trong lò là được. Hơn nữa, bốn cái đầu rồng được thiết kế bên trong càng giúp luyện đan sư có thể khống chế hỏa hầu cực tốt, ngoài ra còn có một vài công năng thần kỳ khác, các vị hãy nhìn cho kỹ.

Túy Tửu Ông nói đoạn, bỗng nhấc hồ lô của mình lên, nốc một ngụm rượu lớn. Ngay sau đó, gương mặt vốn đã hơi ửng hồng của ông ta lại càng thêm đỏ bừng. Ông ta vỗ ngực một cái, há miệng phun mạnh về phía Mặc Ngọc Đỉnh.

Một con Hỏa Long từ trong miệng ông ta phun ra, lắc đầu vẫy đuôi, lao vào Mặc Ngọc Đỉnh rồi biến mất không thấy tăm hơi như đá chìm đáy biển.

Túy Tửu Ông lại bấm linh quyết, khóe miệng treo một nụ cười thần bí.

Bỗng nhiên, một trong bốn cái đầu rồng bên trong lô đỉnh phun ra ngọn lửa hừng hực. Ngọn lửa kia trông có vẻ nhiệt độ cực cao nhưng lại mang một màu xanh u tối. Hơn nữa, dưới sự khống chế của Túy Tửu Ông, hỏa hầu cũng có thể biến đổi lúc mạnh lúc yếu.

Lại một tiếng nữa, đầu rồng thứ hai cũng phun ra ngọn lửa, tiếp theo là cái thứ ba, thứ tư...

Túy Tửu Ông thu lại pháp quyết, đứng yên một bên. Nhưng ngọn lửa bên trong lô đỉnh không hề tắt, ngược lại vẫn tiếp tục thiêu đốt, dường như có thể cháy mãi không tắt.

- Lò luyện đan này có thể tích trữ năng lượng?

Có người sành sỏi lập tức nhìn ra huyền cơ.

- Đúng vậy. Vị bằng hữu này quả là có mắt nhìn.

Túy Tửu Ông cười lớn một tiếng:

- Tiểu lão nhi vừa rồi cũng không dùng bao nhiêu sức, chỉ là một kích bình thường mà thôi, nhưng lượng sức mạnh đó rót vào lô đỉnh cũng đủ để nó cháy hơn nửa ngày. Hơn nữa, một khi đã khống chế hỏa hầu xong thì tuyệt đối sẽ không thay đổi. Như thế, mọi người hẳn đã biết nó giúp ích cho luyện đan sư lớn đến nhường nào rồi chứ?

Túy Tửu Ông vừa dứt lời, trong đại sảnh lập tức vang lên một tràng xôn xao. Tuy ông ta không giải thích rõ, nhưng các võ giả có mặt về cơ bản đều hiểu được sự trân quý của lò luyện đan này.

Một vị luyện đan sư khi luyện đan phải liên tục quan sát sự biến hóa của dược liệu, đồng thời khống chế hỏa hầu, rót lực lượng vào trong lò, không thể rời đi nửa bước.

Nhưng nếu có Mặc Ngọc Đỉnh này thì lại khác, luyện đan sư chỉ cần thiết lập nhiệt độ nhất định, rót vào đủ năng lượng, trong một khoảng thời gian tiếp theo, lò luyện đan sẽ luôn duy trì trạng thái đó. Luyện đan sư hoàn toàn có thể nhân lúc này để hồi phục. Trong quá trình luyện đan, rất nhiều lần thất bại là do lực lượng trong cơ thể không vận chuyển kịp. Nhưng với Mặc Ngọc Đỉnh, hoàn toàn không cần lo lắng về vấn đề này nữa.

Nó không chỉ có đủ các công năng của một lò luyện đan bình thường mà còn có những đặc tính của riêng mình, lại còn là cấp bậc Đạo Nguyên trung phẩm. Vật này giá trị to lớn, đối với các luyện đan sư mà nói, quả thực chẳng khác gì Đế Bảo!

- Thời gian có hạn, những đặc tính khác của lò luyện đan, tiểu lão nhi sẽ không trình bày hết. Tuy nhiên, tiểu lão nhi có thể đảm bảo, nếu vị đan sư nào có được thứ này, hoàn toàn có thể luyện chế ra đan dược cao hơn một bậc!

Lời vừa nói ra, vô số người hít vào một hơi khí lạnh.

Luyện đan sư thăng cấp, võ giả thăng cấp đều vô cùng khó khăn, nhất là đột phá đại cảnh giới. Rất nhiều luyện đan sư bị kẹt ở cấp Hư Vương Thượng Phẩm, cả đời khó tiến thêm. Nhưng nếu theo lời của Túy Tửu Ông, chỉ cần có Mặc Ngọc Đỉnh, một vị luyện đan sư cấp Hư Vương liền có cơ hội luyện chế được đan dược cấp Đạo Nguyên, thậm chí tỷ lệ thành đan cũng không quá thấp.

