Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2077: CHƯƠNG 2077: KHÔNG CÒN LỐI THOÁT

Nhưng những tiểu nhị và đan sư của Linh Đan Phường thì khó lòng nói trước.

Dương Khai không mấy thân thiết với họ, lỡ như họ bại lộ bí mật Huyền Giới Châu, e rằng sẽ chiêu dụ vô số cường giả khao khát chiếm đoạt.

Huyền Giới Châu là Đế Bảo, lại có thể tự hình thành một tiểu thế giới, có thể mang theo bên mình. Nhìn khắp Tinh Giới, e rằng đây là bảo vật độc nhất vô nhị!

Những bảo vật có thể hình thành tiểu thế giới, trong Tinh Giới cũng có một vài, ví dụ như Ngũ Sắc Bảo Tháp mà Dương Khai từng tiến vào lần trước, đó là trấn cung chi bảo của Tinh Thần Cung, bên trong cũng tự hình thành một giới.

Nhưng Ngũ Sắc Bảo Tháp hoàn toàn khác biệt với Huyền Giới Châu, nó không thể mang theo bên mình, chỉ có thể đặt cố định trong Tinh Thần Cung.

Huyền Giới Châu mang ý nghĩa trọng đại, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Dương Khai tuyệt đối không dám bại lộ nó.

- Xem ra, đột phá trực diện cũng không khả thi. Dương Khai lẩm bẩm, chợt biến sắc, hỏi:

- Trong Phong Lâm Thành, hẳn phải có pháp trận không gian chứ?

Ở Tinh Vực cố hương, các thành trì lớn đều có pháp trận không gian, huống hồ là Tinh Giới vô biên. Tuy Phong Lâm Thành không quá lớn, nhưng cũng nên có pháp trận không gian mới đúng.

- Có, nhưng nó nằm trong Phủ Thành Chủ! Khang Tư Nhiên gật đầu.

- Đi, đến Phủ Thành Chủ! Dương Khai nói đoạn, liền điều khiển lâu thuyền bay về phía Phủ Thành Chủ.

Nhìn từ trên cao, Phong Lâm Thành hiện giờ hỗn loạn tột độ. Tin tức về ma khí tinh thuần từ Đại Ma thượng cổ bao vây thành trì đã lan truyền khắp nơi, khiến những võ giả cư ngụ lâu năm trong thành kinh hoàng tột độ, lo sợ đại trận phòng ngự bị phá vỡ, tai họa ập đến.

Và con đường đầu tiên họ nghĩ đến, đương nhiên là thông qua pháp trận không gian để truyền tống rời đi!

Bởi vậy, lúc này vô số võ giả đang ùa về Phủ Thành Chủ!

Phát hiện điều này, sắc mặt Dương Khai sa sầm, liền thúc giục lâu thuyền tăng tốc.

Không lâu sau, lâu thuyền đã đến phía trên Phủ Thành Chủ.

Hắn còn chưa khống chế lâu thuyền đáp xuống, đã cảm nhận được năng lượng của cường giả Đạo Nguyên Cảnh bùng nổ từ bên trong cung điện, kèm theo tiếng nổ vang trời, cung điện liền sụp đổ, đá vụn bắn tung tóe, cả tòa cung điện hóa thành phế tích.

Không ít võ giả mắng chửi ầm ĩ bay ra, thần sắc phẫn nộ.

Dương Khai thấy thế, ánh mắt co rút, bản năng mách bảo có điều chẳng lành, quay sang hỏi Khang Tư Nhiên:

- Khang huynh, nơi đó... chẳng phải là chỗ đặt pháp trận truyền tống sao?

Khang Tư Nhiên cười khổ gật đầu.

Khóe miệng Dương Khai co giật, ánh mắt nhìn về phía một bóng người lôi thôi lếch thếch trên không trung.

Người đó mập lùn, quần áo tơi tả, tóc tai rối bù, trông không khác gì một tên ăn mày, nhưng trên người lại phát tán khí tức mạnh mẽ của Đạo Nguyên Cảnh, bên hông đeo một cái hồ lô lớn màu xanh.

Không phải Túy Tửu Ông thì còn ai vào đây?

Ở đây, chỉ có mỗi hắn là cường giả Đạo Nguyên Cảnh, xem ra động tĩnh vừa rồi chính là do một tay hắn gây ra.

Bên dưới, vô số võ giả phẫn nộ trừng mắt nhìn Túy Tửu Ông, hận không thể xé xác hắn ra.

- Phó Thành Chủ đại nhân, tại sao ngài lại phá hủy pháp trận truyền tống? Uổng công chúng ta bình thường vẫn kính ngưỡng tác phong của ngài, không ngờ ngay lúc nguy cấp, ngài lại ra tay tàn độc như vậy!

- Đúng thế, Túy Tửu Ông, vì sao ngươi lại cắt đứt đường sống của chúng ta!

- Pháp trận không gian bị phá hủy, lần này thì xong rồi, chúng ta không còn đường thoát thân nữa.

- Túy Tửu Ông, nếu hôm nay ngươi không cho chúng ta một câu trả lời thỏa đáng, đừng hòng sống sót rời khỏi nơi này!

- Túy Tửu Ông, ta với ngươi thề không đội trời chung!

Những tiếng gầm thét, chất vấn, như những mũi tên nhọn đâm thẳng về phía Túy Tửu Ông trên không trung. Cũng có người tâm tình kích động đã không kìm được mà ra tay trước, tế xuất bí bảo, thi triển võ kỹ, công kích Túy Tửu Ông.

Túy Tửu Ông đứng đó, mặc cho ngàn người chửi rủa, bất động như núi, ngay cả những công kích đánh tới cũng không thèm chớp mắt, chỉ điều động nguyên lực hộ thể, không hề có ý đánh trả.

- Các vị! Túy Tửu Ông quét mắt nhìn quanh, ánh mắt lạnh lùng, giọng trầm thấp quát lớn:

- Tiểu lão nhi hiểu rõ tâm tư của mọi người, cũng biết suy nghĩ của mọi người! Nhưng hôm nay Phong Lâm Thành ta bị ma khí bao vây, nguy hiểm cận kề, bất cứ lúc nào cũng có thể bị công phá!

- Lão thất phu nhà ngươi! Nếu đã biết vì sao còn hủy diệt pháp trận không gian, quả nhiên là cố ý hiểm ác, đáng chết! Trong đám đông truyền ra một tiếng rống giận.

Túy Tửu Ông đưa mắt nhìn về phía đó, sắc mặt đầy áy náy, nói tiếp:

- Chính vì nguyên nhân này, tiểu lão nhi mới buộc lòng dùng hạ sách này. Phong Lâm Thành ta có mấy trăm ngàn võ giả, nếu có thể đồng tâm hợp lực, chưa chắc đã không thể vượt qua kiếp nạn lần này. Nhưng nếu các vị chỉ muốn đi qua pháp trận không gian rời khỏi đây, vậy thành trì chắc chắn bị công phá, đến lúc đó sinh linh đồ thán, khắp nơi rên xiết, nhất định sẽ biến thành luyện ngục nhân gian!

- Tiểu lão nhi ở Phong Lâm Thành cả đời, nơi này có thân nhân, bằng hữu, cũng có thân nhân bằng hữu của các vị. Tiểu lão nhi không muốn thấy bọn họ chịu hành hạ, mất đi thần trí. Chẳng lẽ các vị cam tâm nhìn thấy cảnh này? Nếu các vị chỉ muốn một mình chạy trốn, vậy thân nhân, bằng hữu của các vị sẽ do ai bảo vệ?

Nói tới đây, Túy Tửu Ông quét ánh mắt uy nghiêm nhìn khắp bốn phía.

Tiếng gào thét giận dữ trong đám đông yếu dần, nhiều người cúi đầu trầm tư.

- Phong Lâm Thành ở trong Tinh Giới cũng chỉ là một hạt cát giữa biển cả! Dù là ở Nam Vực cũng không mấy nổi danh, ít người biết đến. Nhưng các huynh đệ Phong Lâm Thành đều là những người cứng cỏi kiên cường! Tiểu lão nhi sống hơn nửa đời người, chứng kiến Phong Lâm Thành mấy trăm năm qua, tiểu lão nhi yêu thích nơi này, không muốn thấy khoảnh khắc thành trì bị công phá!

- Các vị yên tâm, đã có người mang tin tức thông qua pháp trận truyền tống đến các thành trì khác, cũng sẽ truyền tin tức này về Tinh Thần Cung và các đại tông môn khác. Không lâu sau sẽ có cường giả đến tiếp viện, giải trừ nguy cơ cho Phong Lâm Thành!

- Nhưng trước đó, tiểu lão nhi khẩn cầu các vị, có thể cùng ta giữ vững thành trì, cùng nhau chống lại ngoại địch! Tại đây, tiểu lão nhi xin đảm bảo với các vị, chắc chắn sẽ dốc hết sức bảo vệ thành trì, bảo vệ sự bình an của các vị, dù có chảy cạn máu cũng không một lời oán thán!

- Các vị, xin hãy giúp ta một tay!

Nói tới đây, Túy Tửu Ông quét mắt nhìn quanh, trong mắt tràn đầy sự thỉnh cầu chân thành!

Toàn trường yên tĩnh, không còn tiếng xôn xao hỗn loạn nào nữa.

- Tính cả bổn thành chủ, tại đây bổn thành chủ xin lấy tâm ma thề, thành còn người còn, thành phá người chết! Tiếng nói của Đoàn Nguyên Sơn truyền từ xa tới, thoáng chốc bóng người lóe lên, xuất hiện bên cạnh Túy Tửu Ông.

Túy Tửu Ông ngẩn người, sau đó mỉm cười với Đoàn Nguyên Sơn.

- Lão Tửu, đã vất vả rồi. Đoàn Nguyên Sơn truyền âm bí mật, thần sắc đầy cảm kích.

Túy Tửu Ông lắc đầu.

Lúc này, trong đám đông bên dưới, không biết ai đó hô lớn lên:

- Đi theo Thành Chủ cùng Phó Thành Chủ đại nhân, nghe theo mệnh lệnh của hai vị đại nhân, thành còn người còn, thành phá người chết!

