Tinh quang đầy trời bay tán loạn, tựa như từng viên thiên thạch từ trên trời giáng xuống, mang theo uy năng khó có thể tưởng tượng, đánh cho gã họ Phó phải kêu khổ không ngừng. Truy Tinh Tiễn, Tinh Lạc, đều là bí thuật của Tinh Thần Cung. Hoa Thanh Ti thi triển được hiển nhiên là vì nàng chính là người của Tinh Thần Cung. Sau khi nhận ra điểm này, gã đàn ông họ Phó cảm thấy đắng chát như ngậm phải hoàng liên. Ngay từ đầu, hắn đã ra vẻ cao cao tại thượng, không coi ai ra gì, chẳng qua là ỷ vào tu vi cao thâm của mình và Phi Thánh Cung sau lưng.
Phóng mắt khắp Nam Vực, Phi Thánh Cung tuy không phải là tông môn đỉnh tiêm, nhưng chí ít cũng có một vị cường giả Đế Tôn Cảnh trấn giữ, ít nhiều cũng có chút danh tiếng. Nếu không phải vậy, ngày đó ở Ninh Viễn Thành, gã họ Phó làm sao dám ngang ngược, dám diễu võ dương oai ở Phong Lâm Thành như thế? Nhưng cho đến lúc này, gã họ Phó mới đột nhiên phát hiện, lai lịch của Hoa Thanh Ti còn lớn hơn mình. Điều này khiến hắn vừa kinh sợ lại vừa có chút thẹn quá hóa giận! Cảm giác này giống như mình đang khoe khoang của cải trước mặt một gã ăn mày, kết quả gã ăn mày kia lại thuận tay ném ra mấy thỏi vàng đập vào mặt mình, khiến hắn sưng mặt sưng mũi...
Lập tức, cảm giác ưu việt của gã họ Phó liền tan thành mây khói, không chỉ vậy, hắn còn có chút bó tay bó chân. Đối thủ có thể đến từ Tinh Thần Cung, tông môn đứng đầu nhất Nam Vực, người như vậy, hắn làm sao dám là địch? Nếu đánh thua thì thôi, lỡ như thắng... hậu quả không thể lường được. Vì thế một cảnh tượng tức cười đã diễn ra, đối mặt với các loại bí thuật tầng tầng lớp lớp của Hoa Thanh Ti, gã họ Phó chỉ có thể bị động chống đỡ, hoàn toàn không dám phản công. Mà Hoa Thanh Ti lại không hề có ý định dừng tay, chẳng những liên tiếp thi triển bí thuật, mà còn tế ra cả bí bảo, áp chế gã họ Phó đến mức không ngóc đầu lên được.
Bên kia, Dương Khai lẳng lặng đứng trước vách đá phong ấn, trong lòng cũng không ngừng kêu khổ.
Đúng như Tần Ngọc quan sát được, sau khi hắn bị dư chấn từ vụ tự bạo của Khương Thái Sinh đánh trúng, phun ra một ngụm kim huyết lên trên phong ấn, bản thân hắn lập tức có một mối liên kết kỳ lạ với phong ấn. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng, phía sau phong ấn có một ý chí cực kỳ kinh khủng đang lẳng lặng dõi theo mình. Điều này khiến toàn thân hắn cứng đờ, không thể động đậy. Mãi cho đến khi ma khí thượng cổ tinh thuần tràn vào cơ thể, Dương Khai vẫn bó tay không có cách nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả mọi chuyện xảy ra.
Vật bị phong ấn phía sau vách đá rốt cuộc là gì? Dương Khai cũng không biết. Hắn chỉ quan sát được từ trong thức hải của Khương Sở Hà rằng đó hẳn là một bộ phận thân thể của Cự Ma thượng cổ, nhưng rốt cuộc là bộ phận nào thì hắn hoàn toàn không rõ. Tuy nhiên, nếu đã bị phong ấn ở đây, vậy chứng tỏ đó là một sự tồn tại không thể tiêu diệt. Thời thượng cổ, những cường giả Đế Tôn Cảnh kia nếu thật sự có thể giải quyết được mối hậu hoạn này, cũng sẽ không phải bất đắc dĩ lựa chọn phong ấn. Đáng tiếc, vô số năm tháng trôi qua, Phong Ấn Chi Địa đã trải qua bao phen thương hải tang điền, địa lý thay đổi, cuối cùng dẫn tới việc bị người của Khương gia phá hủy. Theo luồng ma khí thượng cổ tinh thuần tràn vào, Dương Khai chỉ cảm thấy toàn thân khó chịu, ý thức cũng không còn tỉnh táo như trước, đầu óc mơ màng hỗn loạn... Ngay lúc gã họ Phó ra tay với hắn, hắn còn tưởng rằng lần này mình chắc chắn phải chết.
Ai ngờ thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, lại là Hoa Thanh Ti cứu hắn một mạng. Điều này khiến hắn vừa may mắn lại vừa có chút nghi hoặc, không biết tại sao Hoa Thanh Ti lại làm vậy. Thời gian trôi qua, càng lúc càng có nhiều ma khí tràn vào, cả người Dương Khai đã hoàn toàn biến mất. Tại nơi đó, chỉ còn lại một hắc động đen kịt tựa như có thể nuốt chửng mọi ánh sáng. Bỗng nhiên, trong đầu Dương Khai vang lên một thanh âm hùng vĩ.
Thanh âm đó phảng phất là sự rung động đến từ sâu trong tâm linh, lại phảng phất là tiếng gọi vọng về từ thời thượng cổ. Thanh âm ấy đinh tai nhức óc, nhưng lại không thể nghe rõ rốt cuộc đang nói điều gì. Thất khiếu của Dương Khai trong nháy mắt chảy ra máu tươi. Kim huyết không hề rơi xuống, mà bị một lực lượng thần bí nào đó dẫn dắt, bay về phía vách đá, dung nhập vào trong phong ấn. Bỗng nhiên, toàn thân Dương Khai chấn động, hắn trợn trừng hai mắt, nhìn chăm chú về phía trước. Trong thế giới và tầm nhìn của hắn, tất cả mọi thứ đều biến mất, thân mình dường như đang ở trong một hư không đen kịt, không thấy được chút ánh sáng nào. Xung quanh chỉ có bóng tối vô biên, khiến lòng người sinh ra tuyệt vọng và sợ hãi. Mà trên vòm trời đen nhánh kia, một con mắt khổng lồ duy nhất nằm vắt ngang. Con mắt độc nhất ấy gần như che kín nửa bầu trời, vô cùng tối đen, sâu thẳm tĩnh lặng. Bên trong nó dường như ẩn chứa một lực lượng huyền diệu vô cùng, dẫn dắt thần hồn của Dương Khai, khiến thần hồn của hắn sinh ra cộng hưởng.
- Hắc Đồng!
Trong lòng Dương Khai kinh hãi, lập tức hiểu ra đây chính là con mắt độc nhất đen kịt của Cự Ma thượng cổ, cảnh tượng mà hắn đã quan sát được trong ý thức của Khương Sở Hà. Từng đạo hắc quang từ bên trong con mắt độc nhất của Cự Ma Hắc Đồng thượng cổ bắn ra, đánh cho những cường giả Đế Tôn Cảnh phải hoa rơi nước chảy, chiến hạm sụp đổ. Hắc quang kia dường như còn mạnh hơn cả uy năng của Đế Bảo! Thì ra là thế! Giờ khắc này, trong lòng Dương Khai bỗng nhiên thông suốt, hắn cuối cùng cũng hiểu rõ thứ bị phong ấn ở nơi này rốt cuộc là gì của Cự Ma thượng cổ. Hiển nhiên chính là con mắt Hắc Đồng độc nhất! Cự Ma Hắc Đồng thượng cổ là do thiên địa tạo hóa mà thành, tuyệt không ai có thể hủy diệt. Những đại năng bản lĩnh thông thiên thời đó dù dùng hết mọi phương pháp cũng không thể khiến con mắt Hắc Đồng này biến mất, chỉ có thể bất đắc dĩ lựa chọn phong ấn. Tuy đã hiểu rõ, nhưng Dương Khai lúc này lại chẳng thể làm được gì. Mặc dù bản thân Cự Ma thượng cổ đã chết đi vô số năm, nhưng bên trong con mắt Hắc Đồng vẫn còn lưu lại một phần ý chí của nó.
Ý chí cường đại đó căn bản không phải là thứ một võ giả Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh có thể chống lại. Dương Khai chỉ có thể bị động ngắm nhìn. Dưới con ngươi đen che trời đó, Dương Khai nhỏ bé như một con kiến, không đáng nhắc tới. Bất chợt, con mắt Hắc Đồng dường như đã chú ý tới sự tồn tại của Dương Khai, ánh mắt phóng tới đây. Trong nháy mắt, Dương Khai liền cảm thấy trong thức hải đau đớn kịch liệt, thần hồn như sắp bị xé rách. Hắn không nhịn được mà hét lên một tiếng. Ma khí vô biên thông qua phong ấn bị hư hại, không ngừng tràn vào thân thể hắn, khiến máu thịt hắn tan rã. Nhưng dưới tác dụng song song của kim huyết và ma khí, chúng lại nhanh chóng tái tạo. Loại đau đớn này quả thực còn khó chịu hơn cả cực hình thiên đao vạn quả trong truyền thuyết.
Mà điều càng khiến Dương Khai hoảng sợ vạn phần chính là, con mắt Hắc Đồng vốn lơ lửng trên không trung, lại đang nhanh chóng ép sát về phía hắn. Dương Khai có thể cảm nhận rõ ràng một cỗ tâm tình vui sướng đang truyền ra từ trong con ngươi đen, dường như sau bao năm chờ đợi cuối cùng cũng đã tìm được thứ gì đó. Một lát sau, con ngươi đen trực tiếp bao phủ lấy Dương Khai, giống như một vật vô hình, tràn vào trong cơ thể hắn. Giờ khắc này, một cột năng lượng đen kịt bỗng nhiên lấy Dương Khai làm trung tâm, ầm ầm bộc phát, xông thẳng lên trời, xuyên thủng tầng mây, vút tận trời xanh. Mà ma khí vô biên tràn ngập phương viên mấy chục ngàn dặm dường như cũng bị thứ gì đó dẫn dắt, từ khắp nơi xa gần cuồn cuộn kéo đến, điên cuồng hội tụ về phía Dương Khai.
Trong ma khí, vô số ma vật bị ma hóa đều xoay người, nhìn về phía Dương Khai. Bọn chúng sớm đã mất đi thần trí, không biết sống chết đau đớn là gì, nhưng lại đều lộ ra vẻ mặt vui sướng, rối rít quỳ rạp xuống đất, tỏ ra thành kính sùng bái. Tựa như vị Vương giả chờ đợi vô số năm cuối cùng đã trở về, tựa như đấng chí tôn bách chiến bách thắng cuối cùng đã thức tỉnh...
Bên ngoài năm trăm dặm, Đoàn Nguyên Sơn đang bảo vệ Tần Ngọc và Tần Triêu Dương đang hôn mê, cùng một đám ma vật huyết chiến. Đám ma vật này cũng không khó đối phó, dù sao tu vi cũng không đủ, không phải là đối thủ của Đoàn Nguyên Sơn, nhưng số lượng quá nhiều, giết không xuể. Đoàn Nguyên Sơn còn phải bảo vệ hai người Tần gia, càng thêm chật vật. Mắt thấy sắp bị đám ma vật đột phá vòng phòng ngự, trong lòng Đoàn Nguyên Sơn kinh hãi, không màng đến tổn hao bản thân, cắn đầu lưỡi, đốt cháy tinh huyết. Nhưng đúng lúc này, từ phương xa truyền đến tiếng gào thét dữ dội, xuyên thấu màng nhĩ. Ma khí cuộn trào. Đám ma vật lại đua nhau quỳ rạp xuống đất, làm như không thấy bọn họ. Mí mắt Đoàn Nguyên Sơn co rụt lại, tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng biết thời gian không chờ đợi một ai. Ông ta căn bản không có tâm tư dây dưa với đám ma vật vô biên đó, trực tiếp mang theo hai người Tần gia bay lên không, điên cuồng lao về phía Phong Lâm Thành.
Dọc đường đi, đám ma vật rậm rạp chằng chịt đều quỳ rạp trên mặt đất. Những yêu thú bị ma hóa cũng đều phủ phục tại chỗ, không nhúc nhích.
- Rốt cuộc là thế nào? Đoàn Nguyên Sơn lòng đầy nghi hoặc, quay đầu nhìn lại, nhưng chẳng thấy được gì, đập vào mắt chỉ có một mảng đen kịt. Nhưng ông ta lại có thể cảm nhận rõ ràng, dao động năng lượng truyền đến từ phía phong ấn khiến người ta kinh hãi. Tại Phong Lâm Thành, trên các tường thành, vô số võ giả cũng đều trợn mắt há mồm. Bởi vì đám ma vật một khắc trước còn đang điên cuồng công kích màn sáng phòng ngự, chỉ trong một hơi thở đã không còn động tĩnh, dường như chết hết cả rồi. Tuy nhiên, có những võ giả mắt tinh xuyên qua lớp ma khí đen kịt, vẫn có thể thấy được thân ảnh mơ hồ của đám ma vật. Chẳng qua là đám ma vật đó đều đang quỳ hoặc phủ phục... không hề nhúc nhích. Chỗ phong ấn cách đó không xa, Hoa Thanh Ti và gã họ Phó cũng đã ngừng cuộc tranh đấu vô nghĩa, tất cả đều trợn to mắt nhìn xuống phía dưới. Cột năng lượng đen kịt phóng lên trời cao khiến bọn họ kinh hồn bạt vía, uy áp kinh người truyền đến từ trong cơ thể Dương Khai làm cho cả người bọn họ run rẩy... Cảm giác này còn kinh khủng hơn cả khi đối mặt với một cường giả Đế Tôn Tam Tầng Cảnh. Hai người liếc nhau, không hẹn mà cùng lui ra sau mười dặm, để tránh bị liên lụy.
- Cảm thấy không? Ma khí dường như đang hội tụ về phía bên kia! Sắc mặt Hoa Thanh Ti ngưng trọng, bỗng nhiên hỏi. Gã họ Phó sắc mặt lạnh lùng gật đầu, lại âm lãnh cười nói:
- Xem ra, tiểu huynh đệ kia của ngươi e là lành ít dữ nhiều rồi.
- Sao ngươi lại hả hê như vậy? Hoa Thanh Ti hừ lạnh một tiếng.
- Bổn tọa... Ta chẳng qua là nói thật mà thôi, ngươi căng thẳng như vậy làm gì?
Từ sau khi biết được lai lịch của Hoa Thanh Ti, gã họ Phó nào còn dám tự xưng "bổn tọa" trước mặt nàng? Tuy nhiên hắn cũng vô cùng nghi hoặc, không biết tại sao Hoa Thanh Ti lại tỏ ra quan tâm đặc biệt đến Dương Khai như vậy. Với thực lực của nàng, hoàn toàn không có khả năng nảy sinh tư tình nam nữ với một người đàn ông mới quen, đều đã mấy trăm tuổi, sao có thể dễ dàng động lòng như vậy được? Hắn mơ hồ cảm thấy, Hoa Thanh Ti có mục đích nào đó không thể cho ai biết.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