Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2041: CHƯƠNG 2041: MỘC CHỦNG

Dương Khai mai phục bên cạnh đã lâu, chính là chờ đợi khoảnh khắc này, thấy cơ hội đến, há nào có thể để Mộc Tiêu trốn thoát? Dưới sự gia trì của bí thuật không gian, hắn trực tiếp na di đến trước mặt Mộc Tiêu, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm vào nó, hai tay giương ra rồi khép lại, một vầng Nguyệt Nhận dần dần thành hình.

Ngay khi Dương Khai chuẩn bị phóng Nguyệt Nhận tung ra đòn kết liễu Mộc Tiêu, thì trong miệng Mộc Tiêu thét lên một tiếng. Cùng với tiếng thét của nó, trên cánh tay Dương Khai bỗng truyền đến một cơn đau nhói, cổ tay run lên, Nguyệt Nhận cứ thế mà bay ra.

Vèo một tiếng, Nguyệt Nhận khổng lồ do sức mạnh không gian ngưng tụ thành, vốn không phải là khắc tinh của Mộc Tiêu nhưng lúc này uy lực cũng không tầm thường. Tuy do Dương Khai vào thời khắc then chốt làm lệch đi độ chính xác, không đánh trúng yếu hại của Mộc Tiêu, nhưng cũng trực tiếp chém đứt ngang người nó.

Vết cắt bằng phẳng, dịch thể màu xanh biếc tuôn ra như suối.

Lưu Viêm cũng nhân cơ hội lao xuống, hóa thành một vầng lửa bao trùm lấy Mộc Tiêu.

Mẫu thể yêu trùng ở cách đó không xa cầm Tử Thanh Song Kiếm, bày ra một tư thế cổ quái, song kiếm giơ cao, ánh sáng chớp lóe. Cùng với sự uốn mình của nó, một luồng kiếm mang trực tiếp bắn ra, chém vào trong vòng chiến của Lưu Viêm và Mộc Tiêu.

Tức khắc, Mộc Tiêu rít lên thảm thiết.

Cùng lúc đó, Dương Khai sắc mặt tái xanh, lùi về sau mấy chục trượng, vạch áo mình xuống, ánh mắt ngưng tụ trên vai phải, ngay sau đó thất thanh la lên:

- Mộc Chủng!

Lúc này, trên vai phải của hắn, trong da thịt máu huyết, có một hạt màu xanh nhạt cỡ bằng hạt gạo đang găm vào đó. Theo sự thúc giục của nó, khí huyết chi lực trong cơ thể dường như mất đi sự khống chế, điên cuồng chảy về phía nó, bị nó cắn nuốt.

Mà theo khí huyết chi lực rót vào, thứ vật nhỏ này lại có dấu hiệu muốn nảy mầm.

Dương Khai lập tức sáng tỏ đây là cái gì, đây hiển nhiên là Mộc Chủng của Mộc Tiêu, chính là ánh sáng yếu ớt lóe lên rồi biến mất lúc trước. Chẳng trách ngay cả sáu đại Đế Tôn cảnh cũng không cách nào tiêu diệt tận gốc Mộc Tiêu, thì ra hạt giống này ẩn náu kín kẽ đến vậy.

Trước đó hắn hai lần kiểm tra cặn kẽ cơ thể cũng đều không thể phát hiện ra. Lần này nếu không phải Mộc Tiêu muốn ngăn cản hắn để thừa cơ đào thoát, e rằng nó sẽ không kích hoạt hạt giống. Cũng chính vì sự kích hoạt này, mà Nguyệt Nhận của Dương Khai mới mất đi sự chính xác.

Trong Phong Lâm Thành, kết cục của những võ giả bị Mộc Chủng ký sinh ra sao, Dương Khai rõ hơn ai hết. Chỉ cần một khoảng thời gian ngắn ngủi, huyết nhục toàn thân của võ giả sẽ bị hút sạch, từ đó trở thành Phân thân Mộc Tiêu không có thần trí.

Dương Khai không muốn đi vào vết xe đổ của những người đó.

