Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 212: CHƯƠNG 212: UY LỰC CỦA BÍ BẢO

Màn va chạm này đúng là một kết cục ngang tài ngang sức! Có điều nhìn lướt qua, thương thế của Dương Khai rõ ràng nặng hơn Bạch Vân Phong một chút.

Dù vậy, cũng đã đủ để khiến mọi người kinh ngạc không thôi.

Một tên Ly Hợp cảnh đỉnh phong lại có thể đánh một trận tưng bừng với một Chân Nguyên cảnh nhất tầng. Dùng võ kỹ chính diện đối đầu cũng không hề rơi vào thế hạ phong, chẳng lẽ võ kỹ hắn nắm giữ còn lợi hại hơn cả Thiên La Cương, bí kỹ bất truyền của Bạch gia hay sao?

Quả nhiên là võ kỹ Huyền cấp!

Hai người trẻ tuổi toàn thân đẫm máu, đứng xa xa đối mặt nhau. Trong mắt Bạch Vân Phong dâng trào sự điên cuồng và thần sắc không thể tin nổi. Y hoàn toàn không ngờ Dương Khai còn có thể đứng dậy, chẳng những không gục ngã mà càng đánh càng hăng.

- Ta đã nói, hôm nay ngươi nhất định phải chết, đến cả Thiên Vương lão tử cũng không cứu nổi ngươi đâu!

Bạch Vân Phong gầm lên dữ tợn.

Tuy trước đây y và Dương Khai không thù không oán, nhưng trận chiến hôm nay hết lần này đến lần khác vượt xa dự liệu của y. Thân là công tử Bạch gia, Bạch Vân Phong căn bản không muốn chấp nhận sự thật này. Không thể hạ gục Dương Khai trước mặt bao nhiêu người, chẳng phải đã tự vả vào mặt mình với những lời tuyên bố trước đó sao?

Trong tiếng gào thét, Bạch Vân Phong vung tay, một vật trông như bức họa cuộn tròn xuất hiện trên tay y. Bức họa mở ra, hiện lên hình ảnh của vô số kỳ trân dị thú.

- Bí bảo Địa cấp trung phẩm của Bạch gia, Bách Thú Đồ!

Đổng Khinh Hàn biến sắc, thốt lên kinh ngạc.

Trông thì giống như một hành động vô thức, nhưng thực chất y đang nhắc nhở Dương Khai.

Bạch Vân Phong cười khẩy liên tục, không ngừng rót chân nguyên vào bí bảo của mình. Theo đó, hình vẽ những yêu thú trong Bách Thú Đồ bắt đầu sống dậy, lập tức từng vệt hào quang phóng ra từ bức họa, hóa thành đủ loại yêu thú giữa không trung, vô cùng hung hãn bổ nhào về phía Dương Khai.

Để dồn Dương Khai vào chỗ chết, có thể nói Bạch Vân Phong đã tung ra hết mọi thủ đoạn, bí bảo này là chỗ dựa vững chắc nhất và cũng là đòn công kích cuối cùng của y.

Y không tin một tên đệ tử vô danh tiểu tốt của Lăng Tiêu Các lại có thể giữ được mạng trước làn sóng bách thú!

Hào quang len lỏi giữa không trung càng lúc càng nhiều, đủ mọi yêu thú kỳ lạ hóa thành thực thể, hệt như vạn mã phi nước đại, thừa sức nghiền nát bất cứ kẻ địch nào ngáng đường.

Dương Khai nổi giận gầm lên một tiếng, sát khí bừng bừng trong đôi mắt, trên tay bỗng nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm màu đỏ thẫm.

Tu La Kiếm! Chấn tông bí bảo của Tu La Môn, thế lực hàng đầu ở hải ngoại!

Có Tu La Kiếm trong tay, nguyên khí vốn đã hung bạo của Dương Khai lúc này lại càng thêm cuồng loạn đến mức kinh người. Ánh mắt của tất cả mọi người đều run rẩy, đổ dồn vào thanh trường kiếm màu đỏ ấy.

Họ có thể cảm nhận được sát khí dày đặc ẩn chứa trong thanh kiếm này, nhìn vào nó như thể thấy được một thế giới đỏ rực. Ở đó, máu chảy thành sông, xác chất thành núi, mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập khắp nơi.

Hai cao thủ Thần Du cảnh của Tử Vi Cốc và Phong Vân Song Vệ vội vã che chở chủ nhân lùi về sau, lo sợ họ sẽ bị sát khí kinh hoàng này ảnh hưởng đến tâm trí.

Sắc mặt Mộng Vô Nhai khẽ thay đổi, Chưởng môn Lăng Tiêu Các cũng vậy. Hai người họ thật không thể ngờ Dương Khai lại rút ra một thứ vũ khí tà ác như thế, điều này hoàn toàn vượt khỏi tầm dự liệu của họ.

Bách thú vồ đến, Dương Khai giơ kiếm quét ngang.

Dễ dàng như bẻ cành khô, nơi nào trường kiếm lướt qua, nơi đó yêu thú rên rỉ rồi tan biến hoàn toàn trong hư vô.

Dương Khai sải bước tiến lên, ánh mắt nhuốm một màu khát máu nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh. Bạch Vân Phong cuối cùng cũng đã biến sắc.

Y tuyệt đối không ngờ nổi bí bảo mạnh nhất mà mình vừa sử dụng lại vô dụng với đối phương, yêu thú trong Bách Thú Đồ căn bản không thể gây tổn hại gì cho hắn.

Từng con yêu thú bị chém, khoảng cách giữa Dương Khai và Bạch Vân Phong cũng nhanh chóng được thu hẹp.

Dưới sự ảnh hưởng của mùi máu tanh và sát khí vô tận đó, Bạch Vân Phong gần như không thể nhúc nhích, chỉ biết cứng đờ người thôi thúc chân nguyên, dồn vào Bách Thú Đồ nhằm ngăn cản Dương Khai.

Hành động này chẳng có chút ý nghĩa nào, chỉ làm chân nguyên của y cạn kiệt nhanh chóng.

Trong chốc lát, Dương Khai đã đến trước mặt Bạch Vân Phong, cặp mắt lạnh băng khẽ lướt qua, rồi hắn giơ cao Tu La Kiếm trong tay, hung hãn đâm xuống.

Ai nấy cũng đều giật thót tim, bởi vì họ nhận ra mục tiêu của Dương Khai không phải là Bạch Vân Phong, mà là Bách Thú Đồ!

Không ngờ hắn lại muốn hủy đi món bí bảo Địa cấp trung phẩm này.

Kiếm ảnh sắc đỏ tựa như cầu vồng xuyên nhật, hung hăng chém vào Bách Thú Đồ.

Mấy con yêu thú vẫn còn xoay vần trên không trung chợt biến mất trong chốc lát. Trên Bách Thú Đồ, một quầng hào quang mờ ảo lay động, đồng thời xuất hiện một lỗ thủng do mũi kiếm tạo ra.

Mọi người ai nấy cũng trố mắt kinh ngạc.

Dù gì Bách Thú Đồ cũng là bí bảo Địa cấp trung phẩm, tuy không chuyên về phòng ngự, nhưng cũng không thể yếu đến mức không chịu nổi một đòn như vậy, một nhát kiếm đã để lại lỗ thủng lớn. Thanh kiếm này sắc bén đến thế, vậy nó là bí bảo cấp bậc gì đây?

Vụt...

Tu La Kiếm lại vung lên, lỗ thủng rộng ra thêm mấy phần.

Lại thêm một nhát kiếm lướt qua, cùng với tiếng “roẹt”, Địa cấp trung phẩm Bách Thú Đồ rách toạc làm đôi và rơi xuống đất.

Ba nhát kiếm! Chỉ ba nhát kiếm đã hủy được một bí bảo Địa cấp trung phẩm! Kết quả này chẳng ai dám tin nổi.

Dương Khai chuyển hướng mũi kiếm, nhắm thẳng vào Bạch Vân Phong đang đứng ngây người tại chỗ.

- Thủ hạ lưu tình!

Hai cao thủ Thần Du cảnh của Bạch gia không thể đứng nhìn thêm nữa. Vừa rồi họ bị Mộng Vô Nhai khống chế nên không dám manh động, bây giờ thấy Dương Khai lại muốn lấy mạng Bạch Vân Phong, nào dám chần chừ, vội vã lên tiếng.

