Nguyên lực trong cơ thể bảy cường giả Đạo Nguyên Cảnh không ngừng cuộn trào, tuôn ra như đê vỡ, tốc độ tiêu hao cực nhanh khiến sắc mặt mỗi người đều biến đổi lớn.
Tần Triêu Dương quát lớn:
- Chư vị đừng kinh hoảng, đây là hiện tượng bình thường trước khi đại trận kết thúc. Mọi người nhất định phải đồng tâm hiệp lực!
Nghe hắn nói vậy, mọi người vội vàng trấn tĩnh lại, tiếp tục kháp động linh quyết.
Nguyên lực như thủy triều hữu hình dần dần hội tụ, giao hòa dung hợp, chỉ chốc lát sau, liền ngưng tụ thành hình dáng ban đầu của một quái vật dữ tợn.
Thứ đó mang đầu rồng, lưng rùa, đuôi rắn, thoạt nhìn uy mãnh xuất thế, chính là thân thể của thánh linh Huyền Vũ.
Một cỗ uy áp kinh người bỗng nhiên tràn ngập, uy áp này mạnh đến mức, dù là bảy người kết trận cũng đều kinh hãi không thôi.
Giờ khắc này, thánh linh Huyền Vũ do nguyên lực của bảy người ngưng tụ thành thoạt nhìn giống như đúc, đầu chuyển động, đuôi lay động, tựa như vật sống. Chỉ có điều, hình thể của nó vẫn còn chênh lệch khá nhiều so với Huyền Vũ chân chính, dù vậy, nó cũng là một quái vật khổng lồ.
Trong bảy người, Đoàn Nguyên Sơn ở vị trí đầu rồng, bốn người khác lần lượt trấn giữ tứ chi, nam nhân trung niên họ Phó kia ở vị trí đuôi rắn, còn Dương Khai thì ở trung tâm, Tần Ngọc ở bên cạnh hắn.
Sở dĩ có sự an bài như thế, đương nhiên là do Tần Triêu Dương cố tình sắp xếp.
Hắn sắp xếp Dương Khai ở vị trí trung tâm, chính là để hắn bảo vệ Tần Ngọc.
Phóng mắt nhìn, bảy cường giả Đạo Nguyên Cảnh giờ khắc này dường như ẩn mình trong cơ thể thánh linh Huyền Vũ trong suốt một nửa.
Khi Huyền Vũ Thất Tiệt Đại Trận kết thành, nguyên lực cuồn cuộn không ngừng tiêu hao của mọi người cuối cùng cũng chậm lại, tốc độ trở nên vô cùng chậm chạp.
Bảy người đều lộ vẻ mừng rỡ, không vội vàng hành động, ngược lại tất cả đều nhắm mắt lại lặng lẽ cảm nhận sự huyền diệu của kỳ trận bất thế này.
Ma khí bốn phía cuồn cuộn lao đến, bao vây nhóm bảy người, rất nhanh che khuất nửa thân ảnh trong suốt của Huyền Vũ. Vô số ma vật từ bốn phương tám hướng ập tới, nhờ ma khí yểm hộ mà phát khởi công kích, như sóng biển, từng đợt từng đợt.
Thân ảnh Huyền Vũ ngay sau đó không còn nhìn thấy nữa.
Trên tường thành, vô số ánh mắt lộ ra thần sắc lo âu, lo lắng nhìn, e sợ bảy cường giả Đạo Nguyên Cảnh cứ như vậy mà táng thân tại nơi đây.
Bỗng nhiên, một tiếng gầm nhẹ truyền ra từ nơi ma khí bao vây, tiếng như long ngâm, như thú gào rống, vang dội thiên địa.
Kèm theo tiếng gào thét, một cỗ uy năng hủy thiên diệt địa chợt bộc phát.
Ma khí vây lấy khu vực kia lập tức bị quét sạch, vô số ma vật đang lao tới cũng bị đánh bay ra xa, thân thể giữa không trung, bị nổ thành một màn sương máu.