Đủ loại cám dỗ, đủ loại lợi ích, không chỉ khiến các đại luyện đan sư có mặt tại đây động lòng không thôi, mà còn làm cho đại diện của các tông môn gia tộc kia ánh mắt rực lửa.

- Lò luyện đan cấp Đạo Nguyên trung phẩm, Mặc Ngọc Đỉnh, giá khởi điểm một trăm vạn nguyên tinh, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn năm vạn, mời các vị.

Túy Tửu Ông dõng dạc hô một tiếng rồi cười tủm tỉm đi sang một bên.

- Giá khởi điểm là một trăm vạn...

Dương Khai nghe vậy, khóe miệng không khỏi giật giật. Vừa rồi thấy Túy Tửu Ông nói hay như vậy, hắn đương nhiên cũng có chút động tâm với Mặc Ngọc Đỉnh.

Lò luyện đan trên tay hắn vẫn là Tử Hư Đỉnh năm đó đoạt được từ Đế Uyển, cấp bậc cũng không thấp, là lò luyện đan cấp Hư Vương Thượng Phẩm, đã theo hắn đến tận hôm nay. Nhưng Tử Hư Đỉnh so với Mặc Ngọc Đỉnh lại kém hơn không chỉ một bậc.

Thế nhưng giá khởi điểm một trăm vạn này vẫn khiến Dương Khai cười khổ không thôi. Nguyên tinh trên tay hắn có hơn trăm vạn, e rằng cũng chỉ đủ để hô giá khởi điểm...

- Mặc Ngọc Đỉnh này lại thần kỳ đến vậy sao?

Một bên, Khang Tư Nhiên dường như cũng có chút bất ngờ. Ông ta tuy dựa vào quan hệ không tệ với thành chủ phủ để biết được một vài tin tức trước, nhưng hiển nhiên cũng không biết nhiều về Mặc Ngọc Đỉnh. Giờ phút này nghe Túy Tửu Ông nói xong, thần sắc không khỏi trở nên ngưng trọng.

Nếu có thể mua được lò luyện đan này, vậy sau này sản lượng đan dược của Linh Đan Phường tuyệt đối sẽ tăng lên rất nhiều. Ông ta là người quản lý nơi này, công trạng cũng sẽ tăng theo, nói không chừng một ngày nào đó có thể được tổng bộ thương hội ban thưởng và đề bạt.

Nhưng nghĩ đến Đạo Nguyên Quả áp trục... Khang Tư Nhiên lại rối rắm.

Ông ta quay đầu nhìn Dương Khai, thấy hắn cũng đang cười khổ, ngạc nhiên hỏi:

- Dương đan sư, ngài không định đấu giá sao?

- Không, xem náo nhiệt thôi.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

Khang Tư Nhiên lòng dạ biết rõ, cũng gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Hai người nói chuyện chưa được bao lâu, buổi đấu giá đã bắt đầu, nhưng điều quỷ dị là lại không có một ai ra giá. Hơn nữa, trong đại sảnh cũng là một mảnh tĩnh lặng, hiển nhiên mọi người đều đang chờ người khác ra tay trước để xem xét tình hình.

Trong lúc nhất thời, không khí của sàn đấu giá trở nên vô cùng kỳ lạ.

Nếu là người khác chủ trì, có lẽ sẽ không nóng vội mà bình tĩnh chờ đợi. Dù sao vật tốt không sợ không ai muốn, nhưng lần này người chủ trì lại là Túy Tửu Ông...

Đợi một hồi lâu, thấy không có ai ra giá, Túy Tửu Ông không khỏi toe toét cười, nói:

- Xem ra, món đồ đầu tiên bị giữ lại của buổi đấu giá lần này sắp xuất hiện rồi, nếu đã vậy, thì...

- Chờ một chút, phó thành chủ đại nhân, tính tình ngài cũng quá vội vàng rồi đấy?

Bên trong một gian phòng, lập tức truyền ra giọng nói của một nam nhân.

- Vậy ngươi có ra giá không? Nếu không, tiểu lão nhi sẽ tự mình mua, sau này bán lại, tuyệt đối có thể kiếm lời đầy bát.

Túy Tửu Ông cười tủm tỉm nhìn về phía đó.

Nghe ông ta nói vậy, không ít người cũng không khỏi trợn mắt. Người chủ trì đấu giá lại muốn tham gia đấu giá, chuyện như vậy bọn họ chưa từng trải qua, thậm chí nghe cũng chưa từng nghe qua, cũng chỉ có Túy Tửu Ông mới có thể nói ra miệng.

