Nam nhân họ Hàn sở hữu tu vi Đạo Nguyên Cảnh tầng hai, có thực lực sánh ngang Thành chủ Đoàn Nguyên Sơn. Cho nên mặc dù vừa rồi bị Túy Tửu Ông cảnh cáo một phen, cũng vẫn không mấy để tâm. Lần này đương nhiên là muốn tạo chút áp lực cho người ra giá ở gian phòng bên cạnh, khiến đối phương biết khó mà lui. Thần thức lực lượng của Đạo Nguyên Cảnh tầng hai ầm ầm bùng phát, trực tiếp phá tan cấm chế của sương phòng, thâm nhập vào bên trong. Nhưng điều khiến nam nhân họ Hàn dù thế nào cũng không ngờ tới chính là, còn chưa kịp phát lực, bên trong sương phòng lại lập tức trào ra một cỗ thần thức lực lượng không kém ông ta chút nào, phản kích trở lại. Nam nhân họ Hàn khẽ nhíu mày, căn bản không thể thu hồi thần niệm của mình, chỉ có thể cắn răng đối chọi gay gắt với đối phương. Sự va chạm vô hình lan tỏa khắp đại điện, thần thức lực lượng chợt tán loạn. Nam nhân họ Hàn kêu lên một tiếng đau đớn, bất ngờ không kịp đề phòng, dường như chịu chút thiệt thòi nhỏ. Mà trong gian phòng bên cạnh ông ta cũng đồng dạng truyền đến một tiếng hừ lạnh. Phen này thần thức lực lượng va chạm rõ ràng là kết cục bất phân thắng bại.
– Cũng có Đạo Nguyên Cảnh tầng hai!
Sắc mặt của nam nhân họ Hàn trầm xuống, giờ mới vỡ lẽ người vừa ra giá vì sao ngữ khí lại ngông cuồng đến vậy. Thì ra là do có cường giả che chở, nhìn như vậy, lai lịch của đối phương e rằng không hề đơn giản. Trong lúc nhất thời, sắc mặt của họ Hàn trở nên âm trầm.
– Ha ha, bổn công tử đã ra giá 450 vạn, còn ai ra giá cao hơn không? Nếu không, khí linh này sẽ thuộc về bổn công tử sở hữu.
Người ra giá trước đó hoàn toàn không để ý hai đại cường giả Đạo Nguyên Cảnh giao đấu, mà là như cũ lớn tiếng kêu to. Trong gian phòng, một nam nhân trung niên khẽ nhíu mày, nhẹ giọng nói:
– Thiếu Cung Chủ, 450 vạn mua một con khí linh hỏa hệ không mấy có lời a. Người tu luyện cũng không phải là hỏa hệ công pháp, trên tay cũng không có bí bảo hỏa hệ, mua về làm gì? Chuyện này nếu để Cung Chủ biết, e rằng...
– Ngươi biết gì chứ!
Chỗ đối diện với nam nhân trung niên, một tên thanh niên tướng mạo tuấn tú, môi hồng răng trắng, cầm chiếc quạt mạ vàng phe phẩy trong tay, ăn vận như một công tử bột nghe vậy bĩu môi một cái, nói:
– Bổn công tử quả thật không có tu luyện hỏa hệ công pháp, cũng không có bí bảo hỏa hệ, nhưng... ngươi không cảm thấy khí linh này quá đẹp sao? Mặt khác, bổn công tử càng tò mò hơn một chút, không biết chạm vào nàng ta có giống như chạm vào người thật hay không. Nếu là như vậy, hắc hắc, dù tốn thêm bao nhiêu nguyên tinh, bổn công tử cũng cam lòng.
Nam nhân trung niên nghe vậy, nhướng mày, nhưng lại không tiện nói thêm cái gì, chỉ có thể cười khổ lắc đầu. Ông ta biết vị công tử nhà mình thích nữ sắc, nhất là thích những thục phụ lạnh lùng, xinh đẹp. Hình tượng của khí linh hiển nhiên vô cùng hợp khẩu vị của vị công tử này.
– 500 vạn!
Bên trong gian phòng Ất số 9, Dương Khai mặt không đổi sắc hô lên giá mới.
– Khốn kiếp!
Dương Khai kêu giá mới ra miệng, thanh niên ăn vận như công tử bột kia liền bỗng nhiên đứng bật dậy, hoàn toàn không để ý đến nơi đây, quát lên:
– Bổn công tử coi trọng thứ gì ngươi cũng dám đoạt hả? Là muốn đối đầu với Phi Thánh Cung ta sao? Bổn công tử ra 510 vạn!
Hắn vừa nói như vậy, không ít võ giả ở đây lập tức hiểu rõ thân phận của hắn. Người ra giá này không ngờ lại là Phi Thánh Cung Thiếu Cung Chủ Ninh Viễn Thành! Dương Khai gương mặt chợt hiện vẻ hiểu ra, chẳng trách vừa rồi hắn nghe giọng nói của người này có chút quen thuộc, thì ra là Ninh Viễn Thành. Dương Khai cùng hắn giao thiệp không chỉ một lần, lần đầu là giúp Mạc Tiểu Thất giải vây, lần thứ hai là ở bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp. Chẳng qua là vừa rồi một lòng nghĩ đến Lưu Viêm, Dương Khai cũng không mấy chú ý phân biệt, rốt cuộc không thể nhận ra giọng nói của hắn. Như vậy xem ra, bên trong gian phòng của Ninh Viễn Thành, cùng thần thức của nam nhân họ Hàn đụng nhau, ắt hẳn là cường giả Đạo Nguyên Cảnh Lưu Ích Chi vẫn luôn bảo vệ bên cạnh hắn.
– Phi Thánh Cung thì đã sao? Nếu Ninh Bác Dương cha của ngươi ở chỗ này, Hàn mỗ nói không chừng còn có thể nể mặt hắn, khí linh cũng có thể nhường, về phần ngươi sao...? Hừ, còn chưa đủ tư cách đâu, 520 vạn!
Trong gian phòng bên cạnh, nam nhân họ Hàn cười lạnh một tiếng nói.
– Các hạ rốt cuộc là người nào?
Sắc mặt của Ninh Viễn Thành trở nên khó coi, quát một tiếng. Nam nhân họ Hàn cười to đáp:
– Về mà hỏi cha ngươi, hắn sẽ nói cho ngươi biết ta là ai!
– Đáng ghét! Dám xem thường bổn công tử.
Ninh Viễn Thành tức giận đến tái xanh mặt.
– Thiếu Cung Chủ, nơi này dù sao cũng là địa bàn người khác. Tên họ Hàn đó không dễ chọc, nếu không... bỏ qua đi.
Lưu Ích Chi khuyên nhủ.
– Bỏ qua cái gì? Tính thế nào? Bổn công tử nuốt không trôi cục tức này, dám coi thường bổn công tử. Được, thì xem thử ai có nhiều nguyên tinh hơn, dám cùng bổn công tử so tài lực, quả thực là tự tìm đường chết!
Ninh Viễn Thành một bộ dạng muốn nổi điên, lên tiếng quát lên:
– 550 vạn!
– 560 vạn!
Nam nhân họ Hàn không nhanh không chậm tăng giá.
– 600 vạn!
– 610 vạn!
Trận đấu giá này, Dương Khai ngoại trừ mấy lần ra giá trước đó ra, sau đó hắn căn bản chưa hề chen miệng vào. Sau khi khiến giá cả tăng vọt lên 600 vạn, Dương Khai đã biết mình không còn hy vọng gì. Bên phía Khang Tư Nhiên chỉ có 500 vạn nguyên tinh, mà trên người mình cũng chỉ có mấy chục vạn nguyên tinh mà thôi, gộp lại vẫn chưa tới 600 vạn, trừ phi thật sự lấy một đoàn Trọng Thổ ra thế chấp. Nhưng Trọng Thổ quá mức trân quý, hắn cũng không dám tùy tiện lộ ra cho người khác biết, tránh rước lấy phiền toái. Cho nên sau khi tự thấy không còn hy vọng cạnh tranh, Dương Khai không lên tiếng nữa. Khang Tư Nhiên nhìn hắn một cái, không khỏi thở dài, an ủi:
– Dương huynh, thuận theo tự nhiên là được rồi.
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, cũng không nói thêm gì. Đấu giá đến lúc này, bất cứ người nào cũng đã nhìn ra, lần này đấu giá có chút yếu tố tức giận trong đó. Nếu nói nam nhân họ Hàn đấu giá Lưu Viêm là vì Mặc Ngọc Đỉnh, thì Ninh Viễn Thành đấu giá đúng là vì không muốn mất mặt. Mà nam nhân họ Hàn tuy rằng tài lực kinh người, nhưng vừa rồi mới hao tốn mấy trăm vạn nguyên tinh đấu giá Mặc Ngọc Đỉnh, giờ khắc này trên người e rằng cũng không còn bao nhiêu nguyên tinh. Sau khi giá tiền tăng lên tới 700 vạn, tiếng ra giá của nam nhân họ Hàn đã trở nên âm trầm. Cuối cùng, sau khi Ninh Viễn Thành hô lên giá cả 750 vạn, nam nhân họ Hàn cuối cùng cũng im lặng.
– Hắc hắc, cái thứ dám tranh giành với bổn công tử, cũng không biết tự tiểu tiện một bãi rồi soi vào đó xem mình có đức hạnh gì! Bổn công tử đã nhìn trúng thứ gì thì chưa từng để lỡ bao giờ!
Ninh Viễn Thành lớn tiếng châm chọc.
– Công tử, có thể bỏ qua thì bỏ qua đi.
Lưu Ích Chi ở một bên thấp giọng khuyên nhủ.
– Sợ cái gì? Người này không coi bổn công tử ra gì, chẳng lẽ còn muốn bổn công tử đi quỳ liếm hắn sao? Cứ mơ giấc mộng xuân thu của hắn đi!
Ninh Viễn Thành phe phẩy chiếc quạt mạ vàng của mình, quạt nhẹ lên, gương mặt đắc ý vênh váo. Lưu Ích Chi khẽ thở dài, cũng không nói thêm gì nữa.
– Phi Thánh Cung Thiếu Cung Chủ các hạ ra giá 750 vạn, không còn ai ra giá cao hơn nữa chứ? Như vậy 750 vạn một lần, hai lần, ba lần, khí linh hỏa hệ sẽ thuộc về Thiếu Cung Chủ các hạ sở hữu, xin mời mang đủ nguyên tinh đến hậu đài giao dịch.
Túy Tửu Ông trên mặt nở nụ cười rạng rỡ. Với ông mà nói, tự mình chủ trì đấu giá, dĩ nhiên là bán được giá càng cao càng tốt, ông ta cũng có thể thu được lợi nhuận từ đó. Sau khi nói xong, thần sắc của Túy Tửu Ông trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói:
– Đấu giá đại hội đến bây giờ đã gần kết thúc. Về phần vật phẩm áp trục cuối cùng rốt cuộc là gì, chắc hẳn chư vị cũng đã sớm biết. Ừ, tiểu lão nhi sẽ không nói nhiều nữa, xin mời mang vật đấu giá lên!
Dứt lời, lập tức có tỳ nữ mang khay ngọc tiến lên. Vật phẩm đấu giá cuối cùng, dĩ nhiên chính là Đạo Nguyên Quả mà Thiên Vũ Thánh Địa đã đưa vào Ngũ Sắc Bảo Tháp. Trong khoảnh khắc, vô số người trợn tròn mắt nhìn lên. Rất nhiều võ giả trong cuộc đời này, cũng chưa từng thấy Đạo Nguyên Quả rốt cuộc có hình dạng ra sao, giờ khắc này dù biết rằng mình đấu giá vô vọng, cũng muốn chiêm ngưỡng một phen, ngày sau dĩ nhiên là có thêm đề tài để bàn tán lúc trà dư tửu hậu. Mà rất nhiều vị khách trong buổi đấu giá này cũng là vì Đạo Nguyên Quả mà đến, trong nhiều lần đấu giá trước, rất nhiều cường giả Đạo Nguyên Cảnh trong các gian phòng Giáp chưa từng ra tay. Thậm chí ngay cả Mặc Ngọc Đỉnh và Lưu Viêm được đấu giá, bọn họ cũng không tham dự. Bọn họ đến đây tham gia đấu giá đại hội, cũng chỉ có một mục đích duy nhất là Đạo Nguyên Quả! Một viên Đạo Nguyên Quả có thể luyện chế thành một lò đan, vận khí tốt có thể ra 5-6 viên đan dược, nói không chừng có thể tạo ra 5-6 vị cường giả Đạo Nguyên Cảnh, đây đối với bất kỳ thế lực nào cũng là một sự hấp dẫn không nhỏ. Mà trận đấu giá cuối cùng cũng nhất định là một trận cạnh tranh vô cùng kịch liệt giữa các đại gia tộc, tông môn thế lực.
Tâm tư của Dương Khai đã sớm không còn ở trong phòng đấu giá. Đạo Nguyên Quả đối với người bên ngoài có lẽ có sức hấp dẫn không nhỏ, nhưng với hắn mà nói thì có thể làm như không thấy. Dù sao chính hắn cũng đã có một viên Đạo Nguyên Quả, lại không có tài lực lớn đến vậy để tham gia đấu giá. Hắn lặng lẽ cảm ứng vị trí của Lưu Viêm. Tuy rằng bởi vì cấm chế trên chiếc chén tròn khiến sự cảm ứng giữa hắn và Lưu Viêm trở nên cực kỳ yếu ớt, nhưng sau khi hắn tĩnh tâm lại, vẫn như cũ có thể cảm nhận được. Nếu trên buổi đấu giá không thể dùng tài lực cường đại để minh tranh Lưu Viêm, vậy chỉ có thể ám đoạt thôi. Cũng may Lưu Viêm cuối cùng bị Ninh Viễn Thành đấu giá đi, Dương Khai vẫn không có gánh nặng trong lòng. Bởi vì hắn và Ninh Viễn Thành ít nhiều gì cũng coi như có chút xích mích. Lúc đó ở lối vào tầng hai Ngũ Sắc Bảo Tháp, Ninh Viễn Thành còn từng dẫn một đám đệ tử Phi Thánh Cung chủ động ra tay với hắn. Những người khác của Phi Thánh Cung, Dương Khai vẫn không coi vào đâu. Duy chỉ có vị Đạo Nguyên Cảnh tầng hai Lưu Ích Chi kia khiến Dương Khai cảm thấy có chút khó giải quyết. Đạo Nguyên Cảnh tầng hai, cũng không phải là cảnh giới mà hắn hiện tại có thể chống lại. Cũng may hắn có Yêu Trùng Mẫu Thể và Thanh Viêm Kinh Lôi Sài, hai đại huyết thú này, một con có thực lực Đạo Nguyên Cảnh tầng hai, một con có Đạo Nguyên Cảnh tầng một, hợp lực kiềm chế Lưu Ích Chi sẽ không thành vấn đề.
Chỉ cần kiềm chế Lưu Ích Chi, với thủ đoạn của Dương Khai, tranh đoạt với một tên Ninh Viễn Thành bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa kia chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Nghĩ thì là nghĩ vậy, nhưng thật sự muốn hành động nhất định sẽ có một ít biến số, vẫn phải lên kế hoạch thật kỹ mới được. Dương Khai như đang lạc vào cõi thần tiên. Hiện trường buổi đấu giá đã vì Đạo Nguyên Quả mà tranh đoạt khí thế ngất trời. Thậm chí ngay cả Khang Tư Nhiên cũng gia nhập cuộc đấu giá, bất quá với tài lực của ông ta cũng chỉ có cơ hội ra giá hai lần. Tiếng ra giá vừa hô lên miệng, liền bị giá tiền cao hơn lấn át. Giá của Đạo Nguyên Quả cũng một đường tăng vọt đến mức khiến Khang Tư Nhiên tuyệt vọng.
Sau khi có người hô lên giá 800 vạn, Khang Tư Nhiên chán nản ngã ngồi trên ghế, thở dài một tiếng. Mà Dương Khai đối với chuyện này lại làm như không thấy. Hắn cảm ứng được rằng, khí tức của Lưu Viêm đã đến trong gian phòng của Phi Thánh Cung, hiển nhiên đã hoàn tất giao dịch với bên phía phủ thành chủ. Tuy nhiên Ninh Viễn Thành cũng không có ý định vội vã rời đi, mà là lưu lại, ngắm nhìn trận long tranh hổ đấu vì Đạo Nguyên Quả.