- Thành còn người còn, thành phá người chết!

- Thành còn người còn, thành phá người chết!

Ngày càng nhiều võ giả gia nhập vào tiếng hô vang, dần dần, tiếng hô rung trời hội tụ lại, lan tỏa khắp nơi, vang vọng tận chín tầng trời.

Lòng người đồng nhất!

Vững chắc như tường đồng vách sắt!

Túy Tửu Ông mừng rỡ nhìn xuống bên dưới, cúi đầu thật sâu!

Mặc kệ mọi người bên dưới bị buộc bất đắc dĩ hay thật lòng ủng hộ, chỉ cần chịu góp sức bảo vệ Phong Lâm Thành, thì cũng đủ khiến hắn cảm kích.

- Cảm tạ các vị, hiện tại chúng ta không còn lối thoát, muốn sống sót, chỉ có thể chống đỡ ma khí. Xin các vị hãy đến tường thành, chi viện đồng đạo trong thành! Túy Tửu Ông hô lớn.

Lời vừa dứt, người bên dưới liền bắt đầu di chuyển, mỗi người tự bay hoặc điều khiển bí bảo phi hành, tản ra bốn phía.

- Lão Tửu, nơi này giao cho ngươi, ta muốn đi gặp một người. Đoàn Nguyên Sơn nói đoạn, đưa mắt nhìn về phía lâu thuyền, thân hình nhoáng lên, xuất hiện phía trước, chắp tay nói:

- Dương huynh, có thể ra gặp mặt một chút không?

- Đoàn Thành Chủ mời vào trong nói chuyện. Tiếng Dương Khai truyền ra.

Đoàn Nguyên Sơn nghe vậy, mỉm cười đi vào lâu thuyền.

Vào trong thuyền, Đoàn Nguyên Sơn liền thấy Dương Khai với vẻ mặt lạnh nhạt.

- Dương huynh! Đoàn Nguyên Sơn lại lần nữa chắp tay, sắc mặt nghiêm nghị nói:

- Lần này Đoàn mỗ không mời mà đến, là muốn hỏi Dương huynh một vài tình báo về ma khí thượng cổ!

- Ta biết. Dương Khai gật đầu, cũng không che giấu, đơn giản kể lại những chuyện đã xảy ra trong hầm mỏ.

Đoàn Nguyên Sơn nghe xong, chân mày nhíu chặt lại, trầm giọng nói:

- Theo lời Dương huynh nói, chuyện lần này là do Khương gia gây ra?

- Không sai! Dương Khai gật đầu.

- Khó trách không thấy lão già Khương Thái Sinh! Đoàn Nguyên Sơn giận dữ, rồi hỏi:

- Nếu Dương huynh đã tiếp xúc trực tiếp với ma khí thượng cổ, có biết cách nào để chống đỡ không?

Dương Khai lắc đầu:

- Điều đó ta không rõ, chỉ biết ma khí thượng cổ ăn mòn thân thể con người, sẽ khiến tính tình người đó đại biến, hơn nữa... người vừa chết bị ma khí ăn mòn, cũng sẽ sống lại!

- Có chuyện như thế? Đoàn Nguyên Sơn biến sắc mặt.

- Điều đó ta không rõ, hoặc là trong ma khí thượng cổ có điều thần kỳ gì đó.

Hai người đang nói chuyện, Mạc Tiểu Thất chợt xen vào:

- Thật ra không có biện pháp đặc biệt nào để đối phó ma khí thượng cổ, chỉ có thể dùng lực lượng mạnh mẽ để đánh tan. Nếu là ma khí bình thường, còn có vật phẩm khắc chế, nhưng ma khí tinh thuần từ Đại Ma thượng cổ thì lại quá khó khắc chế, tuy nhiên...

- Tuy nhiên thế nào? Đoàn Nguyên Sơn lập tức quay sang nhìn Mạc Tiểu Thất, vẻ mặt nóng vội hỏi.

- Tuy nhiên, trong hầm mỏ đó nếu dùng Thanh Tâm Ngọc làm vật phong ấn, thì Thanh Tâm Ngọc sẽ có tác dụng chống đỡ ma khí xâm nhập. Nếu để võ giả trong thành đeo một ít Thanh Tâm Ngọc, có lẽ sẽ phát huy hiệu quả kỳ diệu không ngờ.

- Thanh Tâm Ngọc? Đoàn Nguyên Sơn nhướng mày, vẻ mặt đau đầu nói:

- Thứ này không có nhiều, kho của Phủ Thành Chủ có một ít, nhưng số lượng cực kỳ ít ỏi!

Mạc Tiểu Thất mỉm cười, lấy ra mấy chiếc nhẫn đưa cho Đoàn Nguyên Sơn:

- Thành Chủ đại nhân xem thử.

Đoàn Nguyên Sơn khó hiểu cầm lấy chúng, thần niệm quét qua, liền mừng rỡ ra mặt:

- Có nhiều Thanh Tâm Ngọc đến vậy sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!