— Thật khó giải quyết, Ma Khí của hắn thậm chí có thể ăn mòn cả Đế Bảo của chúng ta!
Trần Văn Hạo nhìn thoáng qua Liệt Dương Kính trên tay Cao Tuyết Đình, rồi lại nhìn Thủy Lưu Kiếm của mình, sắc mặt ngưng trọng. Trên Thủy Lưu Kiếm, cũng giống như Liệt Dương Kính, đều có một tầng hắc khí nhàn nhạt bao phủ, hiển nhiên là bị Ma Khí ăn mòn. Mức độ này tuy rằng chưa đến mức khiến linh tính của Đế Bảo bị hao tổn, nhưng nếu không trừ bỏ, cứ tiếp tục như thế, Đế Bảo thật sự sẽ mất đi linh tính lớn. Mỗi một món Đế Bảo ra đời đều không hề dễ dàng, là vật quý trọng đối với mỗi vị cường giả Đế Tôn Cảnh, bọn họ làm sao có thể cho phép chuyện như vậy xảy ra?
— Tên phiền phức này, xem ra chúng ta phải dốc toàn lực rồi.
Phong Minh hừ lạnh một tiếng. Trần Văn Hạo chăm chú nhìn chằm chằm Dương Khai, miệng lại nói với Cao Tuyết Đình bên cạnh:
— Cao sư muội, cần phải dựa vào lực lượng của ngươi.
Cao Tuyết Đình cắn răng, dường như cũng đã hạ quyết tâm, mở miệng nói:
— Nếu Liệt Dương Kính bị hủy, các ngươi phải bồi thường cho ta.
Phong Minh cười to nói:
— Dù sao cũng là một món Đế Bảo, làm sao có thể dễ dàng bị hủy diệt như thế? Đừng nói nhảm nữa, nhanh động thủ đi, muộn nữa sợ sẽ phát sinh biến cố!
Cao Tuyết Đình lúc này mới giương tay một cái. Liệt Dương Kính bay thẳng lên trời cao, tựa như muốn xuyên phá hư không. Rất nhanh, Liệt Dương Kính liền hòa hợp cùng vầng Thái Dương nóng rực trên bầu trời. Bàn tay trắng nõn của Cao Tuyết Đình bay lên, pháp quyết trên tay biến ảo. Một cỗ lực lượng huyền diệu tràn ngập từ trên Liệt Dương Kính lan tỏa ra, mà cả mặt kính cũng phát ra tiếng vù vù không ngớt. Trên bầu trời vô cực, Thái Dương hừng hực bỗng nhiên nổ bắn ra quang trụ chói lòa, trực tiếp đánh vào mặt kính của Liệt Dương Kính, xuyên thấu mặt kính, phóng xạ tám phía.
— Liệt Dương Thiên Vực, Cửu Dương Tề Huy!
Hai tay Cao Tuyết Đình ôm trước ngực, chậm rãi đẩy về phía trước. Hào quang rực lửa lan tỏa khắp nơi. Một phía tiểu thiên địa bị Dương Khai vận dụng Pháp Tắc Không Gian phong tỏa phát ra tiếng "rắc rắc", dường như bị một lực lượng nào đó phá vỡ sự giam cầm. Ngay sau đó, dị tượng hiển lộ. Trên bầu trời, chín vầng Thái Dương nóng rực quỷ dị dâng lên. Tia sáng chói mắt kia đâm người gần như không mở mắt nổi. Từ trên Thái Dương nóng rực chiếu xạ xuống dương quang nhiệt độ nóng rực, biến mặt đất thành đất khô cằn. Dương Khai gào thét, dường như không chịu nổi sự vây hãm của vô số Thái Dương nóng rực, lập tức ra tay công kích.
Hắn thẳng hướng mà đi, nghênh đón một vầng Thái Dương nóng rực, vung quyền đánh tới.
Ầm...
Thái Dương nóng rực treo trên đỉnh đầu trực tiếp bị đánh nát. Nhưng chỉ trong chốc lát, lại một vầng Thái Dương nóng rực mới lần nữa nổi lên ở một vị trí khác. Dương Khai giống như nổi điên vậy, không tin lại đánh bể một vầng Thái Dương nóng rực, nhưng cảnh tượng vừa rồi lại lần nữa xuất hiện, khiến nỗ lực của hắn thành công trong vô vọng.
— Vô dụng, trong Liệt Dương Thiên Vực của Cao đại nhân, loại công kích này hoàn toàn không có khả năng phát huy tác dụng.
Hoa Thanh Ti dường như đã từng nghe qua về Liệt Dương Thiên Vực này, bên trong Tiểu Huyền Giới nhìn thấy Dương Khai bôn ba đi nhanh, chậm rãi lắc đầu, cười có chút hả hê nói. Con ngươi của Pháp Thân xoay chuyển, hỏi:
— Vậy dạng công kích nào mới coi là hữu dụng?
— Đương nhiên là công kích bản thể của Cao đại nhân.
Hoa Thanh Ti nhanh miệng nói thẳng, cười hì hì nói:
— Nhưng trong Liệt Dương Thiên Vực đó, Cao đại nhân không gì làm không được. Thân ảnh mà nàng hiển hóa ra hẳn là một đạo hư ảnh mà thôi, chân chính bản thể chỉ sợ không biết ẩn giấu ở địa phương nào.
— Phải nha!
Khóe miệng của Pháp Thân nhếch lên, có chút thâm ý nở nụ cười:
— Ngươi biết thật nhiều a, không hổ là xuất thân Tinh Thần Cung.
Hoa Thanh Ti cười đắc ý. Nếu không phải nàng xuất thân từ thế lực chí tôn của Nam Vực như Tinh Thần Cung, chỉ dựa vào thân phận cùng trình độ của nàng một vị Đạo Nguyên tam tầng cảnh võ giả thì làm sao có thể hiểu được sự huyền bí trong bí thuật của Cao Tuyết Đình?
Vào lúc Dương Khai nổi điên công kích những Thái Dương đáng ghét đó, một bóng người đã phiêu dật hiện ra ở bên người hắn. Trường kiếm trên tay, Kiếm Đạo Pháp Tắc ngưng tụ, lấy tốc độ chậm chạp mà lại cẩn thận đâm tới hắn.
— Tam Thiên Kiếm Đạo!
Trần Văn Hạo quát khẽ trong miệng. Một kiếm đó đâm ra, chín vầng Thái Dương trên bầu trời dường như đều trở nên ảm đạm thất sắc. Trong thiên địa, chỉ còn lại công lực cả đời của Trần Văn Hạo ngưng tụ trong một kiếm. Bóng kiếm lóe lên, máu tươi văng tung tóe, Ma Khí sôi trào. Dương Khai gào thét. Một kiếm này, cuối cùng cũng lập được công lớn. Trực tiếp đâm vào chỗ ngực bụng Dương Khai, mang theo một vệt máu vàng óng.
Bị đau, Dương Khai đưa ra Long Trảo, một tay nắm chắc Thủy Lưu Kiếm. Hắn hoàn toàn không để ý mũi kiếm sắc bén đang cứa vào bàn tay mình, tay còn lại biến thành bàn tay khổng lồ che trời, chụp mạnh tới Trần Văn Hạo.
Mi mắt của Trần Văn Hạo co rụt lại, muốn lui về sau, lại hoảng sợ phát hiện lực lượng Pháp Tắc Không Gian quỷ dị kia lại lần nữa bao phủ lấy hắn, khiến hắn không khỏi chợt ngừng động tác.
Cứ trì hoãn một chút thời gian như vậy, bàn tay của Dương Khai đã gần ngay trước mắt.
— Di Hình Hoán Vị!
Thanh âm của Cao Tuyết Đình vang lên, hai tay tạo thành chữ thập đưa về phía trước. Một vầng Thái Dương nóng rực treo trên trời cao bỗng nhiên thay thế vị trí của Trần Văn Hạo, bị bàn tay khổng lồ che trời trực tiếp chụp nát. Mà bên kia cách đó không xa, thân ảnh của Trần Văn Hạo hiển lộ ra. Sắc mặt hơi tái nhợt, gật đầu ra hiệu cảm ơn Cao Tuyết Đình. Vừa mới nếu không có Cao Tuyết Đình thi triển bí thuật đem ông ta đi, ông ta nhất định là phải bị thương.
— Ngươi có phải đã quên mất một người rồi không?
Một thanh âm bỗng nhiên vang lên phía sau Dương Khai, thừa dịp thời điểm Dương Khai cùng Trần Văn Hạo dây dưa, Phong Minh đã cầm trong tay Nhạn Lôi Thương tấn công đến gần Dương Khai. Mũi thương hướng phía trước một chút, Nguyên Lực ngưng tụ trong chốc lát, chợt bộc phát ra.
— Nhạn Lôi Oanh!
Chỗ mũi thương đó, chợt dâng lên một Lôi Cầu khổng lồ, bên trong tràn đầy Lôi Lực cuồng bạo đủ để hủy diệt thiên địa, chợt nổ tung bên cạnh người Dương Khai. Điện lôi loạn vũ, ngân xà bôn tẩu, mặt đất biến thành một mảnh điện vực.
Vào khoảnh khắc đó Ma Khí sau lưng Dương Khai xuất hiện một khoảng trống ngắn ngủi, để lộ thân ảnh đầy xương trắng. Một kích này tựa hồ tạo thành tổn thương thật lớn đối với hắn.
Phong Minh còn chưa kịp cao hứng, liền gặp được Dương Khai chợt quay đầu, một chưởng đánh tới phía ông ta.
— Dám coi thường ta sao?
Phong Minh mắt thấy Dương Khai hùng hổ công tới, giận tím mặt, trường thương điểm ra, lại lần nữa đánh tới. Nhưng lần này lại là đâm vào khoảng không. Thân ảnh phía trước đã biến mất không thấy. Phong Minh theo bản năng căng thẳng trong lòng, thu thương lùi lại, vẻ đề phòng tràn ngập khắp mặt. Cùng chiến đấu với một sự tồn tại kinh khủng có thể điều động Pháp Tắc Không Gian, Phong Minh cũng không dám có chút phớt lờ.
Cùng lúc đó, Thần Niệm của Trần Văn Hạo cũng phô ra, muốn tìm ra bóng dáng của Dương Khai. Nhưng vào giờ khắc này, một tiếng kêu kinh hãi đột nhiên truyền đến. Ở một địa phương không có một bóng người, thân ảnh Cao Tuyết Đình lảo đảo hiện ra. Theo sát phía sau là Dương Khai như Thần Ma giáng thế, sát khí đằng đằng.
— Ngươi làm sao có thể...
Gương mặt Cao Tuyết Đình đầy vẻ không thể tin được. Bất kể như thế nào cũng không thể tin được Dương Khai có thể tinh chuẩn tìm ra chỗ ẩn thân của mình trong Liệt Dương Thiên Vực, đồng thời đánh lén mình. Mắt thấy bóng người đen nhánh giết tới phía mình, một cỗ khí tức tử vong nghênh diện phốc tới. Trong mơ hồ, nàng dường như nghe thấy tiếng gọi của Tử Thần!
— Kiếm Đạo Vô Cương!
Thời khắc mấu chốt, Trần Văn Hạo cầm kiếm đánh tới, Thủy Lưu Kiếm điểm ra, xung quanh tràn ngập kiếm khí vô biên, như cuồng phong mưa rào đánh tới Dương Khai. Dương Khai gầm thét, Ma Khí bên ngoài thân sôi trào, hóa thành từng đạo Linh Xà lao vút ra ngoài, tranh hùng với kiếm khí kia.
Xì xì xì xì... Kiếm khí tiêu tán, Linh Xà tan rã.
Thân hình của Dương Khai hiển lộ. Cao Tuyết Đình thối lui đến bên cạnh Trần Văn Hạo, mặt tái nhợt, quần áo đều bị mồ hôi làm ướt.
— Tên này vẫn còn thần trí ư?
Phong Minh mở to hai mắt nhìn, kinh thanh hỏi. Vừa rồi Dương Khai lấy hắn làm mồi, hấp dẫn sự chú ý của mọi người, mình lại lặng yên không một tiếng động đánh lén tới Cao Tuyết Đình. Đây căn bản không phải hành động của một Ma Nhân đã đánh mất lý trí, mà rõ ràng là một phương thức chiến đấu vô cùng linh hoạt. Mặc dù là mình có thực lực như hắn cũng không có khả năng làm tốt hơn.
— Có thể có, có thể không có!
Trần Văn Hạo thu kiếm khoanh tay. Thân hình như núi bất động, như một thanh kiếm sắc bén ra khỏi vỏ, tán phát kiếm ý kinh người, nói:
— Ma đầu, hôm nay ta sẽ cho ngươi kiến thức về Kiếm Đạo của ta!
Sau khi ông ta nói xong, lộ vẻ sát ý, kiếm khí nhanh chóng. Trần Văn Hạo nổi giận thúc dục Nguyên Lực, chỉ một thoáng, kiếm thuật tinh diệu được triển khai không chút che giấu. Từng chiêu kiếm thế ngưng tụ trên thân kiếm, hội tụ Pháp Tắc chi lực, chợt xuất thủ.
Trong nháy mắt ông ta động thủ, thân ảnh của Cao Tuyết Đình lần nữa biến mất trong Liệt Dương Thiên Vực. Nhưng chín vầng Thái Dương lơ lửng trên không trung, bùng nổ ra quang huy, hóa thành chín đạo quang trụ, giáng xuống Dương Khai, phong tỏa cả thiên địa. Phong Minh cầm Nhạn Lôi Thương trong tay, cũng thi triển ra tinh diệu cả đời đã học, đánh vào các yếu hại của Dương Khai.
Trong lúc nhất thời, tam đại Đế Tôn Cảnh đồng loạt xuất thủ, muốn trảm yêu trừ ma, bảo vệ nhân gian thanh minh.
Dương Khai chỉ nổi giận gầm lên một tiếng, lấy bất biến ứng vạn biến. Ma Vân trên người cuồn cuộn. Các loại chiêu thức đơn giản thô bạo được thi triển ra, nhưng chỉ rơi vào thế hạ phong. Ba người nếu muốn giết hắn, trong khoảng thời gian ngắn gần như không có khả năng. Ma Vân bên ngoài người hắn sở hữu lực phòng ngự mạnh mẽ, mặc dù là các loại bí thuật cùng Đế Bảo của tam đại Đế Tôn Cảnh công kích, cũng rất khó phá khai.
Thiên địa biến sắc, nhật nguyệt mờ tối. Bên trong Tiểu Huyền Giới, Hoa Thanh Ti im lặng thật lâu, mắt đẹp khẽ rung động. Có thể rõ ràng quan sát được cường giả Đế Tôn Cảnh chiến đấu như thế, đối với nàng loại Đạo Nguyên tam tầng cảnh võ giả này mà nói, cũng là một loại cơ duyên to lớn. Đáng tiếc chiến trường phụ cận của cường giả Đế Tôn Cảnh quá nguy hiểm, bình thường võ giả căn bản không có cơ hội quan sát. Nàng lại nhân cơ duyên xảo hợp, may mắn được quan sát từ đầu đến cuối. Nàng đã không còn ý niệm muốn Dương Khai mau chóng chết đi như trước nữa, mà rơi vào trầm tư khi xem cuộc chiến, dường như có điều lĩnh ngộ. Pháp Thân nhìn nàng một cái, khóe miệng nhếch lên, cũng không quấy nhiễu nàng.
Lúc Pháp Thân quay đầu nhìn về phía chiến trường, nó cũng lộ ra vẻ lo âu sâu đậm. Tuy rằng xét về mặt ngoài, cục diện đang lâm vào thế giằng co, nhưng Bản thể dù sao chỉ là một Đạo Nguyên nhất tầng cảnh võ giả, mặc dù mượn Ma Khí, đồng thời đối kháng ba vị Đế Tôn Cảnh cũng có chút lực bất tòng tâm. Bản thể không ngừng bị thương chính là minh chứng rõ ràng nhất. Điều này ngược lại cũng không sao, mấu chốt là Bản thể biết rõ không thể địch lại, nhưng lại không hề chạy trốn, điều này mới khiến Pháp Thân lo lắng nhất.
Bản thể rốt cuộc có còn thần trí của mình hay không, Pháp Thân cũng không rõ lắm. Hắn thử liên lạc Bản thể, chợt từ bên kia không lấy được bất kỳ đáp lại nào, ngược lại thì vừa rồi lén lút mách bảo Bản thể sơ hở của bí thuật Liệt Dương Thiên Vực của Cao Tuyết Đình, Bản thể cũng để ý tới. Bằng không, Bản thể cũng không đến mức bắt được chỗ ẩn tàng của Cao Tuyết Đình, thiếu chút nữa còn khiến đối phương bị thương nặng. Chợt thu được lực lượng cường đại như thế, hơn nữa còn là lực tà ác thô bạo của Cự Ma thượng cổ, đối với Bản thể tuyệt đối không là chuyện tốt gì, một khi kéo dài thời gian quá lâu, không ai có thể nói trước được điều gì sẽ xảy ra.