Mắt thấy hạt giống cắn nuốt khí huyết chi lực ngày càng nhiều, Dương Khai cắn răng, trên ngón tay ngưng tụ một tia không gian chi lực nhỏ mảnh, sau đó khoét mạnh vào vị trí của hạt giống.

Hắn rống lên một tiếng, một miếng thịt lập tức bị lóc xuống.

Thoáng chốc, trên vai đã máu tươi đầm đìa.

Mà miếng thịt bị hắn lóc xuống, trong tình trạng mất đi sự khống chế của hắn, rất nhanh đã bị hạt giống cắn nuốt sạch sẽ. Hạt giống vào giờ phút này bỗng chốc hóa thành một cái mầm non, từ trên mầm non bắn ra những dây leo nhỏ xíu, muốn xâm nhập vào cơ thể Dương Khai một lần nữa.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, trực tiếp lấy ra Huyền Giới Châu, thân hình nhoáng một cái đã tiến vào trong Tiểu Huyền Giới.

Trong không gian của Tiểu Huyền Giới, Dương Khai nắm lấy phân thân cây mầm của Mộc Tiêu, hỏa diễm bỗng bùng lên trên tay hắn, hoàn toàn bao lấy mầm non Mộc Tiêu.

Kèm theo tiếng rít bén nhọn, Phân thân Mộc Tiêu vẫn chưa thành hình này đã bị đốt thành tro bụi.

Làm xong tất cả, Dương Khai mới từ trong nhẫn không gian lấy ra một viên đan dược liệu thương nuốt vào, khoanh chân ngồi xuống đất, mượn pháp tắc chi lực trong Tiểu Huyền Giới hỗ trợ, tỉ mỉ kiểm tra lại từng tấc máu thịt trong cơ thể mình.

Hắn thực sự sợ cái hạt giống này. Với thần thức chi lực của hắn, căn bản không cách nào dò xét ra hạt giống đang ẩn náu, nhưng trong Tiểu Huyền Giới thì lại khác. Hắn hoàn toàn có thể mượn pháp tắc thiên địa tại đây để kiểm tra, cách này so với việc dùng thần niệm của bản thân để dò xét thì triệt để hơn vô số lần, cũng có thể thực sự diệt trừ mối lo.

Sau một phen dò xét, Dương Khai cuối cùng xác định, trong cơ thể mình, ngoại trừ cái hạt giống trước đó thì không còn hạt nào khác, lúc này mới an tâm.

Mà sau một khoảng thời gian hồi phục như thế này, vết thương trên vai Dương Khai cũng gần như khỏi hẳn, không chút hao tổn. Kim huyết trong cơ thể hắn vốn dĩ đã có khả năng trị liệu cực mạnh, cộng thêm thể chất cường hãn, vết thương như vậy căn bản không đáng nhắc tới.

Sau khi thở phào nhẹ nhõm, Dương Khai thân hình nhoáng một cái, rời khỏi Tiểu Huyền Giới.

Một lần nữa quay lại mảnh bình nguyên, Dương Khai quan sát trái phải, phát hiện không gian một bầu yên tĩnh, không hề có chút động tĩnh giao chiến nào.

Cách đó không xa, Lưu Viêm đã hóa thành hình người, hai chân vừa điểm, nhẹ nhàng lướt tới bên cạnh Dương Khai, khuôn mặt xinh đẹp nhiều năm lãnh đạm cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười mỉm, cất tiếng:

- Chủ nhân!

Dương Khai gật gật đầu, liếc mắt nhìn đám tro tàn bên đó, hỏi:

- Giết rồi sao?

Lưu Viêm gật đầu nói:

- Giết rồi!

Khi nói, nàng quay đầu lại nhìn Mẫu thể yêu trùng, thản nhiên nói:

- Trợ thủ mới của chủ nhân thực lực không tệ, lợi hại hơn ta nhiều.

Dương Khai liếc nàng một cái, dường như phát hiện được điều gì, mỉm cười nói:

- Nó mặc dù không tệ, nhưng gặp hạn chế rất lớn về mặt phát triển. Đạo Nguyên tam tầng cảnh e rằng đã là đỉnh phong của nó, nhưng ngươi thì khác, ngươi có thần trí của riêng mình, tu luyện cho tốt, sau này ngươi sẽ lợi hại hơn nó.

- Vâng, thưa chủ nhân! - Lưu Viêm cúi đầu đáp, khóe miệng không khỏi nhếch lên một đường cong nho nhỏ.

Dương Khai vẫy tay về hướng Mẫu thể yêu trùng, nó lập tức bay lại như tên bắn, bị hắn thu vào trong Tiểu Huyền Giới một lần nữa.

Quay đầu nhìn xung quanh, trên nơi hoang dã này là một mảng hỗn độn. Chỉ trong thời gian nửa ngày, nơi này đã chết đi hai vị cường giả Đạo Nguyên nhị tầng cảnh, mười mấy võ giả Hư Vương cảnh, khiến Dương Khai không khỏi có chút thổn thức.

- Tìm xem có nhẫn không gian nào lưu lại không? - Dương Khai dặn dò một tiếng, bèn bắt đầu tìm kiếm cùng với Lưu Viêm.

Không lâu sau, trong tay Dương Khai liền có hơn bảy tám chiếc nhẫn không gian, những chiếc nhẫn này là của võ giả Phi Thánh Cung, bên trong cất giấu thứ gì, Dương Khai cũng chưa xem kỹ, nghĩ chắc sẽ không quá nhiều, cũng sẽ không quá ít.

Mà giới chỉ của Ninh Viễn Thành và Hàn Lãnh sớm đã bị Dương Khai thu về, còn về giới chỉ của Lưu Ích Chi, cũng không biết là đã bị hủy trong trận chiến hay là thất lạc nơi nào, tóm lại không thể tìm ra, khiến Dương Khai không khỏi có chút tiếc nuối. Dù gì cũng là giới chỉ của cường giả Đạo Nguyên nhị tầng cảnh, khẳng định có không ít đồ tốt.

- Chủ nhân, thứ này xử lý thế nào đây? - Lưu Viêm nhìn chiếc lâu thuyền trên mặt đất, con mắt xinh đẹp lộ ra vẻ hiếu kỳ, vừa quan sát vừa hỏi.

Nàng tách ra khỏi Dương Khai khi ở trong thông đạo tinh quang, sau đó tiến vào Tinh Giới cũng chưa kịp tìm hiểu những điều đặc sắc tại đây, sự hiểu biết của nàng với chiếc bí bảo dạng thuyền này rất ít, chỉ biết rằng đó là một loại bí bảo phi hành.

- Đương nhiên là thu lại rồi. - Dương Khai toét miệng cười, đi tới lượn vài vòng phía trước lâu thuyền, lộ ra dáng vẻ hài lòng.

Thứ này bay nhanh đến mức nào, Dương Khai đã từng được tận mắt lĩnh giáo. Trước đây hắn một mực theo sau lâu thuyền này, cho dù liều mạng thế nào cũng không đuổi kịp, mà trong đại chiến lúc sau đó, lồng phòng ngự của nó thậm chí có thể chống chọi được với công kích của Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận, hiển nhiên năng lực phòng ngự mạnh mẽ vô cùng.

Đây tuyệt đối là một chiếc bí bảo phi hành cấp Đạo Nguyên.

Dương Khai trong tay hiện nay vừa hay thiếu một chiếc bí bảo phi hành để đi lại, gặp được chuyện tốt thế này, sao có thể bỏ qua?

Tuy nói rằng đây là vật của Phi Thánh Cung, nếu như sau này khi Dương Khai sử dụng, bị người có ý nhìn thấy, thì rất có khả năng liên hệ cái chết của Ninh Viễn Thành với hắn, nhưng chỉ cần cẩn thận một chút, không sử dụng trước mặt người ngoài, vậy thì sẽ không có vấn đề gì.

Lâu thuyền quá lớn, Dương Khai nhất thời cũng không cách nào tế luyện thu nhỏ nó lại, chỉ đành hao phí một lượng thần thức chi lực khổng lồ để đưa nó vào trong Huyền Giới Châu, đợi ngày sau từ từ xử lý.

- Đi thôi! - Dương Khai gọi Lưu Viêm một tiếng.

Hắn muốn quay lại Phong Lâm Thành, hiện tại chuyện của Lưu Viêm cũng đã được giải quyết, hắn liền có thể cùng với Khang Tư Nhiên tới thăm dò động phủ mà không còn nỗi lo về sau.

Nhưng ngay tại lúc này, một trận cuồng phong thổi tới. Dương Khai vốn dĩ đang định quay mình rời đi, bước chân không khỏi chợt dừng lại, nghi ngờ dò xét ở một hướng nào đó.

- Sao vậy? - Lưu Viêm nghi hoặc hỏi.

Dương Khai không trả lời, mà chăm chú quan sát một hồi, bỗng nhiên thân hình nhoáng một cái đã tới nơi phân thân Mộc Tiêu bị giết.

Chỗ này, vốn dĩ chỉ có tro bụi của phân thân Mộc Tiêu sau khi bị thiêu rụi, nhưng sau khi trận gió lớn kia thổi qua, trong lớp tro bụi lại lấp lóe một chút ánh sáng, đây mới là điều thu hút sự chú ý của Dương Khai.

Ngồi xổm xuống, phủi lớp tro bụi đi, Dương Khai lập tức nhìn thấy một vật.

Hắn mạnh mẽ lui về phía sau, trên mặt lộ vẻ cảnh giác, trên tay thiếu chút nữa phóng ra một vầng Nguyệt Nhận.

Lưu Viêm từng bước đi tới, đứng bên cạnh Dương Khai, mắt đẹp quét qua bên đó, đợi sau khi thấy rõ thứ trong lớp tro bụi, mới nhẹ hô lên:

- Hạt giống?

Nàng quay đầu nhìn Dương Khai, hắn nhè nhẹ gật đầu, lúc đó Lưu Viêm mới đi tới phía trước, duỗi tay hút một cái, hạt giống kia đã nằm gọn trên đầu ngón tay.

Có thể lưu lại sau ngọn lửa thiêu đốt của Lưu Viêm, hạt giống này chắc chắn không phải vật tầm thường.

Hiển nhiên là hạt giống của Mộc Tiêu.

Mà Dương Khai sở dĩ cảnh giác như vậy cũng là vì ban nãy đã nếm mùi đau khổ, ngay cả máu thịt của mình cũng phải lóc xuống một miếng mới có thể miễn trừ nguy cơ. Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.

Nhưng điều cổ quái là, hạt giống này so với hạt giống lúc trước trên vai Dương Khai có điểm khác nhau rất lớn, không phải màu xanh lục mà là màu kim ngân, mỗi nửa một màu, nửa bên trái màu vàng kim lấp lánh, nửa bên phải là màu trắng bạc rạng rỡ, trông vô cùng kỳ dị.

- Có vấn đề gì không? - Dương Khai cảnh giác hỏi.

Lưu Viêm gật đầu nói:

- Quả thực có vấn đề, bên trong hạt giống này, vẫn còn sót lại một tia thần hồn chi lực đặc thù, xem ra nó vẫn chưa chết hẳn.

- Ta biết ngay mà. - Dương Khai nghiến răng nghiến lợi.

Ban nãy nếu không phải hắn nhanh trí, lanh lẹ tránh ra mà lại dùng tay lấy hạt giống, thì nói không chừng lại bị nó ký sinh. Hạt giống này thoạt nhìn đã không tầm thường, đến lúc đó có lẽ không phải chỉ cần lóc một miếng thịt xuống là có thể giải quyết dễ dàng như vậy.

May mà hắn còn có Lưu Viêm, chính là khắc tinh của Mộc Tiêu, không sợ năng lực kỳ dị của nó.

- Tốt, tốt lắm, tên khốn này còn dám giở trò với ta! - Dương Khai cười lạnh, khua tay nói: - Đi theo ta!

Khi nói, sức mạnh bao bọc lấy Lưu Viêm, trực tiếp đưa nàng tiến vào trong Tiểu Huyền Giới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!