Vừa hét lên, họ vừa bổ nhào về phía đó.

Mộng Vô Nhai cũng chẳng ngăn cản.

Đúng là cao thủ Thần Du cảnh có khác, trong nháy mắt đã đến trước mặt Dương Khai, một người chộp lấy Tu La Kiếm, người còn lại cấp tốc đưa Bạch Vân Phong lùi về sau.

Keng! Tu La Kiếm bị đẩy lệch hướng, Bạch Vân Phong nhặt lại được một mạng.

Dương Khai lạnh lùng lướt mắt qua hai cao thủ Thần Du cảnh của Bạch gia, tạm thời không truy kích. Có hai người này bảo vệ, hắn không thể giết nổi Bạch Vân Phong.

- Vị công tử này, xin hãy thủ hạ lưu tình. Thiếu gia nhà chúng tôi tài nghệ không bằng người, đã thua rồi!

Lão Thần Du cảnh ngăn cản Tu La Kiếm nhíu mày, vội vàng nói, giọng điệu tuy có chút bất mãn nhưng vẫn không dám bất kính.

Dương Khai trừng mắt nhìn lão, do dự một hồi lâu rồi mới thu hồi Tu La Kiếm.

Trận đại chiến đã chấm dứt, một trận chiến không cân sức, nhưng cuối cùng người có thực lực thấp hơn lại giành chiến thắng. Một kết quả không ai lường trước được.

- Chư vị đến Lăng Tiêu Các làm khách, lão phu rất hoan nghênh, nhưng Lăng Tiêu Các cũng không phải nơi có thể tùy tiện giương oai diễu võ!

Chưởng môn thần sắc vẫn bình lặng, ngữ khí tuy điềm nhiên, nhưng ai cũng có thể nghe ra nộ khí ẩn chứa trong đó.

Câu nói này lọt vào tai các cao thủ, khiến tất cả đều hoang mang.

Người của Bạch gia cũng chẳng còn mặt mũi nào để ở lại nơi này, một người cắp theo Bạch Vân Phong, một người nhặt hai mảnh Bách Thú Đồ về, chắp tay nói:

- Những ngày qua đã quấy rầy nhiều, mong chư vị Lăng Tiêu Các lượng thứ, hôm khác Bạch gia sẽ đến đây nhận tội!

Dứt lời, hai Thần Du cảnh mang theo Bạch Vân Phong nhanh chóng rời đi.

Người của Tử Vi Cốc cũng chẳng dám ở lại. Vốn dĩ chúng rất xem thường tiểu môn phái này, đến đây với bộ dạng cao nhân chiêu mộ người tài. Nhưng hôm nay lần lượt có hai cao thủ hiện thân, một tên đệ tử Ly Hợp cảnh của Lăng Tiêu Các còn suýt nữa lấy mạng công tử Bạch gia. Việc này khiến đám người Tử Vi Cốc sợ hãi tột độ.

Lăng Tiêu Các... không thể khinh thường được. Có cao nhân trấn thủ, lại đào tạo được một tên đệ tử như điên như cuồng, toàn một lũ giả heo ăn thịt cọp!

Phạm Hồng và hai người kia cũng cuống quýt xin lỗi, rồi nhanh chóng bỏ đi.

Trước khi Đổng Khinh Hàn và Phong Vân Song Vệ rời đi, Đổng Khinh Hàn liếc nhìn Dương Khai một cái, vẻ khiếp sợ vẫn chưa tan.

Rất nhiều đệ tử Lăng Tiêu Các đang vây quanh. Trận chiến này quá kinh thiên động địa, không những kinh động Ngũ đại trưởng lão, mà những đệ tử nghe được động tĩnh dĩ nhiên cũng chạy đến xem náo nhiệt.

Tô Huyền Vũ lạnh lùng quét mắt qua đám đệ tử đó, cất cao giọng:

- Những đệ tử có tiếp xúc với tam đại thế lực trong mấy ngày qua, tự giác rời đi đi. Tiểu môn phái như Lăng Tiêu Các ta không phải chỗ trú ngụ của các ngươi, tránh ảnh hưởng đến tiền đồ của các ngươi, hừ!

Nghe những lời này xong, không ít kẻ đều sa sầm nét mặt, ân hận không nguôi.

Bọn họ đều là những đệ tử được tam đại thế lực chiêu dụ, những tưởng dựa vào họ sẽ có được một nơi chốn tốt đẹp, ai ngờ chính tông môn của mình lại có uy phong lớn đến thế.

Vừa nhìn thấy Chưởng môn và Mộng chưởng quầy xuất hiện, đám cao thủ Thần Du cảnh liền ngoan ngoãn như thỏ con?

Bây giờ, trong lòng những tên đệ tử này vừa hối hận, vừa căm tức. Nhưng lời của Nhị trưởng lão đã nói ra, chúng đâu dám dày mặt ở lại?

Giữa đám đông, Dương Khai thu lại khí tức toàn thân, lặng lẽ nhìn Chưởng môn Lăng Tiêu Các, trong mắt vừa có chút nghi hoặc, cũng có chút thoải mái.

Mộng Vô Nhai cười ha hả hai tiếng, khẽ lắc mình rồi biến mất.

- Giải tán hết đi.

Chưởng môn phất tay, sau đó lại nhìn Dương Khai, gương mặt toát lên vẻ ôn tồn:

- Con theo ta!

Ngũ đại trưởng lão đều tỏ vẻ kinh ngạc. Không ngờ trận chiến này lại giúp Dương Khai lọt vào pháp nhãn của Chưởng môn. Bây giờ Chưởng môn gọi hắn theo, dĩ nhiên là có ưu đãi đang chờ hắn rồi.

Dương Khai gật đầu. Hắn cũng đang có rất nhiều câu hỏi và nghi hoặc cần được giải đáp.

Toàn thân đẫm máu, hắn lê từng bước đi theo Chưởng môn. Đám đệ tử Lăng Tiêu Các nhìn theo Dương Khai, không còn ánh mắt khinh miệt kỳ thị như trước nữa, mà chỉ có kinh hãi và hoảng sợ.

Vượt qua vô số dãy nhà, đến một nơi u tịch.

Đây là nơi bế quan của Chưởng môn, bình thường ngay cả Ngũ đại trưởng lão cũng không được phép bước vào.

Một trạch viện, mấy gian nhà tranh, mộc mạc thô sơ, trong sân trồng khá nhiều những loại hoa cỏ thông thường. Nơi bế quan của Chưởng môn không hề có chút lộng lẫy xa hoa, mà chỉ có sự bình dị và thanh nhã.

Dẫn Dương Khai vào một gian nhà tranh, Chưởng môn đưa ra một bộ quần áo và một lọ đan dược.

- Con trị thương trước rồi thay quần áo đến gặp ta.

Chưởng môn nói xong liền nhẹ nhàng rời đi.

Mặc dù có rất nhiều điều thắc mắc, nhưng Dương Khai cũng không vội hỏi, chỉ bước vào gian nhà tranh, lấy đan dược ra uống.

Trận chiến hôm nay có thể nói là gian khổ cùng cực, cao thủ Chân Nguyên cảnh quả thật không dễ đối phó. Lúc giao thủ phải chịu biết bao nhiêu ngón đòn, nếu cuối cùng không nhờ vào Tinh Ngân, Dương Khai có thể đã thất bại rồi. Thiên La Cương của Bạch gia uy lực bất phàm, không hề kém cạnh Tinh Ngân.

Có thể nói trong trận chiến này, Dương Khai đã dốc toàn lực, trong đó tuy có chút ghen tuông, nhưng đây không phải là lý do chủ yếu.

Điều Dương Khai cần là một thời cơ thích hợp để chứng thực những suy đoán của mình.

Tại sao Dương tứ gia lại bảo hắn đến Lăng Tiêu Các, ông có quan hệ gì với nơi này, có phải đây là nơi tu luyện năm xưa của ông không? Có quá nhiều nội tình, Dương Khai không thể đoán ra. Đã không thể đoán ra, vậy thì cứ làm loạn một phen, đến mức hắn không thể dàn xếp được, tự khắc sẽ có người đứng ra giải quyết cho hắn.

Và người này chính là nhân vật mấu chốt! Chỉ có điều Dương Khai không ngờ được, người bị dụ ra lại chính là Chưởng môn Lăng Tiêu Các.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!