Những suy đoán của họ về cơ bản không khác mấy sự thật, chỉ là e rằng không ai ngờ tới, trong đó còn có bóng dáng Mộc Tiêu gây họa. Nếu không có Mộc Tiêu lặng lẽ phụ thể lên Ninh Viễn Thành, Hàn Lãnh cũng sẽ không đến mức bị đánh lén mà chết. Với thực lực của Dương Khai lúc bấy giờ, đối mặt Hàn Lãnh một cường giả Đạo Nguyên nhị tầng cảnh xuất thân danh môn, chưa chắc đã chiếm được lợi thế gì. Sắc mặt mọi người biến đổi liên tục, thầm kinh hãi và hâm mộ vận may của Dương Khai.
- Tiểu tử, giao một lọ linh đan cùng thuyền lâu bí bảo kia ra đây!
Người họ Phó bỗng nhiên hùng hổ giơ tay về phía Dương Khai:
- Những thứ này vốn thuộc về Phi Thánh Cung của ta, ngươi nên trả lại!
- Vị đại nhân này nói chuyện thật vô lý quá. Dương Khai vẫn chưa lên tiếng, Hoa Thanh Ti chợt cười khinh bỉ, nói:
- Vật vô chủ, ai nhặt được thì là của người đó. Vị tiểu đệ đệ này có nhân duyên nên nhận được những thứ ấy. Đó cũng là cơ duyên của hắn, ngươi vừa mở miệng đã muốn thu lấy, còn cần mặt mũi nữa không? Nói xong, Hoa Thanh Ti lại quay đầu nhìn về Dương Khai nói:
- Tiểu đệ đệ, đừng nghe hắn.
Tiểu đệ đệ... Khóe miệng Dương Khai khẽ giật, vẻ mặt không khỏi gượng gạo.
- Tiện tỳ, ngươi nghĩ bổn tọa sợ ngươi sao? Người họ Phó nhiều lần bị Hoa Thanh Ti chống đối châm chọc, đã sớm một bụng tức giận, giờ khắc này cũng không nhịn được nữa, liền mở miệng mắng chửi.
- Nam nhân không có bản lãnh mắng người thật là khó coi a, chậc chậc... Vẻ khinh bỉ trên mặt Hoa Thanh Ti hiện ra càng đậm.
- Ngươi... Người họ Phó bạo nộ vô cùng. Nếu không phải hắn cố kỵ vừa rồi đã lập tâm ma đại thệ, chỉ sợ thật muốn cùng Hoa Thanh Ti quyết một trận tử chiến duy trì mặt mũi. Hoa Thanh Ti không ngừng lải nhải nói khích:
- Vẫn còn chút tức giận! Tiểu đệ đệ, có thể tặng tỷ tỷ một viên Hóa Huyết Hoàn Nguyên Đan không nha?
- Được thôi! Dương Khai gật đầu, lấy ra một lọ linh đan. Một là muốn mượn cơ hội này giải thích bản thân, thoát khỏi sự hoài nghi của người họ Phó; hai là cũng muốn chia sẻ với mọi người. Do kết trận, mọi người vinh nhục có nhau, hắn cũng không thể chỉ lo thân mình.
- Mọi người đều có phần.
Dương Khai vừa nói, vừa chia cho mọi người mỗi người một viên Hóa Huyết Hoàn Nguyên Đan. Duy chỉ thiếu một phần của người họ Phó kia! Hắn thân là cao tầng Phi Thánh Cung, nếu nói trên người không có loại linh đan này, e rằng không ai tin tưởng. Nếu hắn thấy của mình mình quý, không muốn lấy ra cùng người cộng hưởng, Dương Khai cũng sẽ không ngu xuẩn đến mức lại đi chia cho hắn một viên.
- Vị tiểu đệ đệ này thật hào khí hào phóng. Tỷ tỷ thấy ngươi rất vừa mắt đấy. Sau khi Hoa Thanh Ti thu hồi một viên Hóa Huyết Hoàn Nguyên Đan, mắt đẹp lưu chuyển quang thải mê người, cười tủm tỉm nhìn chăm chú Dương Khai. Đôi mắt đào hoa câu hồn đoạt phách, môi đỏ mọng khẽ nhúc nhích, hiện lên sáng bóng như bảo thạch:
- Nếu ngươi tặng ta một viên linh đan, tỷ tỷ không phải không thể bảo vệ ngươi. Nếu có kẻ nào dám động vào ngươi, hẳn phải qua ải của tỷ tỷ trước đã! Khi nói chuyện, vô tình hay cố ý liếc nhìn người họ Phó, mùi vị mười phần khiêu khích! Dương Khai cười hì hì nói:
- Vậy thì đa tạ vị đại tỷ này! Thấy hắn nói như vậy, Hoa Thanh Ti không khỏi ném một ánh mắt quyến rũ về phía hắn. Dương Khai lập tức tỏ ra bộ dáng thần hồn điên đảo vì sắc đẹp, khiến đám người Đoàn Nguyên Sơn nhìn mà chịu không nổi, thầm mắng một tiếng "cẩu nam nữ" a. Chuyện tốt thế này vì sao không giáng xuống đầu mình?
- Các ngươi có gan! Người họ Phó tức giận đến đỉnh đầu bốc khói, rét căm căm quát:
- Chuyện này không thể bỏ qua.
- Vị đại tỷ này, hắn uy hiếp ta! Dương Khai lập tức cầu viện. Đôi mắt đẹp của Hoa Thanh Ti khẽ chuyển, lơ đễnh nói:
- Hắn vẫn chưa động thủ đâu, sợ gì chứ, tiểu đệ đệ lá gan không nên quá nhỏ!
- Các ngươi... có thể yên tĩnh một lát được không, như vậy rất phân tán sự chú ý của ta. Một bên, Tần Ngọc đang một lòng một dạ tu bổ phong ấn bỗng nhiên sắc mặt căm tức nói một câu, đồng thời còn hung tợn liếc nhìn mấy người đang tranh cãi ầm ĩ không ngừng. Nàng vừa nói, mọi người nhất thời đều im bặt, bất quá bất cứ ai cũng có thể cảm giác được không khí này tương đối vi diệu. Bảy người kết trận mà không đồng lòng, chuyến này chú định sẽ không quá thuận lợi. Trong lúc nhất thời, bên trong đường hầm yên lặng như tờ, chỉ có tiếng gầm nhẹ của ma khí cùng ma vật bốn phía gào thét không ngừng. Tần Ngọc không nói một lời, tiếp tục tu bổ phong ấn.
Không lâu sau, Đoàn Nguyên Sơn bỗng nhiên nhướng mày, khẽ quát:
- Có thứ gì tới rồi! Người họ Phó cùng Hoa Thanh Ti cũng không tỏ vẻ ngoài ý muốn, hiển nhiên là đã sớm phát hiện. Dương Khai cũng vậy, thần niệm của hắn không kém chút nào so với cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, đương nhiên phát hiện sớm hơn Đoàn Nguyên Sơn. Thậm chí hắn mơ hồ đã nhận ra một chút tình huống không muốn người biết. Nhưng mấy vị Đạo Nguyên nhất tầng cảnh khác nghe vậy đều biến sắc. Hô hô... Trong ma khí cuồn cuộn đó, từng đạo bóng người cùng thú ảnh bắt đầu hiển lộ, hiển nhiên là bị ma vật ma hóa.
Mọi người đã đợi trong đường hầm này một khoảng thời gian, mà nơi đây càng là ngọn nguồn của ma khí tiết lộ. Đám ma vật đương nhiên không thể để mặc không quản. Chúng vừa xuất hiện ở đây, liền không cần mạng phát khởi tấn công. Nhưng bảy người một đường xông tới, vận dụng Huyền Vũ Thất Tiệt Trận cũng thuần thục hơn rất nhiều so với trước đó. Dưới hợp lực, tuân thủ nghiêm ngặt phong ấn, đám ma vật có tu vi chênh lệch không đủ bao nhiêu thì chém chết bấy nhiêu, không một tên nào may mắn thoát khỏi. Không lâu sau, phía trước mọi người liền chất đống thi thể ma vật đếm không hết. Mùi máu tanh ngút trời cực kỳ gay mũi.
Hiệu quả tuy rõ rệt, nhưng vô luận là ai cũng mơ hồ có chút cảm giác bất an. Bởi vì vừa phải trấn áp ma khí tiết lộ bên trong phong ấn, vừa phải tác chiến cùng ma vật vô biên đó, tốc độ tiêu hao nguyên lực trong cơ thể lại tăng lên ba phần. Đi tới nơi này chưa tới thời gian một nén nhang, nguyên lực trong cơ thể mọi người trên cơ bản đã tiêu hao hết hơn phân nửa. Cứ theo tốc độ này, chỉ sợ không cần bao lâu, nguyên lực sẽ tiêu hao hầu như không còn, đến lúc đó nhất định phải uống một viên Hóa Huyết Hoàn Nguyên Đan.
- Grừ...grừ Đột nhiên, tiếng gầm lên giận dữ truyền ra từ một hướng khác. Ngay sau đó, bên kia dâng lên một đạo hào quang chói mắt, biến thành một thanh Cự Phủ kinh thiên, lăng không bổ xuống. Cự Phủ vẫn chưa thật sự đánh xuống, liền khiến người ta cảm thấy một cỗ uy áp cuồn cuộn giáng xuống từ không trung. Mấy Đạo Nguyên nhất tầng cảnh cũng không khỏi sắc mặt trắng nhợt. Mạnh như người họ Phó cùng Hoa Thanh Ti cũng bỗng nhiên thần sắc ngưng trọng.
- Cự Linh Phủ? Đoàn Nguyên Sơn kinh hô một tiếng, dường như nhận biết bí bảo nọ, sau khi khẽ quát một tiếng, hai tay nhanh chóng kết ấn. Huyền Vũ chi ảnh ngửa đầu gầm thét, nâng lên một bàn tay to lớn, nghênh đón Cự Phủ. Rầm rầm...
Huyền Vũ chi chưởng từ trước đến nay đánh đâu thắng đó, lần này cũng chỉ cản lại Cự Phủ mà thôi, đồng thời trên tay lại bị cắt ra một vết nứt lớn, suýt nữa vỡ tan. Sắc mặt Đoàn Nguyên Sơn lại lần nữa biến đổi, ý thức được mình đã khinh thường uy năng của Cự Linh Phủ này, vội vàng tăng cường trận pháp lực. Cũng vào lúc này, bên kia lại có bóng người nhoáng lên. Một người như quỷ mị xuất hiện cách đó không xa trước mặt mọi người. Hai tròng mắt màu đen đỏ sâu sắc, hắn cũng không dùng bí bảo, mà vung lên quả đấm, trên tay ma khí quấn quanh, đập mạnh xuống phía dưới.
- Si tâm vọng tưởng!
Đoàn Nguyên Sơn rống giận, hai tay kết ấn nhanh hơn mấy phần. Huyền Vũ hé miệng lớn, mở rộng bàn tay, lập tức cắn một cái vào bóng người. Cái miệng rộng lớn như căn phòng, trực tiếp một ngụm nuốt lấy người nọ. Nhưng không đợi mọi người mừng rỡ, cái miệng rộng của Huyền Vũ lại không ngừng bành trướng rồi co rút lại, dường như bên trong có lực lượng cuồng bạo nào đó đang bạo phát. Ngay sau đó, kèm theo một tiếng "rầm", bóng người bị nuốt vào trước đó vọt ra, thân hình thoắt cái lại lui về, đứng cùng chỗ với ma nhân trước đó điều khiển Cự Linh Phủ, trong cổ họng không ngừng phát ra tiếng gầm nhẹ.
- Trình huynh, Chu huynh...
Ánh mắt Đoàn Nguyên Sơn phức tạp nhìn hai tên ma nhân bỗng nhiên xuất hiện, bùi ngùi thở dài nói:
- Ba năm trước đây từ biệt, không nghĩ tới hôm nay gặp lại, hai vị lại thành ra bộ dáng thế này. Hắn tỏ vẻ hí hư không dứt, hiển nhiên là nhận biết hai người này. Tần Triêu Dương đồng dạng sắc mặt trầm xuống, trầm giọng nói:
- Là hai vị thành chủ của Mộc Sâm Thành!
- Mộc Sâm Thành! Dương Khai lẩm bẩm một câu, thở dài:
- Xem ra Mộc Sâm Thành đã rơi vào tay giặc rồi. Trước đó Lão Phiến Tử nói mình từ Mộc Sâm Thành tới Phong Lâm Thành cầu viện. Mà bây giờ hai vị thành chủ của Mộc Sâm Thành đều xuất hiện ở nơi đây, hơn nữa song song trở thành ma nhân, kết cục của Mộc Sâm Thành có thể tưởng tượng được! Mộc Sâm Thành tuy nhỏ hơn Phong Lâm Thành, nhưng hai vị thành chủ cũng đều là võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh. Giờ khắc này họ bị ma khí tăng cường, Đạo Nguyên nhất tầng cảnh bình thường thật sự không phải là đối thủ của bọn họ, cũng khó trách có thể phát huy ra công kích cường đại như vậy. Dương Khai bỗng nhiên khẽ quát:
- Bọn họ ở nơi đây, Khương Thái Sinh tất nhiên cũng ở đây! Chư vị cẩn thận.
- Mấy tên ma nhân Đạo Nguyên nhất tầng cảnh nhỏ nhoi mà thôi, sợ gì chứ? Để bổn tọa tới thu thập bọn chúng. Người họ Phó nín một bụng tức giận, đang lo không có chỗ phát tiết, giờ đây tự nhiên tìm được nơi trút giận rất tốt. Hắn có ý muốn thể hiện thực lực của mình, vừa nói xong, liền đưa tay ra, trên tay bỗng nhiên xuất hiện một thanh đoản mâu dài một trượng, sau đó nguyên lực được rót vào bên trong nó.
- Chú ý tiết kiệm nguyên lực! Đoàn Nguyên Sơn thấy hắn xuất thủ, lập tức lên tiếng nhắc nhở một câu. Đáng tiếc đã muộn, đoản mâu đó tản ra chút hào quang, nhoáng lên một cái, trực tiếp biến mất khỏi tay, lộ ra một mảnh tiếng xé gió.
Đối diện cách đó không xa, ma nhân họ Trình hình như có cảm giác, thân mình trống rỗng uốn éo. Ngay sau đó, chỗ đầu vai của lão ta tuôn ra một đoàn sương máu. Một cánh tay trực tiếp vỡ toác ra, lộ ra bên trong máu thịt đen như mực cùng xương cốt trắng hếu, thoạt nhìn sắc thái rõ ràng. Do bị đau, ma nhân họ Trình rống to, tiếng gầm rú giống như sóng trùng kích vô hình, khiến thức hải của người ta không yên. Cũng may mọi người tại chỗ thực lực đều không thấp, lại dựa vào Huyền Vũ Thất Tiệt Đại Trận, chỉ cần hơi vận chuyển lực lượng, liền áp chế sự khó chịu đó xuống.
- Vậy mà vẫn chưa chết sao? Người họ Phó rất ngoài ý muốn.
Đoản mâu này của hắn là bí bảo Đạo Nguyên trung phẩm, uy năng lớn vô cùng, vốn tưởng rằng đối phó một tên ma nhân mất đi thần trí hẳn là dễ như trở bàn tay. Nhưng không ngờ đối phương lại ở thời điểm mấu chốt tránh được vị trí yếu hại, chỉ tổn thất một cánh tay mà thôi.
- Xem ra sau khi bọn chúng đánh mất thần trí, bản năng chiến đấu lại tăng lên không ít. Dương Khai như có điều suy nghĩ nói. Một kích vừa rồi của người họ Phó khiến hắn cũng có cảm giác bị uy hiếp, hiển nhiên không thể dễ dàng tránh né. Hoa Thanh Ti nghe vậy, gật đầu đồng tình. Đúng lúc này, một cảnh tượng khiến người ta kinh ngạc lại xuất hiện.
Chỗ cánh tay cụt của ma nhân họ Trình, ma khí cuồn cuộn không ngừng, đồng loạt hội tụ về phía miệng vết thương. Trước mắt bao người, máu thịt nơi miệng vết thương khẽ nhúc nhích, nhanh chóng lớn lên. Trước sau bất quá thời gian mười hơi thở, cánh tay cụt của lão đã mọc lại!
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn