Tiếng ầm ầm vang dội, nam nhân tóc đỏ của Liệt Hỏa Điện thi triển đao kỹ, va chạm dữ dội với bí bảo của Khang Tư Nhiên, bùng nổ hào quang chói lòa, luồng năng lượng kinh khủng khuếch tán ra bốn phía.
Cùng lúc đó, Dương Khai cũng đã giao thủ với gã võ giả mập mạp. Dù bị Dương Khai đột kích bất ngờ, gã võ giả này cũng chẳng phải hạng tầm thường. Gã đã được Tông Thanh cùng Liêm Vu Minh tin tưởng để lại canh gác cửa vào, hiển nhiên là tinh nhuệ của Liệt Hỏa Điện, sở hữu năng lực chiến đấu vượt cấp.
Hít một hơi thật sâu, thân hình vốn đã béo tốt của gã bỗng phình to ra, miệng há lớn phun ra một con hỏa long gầm thét lao về phía trước, phong tỏa mọi đường lui của Dương Khai.
Ánh lửa quét qua, thân hình Dương Khai tựa như bị thiêu rụi, dần dần tan biến vào hư không.
Gã võ giả mập bất giác nhíu mày, bản năng mách bảo Dương Khai không thể nào bị tiêu diệt dễ dàng như vậy. Thế nhưng, khi nhìn kỹ lại thì chẳng thấy bất kỳ dấu vết nào của hắn, điều này khiến gã giật mình, một dự cảm chẳng lành chợt dâng lên trong lòng.
Đúng lúc này, một cỗ lực lượng kỳ lạ bỗng xuất hiện sau lưng gã, vừa hình thành đã như một chiếc lồng giam vô hình bao phủ lấy, khiến gã thoáng chốc cảm thấy không gian xung quanh trở nên đặc quánh, tựa như rơi vào một vũng bùn lầy. Hơn nữa, cỗ lực lượng này không chỉ ảnh hưởng đến sự linh hoạt của thân thể, mà còn làm cho việc vận chuyển sức mạnh trong cơ thể trở nên trì trệ.
- Vực tràng! Sao có thể! - Gã võ giả mập kinh hãi thét lên.
Bản thân gã cũng là Hư Vương tam tầng cảnh, Vực tràng đã tu luyện đến đại thành, mỗi khi chiến đấu, Vực tràng tự nhiên sẽ bao phủ quanh thân để phòng những tình huống bất trắc.
Thế nhưng, khi Vực tràng của kẻ địch được thi triển, gã lại cảm nhận được Vực tràng của mình bị áp chế một cách toàn diện!
Cùng là Hư Vương tam tầng cảnh, tại sao Vực tràng của đối phương lại kinh khủng đến thế? Vực tràng của mình so với hắn quả thực chỉ như trò trẻ con.
Hơn nữa... trong Vực tràng của đối phương còn ẩn chứa một loại lực lượng vô cùng quỷ dị, có khả năng tác động đến cả không gian.
Gã kinh hãi tột độ, cắn mạnh đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết, gầm lên một tiếng, liều mạng vận chuyển nguyên lực, hòng thoát khỏi sự trói buộc và trấn áp của Vực tràng.
Tiếng răng rắc vang lên, gã võ giả mập cảm thấy xương cốt toàn thân đang phát ra những âm thanh ma sát khiến người ta nghe mà rợn tóc gáy.
Ở phía sau lưng gã, Dương Khai thấy vậy, ánh mắt chợt lóe lên tia lạnh lẽo. Một thanh trường kiếm bỗng xuất hiện trong tay, hắn truyền lực lượng vào, thân kiếm lập tức ngân lên những tiếng ong ong. Dương Khai hòa mình vào kiếm quang, hóa thành một cơn lốc xoáy, mũi kiếm sáng rực chém thẳng vào cổ gã võ giả mập.
Kiếm quang chưa tới, một luồng sức mạnh không thể diễn tả đã bao trùm lấy gã võ giả.
Gã không khỏi run lên bần bật, đôi mắt ti hí bỗng trợn trừng, tràn ngập vẻ khó tin như thể vừa gặp ma giữa ban ngày.
Ánh sáng lóe lên rồi tắt, Dương Khai đã xuất hiện trước mặt gã võ giả mập, một tay cầm kiếm, nhẹ nhàng vẩy đi giọt máu đỏ tươi trên thân kiếm.
Gã võ giả mập đứng sững tại chỗ, ngây người nhìn Dương Khai, cổ họng khục khặc như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ có thể thốt ra hai chữ:
- Pháp tắc...
Dứt lời, thân thể to béo của gã võ giả như quả bóng da bị rút hết hơi, nhanh chóng xẹp xuống. Cùng lúc đó, một vệt máu đỏ tươi hiện ra trên cổ hắn, máu tươi phun trào như suối, chiếc đầu lâu dưới tác động của xung lực bay vút lên không.
Bịch... thi thể không đầu của gã võ giả mập ngã vật xuống đất.
- Ngươi... ngươi dám giết sư huynh! - Ở phía bên kia, gã võ giả tóc đỏ thấy cảnh này thì hồn phi phách tán, lớn tiếng gào thét.
So với cái chết của sư huynh, điều khiến hắn không thể tin nổi hơn chính là việc Dương Khai có thể giải quyết trận chiến trong một khoảng thời gian ngắn như vậy. Thực lực của sư huynh hắn mạnh đến mức nào, chẳng lẽ hắn còn không rõ sao? Đó là tinh anh trong số những tinh anh của Liệt Hỏa Điện, làm sao có thể bị một tên Hư Vương tam tầng cảnh dùng hai ba chiêu đã chém bay đầu?
Hắn vừa gào lên, vừa hít một ngụm khí lạnh, cảm giác toàn thân rét run.
Dương Khai ngẩng đầu, lạnh lùng nói:
- Giết thì đã sao? Kế tiếp là ngươi!
- A! - Gã võ giả tóc đỏ kinh hãi, bị dọa cho lùi lại mấy bước.
Dương Khai quát lớn:
- Khang huynh, không cần nương tay!
Dứt lời, Dương Khai lại một lần nữa hòa mình vào kiếm quang, chém về phía gã võ giả tóc đỏ. Thấy vậy, Khang Tư Nhiên cũng cắn răng, toàn lực thúc đẩy uy năng của bí bảo, cùng nhau giáp công.
Tuy thực lực của gã võ giả tóc đỏ không hề thua kém sư huynh mập mạp của hắn, nhưng Dương Khai và Khang Tư Nhiên cũng nào phải hạng dễ đối phó. Hai người liên thủ, gã võ giả tóc đỏ chỉ có thể bị động chống đỡ, hoàn toàn không có sức đánh trả. Hơn nữa, do địa thế hiểm trở, gã muốn chạy trốn cũng không có đường lui.
Sau nửa chén trà, gã võ giả tóc đỏ cũng ngã xuống trong vũng máu.
Đến lúc này, Khang Tư Nhiên mới như lần đầu tiên quen biết Dương Khai, nhìn hắn từ trên xuống dưới, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Mặc dù thời gian Khang chưởng quỹ quen biết Dương Khai không ngắn, nhưng đây là lần đầu tiên hai người thật sự kề vai chiến đấu. Trước đó, Khang Tư Nhiên hoàn toàn không biết thực lực của Dương Khai lại dũng mãnh đến nhường này.
- Thanh trường kiếm trên tay Dương huynh, hẳn là bí bảo cấp Đạo Nguyên đúng không? - Khang Tư Nhiên nhìn vũ khí của Dương Khai, cất tiếng hỏi.
Dương Khai mỉm cười, gật đầu:
- Đúng vậy.
Thanh trường kiếm này vốn là của Hàn Lãnh, sau khi Hàn Lãnh chết, nó đương nhiên trở thành chiến lợi phẩm của Dương Khai. Tuy bản thân Dương Khai chưa đạt tới Đạo Nguyên Cảnh, nhưng nhờ hấp thu và luyện hóa rất nhiều lực lượng pháp tắc tàn khuyết trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, hắn đã có thể vận dụng được một chút lực lượng pháp tắc. Cộng thêm thanh kiếm này và bí thuật không gian, việc chém giết võ giả cùng cấp tự nhiên không tốn chút sức lực nào.
- Dương huynh có thể vận dụng được lực lượng pháp tắc, xem ra ngày thăng cấp đã không còn xa nữa, Khang mỗ thật sự ngưỡng mộ. - Khang Tư Nhiên thổn thức không thôi.
Tuy tuổi của lão lớn hơn Dương Khai rất nhiều, thời gian đột phá đến Hư Vương tam tầng cảnh cũng lâu hơn, nhưng cho đến nay lão vẫn chưa thể chạm đến ngưỡng cửa của pháp tắc, vẫn bị kẹt lại bên ngoài cánh cửa Đạo Nguyên Cảnh. Giờ đây so sánh hai bên, lão vừa cảm thấy bội phục lại vừa có chút mất mát.
- Khang huynh không cần nóng vội, chỉ cần tìm được Đạo Nguyên đan trong này, còn lo không thể thăng cấp hay sao? - Dương Khai thuận miệng an ủi.
Ánh mắt Khang Tư Nhiên sáng lên, gật đầu:
- Phải rồi.
Sau đó, hai người thu lấy nhẫn không gian của hai võ giả Liệt Hỏa Điện đã chết, mỗi người một chiếc, rồi tiếp tục tiến sâu vào bên trong.
Bên trong động phủ của Công Tôn Mộc rốt cuộc có những gì, Dương Khai và Khang Tư Nhiên đều chưa kịp thăm dò kỹ càng, bởi vì vừa bước vào đã bị hai gã võ giả mập và tóc đỏ chặn đường.
Bây giờ nhìn lại, phía trước là một hành lang không quá rộng, hai bên vách tường có khảm những viên đá kỳ lạ, tỏa ra ánh sáng lấp lánh, nên không gian không hề tối tăm.
Hai người cẩn thận kiểm tra, vừa chậm rãi tiến về phía trước, không gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào, cũng không thấy bóng dáng người nào khác của Liệt Hỏa Điện.
Trên con đường phía trước có dấu vết của đám người Liệt Hỏa Điện đã đi qua, nhưng lại không thấy bóng dáng họ đâu, không biết bọn họ đã đi nơi nào.
Khoảng một nén nhang sau, hai người bước vào một gian thạch thất rộng rãi.
Vừa vào bên trong, đưa mắt nhìn quanh, Dương Khai không khỏi kinh ngạc, bởi vì phía trước đã không còn đường đi. Toàn bộ thạch thất có thể nhìn thấy hết trong nháy mắt, ngoài rất nhiều chiếc đỉnh được tạc bằng đá ra thì không còn thứ gì khác.
Số lượng đỉnh đá không ít, ước chừng cũng phải ba mươi cái.
Điều càng khiến Dương Khai cảm thấy quỷ dị hơn là đám người của Liệt Hỏa Điện lại không có ở đây.
- Dương huynh, đây là sao? - Khang Tư Nhiên cũng vô cùng kinh ngạc.
Dương Khai lắc đầu, cẩn thận thả thần niệm ra dò xét khắp thạch thất, không phát hiện bất kỳ dấu vết nguy hiểm nào, bèn nói:
- Chúng ta đi một đường thẳng đến đây, không có ngã rẽ nào, đám người Liệt Hỏa Điện chắc chắn cũng đã tới nơi này, nhưng hiện tại lại không thấy bóng dáng... Chẳng lẽ nơi này có pháp trận truyền tống!
Khang Tư Nhiên nghe vậy, cảm thấy rất có lý, liền nói:
- Vậy chúng ta tìm thử xem?
Dương Khai gật đầu:
- Khang huynh, ta kiểm tra thạch thất, huynh xem lại bản đồ, xem có tìm được manh mối nào không.
- Được. - Khang Tư Nhiên nói rồi, từ trong nhẫn không gian lấy ra một tấm da thú màu vàng, nhíu mày xem xét.
Dương Khai nhân lúc này, cẩn thận lục soát từng ngóc ngách trong thạch thất.
Thạch thất không lớn, một lát sau hắn đã quay về chỗ cũ, ánh mắt quét qua những chiếc đỉnh đá.
Nếu nói trong thạch thất này có chỗ nào khả nghi, vậy thì chỉ có những chiếc đỉnh đá này mà thôi.
Nhưng vừa rồi hắn đã dùng thần niệm kiểm tra cẩn thận, những chiếc đỉnh đá này không có gì kỳ quái, bản thân chúng cũng không phải được làm từ nguyên liệu luyện khí gì, chỉ là những tảng đá bình thường.
Quay lại liếc nhìn Khang Tư Nhiên, thấy lão vẫn đang chăm chú nghiên cứu tấm da thú, chưa tìm ra manh mối gì, Dương Khai cũng không làm phiền, mà đi tới một chiếc đỉnh đá, đưa tay vuốt thử.
Ngay khi tay Dương Khai chạm vào đỉnh đá, một tiếng "rắc" vang lên, đồng thời mặt đất nơi Dương Khai đang đứng bỗng mở ra một cái hố.
Thân hình hắn mất thăng bằng, lập tức rơi thẳng vào trong.
Dương Khai cả kinh, nhưng không hề hoảng hốt, lập tức vận chuyển lực lượng muốn bay lên.
Nhưng điều khiến Dương Khai kinh ngạc là, ngay khi hắn vừa vận chuyển lực lượng, dưới chân lại truyền đến một lực hút cực mạnh, không đợi hắn bay lên đã hút thẳng hắn vào trong hố sâu.
Lần này, Dương Khai thật sự biến sắc, chỉ kịp hét lên một tiếng, cả người đã bị hút thẳng xuống dưới.
Trên đỉnh đầu, cái hố trong nháy mắt khép lại, khiến hắn chìm vào bóng tối vô tận.
- Dương huynh! - Khang Tư Nhiên nghe thấy động tĩnh, kinh hãi vội lao tới, nhưng đã quá muộn. Đợi lão đến nơi, Dương Khai đã không còn thấy bóng dáng.
Nhìn chằm chằm vào nơi Dương Khai biến mất, sắc mặt Khang Tư Nhiên thay đổi liên tục, cuối cùng cắn răng, giơ tay chạm vào chiếc đỉnh đá lúc nãy.
Không có động tĩnh! Mặt đất cũng không nứt ra như lão nghĩ. Khang Tư Nhiên thử lại mấy lần, mới xác định được cách của mình không có tác dụng.
Bất đắc dĩ, lão đành chuyển sang những chiếc đỉnh đá khác, mãi cho đến khi chạm vào chiếc đỉnh thứ bảy, mặt đất dưới chân lão mới tách ra, cả người cũng bị hút thẳng xuống giống như Dương Khai.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