Phong Minh, Cao Tuyết Đình nghe vậy, đều mạnh mẽ thúc đẩy nguyên lực.
– Ba vị đại nhân, làm gì mà phải đuổi cùng giết tận đến vậy? Dương Khai bỗng nhiên lên tiếng.
Ba vị Đế Tôn Cảnh ngẩn ra.
Từ khi chiến đấu tới giờ, Dương Khai chỉ nói mấy câu, nhưng những lời nói ra đều giống nhau, chỉ là những tiếng gào thét vô thức sau khi mất thần trí, nhưng giờ đây lời nói đã ổn định, hiển nhiên là có tư duy tự chủ.
– Ma đầu đừng hòng nói bậy, hôm nay không phải ngươi chết thì chúng ta vong mạng! Trần Văn Hạo quát lớn, trường kiếm chỉ ra, pháp tắc Tam Thiên Kiếm Đạo trấn áp xuống Dương Khai.
Phong Minh cùng Cao Tuyết Đình cũng đồng thời ra tay.
Dương Khai chợt khó thở, sau khi khôi phục thần trí, hắn mới hoàn toàn cảm nhận được sức mạnh khủng bố của cường giả Đế Tôn Cảnh.
Ba người này hợp lực, hiện giờ mình không thể chống đỡ.
Trước đó có thể đánh lâu như vậy với họ, hoàn toàn là do ma niệm quấy nhiễu, điều khiển bản năng sinh tồn và sát ý mà thôi.
Còn hiện giờ, đối mặt ba đại Đế Tôn Cảnh liên thủ thi triển đòn công kích khủng bố, Dương Khai lập tức cảm nhận được uy hiếp chí mạng.
Chân hắn liên tục đạp mạnh, bay lùi ra sau, đồng thời cắn răng, quát khẽ: – Hắc Đồng Luyện Ngục, Ám Hắc Vô Giới!
Dứt lời, con ngươi đen kịt trong mắt phải Dương Khai bỗng bùng lên một tia sáng đen u ám, ba vị Đế Tôn Cảnh đối mặt con mắt đen ấy, động tác chợt khựng lại, bên trong đó như có thương hải tang điền đang diễn biến, thiên tinh vạn tượng đang luân chuyển.
Một luồng khí tức thê lương, cổ xưa bỗng chốc lan tỏa khắp nơi.
Trời đất bỗng chốc tối sầm!
Đưa tay không thấy năm ngón.
Một màn đêm đen kịt bao phủ khắp thiên địa, hóa thành một lồng giam khổng lồ, giam cầm vạn vật trong phạm vi trăm dặm.
Ngay cả kiếm quang thương ảnh chói mắt đến đâu, ngay cả chín vầng thái dương đồng thời xuất hiện, cũng không thể xuyên thấu màn đêm phong tỏa.
Ba vị Đế Tôn Cảnh liên thủ trong lòng chấn động, đồng bọn vốn gần ngay gang tấc lại bỗng không thấy bóng, thần niệm phóng ra cũng bị bóng tối vô tận quấy nhiễu, trở nên hỗn loạn.
Màn đêm u tối ấy, tựa như kéo dài đến tận chân trời góc biển, khiến cả thiên địa chìm trong sự tĩnh mịch đáng sợ.
Ba đại Đế Tôn Cảnh trải qua hoảng loạn ban đầu, lập tức ổn định tâm tình, đều không hẹn mà cùng kết linh quyết.
Ngàn vạn đạo kiếm quang bay vút, Nhạn Lôi Thương hóa thành giao long sấm sét xuyên phá chân trời, Cửu Dương bùng nổ ánh sáng chói lòa, đồng loạt nổ tung.
Bóng tối vô biên, lộ ra một tia sáng.
Ngay sau đó, tia sáng mở rộng, mãi cho đến khi hoàn toàn xua tan màn đêm u tối.
Ba người đứng trên không, nhìn ra xung quanh, nơi đây chỉ còn lại ba người bọn họ mà thôi, còn về phần tên ma đầu kia, đã sớm biến mất không dấu vết, chẳng biết chạy đi đâu.
Nhìn nhau, sắc mặt ba người khó coi, thi triển thần niệm bao phủ mặt đất, nhưng không thể nắm bắt được vị trí của tên ma đầu.
– Đây là thần thông gì? Sắc mặt Phong Minh âm trầm đến mức như có thể kết thành băng sương, trầm giọng quát.
Trần Văn Hạo lắc đầu: – Không biết.
– Chuyện này phải mau sớm báo lên tông môn, hơn nữa... chúng ta đi Tinh Thần Cung một chuyến, ma niệm của Thượng Cổ Cự Ma xuất thế, có lẽ Tinh Thần Cung biết chút ít. Cao Tuyết Đình thu hồi Liệt Dương Kính, vuốt ve mặt kính, trên đó những tia lực hắc ám như giòi bám xương, khó có thể trục xuất, khiến nàng không khỏi đau lòng.
– Cao sư muội nói có lý, chuyện này không thể chậm trễ, chúng ta lập tức đi Tinh Thần Cung, hy vọng Đại Đế có thể giải đáp nghi hoặc! Trần Văn Hạo nói rồi, lấy ra một tấm ngọc bài, truyền thần niệm vào rồi bóp nát, trước mặt hắn hiện ra những hoa văn cổ quái phức tạp, lóe lên rồi biến mất, tan vào hư không.
Phong Minh cùng Cao Tuyết Đình đều thi triển bí thuật khác nhau, truyền tin nơi này về tổng đà của tông môn.
Tiếp theo, ba người lập tức đi Tinh Thần Cung, chuẩn bị bái kiến Minh Nguyệt Đại Đế, mong được giải đáp.
Về phần ma đầu bỏ trốn có gây họa Phong Lâm Thành gần đó hay không, bọn họ không bận tâm xử lý. Tên ma đầu hành sự quỷ dị, thủ đoạn mạnh mẽ, ba người liên thủ cũng không thể chém giết, cuối cùng thần thông kết giới mà tên ma đầu thi triển ra càng làm cho ba người khiếp sợ.
Lúc đó nếu ma đầu thừa cơ đánh lén, ba người nhất định sẽ có người bỏ mạng!
Phong Lâm Thành nho nhỏ, không đáng để họ bận tâm, nếu không phải biết phong ấn Thượng Cổ Cự Ma tổn hại, với địa vị của ba người, không thể nào lại đến một nơi như thế này.
Một lát sau, vùng hoang vu này khôi phục yên lặng.
Đồng thời, tại Phong Lâm Thành, một thiếu phụ xinh đẹp thần sắc lạnh băng, thân vận hồng y rực rỡ tựa ráng chiều.
Vô số võ giả sống sót nhìn thấy thiếu phụ xinh đẹp này, đều không khỏi ngoái nhìn nàng.
Nhưng có một số người mơ hồ nhận ra trên người thiếu phụ xinh đẹp này có một luồng khí tức linh tính khác thường, vừa phiêu dật lại vừa cuồng bạo, khiến người ta khó lòng nắm bắt.
Không lâu sau, thiếu phụ lấy ra một viên Âm Châu, truyền thần niệm vào, đang trao đổi chuyện gì đó.
Một lát sau, nàng thu hồi Âm Châu, chui vào một hẻm nhỏ không người.
Đợi một nén nhang, một bóng người nhỏ nhắn, quỷ mị xuất hiện.
Thiếu phụ có phát giác, quay đầu lại, nhìn thấy thiếu nữ, mỉm cười nói: – Vị này hẳn là Tiểu Thất muội muội?
Mạc Tiểu Thất nhíu mày, nhìn qua đằng sau thiếu phụ, lại không thấy bóng người quen thuộc, không khỏi hỏi: – Ngươi là ai? Là Dương đại ca bảo ngươi đến tìm ta?
– Đúng thế! Thiếu phụ gật đầu, lật tay, Âm Châu xuất hiện.
– Đúng là vật ta đưa cho Dương đại ca. Mạc Tiểu Thất gật đầu, lại hỏi: – Dương đại ca đâu? Ta nghe Đoàn thành chủ nói, ở ngoài thành hắn bị ma khí xâm thực? Hắn không sao chứ?
Nàng cực kỳ nóng vội, rất lo lắng an nguy của Dương Khai.
– Chủ nhân tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ gặp chút rắc rối nhỏ, cho nên không tiện gặp mặt, cố ý sai ta đến báo cho Tiểu Thất cô nương một tiếng. Thiếu phụ đáp.
– Không sao thì tốt. Mạc Tiểu Thất yên lòng, nhìn thiếu phụ, cười hỏi: – Tỷ tỷ xưng hô thế nào?
– Chủ nhân đặt tên cho ta, gọi Lưu Viêm.
Thiếu phụ đáp.
Mạc Tiểu Thất lộ vẻ mặt cổ quái, cười khẽ nói: – Dương đại ca hình như chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh? Lưu Viêm tỷ tỷ cũng là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, vì sao lại phải gọi hắn là chủ nhân chứ?
Lưu Viêm mỉm cười: – Không có chủ nhân, cũng không có ta ngày hôm nay, chủ nhân có ơn tái tạo sinh mệnh đối với ta!
Mạc Tiểu Thất bĩu môi:
– Thôi vậy, dù sao không liên quan tới ta, tiếp theo tỷ tỷ có tính toán gì?
– Phụng lệnh chủ nhân, tạm thời ở tại nhà cũ Trương gia ngoài thành. À, chủ nhân còn căn dặn, bảo ta dẫn theo đám người Trương gia rời đi. Lưu Viêm nói.
– Nếu Dương đại ca nói như vậy, tỷ đi theo ta. Mạc Tiểu Thất nói.
Lưu Viêm lắc đầu, nói: – Trước mắt Khang chưởng quỹ đang đột phá? Mấy người thành chủ đại nhân có phải ở trước động phủ của ngươi?
– Đúng vậy. Mạc Tiểu Thất gật đầu.
Lưu Viêm mỉm cười nói: – Ta không tiện gặp mấy người Đoàn thành chủ, xin Tiểu Thất cô nương đưa người Trương gia ra ngoài thành, ta chờ mọi người ở ngoài thành.
Nói rồi, Lưu Viêm trực tiếp hóa thành một đạo lưu quang, bay vút ra ngoài thành.
Đồng thời, Đoàn Nguyên Sơn chờ ở ngoài động phủ chợt cảm nhận được, nhìn về phía Lưu Viêm, ngạc nhiên: – Khí tức thật xa lạ, lại một Đạo Nguyên Cảnh?
Bên kia, Mạc Tiểu Thất thấy Lưu Viêm biến mất, mới xoay chuyển ánh mắt, khó hiểu: – Không có khí tức nhân loại, vị tỷ tỷ này thật là kỳ quái.
Dù tò mò Lưu Viêm rốt cuộc là do thứ gì hóa thành, nhưng nếu nàng có liên quan với Dương Khai, Mạc Tiểu Thất cũng không truy cứu thêm, nhưng nàng cũng hiểu vì sao Lưu Viêm nói không tiện gặp mấy người Đoàn thành chủ.
Đoàn Nguyên Sơn là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu bản chất của nàng.
Lắc đầu, Mạc Tiểu Thất đi về phía động phủ của mình.
Nửa canh giờ sau, ngoài thành, Mạc Tiểu Thất dẫn đoàn người Trương gia đến trước mặt Lưu Viêm.
Người Trương gia cũng nghe Mạc Tiểu Thất nói một chút, cho nên không hề bài xích Lưu Viêm, mà còn nhận ra tu vi cao thâm của nàng, đều nghiêm nghị hành lễ.
Chỉ riêng tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, người Trương gia không thể coi thường, huống hồ nàng còn có quan hệ chủ tớ với Dương Khai.
– Ngươi chính là tiểu cô nương Nhược Tích? Quả nhiên thanh thuần đáng yêu! Ánh mắt Lưu Viêm lướt qua những người Trương gia, cuối cùng ngừng lại trên người Trương Nhược Tích, vừa nói, ánh mắt nàng cũng lóe lên vẻ khó hiểu.
Nàng không biết vì sao Dương Khai lại đối xử đặc biệt với Trương Nhược Tích.
Tiểu nha đầu còn chưa trưởng thành, tuy rằng tư sắc không kém, nhưng nếu Dương Khai thật muốn nữ nhân, còn cần cố ý tìm một tiểu nha đầu chưa trưởng thành hay sao? Với tu vi của hắn, muốn loại nữ nhân nào mà chẳng có, chỉ cần hắn mở miệng.
Huống chi, với hiểu biết của nàng về Dương Khai, hắn không phải hạng nam nhân háo sắc.
Về phần tu vi... Trương Nhược Tích rõ ràng là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, có thể giúp gì cho Dương Khai?
Cho nên Lưu Viêm có chút không hiểu được.
– Nhược Tích bái kiến Lưu Viêm đại nhân! Trương Nhược Tích nghe Lưu Viêm chỉ đích danh mình, mặt đỏ lên, thần sắc bối rối hành lễ.
Lưu Viêm mỉm cười.
– Lưu Viêm đại nhân, tiên sinh của ngài ấy... Trương Nhược Tích cắn môi, lấy dũng khí hỏi.
Bà lão cùng mỹ phụ Trương gia đều căng thẳng nhìn, muốn biết tung tích an nguy của Dương Khai.
– Chủ nhân không sao, các ngươi không cần lo, chỉ là bị ma khí xâm thực có chút suy yếu, đang dưỡng thương, vài ngày nữa sẽ trở về. Lưu Viêm giải thích.
– Vậy thì lão thân yên lòng. Chủ mẫu Trương gia thở phào, mấy người Trương Nhược Tích cũng nhẹ nhỏm.
– Tiểu Thất muội muội, ta dẫn mọi người về trước. Lưu Viêm lại nói với Mạc Tiểu Thất.
Mạc Tiểu Thất gật đầu:
– Ừm, đợi Dương đại ca trở về, ta đi gặp hắn.
Hai bên liền chia tay.
Lưu Viêm cùng đoàn người Trương gia đi ra ngoài thành, không lâu sau đã trở về.
Đến nhà, người Trương gia tôn sùng Lưu Viêm là thượng khách, an bài sương phòng tốt nhất cho nàng.
Lưu Viêm nói với mọi người là muốn bế quan tu luyện, liền đóng cửa phòng, bày ra kết giới, ngăn cách trong ngoài.
Trong sương phòng, nàng há miệng, phun ra một hạt châu lớn bằng trái nhãn, cẩn thận nâng trên tay, nhìn vào hạt châu này, ánh mắt tràn đầy lo âu, không hề có chút vẻ thoải mái nào.
Hạt châu này chính là Huyền Giới Châu!
Lúc đó Lưu Viêm xuất hiện, đánh thức thần trí của Dương Khai, chống đỡ bí thuật tinh thần của Thượng Cổ Cự Ma, hóa giải lực hắc ám giam cầm ba vị Đế Tôn Cảnh, sau đó thi triển bí thuật không gian tới gặp Lưu Viêm, giao Huyền Giới Châu cho nàng bảo quản, liền ẩn mình vào trong đó để tránh nạn.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe