Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2067: CHƯƠNG 2067: BIẾN CỐ KINH HOÀNG

Gặp lại Trương Nhược Tích khiến Dương Khai có chút thẹn quá hóa giận.

Bản thân hắn giờ đây cũng là một cường giả Đạo Nguyên Cảnh, vậy mà lại vì nhất thời sơ suất không thể chăm lo tốt cho một tiểu cô nương, để nàng bị người ta bắt tới đây khai thác quặng.

Khi hắn tới Khương gia tìm hiểu tin tức, các bậc cao tầng trong Khương gia lại dám lừa dối hắn.

Chuyện này đã đành, nhưng Khương gia còn muốn giết người diệt khẩu.

Dương Khai sao có thể nhẫn nhịn điều này, hắn đã âm thầm quyết định sau này sẽ tới khiến Khương gia không còn ngày yên ổn.

- Người của Khương gia canh giữ đâu rồi? Hàn quang trong mắt Dương Khai lóe lên, trầm giọng hỏi.

- Còn ở bên kia. Mạc Tiểu Thất đáp. - Hơn nữa ở đây không chỉ có hai người Khương gia, trên đường tới đây, ta đã dùng thủ đoạn khiến bọn họ hôn mê bất tỉnh, còn những người bị bắt tới đây đã truyền tống ra ngoài bằng pháp trận không gian rồi.

Dương Khai khẽ gật đầu:

- Bọn họ sau khi đi ra thì chuyện Khương gia ở đây sẽ không thể che giấu, vừa hay tiện cho ta đại náo Khương gia một phen, như vậy phủ thành chủ cũng sẽ không nhúng tay vào quản thúc.

- Vậy chúng ta bây giờ quay về sao? Mạc Tiểu Thất hỏi.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Hai người bàn bạc xong, liền chuẩn bị quay về Phong Lâm Thành, nhưng đúng lúc này lại xảy ra biến cố lạ thường.

Một trận chấn động dữ dội truyền từ dưới chân tới khiến Mạc Tiểu Thất và Dương Khai đều biến sắc.

Cùng lúc đó, ở cách đó không xa còn truyền tới một trận tiếng rắc rắc.

Dương Khai nhướn mày đưa mắt nhìn về phía âm thanh, bất ngờ phát hiện ở chỗ vách đá dựng đứng truyền ra từng đạo văn lộ đỏ như máu, những văn lộ kia trông cực kỳ phức tạp, khó hiểu, tựa hồ là một loại phong ấn.

Văn lộ không ngừng chuyển động, theo những văn lộ này chuyển động, từng chút máu tươi bị hút vào.

Dương Khai lúc này mới phát hiện màu đỏ tươi kia chính là máu tươi chảy ra từ thi thể võ giả áo bào trắng của Khương gia lúc trước ngã xuống.

Văn lộ phong ấn trên vách đá dựng đứng kia lúc này đang điên cuồng nuốt chửng máu tươi chảy ra từ võ giả áo bào trắng, theo máu tươi rót vào, tốc độ chuyển động của phong ấn văn lộ càng lúc càng nhanh.

- Đây là cái gì? Dương Khai biến sắc, kinh nghi bất định nhìn phía trước.

Thần sắc của Mạc Tiểu Thất bỗng nhiên ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào phong ấn kia, chân mày nhíu chặt, dường như nhất thời không thể nhận ra rốt cuộc đây là loại phong ấn gì.

Mà đúng lúc này, phong ấn lại dường như đã nuốt chửng đủ máu tươi. Những văn lộ kia lại lóe lên, hội tụ về chính giữa vách đá dựng đứng, hiện ra một gương mặt người dữ tợn.

Khuôn mặt lớn kia hé miệng cười gằn, một cỗ khí tức đen như mực chợt bùng lên từ vách đá.

Dương Khai mí mắt co rụt, bản năng giúp hắn cảm thấy có điều không ổn liền vội vàng kéo Mạc Tiểu Thất lui về phía sau.

Những khí tức đen như mực kia không ngừng cuồn cuộn trào ra từ phong ấn, rất nhanh tràn ngập trong hầm mỏ, Dương Khai cảm thấy rất rõ ràng mùi máu tanh nồng nặc từ trong hắc khí.

Còn có một thứ mùi vị quen thuộc khác.

Những hắc khí này nhanh chóng phân tán, giống như từng con linh xà đen như mực không ngừng du tẩu.

Trong đó một cỗ hắc khí đã chui vào trong miệng và mũi nam nhân áo bào trắng đang nằm kia, rất nhanh biến mất.

Nhưng ngay sau đó, đã xảy ra chuyện làm Dương Khai trợn mắt há hốc mồm.

Nam nhân áo bào trắng bỗng nhiên mở mắt, thời khắc này trong mắt của hắn không phải đen trắng mà là một màu đen như mực kỳ dị, thoạt nhìn vô cùng kinh người.

Cùng lúc đó, trên mặt và trên tay nam nhân này bỗng nổi lên từng đạo văn lộ đen như mực.

- Ma Văn? Dương Khai la lên thất thanh.

Những văn lộ này hắn quả thực quá quen thuộc, năm đó ở Thông Huyền Đại Lục, những người Cổ Ma nhất tộc mà hắn từng cứu vớt đều đã tu luyện qua loại bí thuật này, có thể khắc họa các hình dạng Ma Văn khác nhau trên thân thể.

Mà năm xưa bản thân hắn lúc thi triển bí thuật nhập ma, sự biến hóa của bản thân cũng vô cùng giống với cảnh tượng trước mắt này.

- Ma khí? Cùng lúc Dương Khai nói ra, Mạc Tiểu Thất dường như cũng có điều phát giác, cũng thốt lên một tiếng.

Hai người vừa dứt lời, nam nhân áo bào trắng liền bỗng mở mắt, hai tròng mắt đen như mực vừa chuyển đã dán chặt vào Dương Khai, ngay sau đó hắn quát lớn một tiếng, thần sắc dữ tợn không sợ chết xông thẳng về phía Dương Khai.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, một tay ôm Trương Nhược Tích, một tay liên tục búng năm ngón tay, từng đạo Kim Huyết Ti bắn ra.

Từng tiếng nổ lớn vang lên, Kim Huyết Ti sắc bén xuyên thủng nam nhân áo bào trắng, cắt hắn thành vài đoạn, mảnh vỡ thi thể rơi trên mặt đất không hề chảy chút máu tươi nào.

Nhưng Dương Khai sau khi ra tay không hề vui mừng mà ngược lại chau mày.

Bởi vì hắn có thể cảm giác được nam nhân áo bào trắng này sau khi bị "Ma hóa" thực lực đã tăng lên không ít, tuy rằng vẫn bị hắn giải quyết chỉ trong một chiêu nhưng không thể nghi ngờ, hắn đã mạnh hơn rất nhiều so với lúc còn sống.

Xuy xuy xuy xuy...

Đúng lúc này toàn bộ khí tức đen như mực tràn ngập trong hầm mỏ đều biến thành những linh xà đen kịt, điên cuồng bắn vọt về phía Dương Khai và Mạc Tiểu Thất, tựa như mèo thấy chuột.

- Không xong rồi, đi mau. Dương Khai biến sắc, quát chói tai, đồng thời vươn tay về phía trước, khẽ quát:

- Trục xuất.

Lực lượng pháp tắc không gian cuồn cuộn trào ra, một hắc động lớn chừng bàn tay hình thành, trong hắc động là một mảnh hư vô, chỉ có hỗn độn. Những con linh xà toàn bộ chui vào trong đó, chốc lát đã không thấy bóng dáng.

Tuy nhiên vẫn còn những con linh xà liên tục lao tới.

Mà từ miệng của gương mặt người trên vách đá dựng đứng kia lại có khí tức đen như mực phun ra.

Bí thuật không gian duy trì chưa được ba hơi thở đã ầm ầm vỡ nát, từng con linh xà đen như mực xông tới phá vỡ phong tỏa của Dương Khai, tốc độ cực nhanh theo sát phía sau hắn.

Dương Khai không quay đầu lại cũng biết tình hình phía sau không ổn, hắn cũng không có thời gian đi xử lý những thứ quỷ dị đó, một mực thúc giục nguyên lực bao bọc Mạc Tiểu Thất, liều mạng lao về phía lối vào.

Rất nhanh chóng hai người đã đi tới vị trí truyền tống.

Ở đó hai võ giả Hư Vương Cảnh của Khương gia vẫn té ngã với sắc mặt tái nhợt như cũ, trơ mắt nhìn Dương Khai cùng Mạc Tiểu Thất bước lên pháp trận không gian, một trong hai người há miệng dường như muốn nói gì đó nhưng lại không thể thốt nên lời.

Cũng không biết Mạc Tiểu Thất đã dùng thủ đoạn gì mà có thể giam cầm bọn họ tại chỗ như vậy.

- Dương đại ca, bọn chúng sắp tới rồi. Mạc Tiểu Thất quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau có vô số linh xà đen như mực đang ở cách hai người chưa tới ba mươi trượng, gương mặt xinh đẹp của nàng tái nhợt đi.

Dương Khai mặt trầm xuống vội vàng thúc giục lực lượng không gian rót vào trong pháp trận.

Ngay sau đó pháp trận vù vù phát ra tia sáng rực rỡ, sau khi tia sáng hoàn toàn tán đi thì bóng dáng hai người đều đã biến mất.