- Được rồi, nếu các vị bằng hữu đều kín đáo như vậy, vậy tại hạ xin ra một trăm vạn, gọi là thả con tép, bắt con tôm vậy.

Người nam tử trong gian phòng bất đắc dĩ nói.

- Một trăm vạn quá ít, một trăm năm mươi vạn, Mặc Ngọc Đỉnh này Đỗ gia ta muốn.

- Một trăm năm mươi vạn mà cũng dám đòi hỏi? Thật buồn cười, Khương gia ta ra một trăm tám mươi vạn!

- Nếu đã vậy, Tần gia ta cũng đến góp vui, hai trăm vạn!

Khi người đầu tiên cất tiếng ra giá, lập tức có những tiếng hô ứng liên tiếp vang lên, đẩy mức giá không ngừng tăng cao. Hơn nữa, những người dám ra giá đều là đại diện của các thế lực gia tộc hùng mạnh đứng sau. Quả nhiên là vậy, với số lượng nguyên tinh khổng lồ như thế, một võ giả bình thường căn bản không thể nào chi trả nổi, chỉ có những tông môn, gia tộc lớn mới đủ khả năng gánh vác.

Lập tức, các đại sương phòng đều nhiệt tình tham gia đấu giá.

Túy Tửu Ông thấy vậy, cười hắc hắc, cũng không nói thêm gì nữa, cầm hồ lô lớn lên, tự nhiên uống rượu.

Các đại gia tộc trong Phong Lâm Thành vốn dĩ minh tranh ám đấu, giờ đây Mặc Ngọc Đỉnh vừa nhìn đã biết là thứ tốt có thể giúp gia tộc tăng cường thực lực, đương nhiên không ai nguyện ý bỏ qua.

Ngắn ngủi chưa đầy ba mươi hơi thở, giá của Mặc Ngọc Đỉnh đã được đẩy lên hai trăm bảy mươi vạn, nhưng vẫn một đường tăng vọt, không có ai nguyện ý rút lui.

Lại qua nửa chén trà nhỏ, giá của Mặc Ngọc Đỉnh đã lên tới hơn bốn trăm vạn.

Mãi cho đến lúc này, mới lục tục có mấy gia tộc không lên tiếng nữa, hiển nhiên giá tiền này đã đến cực hạn chịu đựng của bọn họ. Mặc Ngọc Đỉnh tuy tốt, nhưng Đạo Nguyên Quả áp trục lại có thể trực tiếp tạo ra một Đạo Nguyên Cảnh, so sánh hai thứ, những người kia cũng chỉ có thể đau lòng bỏ qua.

Đến lúc này, Dương Khai đã hoàn toàn trở thành một người xem náo nhiệt. Nếu như giá khởi điểm một trăm vạn trước đó còn khiến hắn có chút tâm tư, suy tính xem có thể bán đi một ít đồ trên người để gom đủ nguyên tinh hay không, thì bây giờ hắn đã không còn hy vọng gì nữa.

- Mặc Ngọc Đỉnh này Khương gia ta thế tất phải có, xin các vị nhường một bước, bốn trăm mười vạn!

Bên trong sương phòng của Khương gia, một giọng nam trung khí mười phần truyền ra.

Những người khác quả nhiên trầm mặc, rất nhiều người không dám tiếp tục cạnh tranh với Khương gia. Dù sao thực lực của Khương gia trong Phong Lâm Thành không hề yếu. Mà mấy gia tộc dám cùng Khương gia cạnh tranh cũng vì số lượng nguyên tinh quá mức khổng lồ mà không thể không từ bỏ.

Thấy vậy, người của Khương gia lên tiếng vui mừng nói:

- Phó thành chủ đại nhân, vậy có thể...

Ông ta lời còn chưa dứt, một giọng nói quyến rũ bỗng nhiên vang lên:

- Khương đại gia đừng vội vàng như vậy chứ, tiểu muội còn chưa ra giá mà. Ừm, vậy thì bốn trăm hai mươi vạn đi.

Lời vừa nói ra, bên trong sương phòng của Khương gia, một nam nhân mày rậm mắt to hàn quang lóe lên, nhìn về phía phát ra âm thanh, quát nhỏ:

- Trác chưởng quỹ?

Cùng lúc đó, Khang Tư Nhiên cũng hừ lạnh một tiếng:

- Trác Ngưng Ti! Tiện nhân kia quả nhiên không nhịn được mà ra tay rồi.

Thân là đối thủ không đội trời chung, Khang Tư Nhiên dĩ nhiên vừa nghe đã nhận ra chủ nhân của giọng nói quyến rũ đó là ai. Bất ngờ chính là chưởng quỹ của Đan Khí Các, Trác Ngưng Ti, người đã từng nẫng tay trên của ông ta trước đó.

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!