Mấy tên hộ vệ Tần gia sống sót sau kiếp nạn, ai nấy đều sợ đến trắng bệch cả mặt.
Dương Khai từ bên cạnh bước tới, thần niệm lướt qua từng người, xác định bọn họ không có dấu hiệu bị ma khí xâm thực, lúc này mới yên lòng.
Đưa mắt nhìn nơi vốn là mật thất, giờ đây đã biến thành một cái hố sâu hoắm hơn mười trượng, hiển nhiên là kiệt tác do Khương Sở Hà tự bạo mà thành.
- Đa tạ đại nhân cứu mạng.
Các hộ vệ hoàn hồn, vội vàng hướng về phía Dương Khai chắp tay cảm tạ.
Dương Khai phất tay, không nói gì, mà quay sang Tần Ngọc:
- Tần cô nương, theo ta đi gặp Đoàn thành chủ, báo cho ngài ấy những tin tức đã thăm dò được.
Tần Ngọc không nói một lời, gật đầu.
Dương Khai phất tay, đưa nàng đến bên cạnh mình rồi bay vút ra ngoài.
Vừa rồi khi thi triển bí thuật, tuy thần niệm hai người đã kết nối, giúp Dương Khai thu được không ít tin tức hữu ích từ việc dò xét của Tần Ngọc, nhưng dù sao cũng không thể chi tiết bằng chính mắt nàng trông thấy. Vì vậy, để bẩm báo với Đoàn Nguyên Sơn, Tần Ngọc thuật lại vẫn là thích hợp nhất.
Trên đường, Dương Khai rót thần niệm vào truyền tin la bàn, xác nhận vị trí cụ thể của Đoàn Nguyên Sơn.
Chẳng bao lâu sau, hai người đã thấy vị thành chủ Phong Lâm Thành đang đứng trên một đoạn tường thành.
- Dương huynh, phiền huynh rồi!
Vẻ mặt Đoàn Nguyên Sơn lúc này cũng không mấy thoải mái. Thấy Dương Khai và Tần Ngọc cùng đến, lão chắp tay chào Dương Khai rồi đưa mắt nhìn Tần Ngọc, nói:
- Nghe Dương huynh nói, cô nương đã phát hiện được vài điều?
Tần Ngọc gật đầu:
- Vâng thưa thành chủ, nhờ Dương đại nhân trước đó đã bắt sống một ma nhân, Ngọc nhi mới có thể thi triển Sưu Hồn thuật với hắn, quả thật đã phát hiện được vài điều.
Đoàn Nguyên Sơn sáng mắt lên, vội nói:
- Nói đi!
Tần Ngọc lập tức thuật lại toàn bộ những gì đã nhìn thấy trong thức hải của Khương Sở Hà.
Nghe xong, sắc mặt Đoàn Nguyên Sơn không khỏi tái đi, kinh hãi nói:
- Nói như vậy, trong hầm mỏ kia vẫn còn sót lại ma thân của Đại Ma thượng cổ?
Tần Ngọc lắc đầu:
- Điều này Ngọc nhi cũng không dám khẳng định, bởi vì hình ảnh trong thức hải của Khương Sở Hà không liên tục, vật cuối cùng bị phong ấn dưới lòng đất sâu vạn trượng rốt cuộc là thứ gì, chúng ta cũng không biết. Nhưng xét tình hình này, rất có khả năng thực sự có ma thân còn sót lại!
Nếu không phải có ma thân còn sót lại, cũng không thể nào sản sinh ra nhiều ma khí thượng cổ đến vậy.
Nhưng ma thân kia đến cả những đại năng thượng cổ cũng không thể luyện hóa tiêu diệt hoàn toàn, với trình độ của võ giả Phong Lâm Thành hiện nay, sao có thể làm được?
Hiện tại phong ấn đã bị phá, nếu không xử lý ma thân kia, Phong Lâm Thành sớm muộn cũng sẽ trở thành địa ngục trần gian. Nhưng ma thân cấp bậc đó, ai có thể di dời? Ai dám động vào? Trừ khi Thập Đại Đế Tôn đích thân giá lâm, may ra mới có cơ hội.
Nghĩ đến đây, Đoàn Nguyên Sơn lòng dạ hoảng sợ, nhìn về phía Dương Khai nói:
- Dương huynh, ý của huynh thế nào?
Dương Khai lắc đầu:
- Ta cũng không biết!
- Thành chủ đại nhân...
Tần Ngọc bỗng nhiên cất tiếng.
- Có lẽ, ta có cách trì hoãn nguy cơ trước mắt.
- Hả?
Đoàn Nguyên Sơn mừng rỡ, vội vàng nhìn Tần Ngọc:
- Biện pháp gì?
Tuy Tần Ngọc chỉ có tu vi Phản Hư lưỡng tầng cảnh, nhưng Đoàn Nguyên Sơn thân là thành chủ, cũng là người có thực lực mạnh nhất Phong Lâm Thành, nên cũng biết đôi chút về lai lịch của nàng, biết tiểu nha đầu này không thể xem thường. Nếu không phải do thể chất bẩm sinh không tốt, e rằng nàng cũng không phải là cá trong ao.
Lúc này nàng nói có biện pháp, vậy thì rất có thể là thật.
- Gia cố lại phong ấn kia!
Tần Ngọc nói:
- Trước đó ta đã quan sát, phong ấn kia tuy đã trải qua vô số năm tháng nhưng không phải hoàn toàn vô dụng, chẳng qua là do người của Khương gia khai thác khoáng vật bừa bãi, dẫn đến một góc phong ấn bị hư hại mà thôi. Chỉ cần có thể tu bổ lại góc đó thì có thể ngăn ma khí tiếp tục tràn ra. Như vậy, ma vật và ma khí bên ngoài sẽ trở thành cây không rễ, nước không nguồn, sớm muộn gì cũng bị diệt trừ.
- Ngươi có thể tu bổ sao?
Đoàn Nguyên Sơn kinh ngạc hỏi.
Tần Ngọc không trả lời ngay mà chỉ nói:
- Có thể thử một lần!
- Chắc chắn mấy phần?
- Sáu phần!
Đoàn Nguyên Sơn trầm mặc, dường như có chút do dự.
- Thành chủ đại nhân, tuy ta không hoàn toàn chắc chắn có thể tu bổ lại phong ấn, nhưng nếu cứ để mặc không quản, e rằng chỗ hư hại của phong ấn sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn. Sợ rằng không đến mấy ngày nữa sẽ có thêm ma khí trào ra, đến lúc đó Phong Lâm Thành tuyệt đối không thể chống đỡ. Cho nên, bất kể thế nào cũng phải tu sửa lại phong ấn kia!
Đôi mắt đẹp của Tần Ngọc sáng rực nhìn Đoàn Nguyên Sơn, phá vỡ hình tượng yếu đuối thường ngày, khiến Dương Khai cũng phải có chút kinh ngạc.
- Theo lời ngươi nói, chuyện này không thể không làm?
Đoàn Nguyên Sơn trầm giọng hỏi.
Tần Ngọc gật đầu.
Đoàn Nguyên Sơn thở dài một tiếng:
- Dù là vậy, nhưng làm sao chúng ta có thể an toàn đến được khu vực phong ấn? Làm sao chống lại sự xâm thực của vô số ma vật và ma khí kia? Bổn thành chủ dù có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, cũng không tự tin có thể ở trong khu vực ma khí trong thời gian dài, vạn nhất...
Dương Khai gật đầu, tỏ vẻ thấu hiểu:
- Ma khí kia có lực ăn mòn cực mạnh, Đạo Nguyên Cảnh bình thường không thể trụ được nửa canh giờ, với thực lực của thành chủ đại nhân, một canh giờ cũng là cực hạn!
Hắn từng đơn độc xâm nhập ngoài thành, có trải nghiệm sâu sắc nhất về ma khí, cho nên hắn có quyền phát ngôn trong chuyện này.
- Huống chi, việc tu sửa trận pháp còn cần ngươi ra tay, với tu vi của ngươi mà đi vào trong ma khí kia...
Dương Khai nghiêng đầu nhìn Tần Ngọc, không nói hết câu.
Nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Với tu vi Phản Hư lưỡng tầng cảnh, e rằng vừa rơi vào trong ma khí sẽ lập tức bị ma hóa, trở thành một ma nhân, vạn kiếp bất phục.
Tần Ngọc lại mỉm cười, nói:
- Ta đã đề nghị như vậy, đương nhiên là có phương pháp đối phó.
- Phương pháp gì?
Dương Khai và Đoàn Nguyên Sơn đều kinh ngạc nhìn nàng.
- Mượn sức trận pháp!
Tần Ngọc mỉm cười nói.
- Đơn thương độc mã chắc chắn không được, nhưng nếu có thể mượn sức trận pháp, liên kết lực lượng của mấy vị cường giả Đạo Nguyên Cảnh lại với nhau, thì có thể ung dung đi lại trong ma khí!
- Kết trận?
Dương Khai sáng mắt lên.
Đoàn Nguyên Sơn như có điều suy nghĩ nhìn Tần Ngọc, cười ha hả nói:
- Đại điệt nữ, cháu cũng đừng úp mở nữa, có trận pháp gì hay thì mau nói cho Đoàn thúc nghe. Nếu thực sự khả thi, Đoàn thúc nhất định sẽ ghi công đầu cho cháu!
- Đoàn thúc thúc...
Dương Khai liếc Đoàn Nguyên Sơn với ánh mắt kỳ quái.
Hắn chợt phát hiện vị Đoàn thành chủ này cũng là một nhân vật vô cùng mặt dày! Theo vai vế, lão và Tần Triêu Dương ngang hàng, mà Tần Triêu Dương là ông nội của Tần Ngọc, vậy thì Đoàn Nguyên Sơn đương nhiên cũng là bậc ông của nàng. Lão lại xưng một tiếng "thúc thúc", gọi nàng là "đại điệt nữ", chẳng khác nào tự hạ thấp vai vế của mình xuống một bậc. E rằng hôm nào gặp Tần Triêu Dương, lão cũng phải đổi miệng gọi một tiếng thúc thúc rồi.
- Không biết Đoàn thúc thúc đã từng nghe qua về Huyền Vũ Thất Tiệt Trận chưa?
Tần Ngọc mỉm cười hỏi, đôi mắt đẹp dịu dàng.
- Huyền Vũ Thất Tiệt Trận?
Đoàn Nguyên Sơn nghe vậy nhướng mày, rơi vào trầm tư.
Bỗng nhiên sắc mặt lão đại biến, khẽ kêu lên:
- Là trận pháp bí truyền của Huyền Vũ Tông ở Đông Vực từ hai vạn năm trước?
Vẻ mặt lão hiện lên vẻ khó tin, con ngươi gần như muốn lồi cả ra ngoài, dường như Huyền Vũ Thất Tiệt Trận là một thứ gì đó cực kỳ kinh khủng.
Dương Khai ở bên cạnh nghe vậy cũng rất tò mò, bất giác nhìn về phía Tần Ngọc, muốn biết bí mật trong đó.
Tần Ngọc vỗ tay cười nói:
- Đoàn thúc thúc quả nhiên kiến thức uyên bác, Huyền Vũ Thất Tiệt Trận này quả thật chính là trận pháp bí truyền của đại tông môn Huyền Vũ Tông ở Đông Vực hai vạn năm trước.
Đoàn Nguyên Sơn trầm giọng nói:
- Nghe đồn Huyền Vũ Tông vì tên tông môn mà đắc tội với thánh linh Huyền Vũ. Huyền Vũ nổi giận, dâng sóng lớn vô biên từ Đông Hải đánh vào tổng đà Huyền Vũ Tông. Sau trận đó, Huyền Vũ Tông trên dưới tử thương vô số. Nhưng sau trận chiến đó, trong tông môn xuất hiện một kỳ tài kinh thiên động địa, mượn uy thế của Huyền Vũ mà tìm hiểu đại đạo, sáng tạo ra một bộ pháp trận, đặt tên là Huyền Vũ Thất Tiệt Trận! Năm năm sau, Huyền Vũ lại lần nữa tấn công, Huyền Vũ Tông đã dựa vào trận này để đối chọi ngang ngửa với thánh linh Huyền Vũ, hơn nữa sau khi trả một cái giá không nhỏ đã đánh lui được nó, khiến nó trọng thương.
Nói đến đây, Đoàn Nguyên Sơn hít sâu một hơi, gương mặt kinh sợ:
- Chuyện này tuy đã là chuyện của hai vạn năm trước, nhưng tông môn bị thánh linh để mắt tới mà vẫn bình an vô sự thì lại không nhiều, vì vậy tên tuổi Huyền Vũ Tông lưu truyền rộng rãi, bổn thành chủ không biết mới là lạ.
- Là do Đoàn thúc hiểu rộng biết nhiều.
Tần Ngọc mỉm cười duyên dáng, nét mặt tươi như hoa.
Đoàn Nguyên Sơn cười khổ:
- Ta có biết nhiều hơn nữa cũng không bằng cháu.
Hai người một câu qua một câu lại, Dương Khai ở bên cạnh nghe mà ngẩn cả người.
Thánh linh Huyền Vũ, đó chính là tồn tại cùng đẳng cấp với Chân Long thượng cổ và Thiên Phượng, là một trong những sinh linh cường đại nhất thế gian. Trừ khi tồn tại như Chân Long Thiên Phượng ra tay, nếu không thì không ai có thể là đối thủ của nó.
Vậy mà Huyền Vũ Tông chỉ dựa vào một bộ pháp trận đã có thể đánh lui Huyền Vũ, đủ thấy uy lực của Huyền Vũ Thất Tiệt Trận kinh khủng đến mức nào.
Nhưng Huyền Vũ Tông cũng thật xui xẻo, chỉ vì cái tên của tông môn mà bị thánh linh để mắt tới, chỉ có thể nói là do người sáng lập không chu toàn, dám lấy tên thánh linh đặt cho tông môn của mình.
- Huyền Vũ Tông kia bây giờ ra sao?
Dương Khai tò mò hỏi.
Đoàn Nguyên Sơn kỳ quái liếc hắn một cái:
- Bị thánh linh để ý tới, còn có thể có kết cục gì? Nghe nói khi thánh linh Huyền Vũ tấn công lần thứ ba, nó đã mang theo cả một bầy con cháu, Huyền Vũ Tông dù có đại trận kinh thế, nhưng làm sao ngăn nổi sự tấn công của cả một bầy thánh linh? Kết cục đương nhiên là bị diệt môn.
- Thảm vậy sao!
Dương Khai kinh hô.
- Hừ, chỉ có thể nói là tự chuốc họa vào thân!
Đoàn Nguyên Sơn lại không mấy để tâm.
- Đương nhiên sau đó, không còn tông môn nào dám lấy tên thánh linh làm tên của mình nữa.
Lão quay đầu nhìn về phía Tần Ngọc, cười hắc hắc:
- Tông môn dù bị diệt, nhưng nghe nói có một vài đệ tử Huyền Vũ Tông may mắn chạy thoát, mang theo không ít bí thuật của tông môn, trong đó bao gồm cả Huyền Vũ Thất Tiệt Trận!
Tần Ngọc nghe vậy, trách khéo:
- Đoàn thúc thúc việc gì phải nói móc người khác? Tổ tiên của ta chính là một đệ tử của Huyền Vũ Tông, Huyền Vũ Thất Tiệt Trận cũng do tổ tiên truyền lại. Nhưng năm đó, thứ mà tổ tiên học được cũng không phải là toàn bộ trận pháp. Khi Huyền Vũ Tông truyền thụ bộ trận pháp này cho các đệ tử, mỗi người chỉ được truyền thụ một phần, bảy người hợp lại mới thành một bộ hoàn chỉnh, mỗi người chỉ phụ trách một phần mà thôi.