Theo lẽ thường, trên lệnh bài đều khắc họa đồ án hoặc chữ viết để hiển thị nguồn gốc và mục đích sử dụng.
Tấm lệnh bài Tần Triều Dương trao cho Dương Khai tự nhiên cũng không phải ngoại lệ.
Trên tấm lệnh bài không có chữ, mặt chính là một hình vẽ sống động, một bức họa… ngọc nữ thoát thủy!
Dù đường nét đồ án có phần cứng nhắc, nhưng khi lướt mắt qua, ngọc nữ trên mặt chính lệnh bài lại như có sinh mạng, đang chậm rãi đứng lên từ trong hồ nước trong vắt. Từng đường cong cơ thể tuyệt mỹ khiến người ta mộng tưởng triền miên, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, nửa thân trên ẩn hiện dưới những giọt nước bắn tung tóe và mái tóc đen nhánh che phủ…
Điều cốt yếu là, nửa thân dưới của nàng ta không hề có mảnh vải che thân. Nơi thần bí giữa chiếc bụng nhỏ và đôi chân ngọc ngà, những giọt nước thấm đẫm khiến người nhìn không khỏi ngứa ngáy khó chịu trong lòng, một thứ cảm giác hận mà ngàn vạn lần không sao thốt ra lời, chỉ muốn kéo nàng từ trong lệnh bài bước ra ngoài để nghiên cứu kỹ càng!
- Đáng ghét! Dương Khai nhìn một lúc, buột miệng mắng to, tâm trạng cực kỳ tệ hại.
Kẻ vẽ bức hình này trong lòng tuyệt đối đen tối, lại am hiểu sâu sắc tâm tư nam nhân, cố ý tạo ra cảnh tượng này để khiến người xem ngứa mắt đến tận xương tủy.
Dương Khai lật sang mặt trái, cũng là một bức hình.
Trong hình vẽ là cảnh một người đầu bù tóc rối, quần áo tả tơi, co quắp dưới đất, trước mặt đặt một cái bát mẻ, bên trong không có gì.
Đây rõ ràng là hình ảnh một tên khất cái.
So với hình ảnh ngọc nữ ở mặt chính, cảm quan rõ ràng là hai thái cực tương phản.
Nhìn bức hình này, Dương Khai dường như có thể cảm nhận được một cơn gió lạnh thổi tới, nhìn thấy bộ dạng run lẩy bẩy của tên khất cái kia.
- Tên khất cái này…
Dương Khai cau mày, lẩm bẩm: - Rất giống một người!
Khi thốt ra câu này, trong đầu hắn không khỏi nhớ lại một thân ảnh bỉ ổi.
- Đây là thứ vị cao nhân đó giao cho ta. Tần Triều Dương đứng bên cạnh yếu ớt giải thích.
- Tần lão ca... Ngươi xác định vị cao nhân đó không phải là… một tên lừa đảo ư? Dương Khai ngạc nhiên nhìn hắn, hỏi: - Vật liệu của tấm lệnh bài này, xem ra cũng chỉ là một miếng gỗ bình thường? Dù hình ảnh chắc chắn do bàn tay cao nhân tạo ra, nhưng… cao nhân nào lại đùa cợt như vậy?
- Đây không phải vật liệu tầm thường đâu. Tần Triều Dương nghiêm túc nói: Lão phu đã xem xét kỹ càng, đây là một tấm du mộc trăm năm tuổi.
- Có khác biệt ư? Dương Khai hỏi.
Khóe miệng Tần Triều Dương giật giật, nói: - Hình như không có gì khác biệt.
Phàm là lệnh bài, tất phải tượng trưng cho quyền uy, đại biểu thân phận, thể hiện sức mạnh. Bởi vậy, vật liệu dùng để chế tạo lệnh bài tuyệt đối không thể là một tấm du mộc trăm năm tầm thường. Như Long Đảo Lệnh trong tay Dương Khai, vật liệu của nó rốt cuộc là gì, hắn căn bản không thể nhận ra.
Nhưng vật liệu của tấm Ngọc Nữ Khất Cái Lệnh trên tay này lại chỉ là một vật phẩm tầm thường.
Điều này khiến Dương Khai không khỏi nghi ngờ trong lòng. Hắn cảm thấy Tần Triều Dương không biết có phải đã bị lừa rồi không!
- Dương lão đệ, ta không biết ngươi đang nghĩ gì. Tần Triều Dương trầm giọng nói: - Bất quá… ngươi thử xem có thể bóp nát tấm lệnh bài này không!
Dương Khai híp mắt lại, nói: - Tần lão ca xác định muốn ta làm vậy ư? Lỡ đâu bóp hỏng rồi…
- Vậy thì đúng là lão phu thực sự bị lừa, hỏng cũng chẳng đáng tiếc!
Dương Khai gật đầu, nói: - Được, vậy để ta thử xem sao!
Dứt lời, hắn bèn nắm chặt tấm lệnh bài trong tay, dùng sức bóp.
Một âm thanh răng rắc truyền đến.
Sắc mặt Dương Khai chợt biến đổi, Tần Triều Dương lại lộ ra vẻ mỉm cười, như thể đã lường trước.
Tiếng vang truyền đến không phải là tiếng vỡ của lệnh bài, mà là tiếng khớp tay của Dương Khai. Tấm lệnh bài bị hắn nắm chặt vậy mà vẫn bình yên vô sự!
- Sao lại như vậy? Dương Khai mở to mắt nhìn, vẻ mặt không sao tin nổi.
Vật liệu của tấm lệnh bài, nhìn qua chỉ là một loại gỗ hết sức bình thường, không phải thiên tài địa bảo đặc thù gì, vậy mà dưới lực bóp của mình lại không hề hư tổn?
Dương Khai không tin, lại tiếp tục tăng thêm sức lực, nhưng bất luận hắn dùng sức ra sao, tấm lệnh bài đó cũng không hề hư tổn, thậm chí còn không biến dạng.
- Dương lão đệ, lần này ngươi có thể xác nhận được chưa? Người đó quả thực là một vị cao nhân! Tần Triều Dương cười ha hả nhìn Dương Khai đang ngạc nhiên,
- Những năm qua lão phu cũng đã từng nhiều lần nghi ngờ, nhưng dù lão phu dùng phương pháp gì đi chăng nữa thì cũng không thể nào phá hủy được tấm lệnh bài này. Nếu không phải như thế, lão phu sao lại lấy nó ra?
- Đây quả thực là một vị cao nhân! Dương Khai biến sắc vì kinh ngạc.
Cũng không biết vị cao nhân thần bí kia đã gia trì thêm sức mạnh gì cho tấm lệnh bài này, mà ngay cả một tấm gỗ bình thường cũng trở nên cứng rắn khó bị phá hủy đến vậy. Đế Tôn cảnh bình thường căn bản không thể làm được đến mức độ này.
Đến đây, Dương Khai cũng không còn nghi ngờ gì nữa. Hắn trịnh trọng trao trả lệnh bài cho Tần Triều Dương, hỏi: - Dùng tấm lệnh bài này như thế nào mới có thể tiến vào Tứ Quý Bí Cảnh?
Tần Triều Dương nói: - Vị cao nhân đó nói rằng, bảo ta tới Thanh Dương Thần Điện, tìm Thanh Dương Thần Điện đòi một suất trong danh sách!
- Thì ra là vậy! Dương Khai hiểu rõ.
Thanh Dương Thần Điện cũng coi như một đại tông môn hàng đầu tại Nam Vực, bất luận về thực lực hay danh vọng, đều chỉ dưới Tinh Thần Cung. Một tông môn như vậy khẳng định có nhiều chỉ tiêu tiến vào. Tần Triều Dương dùng tấm lệnh bài này để đổi lấy một suất trong đó, cũng là điều có thể chấp nhận được.
Điều chính yếu là không biết, chủ nhân của tấm lệnh bài này có quan hệ thế nào với Thanh Dương Thần Điện.
- Tứ Quý Chi Địa có phải sắp mở rồi không? Dương Khai hỏi.
- Hẳn là vậy! Tần Triều Dương gật đầu, trầm tư một lúc, nói: - Lão phu nghi ngờ, tất cả mọi thứ sớm đã nằm trong dự liệu của vị cao nhân đó. Khi Ngọc nhi năm tuổi, người đó trao lệnh bài cho ta, nói với ta mười hai năm sau tới Thanh Dương Thần Điện. Tứ Quý Chi Địa có phải sắp mở hay không, lão phu cũng không biết, dù sao loại tin tức này sẽ không có ở Phong Lâm Thành. Nhưng hiện nay xem ra, có lẽ đúng là như vậy.
- Tần lão ca là muốn ta thay ngươi tới Tứ Quý Chi Địa một chuyến, tìm kiếm Kiếp Ách Nan Quả ư?
Tần Triều Dương cười nói: - Nếu lão phu có được một nửa thực lực như Dương lão đệ, ta cũng sẽ không làm phiền ngươi. Nhưng lão phu biết rõ tình trạng của mình, tuy cũng là Đạo Nguyên cảnh, nhưng so với đám tinh anh của các tông môn kia thì vẫn còn kém xa. E rằng không có đường sống trở ra. Ta chết không thành vấn đề, nhưng Ngọc nhi nó… Việc này, ta chỉ có thể nhờ cậy ngươi!
- Khi nào thì xuất phát? Dương Khai hỏi thẳng.
Tần Triều Dương ngạc nhiên hỏi: - Dương lão đệ vậy là đồng ý ư?
Dương Khai toét miệng cười:
- Tại sao lại không đồng ý? Tần lão ca đã muốn trao cho ta cơ hội khó có được này, sao ta lại không biết nắm bắt chứ? Bí Cảnh Nam Vực, ta cũng muốn đi xem cho biết!
Nói tới đây, Dương Khai lộ vẻ mong chờ.
Việc lần này nói ra thì là Tần Triều Dương nhờ Dương Khai tiến vào Tứ Quý Chi Địa tìm kiếm Kiếp Ách Nan Quả, nhưng nếu thay đổi góc nhìn, đây lại là một cơ duyên!
Đám tinh anh đệ tử của các đại tông môn đều tranh nhau muốn tiến vào bí cảnh, trong đó hiển nhiên có không ít bảo vật.
Tạm không nói tới thiên tài địa bảo có trong đó, chỉ riêng việc giao lưu với đám thanh niên tài giỏi đã khiến Dương Khai muốn tiến vào một chuyến. Đây quả thực là cơ hội cực tốt để kiểm tra thực lực bản thân.
- Thật là tốt quá! Tần Triều Dương cũng không ngờ Dương Khai lại đồng ý sảng khoái như vậy. Hắn vốn còn lo lắng Dương Khai sẽ từ chối, nào ngờ lại không cần phải khuyên nhủ. Trong lúc vui mừng, hắn kích động nói: - Vì ta cũng không biết Tứ Quý Chi Địa cụ thể khi nào mở, nhưng e rằng muộn sẽ có biến. Bởi vậy, Dương lão đệ nếu không có việc gì, vậy thì ngày mai chúng ta khởi hành được không? Chuyến này tới Thanh Dương Thần Điện cũng phải mất mười mấy ngày.
- Được. Dương Khai gật đầu, đứng dậy nói: - Vậy ta đi chuẩn bị một chút, ngày mai sẽ tới tìm ngươi.
- Cứ quyết định vậy đi.
Chốc lát sau, Dương Khai đã rời khỏi Tần gia, quay về Trương gia.
Không lâu sau khi Dương Khai rời đi, Tần Ngọc bỗng tới mật thất lần nữa. Nàng nhìn sắc mặt Tần Triều Dương một lúc, liền hiểu ra, nhẹ giọng hỏi: - Lão tổ, Dương đại nhân… người đồng ý rồi ư?
- Đồng ý một cách rất sảng khoái! Tần Triều Dương vui vẻ nói: - Căn bản không cần ta nói nhiều, Dương lão đệ quả thực là một người sảng khoái!
- Vậy lão tổ có nói với đại nhân những nguy hiểm trong đó không? Ở nơi ấy, việc giết người đoạt bảo là vô cùng bình thường. Đệ tử của các đại tông môn tranh đấu với nhau trong tối ngoài sáng, cũng không có ai cấm cản. Dương đại nhân tuy thực lực không tầm thường, nhưng cũng chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, lỡ đâu…
Tần Triều Dương nghe vậy, bèn rơi vào trầm mặc, một lúc sau mới nói: - Ta thấy Dương lão đệ không phải là người yểu mệnh…
- Lão tổ người khi nào lại nhìn người qua tướng mạo vậy? Tần Ngọc nghiến răng nói.
Sắc mặt Tần Triều Dương ngượng ngùng, bất đắc dĩ nói: - Đây cũng là do chẳng có cách nào khác… Trong Phong Lâm Thành, Tần gia ta không có người đáng tin cậy. Ngoại trừ Dương lão đệ, ta không nghĩ ra được ai khác… Lão tổ tự mình đi ư?
Tần Ngọc sắc mặt ảm đạm, nói: - Lão tổ nếu đích thân đi, chỉ e thực sự không thể quay về được. Con mới bắt đầu tiếp quản sản nghiệp, người mà đi rồi, ai có thể duy trì cục diện trước mắt đây?
Ngừng lại một chút, nàng lại nói: - Thôi vậy, lão tổ, người hãy giao Bách Vạn Kiếm và cách sử dụng của Tần gia ta cho đại nhân đi.
- Bách Vạn Kiếm! Tần Triều Dương nghe vậy, sắc mặt đại biến. - Ngọc nhi, đó là thứ tổ tiên Tần gia đã để lại…
- Ngọc nhi biết Bách Vạn Kiếm có ý nghĩa trọng đại, nhưng nay Tần gia ta không còn ai đủ khả năng sử dụng Đế Bảo này. Dương đại nhân tuy tu vi còn kém một chút, nhưng con nghĩ với thực lực của ngài ấy, ít nhiều cũng có thể phát huy được chút uy lực của Bách Vạn Kiếm, hoặc giả có thể giúp ngài ấy một phần sức trong Tứ Quý Chi Địa, biến hung thành cát. Dương đại nhân đã chịu vì Tần gia mà một mình xông vào chốn nguy hiểm, Tần gia ta sao có thể không thể hiện chút thành ý? Nếu thực sự như vậy, con trong lòng sẽ không yên.
- Con đã nói tới nước này… thôi vậy, đợi ngày mai hắn tới, ta sẽ đưa Bách Vạn Kiếm cho hắn, hy vọng hắn có thể hiểu được tâm ý của con! Tần Triều Dương thở dài, cuối cùng cũng thỏa hiệp.
Dương Khai lập tức quay về Trương gia, chỉ dặn dò đôi điều với Trương Nhược Tích, bảo nàng có việc phải ra ngoài một chuyến, hãy ở trong gia tộc tu luyện cho tốt.
Trương Nhược Tích lộ vẻ không nỡ, nhưng vẫn nén lại, không nói gì nhiều. Chỉ là Dương Khai có thể nhìn ra được, tiểu nha đầu này dường như đang dốc hết tâm sức vào việc bế quan tu luyện, đề cao cảnh giới tu vi.
Nghĩ ngợi một chút, Dương Khai lại thay đổi chủ ý, nói: - Ngươi có muốn đi cùng với ta không?
- Tiên sinh đồng ý mang ta đi ư? Trương Nhược Tích mắt đẹp sáng ngời, vui mừng hỏi.
- Mang ngươi đi cũng không sao, chỉ là ngươi không thể ở bên cạnh ta. Dương Khai nói.
- Lời tiên sinh nói khiến ta hồ đồ mất rồi. Trương Nhược Tích lộ vẻ nghi hoặc.
Dương Khai mỉm cười, vung tay lên một cái, nguyên lực bao bọc lấy nàng. Trương Nhược Tích khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc, trực tiếp tiến vào trong Tiểu Huyền Giới.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe