Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2115: CHƯƠNG 2115: DỊ THỤ TÊN THƯƠNG

Long Hóa Bí Thuật thi triển sau khi luyện hóa Chân Long Chi Huyết, so với trước kia đã hiển lộ sự khác biệt rõ rệt.

Điểm khác biệt đầu tiên chính là từ một Long Trảo biến thành hai Long Trảo.

Uy lực của Long Trảo cứng cáp vô song, không gì không phá, đủ sức đối kháng chính diện với Bí Bảo tương đương với cảnh giới của Dương Khai. Uy lực của song Long Trảo đương nhiên vượt xa đơn Long Trảo.

Điểm khác biệt thứ hai, chính là biến hóa của Long Lân.

Trước kia, Long Lân trên cánh tay hắn tuy do bản thân ngưng tụ thành, nhưng không mang sắc hỏa hồng. Còn hiện tại, lại ẩn chứa khí tức Hỏa Long, hiển nhiên càng thêm kiên cố. Long Lân Khải Giáp hiển hóa nơi lồng ngực cũng mang đến cho Dương Khai lực phòng ngự cực kỳ cường hãn.

Chỉ luyện hóa một giọt Chân Long Chi Huyết mà đã có hiệu quả thần kỳ đến thế, nếu như luyện hóa hoàn toàn Long Cốt Kiếm Tích Thúy dung nhập vào thể nội, vậy sẽ còn phát sinh biến hóa đến nhường nào?

Nghĩ tới đây, Dương Khai trong lòng không khỏi sục sôi nhiệt huyết. Ý niệm vừa động, hắn thu hồi Long Hóa Bí Thuật, lần nữa khoanh chân tọa thiền.

Luyện hóa Long Huyết tương đối đơn giản, trực tiếp nuốt vào là được. Nhưng Long Cốt Kiếm lại khác, đó là một đoạn Long Tích Cốt, căn bản không thể nào luyện hóa trực tiếp.

May mà Dương Khai trước đó từng tế luyện sơ bộ, có thể thu nạp nó vào thể nội.

Cho nên chỉ cần hao phí chút thời gian, từ từ dung hợp nó vào thể nội là được.

Dương Khai không hề do dự, trực tiếp tách Long Tích Cốt và Long Châu, hai vật liệu cấu thành Long Cốt Kiếm, riêng biệt dung nhập vào thể nội, từ từ luyện hóa.

Trong Tiểu Huyền Giới, không gian yên tĩnh, một tháng thời gian thoáng chốc đã trôi qua.

Trong một tháng này, tại Phong Lâm Thành không ngừng có người đến thăm Dương Khai. Mạc Tiểu Thất là người đến nhiều nhất, tiếp đó là Khang Tư Nhiên, đương nhiên còn có Phủ Thành Chủ cùng các Lão Tổ Đạo Nguyên Cảnh từ các gia tộc khác.

Chỉ là Trương Gia Chủ Mẫu được Dương Khai truyền âm, báo đang bế quan không tiếp khách, nên chỉ đành kiên trì ngăn cản những vị khách này bên ngoài.

Mạc Tiểu Thất và Khang Tư Nhiên, thậm chí Đoàn Nguyên Sơn, Tần Triều Dương đều dễ dàng thông cảm. Vừa nghe Dương Khai bế quan, họ cũng không miễn cưỡng làm khó, ngược lại ân cần hỏi thăm tình hình của Dương Khai. Khách đến rồi lại đi, Trương Gia do vậy cũng thân thiết hơn với mấy vị Đạo Nguyên Cảnh, nhận được không ít quan tâm.

Nhưng các Lão Tổ Đạo Nguyên Cảnh của những gia tộc khác lại không mấy thân thiện.

Mỗi người đều hừng hực khí thế tìm tới, muốn lôi kéo Dương Khai, mời hắn về làm Trưởng Lão hoặc Cung Phụng cho gia tộc mình. Vậy mà lại bị một lão ấu Hư Vương Nhất Tầng Cảnh ngăn lại, tự nhiên cảm thấy bị đối xử lạnh nhạt.

Lão ấu Trương Gia và mỹ phụ kia, tuy rằng trong lòng run sợ nhưng cũng chỉ biết cười trừ giải thích.

Năm lần bảy lượt, liền không còn ai đến nữa.

Cũng may những Cường Giả Đạo Nguyên Cảnh này tuy rằng không thoải mái với lễ tiếp khách của Trương Gia, nhưng cũng vì có Phủ Thành Chủ bảo hộ nên không dám làm khó một nhà cô nhi quả phụ yếu ớt này. Nếu không với thực lực của Trương Gia, làm sao có thể tồn tại yên ổn?

Một tháng sau, Dương Khai đột nhiên xuất quan.

Người Trương Gia biết tin, bèn rối rít đến gặp.

Sau một hồi ân cần thăm hỏi, lão ấu mới bẩm báo: - Cũng xin báo cho đại nhân được biết, đợt bế quan này của ngài, có không ít người đến thăm.

- Ta biết rồi. Dương Khai cũng không hỏi cặn kẽ danh tính, bởi hắn có thể đoán ra được.

- Ngoài ra, Khang Trưởng Quỹ của Linh Đan Phường và cô nương Mạc Tiểu Thất có để lại ngọc giản cho đại nhân. Lão ấu trong khi nói chuyện, đánh mắt ra hiệu cho Trương Nhược Tích.

Trương Nhược Tích hiểu ý, bèn đưa hai cái ngọc giản lên cho Dương Khai, sau đó đứng bên cạnh Dương Khai, khẽ cúi đầu.

Dương Khai nhận lấy ngọc giản, cầm lấy một cái, sau khi thần niệm quét qua, mỉm cười nói: - Khang huynh quả nhiên bị điều đi sao…

Lão ấu Trương Gia nghe vậy, gật đầu nói: - Đúng vậy thưa đại nhân, Khang Trưởng Quỹ hình như nhận được lệnh điều đi từ Tổng Bộ Tử Nguyên Thương Hội, đã rời khỏi Phong Lâm Thành nửa tháng trước. Trước khi đi, Khang Trưởng Quỹ còn ở lại Trương Gia làm khách mấy ngày, muốn gặp ngài một lần cuối, tiếc rằng đại nhân… vẫn chưa xuất quan.

- Có duyên ắt sẽ tương phùng! Dương Khai mỉm cười nói.

Đối với việc Khang Tư Nhiên sẽ bị điều đi, hắn sớm đã đoán trước được.

Phong Lâm Thành này dù sao vẫn là quá nhỏ bé. Khang Tư Nhiên có thể tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh, thì đã không còn thích hợp quản lý một gian cửa hàng nhỏ bé tại nơi này. Phía Tử Nguyên Thương Hội nhất định sẽ để hắn đến nơi cần hắn hơn.

Khang Tư Nhiên cũng là thân bất do kỷ. Thân là người của Thương Hội, Tổng Bộ đã hạ lệnh, hắn căn bản không cách nào làm trái lệnh. Trừ khi phản bội Tử Nguyên Thương Hội, nhưng nếu như vậy, e rằng cả Nam Vực sẽ không còn dung thân chi địa cho hắn nữa.

- Khang Trưởng Quỹ trước khi đi còn nói, hiện tại hắn cũng không biết bản thân sau cùng sẽ bị điều tới đâu. Đợi sau khi xác định được rồi sẽ cho người truyền tin cho đại nhân. Khang Trưởng Quỹ còn nói, ngày sau nếu đại nhân có việc cần, có thể thông báo cho hắn bất kỳ lúc nào, cho dù là trăm sông ngàn núi, hắn cũng sẽ vượt ngàn dặm đến gặp ngài, trợ giúp một tay! Chỉ là không thể đích thân nói lời từ biệt với ngài, trong lòng có chút tiếc nuối, mong đại nhân tha thứ. Lão ấu Trương Gia bẩm báo.

Dương Khai khẽ gật đầu. Khang Tư Nhiên cũng coi như có lòng, một viên Đạo Nguyên Đan của mình đã giúp hắn toại nguyện tu vi hiện tại, hắn tự nhiên sẽ khắc ghi ân tình trong lòng.

Không nói gì thêm, Dương Khai quét thần niệm vào ngọc giản còn lại. Sau khi dò xét nội dung bên trong, hắn không khỏi ngạc nhiên: - Tiểu Thất cũng đi sao?

Tin tức trong ngọc giản rất đơn giản, chỉ vỏn vẹn một câu nói.

- Dương Đại Ca đáng ghét, vẫn còn đang bế quan, gặp huynh lần cuối mà cũng không được! Muội phải đi rồi, Dì Phượng đến bắt muội, nếu không đi e rằng không kịp nữa…

Mạc Tiểu Thất thân thế thần bí, nhưng Dương Khai có thể đoán ra nàng xuất thân bất phàm. Tuy nhiên, từ thông tin nàng để lại trong ngọc giản mà suy đoán, dường như trong gia tộc có người muốn bắt nàng về…

Dương Khai không khỏi tưởng tượng ra một màn – thiếu nữ phản nghịch bỏ nhà ra đi, lưu lạc bên ngoài, cuối cùng bị phát hiện ra tung tích, cao thủ trong gia tộc vây bắt nàng, cuối cùng bức nàng ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói, bị áp giải trở về.

- Tiểu Thất đáng thương… Dương Khai khẽ xuýt xoa. Tuy đồng tình với nàng, nhưng Dương Khai cũng không lo lắng.

Nếu là người trong gia tộc đến bắt nàng về, vậy sẽ không thể nào làm thương tổn nàng.

Hơn nữa… người được gọi là Dì Phượng, Dương Khai cũng đã nghe Mạc Tiểu Thất nhắc đến một lần, cảm nhận được quan hệ giữa hai người rất thân thiết, bởi Tiểu Thất từng kể, Dì Phượng kể rất nhiều câu chuyện cho nàng nghe.

Mới bế quan hơn một tháng, không ngờ hai người bạn đã rời Phong Lâm Thành, hơn nữa đều là bị ép rời đi. Điều này khiến Dương Khai có chút cảm khái thế sự vô thường.

Bóp nát hai ngọc giản, Dương Khai nhìn lão ấu nói: - Ngoài việc này ra, còn việc gì khác nữa không?

Lão ấu nói: - Tần Gia cho người đến truyền tin, nếu như đại nhân bế quan kết thúc, xin dời bước đến Tần Gia. Nghe nói vấn đề của đại nhân đã có lời giải đáp.

- Ồ?

Dương Khai ánh mắt sáng ngời, vui vẻ nói: - Được, ta cũng nên đến Tần Gia xem sao.

Trong khi nói, hắn liền lập tức đứng dậy.

Trương Nhược Tích vội vàng nói: - Tiên sinh… có cần ta đi theo ngài không?

Dương Khai nói: - Không cần đâu, ngươi ở lại trong gia tộc tu luyện đi.

- Vậy… Tiên sinh đi thong thả. Trong mắt Trương Nhược Tích ánh lên vẻ ảm đạm, nhưng nghĩ tới tạo hóa lần trước sau khi chạm đến Không Linh Ngọc Bích, sâu thẳm trong lòng nàng cũng dâng lên một sự đấu tranh.

Tu vi không đủ, căn bản không thể giúp được Dương Khai việc gì, chỉ có nâng cao tu vi mới có thể giúp Dương Khai mở ra bí mật của Không Linh Ngọc Bích.

Trong đại sảnh, Dương Khai sải bước đi ra.

Bước chân còn chưa chạm đất, thân ảnh nhoáng lên một cái đã biến mất không dấu vết.

Chốc lát sau, hắn đã đến Tần Gia trong Phong Lâm Thành.

Lần này hắn không trực tiếp tiến vào, mà đứng ngoài phóng ra thần niệm.

Một cái chớp mắt tiếp theo, trong Tần Gia truyền ra tiếng cười lớn của Tần Triều Dương, nói: - Dương lão đệ, ngươi xem ra đã chịu xuất quan rồi.

Theo thanh âm vừa dứt, thân ảnh của Tần Triều Dương đã xuất hiện trong tầm mắt của Dương Khai, như tật phong chớp giật, nhanh chóng lao tới trước mặt Dương Khai. Sau khi quan sát Dương Khai từ trên xuống dưới một hồi, mí mắt khẽ co lại, nói: - Dương lão đệ lần này bế quan… hình như thu hoạch không nhỏ a!

Cũng không thể nói rõ nguyên nhân tại sao, Dương Khai tuy rằng cảnh giới tu vi không hề tăng lên, nhưng dường như lại mạnh mẽ hơn trước không ít, khí tức cũng trở nên nồng đậm hơn rất nhiều.

Tần Triều Dương lập tức hiểu rõ, trong lần bế quan hơn một tháng này của Dương Khai, có lẽ là tu luyện một loại Bí Thuật nào đó.

Hắn cũng không truy hỏi vấn đề này, thậm chí không đợi Dương Khai trả lời, đã tràn đầy nhiệt tình nói: - Nào nào nào, mau vào trong!

Dương Khai mỉm cười, theo Tần Triều Dương tiến vào Tần Gia.

Bên đường ngang qua, đám Tần Gia tộc nhân đều nghiêm túc hành lễ, không dám có chút sơ suất.

Vượt ra ngoài dự liệu của Dương Khai, Tần Triều Dương không dẫn hắn vào chính sảnh mà trực tiếp đi thẳng tới căn mật thất kia.

Trước khi đến mật thất, Tần Triều Dương nhỏ giọng cười nói: - Dương lão đệ, ta biết ngươi trước đây từng hỏi Ngọc nhi một vấn đề. Ngọc nhi hình như cũng đã tìm ra đáp án, hiện tại đang ở bên trong. Ngươi vào trong trước nói chuyện rõ ràng với Ngọc nhi một lát, sau khi ổn thỏa rồi, lão phu sẽ cùng ôn chuyện cũ với ngươi! À, phải nói trước với Dương lão đệ một tiếng, ngươi hỏi Ngọc nhi vấn đề gì, nàng đều miệng kín như bưng, không hề nói lại cho lão phu mảy may.

- Ta tin Tần cô nương! Dương Khai khẽ gật đầu, đẩy cửa bước vào.

Vẫn là gian mật thất lần trước, Tần Ngọc hình như đã đợi từ rất lâu rồi. Thấy Dương Khai tiến vào, bèn vội vàng đứng lên hành lễ.

- Tần cô nương không cần đa lễ, cũng không phải là người ngoài.

- Lễ không thể bỏ! Tần Ngọc mỉm cười.

Dương Khai cười, liếc nhìn nàng một cái, sắc mặt bỗng trở nên cổ quái. Ánh mắt dừng trên khuôn mặt nàng mấy hơi, lông mày khẽ nhíu, dường như phát hiện ra điều gì đó.

Tần Ngọc lại không hề phát giác điều gì, mở miệng nói: - Đại nhân trước đây có từng hỏi tiểu nữ tử, cái cây lạ mang hai sắc kim ngân đó rốt cuộc là gì. Tiểu nữ tử những ngày này lật giở điển tịch tổ tiên lưu lại, cuối cùng cũng đã tìm ra xuất xứ của nó.

- Nói ra xem xem. Dương Khai áp chế kích động trong lòng, không nhanh không chậm nói.

- Trước khi nói, tiểu nữ tử có một vấn đề muốn hỏi đại nhân. Tần Ngọc nói.

- Là gì?

- Trong hình ảnh mà đại nhân nhìn thấy, cái cây lạ mang hai sắc kim ngân kia có phải từng biểu hiện ra sức mạnh đặc thù không?

- Tại sao lại hỏi vậy?

Tần Ngọc nói: - Thiên địa sơ khai, hồng mông hỗn độn, thời không bất ổn, có Dị Thụ tên Thương, ứng vận mà sinh. Với lực lượng âm dương hỗn độn, nó phong ấn tứ cực, trấn áp hư không, khóa chặt một phương thiên địa, vây khốn tứ hải trong lồng giam…

Giọng Tần Ngọc trầm thấp mà mê hoặc. Khi nói những lời này, trong mắt nàng thấp thoáng ngân quang, trông vô cùng huyền diệu.

- Cứ như vậy cho tới khi đấng Đại Năng thi triển thần thông, phá vỡ phong tỏa hư không, giải trừ sự khốn khổ bị cầm tù, chém Thương Thụ, thu vào vòm trời… Lực lượng ngày đêm của thiên địa mới lần đầu tiên được khởi động. Ở thời đại viễn cổ, vô số Dị Sĩ Đại Năng liên tiếp xuất hiện, người người thi triển thần thông, tranh đoạt thư hùng.

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!