Linh xà đen kịt kia vọt tới bên trên pháp trận, chốc lát đã vồ hụt vào hư không.

Nhưng những thứ quỷ dị này ngay lập tức bao vây lấy hai võ giả Hư Vương Cảnh của Khương gia.

Tiếng kêu thảm thiết lập tức truyền ra từ trong hắc khí kia nghe thảm thiết đến cực điểm, tựa hồ đang chịu đựng sự hành hạ khó có thể tưởng tượng.

Sau một lát tiếng kêu thảm ngừng lại, hai người này đồng loạt đứng dậy, tuy rằng ngoại hình không thay đổi nhưng khí tức của hai người lại hoàn toàn khác biệt, toàn thân tản ra khí tức thô bạo, âm u, bị năng lượng đen kịt bao quanh, trên hai má và cánh tay họ, từng đạo Ma Văn hiển lộ, con ngươi cũng biến thành đen thui...

Hai người liếc nhau cười nanh ác một tiếng, một trong số đó ngửa mặt lên trời điên cuồng gào thét, trong tiếng gào thét hiện rõ tâm tình phấn khởi và vui sướng vô tận, tựa như vừa thoát khỏi cảnh giam cầm mấy ngàn vạn năm.

Hai người bọn họ không phải là võ giả duy nhất gặp chuyện như vậy.

Trong hầm mỏ, rất nhiều võ giả Khương gia lúc trước bị Mạc Tiểu Thất thi triển thủ đoạn đánh ngất xỉu cũng đều gặp phải chuyện này, còn có một số thợ mỏ chưa kịp trốn ra khỏi quặng mỏ, phàm là bị khí tức đen như mực quấn lấy, trong thời gian ngắn ngủi khí tức liền biến đổi, tựa hồ cũng theo đó mất đi linh trí vốn có.

Rất nhanh chóng, cả quặng mỏ đều tràn ngập loại khí tức đen như mực đó.

Ở chỗ sơn động hoang vắng kia lóe lên tia sáng, Dương Khai cùng Mạc Tiểu Thất hai người trong lòng vẫn còn sợ hãi chưa dứt xuất hiện trên pháp trận không gian.

Bên cạnh pháp trận, võ giả lúc trước bị Dương Khai thi triển thủ đoạn đánh ngất xỉu giờ đã không còn thấy bóng dáng.

Dương Khai thấy vậy không khỏi chau mày, thần niệm đảo qua, lập tức lộ vẻ kinh ngạc.

- Dương đại ca, thế nào rồi? Mạc Tiểu Thất kinh nghi nhìn hắn.

- Phía ngoài có không ít người nghênh đón chúng ta. Dương Khai cười lạnh một tiếng.

Mạc Tiểu Thất nhíu mày thả thần thức ra, lập tức có phát giác.

- Đi ra xem một chút đi. Dương Khai gọi nàng một tiếng, không chút sợ hãi, đi trước bay ra khỏi sơn động, đứng sừng sững giữa không trung.

Hắn đảo mắt qua, liền thấy bốn phía có rất nhiều võ giả vây quanh, hơn nữa, đều là những gương mặt vô cùng quen thuộc, tất cả đều là người của Khương gia mà hắn vừa thấy qua.

Ngay chính diện cách đó không xa, Gia chủ Khương Lâm cùng nhiều vị cao tầng khác, ánh mắt lạnh lùng nhìn Dương Khai, vẻ mặt rất không vui.

Mà ở phía trước Khương Lâm còn có một lão già áo bào đen, chắp hai tay sau lưng. Toàn thân lão không lộ ra chút khí tức nào, thoạt nhìn giống người bình thường nhưng lại có một cỗ uy nghiêm khó tả quấn quanh thân lão.

Một vài võ giả Khương gia hướng mắt nhìn lão già kia, ánh mắt đầy vẻ kính sợ.

Ngay cả Khương Lâm cũng đứng sau lưng lão già với bộ dạng vô cùng cung kính.

Dương Khai biến sắc, ánh mắt lướt qua người lão già, lập tức biết được người này chính là cường giả Đạo Nguyên Cảnh của Khương gia, là Khương Thái Sinh lão tổ của Khương gia.

Dù sao cường giả Đạo Nguyên Cảnh ở Phong Lâm Thành số lượng không nhiều lắm, phàm là cường giả ở cảnh giới tu vi này, đại danh đều vang khắp Phong Lâm Thành, người người đều biết.

Thời khắc này Khương Thái Sinh gương mặt hờ hững nhìn Dương Khai, ánh mắt chỉ lướt qua Trương Nhược Tích trong lòng hắn rồi dời đi.

Dường như với lão mà nói bất kể kẻ nào cũng không đáng để lão chú ý thêm.

Dương Khai khẽ hắc hắc cười một tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!