Hư ảnh thánh linh lần nữa hiển lộ, bảy người ẩn mình trong hư ảnh không bị thương chút nào.
Đoàn Nguyên Sơn cười ha hả:
- Có kỳ trận này tương trợ, lo gì đại sự không thành? Xuất phát!
Sau khi hơi thể nghiệm một chút sự huyền diệu của Huyền Vũ Thất Tiệt Trận này, lòng tin của hắn tăng lên nhiều.
Dứt lời, hắn liền dẫn đầu tiến về phía trước, những người khác theo sát phía sau, duy trì vận chuyển của đại trận, giữ vững khoảng cách không chút chênh lệch.
Dọc đường, phàm là có ma vật ngăn cản phía trước, hư ảnh thánh linh kia liền vung bàn tay to hơn cánh cửa, bàn tay quét qua, không một ma vật nào có thể thoát được, toàn bộ bị đánh bay ra ngoài, biến thành một đống bùn nát.
Khoảng cách từ Phong Lâm Thành đến hầm mỏ kia cũng không quá xa, chỉ vỏn vẹn hai ngàn dặm. Nhưng nếu để bất kỳ ai trong bảy cường giả Đạo Nguyên Cảnh này không có phòng hộ mà bay qua, e rằng ít người có thể bình yên vô sự đến nơi.
Nhưng hiện tại, mượn uy của trận pháp, bảy người hợp nhất nguyên lực, biến thành thân ảnh thánh linh, một đường quét qua căn bản dễ như trở bàn tay, thế không thể chống đỡ.
Tính ăn mòn cực mạnh của ma lực kia cũng không làm gì được mọi người, lần lượt bị ngăn cản bên ngoài cơ thể.
Nhưng ma vật vô biên vô tận, đếm không xuể kia lại có chút trì hoãn bước chân mọi người.
- Trận pháp này quả nhiên là thứ tốt. Mọi người không chút áp lực nào tiến về phía trước, Hoa Thanh Ti ở vị trí chi phải của hư ảnh Huyền Vũ bỗng nhiên hé miệng cười, đôi mắt đẹp dịu dàng hướng về bên trái nhìn lại, lên tiếng nói:
- Không biết Tần lão tiên sinh có dự định bán ra ngoài không? Nếu có ý hướng này, thiếp có thể...
- Hoa phu nhân không cần nói nhiều, trận này là do tổ tiên Tần mỗ dốc hết tâm huyết, hao phí toàn bộ tinh lực tuổi già mà sáng tạo, Tần mỗ sẽ không bán ra ngoài. Tần Triêu Dương không đợi Hoa Thanh Ti nói xong, liền hầm mặt nói.
- Tần lão tiên sinh đừng nói quả quyết như vậy, trên đời này có thứ gì không có giá chứ? Chờ sau khi xong chuyện này, thiếp sẽ tìm cơ hội cùng ngài bàn riêng. Hoa Thanh Ti cười nói, hiển nhiên không định cứ như vậy mà từ bỏ ý đồ. Vừa nói, đôi mắt nàng lưu chuyển như nước. Dù Tần Triêu Dương tuổi già sức yếu, vừa đối diện với đôi mắt này, trong lồng ngực cũng không khỏi truyền ra tiếng tim đập thình thịch, một trận nhiệt huyết từ trong cơ thể sôi trào, cổ họng khô khốc.
Hắn thầm mắng một tiếng hồ ly tinh, vội vàng giữ vững tâm linh thanh tịnh, hít sâu một hơi, áp chế khí huyết đang cuộn trào trong ngực.
- Bổn tọa cũng cảm thấy rất hứng thú đối với trận pháp này, đến lúc đó cũng tính thêm ta. Người họ Phó kia bỗng nhiên cũng nói xen vào, ngữ khí không cho phép phản bác.
- Vị đại nhân này nói chuyện thật không có đạo lý. Hoa Thanh Ti lập tức có chút không vui, phì một tiếng, nói:
- Chuyện này là thiếp đề nghị với Tần lão tiên sinh trước, đại nhân nếu cũng có ý, thì cũng nên chờ sau khi thiếp nói chuyện với Tần lão tiên sinh xong rồi hãy nói chứ?
- Điều này cũng cần phải nói tới trước tới sau sao? Người họ Phó khẽ liếc nhìn Hoa Thanh Ti một cái, cười nhạo nói:
- Ngươi cho rằng đây là mua bánh bao trong phố phường sao?
Đôi mắt đẹp của Hoa Thanh Ti hơi nheo lại, trên mặt vẫn cười tươi xinh đẹp, nói:
- Đại nhân đây rõ ràng là muốn ức hiếp người con gái yếu đuối như thiếp?
Người họ Phó giương mày lên, hừ lạnh nói:
- Không phục sao?
Một phen khẩu chiến của hai người, nghiễm nhiên đã xảy ra cọ xát tóe lửa.
Đoàn Nguyên Sơn ở phía trước hét lớn:
- Hai vị, việc chủ yếu hiện tại là tu bổ phong ấn hư hại kia, những thứ khác để sau hãy nói. Hai vị có thể giữ cho ta chút thể diện không, tạm thời đừng nói chuyện này nữa?
Hoa Thanh Ti hé miệng cười, không lên tiếng nữa.
Nhưng người họ Phó kia với dáng vẻ bệ vệ phách lối lạnh lùng nói:
- Việc bổn tọa làm, không cần ngươi xen vào. Ngươi có tin bổn tọa sẽ lập tức rời khỏi đại trận này hay không, khiến các ngươi một đi không trở lại?
Lời vừa nói ra, chẳng những sắc mặt Đoàn Nguyên Sơn đại biến, mà Tần Triêu Dương, Trang Bàn và Đỗ Lập Thân cũng đều thần sắc xám như tro.
Huyền Vũ Thất Tiệt Trận cần bảy người liên thủ thi triển. Nếu người họ Phó đúng lúc này rời khỏi, với tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh của hắn, chưa chắc không thể tự tìm cho mình một con đường sống, nhưng những người khác sẽ không có bản lĩnh như vậy.
Mấy người Đạo Nguyên nhất tầng cảnh cũng không có tự tin có thể chống đỡ sự ăn mòn của ma khí trong thời gian dài, chỉ sợ không tới bao lâu đã bị biến thành một thành viên của ma vật.
Mặc dù hiện tại còn có Tần Ngọc có thể thay thế bổ sung, nhưng Tần Ngọc chỉ có tu vi Phản Hư lưỡng tầng cảnh, sao có thể phối hợp với người khác thi triển trận pháp? Nếu thực sự phải làm như vậy, chỉ cần thời gian mấy hơi thở, Tần Ngọc sẽ bị rút sạch lực lượng trong cơ thể.
Có thể nói, nếu người họ Phó kia rời đi, những người còn lại ít nhất sẽ chết một nửa.
- Vị đại nhân này không cần phải như thế chứ. Trang Bàn sợ tới mức mặt trắng bệch. Hắn đến đây cũng không phải là tự nguyện, mà là Đoàn Nguyên Sơn gọi tên. Thực lực của hắn không bằng Túy Tửu Ông, Đoàn Nguyên Sơn muốn Túy Tửu Ông trấn giữ Phong Lâm Thành sau khi mình rời đi nên chỉ có thể gọi hắn. Giờ khắc này nhìn thấy người họ Phó cương quyết như thế, trong lòng sợ hãi đau khổ, đồng thời cũng thầm mắng Đoàn Nguyên Sơn, trách hắn không hiểu rõ người, cũng không biết từ đâu tìm ra tên khốn nạn thế này, đến một chút đạo đức cũng không có, thực khiến người tức giận.
- Đúng vậy, vị đại nhân này đừng lỗ mãng như thế. Đỗ Lập Thân cũng ở bên cạnh khuyên giải:
- Có chuyện gì từ từ thương lượng.
Vừa nói, hắn vừa hướng về phía Tần Triêu Dương nháy mắt ra dấu, ra hiệu hắn nghĩ ra cách gì đó.
Dương Khai thản nhiên không biến sắc, chỉ là có chút kinh ngạc nhìn Đoàn Nguyên Sơn.
Trước đó người họ Phó là từ phủ thành chủ đến đây, cho nên hắn nghĩ chắc tên này và Đoàn Nguyên Sơn có giao tình gì đó, quen biết lẫn nhau. Nhưng giờ khắc này xem ra, hiển nhiên không phải là như vậy.
Người họ Phó này căn bản là không coi Đoàn Nguyên Sơn ra gì.
Hoặc có thể nói hắn không coi ai ra gì, luôn có suy nghĩ mình là ưu việt độc tôn thiên hạ.
Lai lịch của người này rất lớn? Dương Khai âm thầm phỏng đoán, cũng chỉ có võ giả xuất thân bất phàm mới có tính khí kiêu ngạo ngông cuồng như vậy.
- Thương lượng? Bổn tọa xưa nay hành sự chưa bao giờ thương lượng với ai. Người họ Phó cười lạnh nhìn Tần Triêu Dương nói:
- Lão già, Huyền Vũ Thất Tiệt Trận này, ngươi bán hay không? Mau nói!
Dáng vẻ của hắn như thể nếu không có đáp án khiến hắn hài lòng thì hắn sẽ lập tức rút lui, khiến những người khác vừa tức giận trong lòng vừa vô cùng lo lắng, từng đôi mắt nhìn về phía Tần Triêu Dương, vẻ mặt thỉnh cầu.
- Đại nhân người sao có thể hành sự như thế? Tần Triêu Dương vẻ mặt không thể tin được, đau đớn vô cùng.
Bên kia, Đoàn Nguyên Sơn cũng phẫn nộ tột đỉnh, nắm chặt nắm đấm.
Cũng không phải bởi vì đối phương không coi thành chủ hắn ra gì, mà là bởi vì người này lại thừa cơ trục lợi trong tình cảnh này. Nếu sớm biết y có lòng lang dạ sói như vậy, hắn sao có thể đáp ứng đối phương để y là một thành viên hợp thành trận pháp này chứ?
Nếu không phải thời cơ trước mắt không ổn, Đoàn Nguyên Sơn e rằng sẽ lập tức lật mặt tên họ Phó này.
- Bổn tọa không phải là người kiên nhẫn, hỏi ngươi lần cuối cùng, bán hay không bán? Người họ Phó hùng hổ dọa người, không cho Tần Triêu Dương có cơ hội thở.
- Lão Tần à... Đỗ Lập Thân luống cuống, ánh mắt thỉnh cầu nhìn Tần Triêu Dương.
- Tần huynh, vẫn nên lấy đại cục làm trọng. Trang Bàn cũng ở bên cạnh khuyên giải, sau khi nói xong lại nói:
- Mấy người chúng ta cũng không vấn đề gì, nhưng nếu không có đại trận bảo vệ, Ngọc nhi nhà ngươi, nàng...
Dáng vẻ hắn lo lắng cho Tần Ngọc, dường như vô cùng quan tâm đến Tần Ngọc.
Tần Triêu Dương gương mặt phẫn uất và không cam lòng. Dù sao hắn là người chủ động cung cấp đại trận của Tần gia truyền cho đời sau, đồng thời tự mình ra trận, mang theo tôn nữ bảo bối Tần Ngọc cùng xâm nhập vào nơi nguy hiểm, muốn hóa giải nguy cơ của Phong Lâm Thành. Nhưng không ngờ một bầu nhiệt huyết lại gặp phải một kẻ tâm địa lạnh như băng tại nơi đây.
Hắn sao có thể cam tâm tình nguyện giao ra đại trận?
- Được, Huyền Vũ Thất Tiệt Trận, ta bán cho vị Phó huynh này. Trầm ngâm một hồi, Tần Triêu Dương biết không còn cách nào khác, cắn chặt răng, trầm giọng nói.
- Ha ha, kẻ thức thời trang tuấn kiệt! Người họ Phó cười lớn một tiếng:
- Lão già này quả không tệ.