Khang Tư Nhiên đã dậm chân tại chỗ ở Hư Vương tam tầng cảnh mấy trăm năm, nếu không có Đạo Nguyên đan tương trợ, e rằng đời này cũng vô vọng thăng cấp. Một viên Đạo Nguyên đan mang theo đan văn do Dương Khai luyện chế, đối với ông quả thực là đưa than ngày tuyết lạnh.
Cũng vì Khang Tư Nhiên mà Dương Khai mới thu được lợi ích to lớn ở Nguyên Đỉnh Sơn, lại thêm việc trong đại hội đấu giá ngày đó, Khang Tư Nhiên đã cho hắn mượn mấy triệu nguyên tinh, ân tình này Dương Khai vẫn luôn ghi nhớ, cho nên hắn mới không chút do dự tặng Đạo Nguyên đan cho ông.
Người kính ta một thước, ta kính người một trượng, Dương Khai trước nay chưa từng là kẻ keo kiệt.
Tuy Mạc Tiểu Thất cũng là Hư Vương tam tầng cảnh đỉnh phong, nếu có Đạo Nguyên đan hỗ trợ, có lẽ cũng sẽ đột phá trong thời gian ngắn, nhưng tình huống của nàng lại hoàn toàn khác với Khang Tư Nhiên.
Mạc Tiểu Thất tuổi còn trẻ đã có tu vi như thế, hơn nữa xuất thân thần bí, lai lịch bất phàm, chưa nói đến việc bản thân nàng có cần Đạo Nguyên đan hay không, mà cho dù có cần, hẳn nàng cũng tự có cách xoay sở.
Dùng Đạo Nguyên đan để đột phá, có thể sẽ không ảnh hưởng quá lớn đến võ giả, nhưng cũng có khả năng sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ sau này.
Cho nên bất cứ võ giả nào, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, sẽ không lựa chọn dùng đan dược để đột phá, bản thân Dương Khai khi đột phá Đạo Nguyên Cảnh cũng không dùng đến Đạo Nguyên đan chính là vì nguyên nhân này.
Đợi đến khi Dương Khai rời khỏi động phủ, bên cạnh hắn không chỉ có Mạc Tiểu Thất, mà cả bà lão và vị mỹ phụ của Trương gia cũng quyết định đi cùng.
Hai người họ không muốn trốn trong động phủ chờ chết, dù sao nơi này vẫn còn con cháu Trương gia, nếu thành trì thật sự bị phá, Trương gia chắc chắn sẽ đối mặt với họa diệt vong. Vì vậy, mặc cho Dương Khai khuyên can thế nào, bà lão và vị mỹ phụ Trương gia vẫn kiên quyết ra ngoài chống địch, cống hiến một phần sức mọn để bảo vệ thành trì.
Dương Khai bất đắc dĩ, đành thuận theo ý họ.
Cũng may, tuy thực lực hai người không quá cao, nhưng cũng là Hư Vương nhất tầng cảnh, không đến nỗi quá yếu. Nếu chỉ giúp đội hộ vệ duy trì trận pháp phòng ngự, hẳn là không có vấn đề gì.
Độn quang bao phủ bốn người, nhanh chóng xẹt qua Phong Lâm Thành, chẳng mấy chốc đã đến một đoạn tường thành.
Nhìn ra xa, ngoài thành là một mảng đen kịt, ma khí vô tận cuồn cuộn tựa như vật sống, khiến người ta không rét mà run. Thỉnh thoảng, từ trong đó còn vang lên những tiếng gào khóc thảm thiết, âm thanh ấy dường như có thể khơi gợi lại những ký ức đau thương sâu thẳm nhất trong lòng người, khiến các võ giả phải vận công ngăn cản.
Trên tường thành, Đoàn Nguyên Sơn đang phụ trách phân phát Thanh Tâm Ngọc. Bất kỳ võ giả nào lên tường thành bảo vệ thành trì đều sẽ nhận được một khối Thanh Tâm Ngọc để hộ thân, phòng ngừa bất trắc.
Thấy Dương Khai đến, Đoàn Nguyên Sơn vui mừng khôn xiết, vội hô:
- Dương huynh, mời qua bên này!
Thân hình Dương Khai lóe lên, dẫn theo Mạc Tiểu Thất cùng hai nữ nhân Trương gia đến chỗ Đoàn Nguyên Sơn. Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài, phát hiện ma khí tuy hung hãn nhưng tạm thời Phong Lâm Thành vẫn chưa gặp nguy hiểm. Trên mỗi một đoạn tường thành đều có không ít võ giả trấn giữ, có người chuyên tâm duy trì trận pháp phòng ngự, có người lại thi triển võ kỹ công kích vào làn ma khí đang tuôn trào.
- Thành chủ đại nhân, có việc gì cần giúp đỡ cứ việc phân phó. – Dương Khai chắp tay nói.
- Dương huynh đã nói vậy, Đoàn mỗ cũng không khách khí nữa. Chuyện là thế này, hiện tại trong thành không có nhiều cường giả Đạo Nguyên Cảnh, tính cả Dương huynh cũng chỉ mới có mười người. Những người khác đã trấn giữ ở các đoạn tường thành khác nhau, phụ trách bảo hộ. Theo tình hình trước mắt, tuy có thể chống đỡ được một thời gian, nhưng cũng không thể lơ là. Dương huynh không có nhiệm vụ đặc biệt, có thể tự do hành động, xem nơi nào cần chi viện thì đến đó, huynh thấy thế nào? – Đoàn Nguyên Sơn nghiêm nghị nói.
- Được! – Dương Khai gật đầu.
Đoàn Nguyên Sơn vội lấy ra một chiếc la bàn truyền tin, đưa cho Dương Khai:
- Dương huynh cầm lấy cái này, nếu có người cần chi viện, nhất định sẽ báo tin, đến lúc đó xin Dương huynh chi viện khẩn cấp!
Dương Khai nhận lấy, không bỏ vào không gian giới mà cất cẩn thận vào trong ngực.
Hắn quay sang Mạc Tiểu Thất và hai nữ nhân Trương gia, nói:
- Các người ở lại đây nghe theo hiệu lệnh của Đoàn thành chủ, ta đi xem xét xung quanh một chút.
Dứt lời, thân hình hắn hóa thành một luồng sáng, bay dọc theo tường thành.
Trên tường thành, vô số võ giả của Phong Lâm Thành đang dốc sức chiến đấu, đa số là Hư Vương Cảnh, họ tụ tập thành từng nhóm hoặc chiến đấu đơn độc. Mỗi khi sức cùng lực kiệt liền lui xuống nghỉ ngơi, lập tức sẽ có người khác tiến lên thay thế.
Dương Khai kiểm tra một vòng, phát hiện tình hình cũng khá tốt.
Trải qua cơn hoảng loạn ban đầu, các võ giả Phong Lâm Thành đã ổn định lại tinh thần, không còn nghĩ đến việc trốn chạy, mà mọi người đồng tâm hiệp lực, vững vàng chống lại ma khí.
Hào quang võ kỹ không ngừng đánh vào làn ma khí đang phun trào, tuy nhanh chóng bị dập tắt, nhưng bằng thần niệm nhạy bén của mình, Dương Khai tự nhiên có thể phát hiện ma khí cũng bị tiêu hao đi một chút.
Sức của một người tiêu hao chẳng khác nào muối bỏ biển, nhưng trăm người, ngàn người, vạn người, thậm chí mười vạn người… cùng ra tay, hiệu quả lại hoàn toàn khác.
Mỗi lần ma khí bên ngoài muốn phát động công kích, đều sẽ có những bí thuật hay võ kỹ uy lực cực lớn nghênh đón, đánh tan làn ma khí nhìn như không gì cản nổi.
Dương Khai cũng thuận tay thử một chút, phát hiện đây đúng là phương pháp kém cỏi nhất nhưng lại có thể giải trừ mối nguy ma khí vây thành.
Có điều, ma khí ẩn chứa lực ăn mòn cực mạnh, cho nên các võ giả không dám tế ra bí bảo, chỉ có thể dùng bí thuật hay võ kỹ để công kích từ xa.
Trong nhất thời, Phong Lâm Thành vững chắc như bàn thạch, khiến các võ giả trên tường thành vô cùng phấn khởi, sĩ khí tăng cao, đồng thời cũng không khỏi xem thường ma khí, cho rằng chúng cũng chỉ có thế mà thôi.
Thời gian dần trôi qua.
Phong Lâm Thành đã bị ma khí bao vây trọn một ngày, nhưng lại không hề xuất hiện bất kỳ thương vong nào.
Hiện tượng dị thường này khiến Dương Khai hết sức cảnh giác, dù sao ở trong hầm mỏ, hắn đã tự mình cảm nhận sự khủng bố của ma khí thượng cổ. Dù không trực tiếp giao đấu, nhưng chỉ riêng ý chí cuồng bạo ẩn chứa trong ma khí đã không thể xem thường.
Trong la bàn truyền tin không ngừng vang lên ý niệm trao đổi của các cường giả Đạo Nguyên Cảnh, cho nên dù mọi người phân tán ở các nơi, vẫn có thể nắm rõ tình hình của nhau.
Đợi đến rạng sáng ngày thứ hai, ma khí đang bao vây Phong Lâm Thành bỗng nhiên như có linh tính, đồng loạt lùi lại hơn mười trượng, để lộ ra một khoảng trống trước tường thành.
Cảnh tượng này lập tức bị các võ giả phát hiện, liền sau đó là những tiếng hoan hô vang trời dậy đất.
Bọn họ cho rằng mình đã thành công đánh lui ma khí, không kìm được mà reo hò ăn mừng.
Thậm chí ngay cả một vài Đạo Nguyên Cảnh cũng nghĩ như vậy.
- Không được lơ là cảnh giác! – Trong la bàn truyền tin vang lên lời căn dặn của Đoàn Nguyên Sơn, ngữ khí vô cùng ngưng trọng.
Trên một đoạn tường thành, Dương Khai lơ lửng giữa không trung, híp mắt nhìn về phía trước. Dù hắn đã là cường giả Đạo Nguyên Cảnh, thị lực hơn người, nhưng lúc này trời còn tờ mờ sáng, xung quanh lại có ma khí tuôn trào, hắn cũng không thể nhìn được quá xa.
Bỗng nhiên, mặt đất chấn động, âm thanh tựa sấm rền cuồn cuộn truyền đến từ nơi xa, với tốc độ cực nhanh đang tiến về phía tường thành.
Động tĩnh này ban đầu còn rất nhỏ, gần như không thể phát hiện, nhưng theo thời gian trôi qua, nó ngày càng trở nên rõ ràng.
Các võ giả đang hoan hô trên tường thành chợt im bặt, đưa mắt nhìn nhau, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.
Dương Khai hít sâu một hơi, khép mắt lại, rồi khi mở ra, con mắt trái đã hóa thành một màu vàng kim óng ánh, đồng tử dựng thẳng đầy vẻ uy hiếp.
Diệt Thế Ma Nhãn, nhìn thấu hư ảo!
Trong con mắt trái, ánh mắt của hắn xuyên thấu hư không, nhìn sâu vào bên trong làn ma khí…
Ngay lập tức, sắc mặt hắn đại biến, quát lớn với các võ giả gần đó:
- Mau tăng cường uy lực trận pháp!
Đồng thời, thần thức của hắn tuôn ra, truyền thần niệm vào la bàn truyền tin, báo cho các Đạo Nguyên Cảnh khác:
- Vô số yêu thú và võ giả Nhân tộc đã bị ma hóa đang ồ ạt kéo đến, các vị cẩn thận!
Trong tầm nhìn của hắn, giữa làn ma khí cuồn cuộn, vô số bóng người nhỏ bé đang nhanh chóng tiến về phía thành trì, trong đó không chỉ có yêu thú, mà còn có cả bóng dáng con người.
Những yêu thú này hình thù kỳ quái, không biết chạy ra từ đâu, toàn thân tràn ngập tà khí lệ khí.
Những con người kia thì đã bị ma khí ăn mòn, khí tức quỷ dị, nhưng khí huyết lại vô cùng dồi dào.
Nhưng bất kể là yêu thú hay con người, tu vi của chúng không đáng kể, nhưng số lượng lại cực kỳ khủng bố, từ bốn phương tám hướng ập đến, nhiều không đếm xuể, dường như muốn nhấn chìm cả Phong Lâm Thành.
Các võ giả gần đó nghe Dương Khai quát lên, không chút do dự mà truyền lực lượng của mình vào trận pháp phòng ngự trên tường thành.
Tiếng nổ ầm ầm vang lên, quầng sáng của trận pháp lại sáng rực thêm vài phần.
Sở dĩ những võ giả này răm rắp nghe lời như vậy, là vì trong một ngày qua, Dương Khai đã thể hiện ra thực lực của một cường giả Đạo Nguyên Cảnh, bọn họ tự nhiên hoàn toàn tin tưởng.
Ngay sau đó, la bàn truyền tin cũng phát ra chỉ thị của Đoàn Nguyên Sơn.
Trong khoảnh khắc, trận pháp phòng ngự của toàn bộ Phong Lâm Thành được thúc giục đến mức tối đa, ánh sáng bùng lên chiếu rọi rõ ràng khu vực gần tường thành.
Ầm ầm…
Làn ma khí vốn đã lùi lại hơn mười trượng bỗng sôi trào trở lại, như sóng thần gầm thét ập về phía tường thành.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên.
Ma khí bị tấm màn sáng phòng ngự ngăn cản, không ngừng ăn mòn lực lượng của nó, phát ra thứ âm thanh khiến người ta phải ê răng.
Cảnh tượng này, các võ giả trên tường thành đã trải qua không biết bao nhiêu lần, tự nhiên liều mạng thúc giục lực lượng, truyền vào trong trận pháp.
Nhưng ngay sau đó, vô số bóng đen mượn màn ma khí che giấu, từ trong đó điên cuồng lao ra.
Những yêu thú bị ma hóa tướng mạo dữ tợn, hai mắt đen kịt, những Nhân tộc bị bao phủ trong sương đen, như quỷ mị hiện ra trong tầm mắt của các võ giả Phong Lâm Thành.
Đùng đùng đùng… tiếng va chạm liên hồi truyền ra.
Khi đến gần, những yêu thú bị ma hóa đều thi triển thần thông bản mệnh, thú kỹ đủ màu sắc rực rỡ bắn ra, còn những ma nhân kia dường như vẫn giữ được bản năng chiến đấu khi còn sống, có thể tế ra bí bảo mãnh liệt công kích tấm màn sáng phòng ngự.
Tấm màn sáng phòng ngự tựa như một quả bóng bị đè nén, không ngừng lõm vào rồi lại bật ra, nhưng ánh sáng của nó đang mờ đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Tất cả mọi người đều kinh hãi thất sắc