Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2070: CHƯƠNG 2070: CHỌC VÀO TỔ ONG

Mạc Tiểu Thất nghe vậy lập tức bừng tỉnh, khinh bỉ nhìn đám người Khương gia, cất lời:

- Các ngươi muốn ỷ đông hiếp yếu!

Khuôn mặt già nua của Khương Lâm thoáng chút ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng, đáp:

- Tình thế bất đắc dĩ, mong cô nương chớ trách.

- Gia chủ, phí lời với cô ta làm gì? Cứ động thủ là được! Nếu cô ta dám chống cự, đừng trách chúng ta vô tình! Một vị trưởng lão khác của Khương gia quát lớn.

- Các ngươi cũng quá vô sỉ! Ta chỉ là một tiểu cô nương thôi mà! Mạc Tiểu Thất căm giận, thầm kêu trong lòng.

- Trên chiến trường làm gì có tiểu cô nương hay đại cô nương! Muốn trách thì hãy trách Dương Khai đi! Khương Sở Hà dường như vô cùng oán hận Dương Khai, trút hết tâm tư đó lên người Mạc Tiểu Thất, khiến hắn đối với nàng không chút khách khí.

- Các ngươi thật sự muốn động thủ với ta? Mạc Tiểu Thất giận dữ cắn răng nghiến lợi nhìn Khương Sở Hà.

- Hừ, ngươi cho rằng bổn thiếu gia đùa với ngươi sao? Khương Sở Hà cười lạnh một tiếng.

Nói đoạn, hắn lật cổ tay, một bí bảo hình trường kiếm cấp Hư Vương chợt hiện ra, thân kiếm chấn động, lập tức đâm thẳng về phía Mạc Tiểu Thất.

Chỉ trong khoảnh khắc, tiếng kiếm ngân vang, nguyên lực hiển lộ, kiếm phong chỉ thẳng, kiếm hoa đua nở như muốn bao phủ lấy Mạc Tiểu Thất.

Khuôn mặt xinh đẹp của Mạc Tiểu Thất hiện lên một tia ngoan cường, nàng vẫn đứng yên tại chỗ không hề có ý tránh né, trừng mắt nhìn Khương Sở Hà. Sau đó, nàng không chút hoang mang tế ra một vật, thúc giục nguyên lực trong cơ thể rót vào đó.

Một tiếng "phốc", bí bảo được Mạc Tiểu Thất tế ra liền trở nên to lớn, trực tiếp bao phủ lấy nàng không hở chút nào.

Bí bảo này có hình viên cầu, hiện ra màu lam nhạt, mặt ngoài có sóng gợn lăn tăn, tựa như một màn nước trong suốt như cánh ve.

Nhìn từ bên ngoài, Mạc Tiểu Thất lúc này như được một quả bóng nước bao bọc.

Bí bảo này không phải thứ gì xa lạ, mà chính là Nhược Thủy Châu mà Mạc Tiểu Thất đã từng dùng ở Ngọc Thanh Sơn.

Nhược Thủy Châu đến cả Liên Loan Phượng Ấu cũng có thể giam cầm, có thể thấy được nó cường đại đến mức nào. Mà Mạc Tiểu Thất giờ khắc này sử dụng linh hoạt, Nhược Thủy Châu vốn chỉ dùng để giam cầm nghiễm nhiên được nàng dùng làm bí bảo phòng ngự.

Hiệu quả hiển nhiên cũng không hề kém cạnh.

Khoảnh khắc bí bảo này xuất hiện, mi mắt Khương Lâm co rụt, mạnh mẽ quát lên một tiếng:

- Bí bảo cấp Đạo Nguyên!

Lời vừa thốt ra, ánh mắt của rất nhiều trưởng lão chấp sự Khương gia liền trở nên cực kỳ nóng bỏng.

- Coong… Trường kiếm của Khương Sở Hà đâm vào màn nước kia, nhưng ngoài dự liệu, một kích này của hắn không hề có chút tác dụng, chỉ làm lõm một chút tầng nước, ngay sau đó lại bắn mạnh ngược trở lại.

Không chỉ có vậy, ngay cả lực lượng công kích bắn ra tựa hồ đều toàn bộ bắn ngược lại trên người Khương Sở Hà.

Vị tân sinh Khương gia này nhất thời không kịp hiểu, lại không thể hoàn toàn hóa giải, liền không khỏi hú lên một tiếng quái dị, lùi lại sau mấy bước, sắc mặt tái nhợt, biểu tình hoảng sợ.

Cũng may mắn hắn vừa rồi không dùng toàn lực ra tay, nếu không lần này chỉ sợ sẽ bị thương không nhẹ.

- Tiểu nha đầu này lai lịch chỉ sợ bất phàm! Chư vị không cần cố kỵ, tốc chiến tốc thắng! Khương Lâm mi mắt rủ xuống, khẽ quát một tiếng.

Nếu là Hư Vương Cảnh tầm thường sao có thể tế ra một bí bảo cấp Đạo Nguyên, hơn nữa còn là một kiện bí bảo phòng ngự? Phải biết rằng, Khương gia nhiều Hư Vương Cảnh như vậy cũng không tự mình sở hữu bí bảo cấp Đạo Nguyên.

Cũng chỉ có những người xuất thân hiển hách, có lai lịch lớn mới có thể được trưởng bối ban thưởng, từ đó mới có một hai món bí bảo cấp Đạo Nguyên trong tay.

Thời điểm Khương Sở Hà xuất thủ, Khương Lâm còn có chút ỷ vào thân phận mình, không muốn cùng động thủ, miễn cho người khác nói ỷ lớn hiếp nhỏ. Nhưng giờ khắc này thấy thời cơ bất lợi, vậy thì đâu còn do dự?

Lời vừa dứt, hắn liền kết thủ ấn, hướng tay ra phía trước.

Tiếng "phù phù" nhỏ nhỏ vang lên, một đạo lưu quang từ đầu ngón tay hắn bắn nhanh ra, trong nháy mắt đã đánh vào màn nước Nhược Thủy Châu.

Cùng lúc đó, những trưởng lão chấp sự khác của Khương gia cũng rối rít động thủ.

Trong nhất thời, các loại võ kỹ, bí bảo quang hoa tỏa ra, hướng thẳng đến Mạc Tiểu Thất.

Tuy nhiên…

Tất cả công kích đều trở về vô dụng, Nhược Thủy Châu bao bọc quanh Mạc Tiểu Thất chỉ không ngừng biến ảo hình dáng, từng chút một hóa giải vô hình những công kích kia, đồng thời bắn ngược chúng trở về.

Thấy cảnh này, một đám võ giả Hư Vương Cảnh của Khương gia sắc mặt đại biến, vội vàng tránh né.

Mạc Tiểu Thất núp trong màn nước Nhược Thủy Châu, khuôn mặt tươi cười đã lâu dường như có thể lột bỏ một tầng sương lạnh, nàng cắn răng khẽ nói:

- Các ngươi lấy đông hiếp ít, không biết xấu hổ! Ta liều mạng với các ngươi!

Tiểu Thất cô nương giống như đứa trẻ nổi đóa vì bị khi dễ, vừa nói xong liền đưa tay chụp lấy những túi vải nhỏ treo bên hông mình.

Từng chiếc túi này không ai biết bên trong có gì, mặc dù người của Khương gia lúc trước có phát hiện cũng không để ý.

Nhưng giờ khắc này lại xuất hiện một cảnh tượng khiến bọn họ trừng mắt kinh ngạc.

Theo động tác của Mạc Tiểu Thất, từng con yêu thú với hình thể khác nhau dần hiện hình, đột nhiên như thiên thần hạ phàm vọt ra từ những chiếc túi kia. Xuất hiện đầu tiên chính là Ngân Mao Sư Hổ Thú uy phong lẫm liệt, thân dài sáu bảy trượng có dư.

Con thú này vừa bước ra liền đại phát thần uy, ngửa mặt lên trời rống giận một tiếng, cái miệng to như chậu máu mở rộng, lộ ra toàn bộ răng nanh sắc nhọn, khiến người trong Khương gia sợ hãi liên tiếp lùi về phía sau.

Uy phong của yêu thú bậc mười đỉnh phong hiển lộ không sót chút nào.

Cùng theo đó, Phi Thiên Độn Địa Bức, Xích Hỏa Kỳ Lân cũng xuất hiện, lại có một con Cự Giao thân hình đen như mực, dài mười mấy trượng, đầu có hai sừng cũng hiện ra.

Cự Giao kia dùng thân mình bao vây Mạc Tiểu Thất, ngửa đầu ưỡn ngực, trong miệng phun ra nuốt vào chiếc lưỡi rắn đỏ thẫm, một bộ dáng không thể xâm phạm. Mà tròng mắt Hắc Giao này bày ra vẻ lam nhạt vô cùng quỷ dị.

- Lam Tinh Mặc Lân Giao? Lập tức có một trưởng lão Khương gia kinh hô.

Một đám võ giả Khương gia liên tiếp lùi về sau mấy bước, từng người nhìn nhau hoảng sợ, vẻ mặt không thể ngờ nhìn những yêu thú vô cùng quý hiếm và cường đại kia.

Chưa kể đến Phi Thiên Độn Địa Bức kia, giờ đây trước mặt mọi người xuất hiện Ngân Mao Sư Hổ Thú, Xích Hỏa Kỳ Lân, Lam Tinh Mặc Lân Giao – gần như mỗi loại yêu thú đều đã nhanh chóng tuyệt tích, võ giả tầm thường ở bên ngoài hoàn toàn không có khả năng nhìn thấy.

Những yêu thú này sở dĩ sắp tuyệt tích cũng bởi vì trên thân chúng có một chút huyết mạch của thượng cổ dị thú. Loại huyết mạch này rất khó truyền thừa, theo năm tháng trôi qua cùng thời gian đổi dời, những yêu thú này ngày càng thưa thớt, cuối cùng dường như đã diệt tuyệt.

Vị trưởng lão Khương gia kia sở dĩ biết được Lam Tinh Mặc Lân Giao cũng vì năm đó muốn tu luyện một loại bí thuật cần dùng tới tinh huyết của Mặc Giao này nên lão đã tìm hiểu qua. Chỉ tiếc là lão hao phí hơn mười năm cũng không tìm được dấu vết loại Mặc Giao này, cuối cùng không thể không buông tha việc tu luyện bí thuật kia.

Lão hoàn toàn không nghĩ tới đã nhiều năm như vậy lại có một con Lam Tinh Mặc Lân Giao xuất hiện trước mặt mình.

Những yêu thú này bởi vì có huyết mạch của thượng cổ dị thú, cho nên mỗi con đều vô cùng khó dây vào, thường thường có thể phát huy ra đẳng cấp thực lực vượt qua bản thân. Nếu thi triển ra thiên phú thần thông truyền thừa từ viễn cổ, thì tác chiến không thành vấn đề.

Nói cách khác, thực lực chân chính của những yêu thú này đều phải nâng lên một cấp mới có thể đánh giá chính xác được.

Mà trước mắt…

- Bậc mười đỉnh phong? Tất cả đều là bậc mười đỉnh phong sao?

- Đây là yêu thú cấp nào?

- Nhảy từ đâu ra?

- Tiểu nha đầu này rốt cuộc có lai lịch gì?

Một đám võ giả Khương gia kinh hô, bàn chân đều nhanh chóng rút gân.

Vốn cảm thấy Mạc Tiểu Thất lẻ loi một mình chỉ có tu vi Hư Vương Cảnh, hiển nhiên là một cửa ải rất dễ đột phá, chuẩn bị bắt nàng để chế ước Dương Khai. Lần này thì họ biết đã chọc vào tổ ong vò vẽ rồi.

Khương Lâm sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu, thân là gia chủ thế hệ này của Khương gia, hắn nào còn đoán không được gia tộc mình lần này đã trêu chọc phải người không dễ trêu chọc.

Hắn vốn cảm thấy Mạc Tiểu Thất chỉ có chút lai lịch mà thôi, nhưng vừa thấy đối phương phất tay liền gọi ra bốn yêu thú bậc mười đỉnh phong ra trợ trận, trong lòng lập tức hiểu rõ Mạc Tiểu Thất không chỉ có chút lai lịch, mà rõ ràng là lai lịch cực lớn, căn bản không phải Khương gia hắn có thể trêu chọc được.

Thân là gia chủ, hắn tự nhiên càng lo lắng hơn những người khác.

Hơn nữa, hắn nhìn từng cái túi nhỏ bên hông Mạc Tiểu Thất, mơ hồ như nhớ ra điều gì đó, nhưng làm thế nào cũng không nghĩ thấu triệt.

Ngay khi một đám người Khương gia còn đang thất thần, Mạc Tiểu Thất đã cọ xát Tiểu Ngân Nha, khí thế hừng hực nói:

- Tiểu Ngân, Tiểu Hồng, Tiểu Hắc, dạy dỗ đám người không biết xấu hổ này cho ta! Bọn họ dám cùng nhau bắt nạt ta!

Tiểu Ngân, Tiểu Hồng, Tiểu Hắc…

Người Khương gia nghe vậy liền hoảng sợ, mồ hôi lạnh từ trán chảy ròng.

Ba yêu thú bậc mười đỉnh phong, lại mang thân thượng cổ dị thú huyết mạch quý hiếm, vậy mà lại được gọi bằng những cái tên đơn giản mà rất mực nực cười.

Đổi thành lúc khác, người của Khương gia chỉ sợ thật muốn cười ha hả, nhưng giờ khắc này tất cả bọn họ đều chỉ muốn khóc.

"Grừ… ừ…" "Hú… hú…" "Xì… xì…"

Ba con yêu thú như nghe hiểu mệnh lệnh của Mạc Tiểu Thất, liền mau chóng phát ra những âm thanh quái dị đáp lại.

Ngân Mao Sư Hổ Thú kia một tiếng gầm thét, thân hình khổng lồ dài mấy trượng lúc này linh hoạt khác thường, "phốc" một cái liền vọt vào trận doanh của đám người Khương gia, đưa hai chi trước mạnh mẽ vồ tới.

Quét qua một lượt, cuồng phong nổi lên, thiên địa gần như biến sắc.

Người Khương gia nào dám nghênh tiếp, vội vàng bảo nhau tránh né.

Mà Xích Hỏa Kỳ Lân lúc này há to miệng, một quả cầu lửa đỏ thẫm nóng rực như mưa rền gió dữ hướng thẳng phía trước kích bắn tới. Từng quả cầu lửa nhỏ nhất cũng chừng cái thớt, tích chứa lực lượng kinh khủng.

Quả cầu lửa đánh vào trên đất liền đốt cháy mặt đất.

Người Khương gia sợ hết vía, vội vàng tránh ra vì sợ dính tới mình.

Lam Tinh Mặc Lân Giao cũng xuất động, bên ngoài thân nó tràn ra một tầng khí tức đen như mực, hóa thành một đoàn mây đen. Lam Tinh Mặc Lân Giao nhanh như gió vọt vào trong chiến trường, bao phủ lấy ba cao thủ Hư Vương Cảnh của Khương gia.

Chốc lát, trong mây đen truyền tới tiếng "loảng xoảng" đánh nhau cùng tiếng "xì xì" kỳ quái.

Mạc Tiểu Thất an ổn đứng trong màn nước Nhược Thủy Châu, ngực ôm Phi Thiên Độn Địa Bức, chầm chậm vuốt ve bộ lông nó, nhìn chiến trường hỗn loạn không chịu nổi kia, lạnh nhạt nói:

- Dường như không chiếm được thượng phong gì nhỉ? Có cần phải gọi Tiểu Hoàng, Tiểu Thanh, Tiểu Lục ra không?

Mọi người trong Khương gia:

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!