Lần này, Dương Khai và Tần Triều Dương chưa đi được bao xa đã cảm nhận được có cường giả Đạo Nguyên cảnh khác đang đến gần.
Hẳn là viện thủ do hai tên đệ tử Thanh Dương Thần Điện kia mời đến.
Tốc độ của người đến cực nhanh, hơn nữa không chỉ có một, mà là một nhóm khoảng bốn năm người, kẻ dẫn đầu có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh.
Dương Khai lặng lẽ chờ đợi, không tiến thêm bước nào, Tần Triều Dương cũng thu lại vẻ mặt, lòng dạ thấp thỏm.
Không lâu sau, mấy đạo lưu quang lóe lên, một đám võ giả xuất hiện trước mặt hai người.
- Đào chấp sự, chính là hai tên này, tự tiện xông vào dãy núi Thanh Dương của chúng ta, còn ăn nói ngông cuồng. Ta và sư huynh không địch lại, đành phải xấu hổ rút lui. Ngài xem, trên tay tên kia còn cầm trường kiếm của sư huynh.
Tên sư đệ béo và gã sư huynh mặt xanh lúc trước cũng ở trong đám người, tên sư đệ béo khoa tay múa chân, vừa giải thích với một lão giả đứng tuổi, vừa chỉ tay về phía Dương Khai.
Lão giả này trạc năm mươi tuổi, tóc đã hoa râm, vóc người không cao lớn nhưng đôi mắt lại sáng rực tinh quang, toát lên vẻ dày dạn kinh nghiệm.
Người này hẳn là Đào chấp sự trong lời của tên sư đệ béo.
Một võ giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh mà ở Thanh Dương Thần Điện mới chỉ giữ chức chấp sự, xem ra những vị trí cao hơn như hộ pháp, trưởng lão sẽ do những võ giả mạnh mẽ hơn đảm nhiệm.
Dương Khai thầm tính toán trong lòng.
Tên sư đệ béo vừa dứt lời, gã sư huynh mặt xanh cũng lớn tiếng quát:
- Này tên nhà quê, mau trả lại bí bảo cho đại gia, nếu không ta cho ngươi nếm mùi lợi hại!
Dương Khai nghe vậy, khóe miệng giật giật.
Hắn vốn không có ý chiếm bí bảo của đối phương làm của riêng, thanh trường kiếm này cũng chỉ là một món bí bảo Hư Vương cấp thượng phẩm mà thôi. Hắn cầm trên tay là vì muốn trả lại cho gã nam tử mặt xanh khi gặp lại.
Nhưng đối phương nói như vậy khiến hắn rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, trả cũng không được, mà không trả cũng chẳng xong.
Nếu trả lại, thì có vẻ quá yếu thế, không trả lại, thì rõ ràng là khiêu khích. Chuyện này khiến Dương Khai âm thầm đau đầu, hận không thể xông lên xé nát cái miệng của gã nam tử mặt xanh kia.
- Không được vô lễ!
May mà Đào chấp sự này có vẻ là người hiểu chuyện, không mù quáng bênh vực đệ tử tông môn. Có lẽ hắn cũng biết rõ cặp sư huynh đệ này, hiểu rằng phong cách hành sự của bọn họ không giống người thường.
Trong khi nói chuyện, lão thản nhiên liếc nhìn Dương Khai và Tần Triều Dương, trong lòng lập tức có chút tính toán.
Hai người đều là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, tu vi tuy không cao nhưng cũng chẳng thấp. So với võ giả bên ngoài, Đạo Nguyên cảnh dù sao cũng được xem là cường giả.
- Đại khái sự tình, bổn chấp sự cũng đã hiểu đôi chút, không biết hai vị có gì muốn nói không? – Vị Đào chấp sự kia hỏi.
Tần Triều Dương vội ôm quyền nói:
- Phong Lâm Thành, Tần gia gia chủ, Tần Triều Dương, ra mắt Đào chấp sự. Ta và Dương huynh mạo muội đến Thanh Dương Thần Điện, không phải để gây sự, chỉ là ban nãy hai vị đệ tử của quý điện đột nhiên ra tay, ta và Dương huynh bị ép đến bất đắc dĩ, chỉ đành phòng thủ, xin Đào chấp sự minh giám!
- Phong Lâm Thành… – Đào chấp sự nghe vậy, mày hơi nhíu lại, thản nhiên nói: - Gần đây, bổn chấp sự hình như có nghe qua ba chữ Phong Lâm Thành này…
Hai võ giả Đạo Nguyên cảnh khác đứng bên cạnh cũng khẽ gật đầu.
Đầu tiên là chuyện thánh linh Loan Phượng hiện thân ở Ngọc Thanh Sơn gần Phong Lâm Thành, sau đó lại là việc phong ấn Cự Ma thượng cổ bị hư hại, ma khí vây thành…
Những việc này cũng không phải bí mật gì, người có lòng ắt sẽ dò hỏi ra.
- Phong Lâm Thành lẽ nào lại xảy ra chuyện gì? – Đào chấp sự có chút kinh ngạc hỏi, hắn cho rằng Dương Khai và Tần Triều Dương là người mang tin tức từ Phong Lâm Thành tới.
Nghe hắn nói vậy, Tần Triều Dương lập tức hiểu ra đối phương không biết mục đích của mình, nghĩ rằng hai tên sư huynh đệ kia chưa nói rõ nguyên do.
Tần Triều Dương nói:
- Không phải Phong Lâm Thành xảy ra chuyện, Tần mỗ lần này đến là vì việc riêng.
- Việc riêng? – Đào chấp sự nghe vậy, khẽ nhíu mày, hỏi: - Ngươi có giao tình với ai trong Thanh Dương Thần Điện của ta sao?
- Không có. – Tần Triều Dương lắc đầu.
- Vậy các ngươi đến là muốn gia nhập Thanh Dương Thần Điện? – Đào chấp sự lại hỏi.
- Cũng không phải!
Đào chấp sự có chút mất kiên nhẫn. Chính lúc này, tên sư đệ béo ghé sát vào tai lão, thì thầm một câu.
Đào chấp sự trong mắt lóe lên hàn quang, chăm chú nhìn hai người đối diện, gật đầu nói:
- Thì ra là vậy, chẳng trách bọn chúng lại ra tay với các ngươi.
Dừng một chút, lão lại nói:
- Nể tình các ngươi tu luyện đến Đạo Nguyên cảnh không dễ, lại là lần đầu phạm lỗi, mỗi người tự phế một tay rồi có thể rời đi!
Tần Triều Dương toàn thân chấn động, trợn to hai mắt, không thể tin nổi nhìn về phía trước.
Dương Khai cũng nhíu mày, âm thầm cảm thấy chuyện này có chút khó giải quyết. Tên Đào chấp sự này tuy suy nghĩ có vẻ bình thường hơn một chút, nhưng phong cách hành sự cũng dứt khoát tàn nhẫn, căn bản không cho hai người cơ hội giải thích.
Đào chấp sự thấy hai người biến sắc, khẽ cười nói:
- Sao thế? Không nỡ à? Bổn chấp sự cũng không ngại giúp các ngươi một tay đâu!
- Đào chấp sự! – Dương Khai chợt quát lên.
- Ngươi còn gì muốn nói? – Đào chấp sự đưa mắt nhìn về phía Dương Khai.
Dương Khai khẽ cười, nói:
- Lẽ nào Đào chấp sự chỉ vì ta và Tần lão huynh muốn cầu kiến Ôn điện chủ của quý điện mà muốn chúng ta tự chặt tay mình sao? Đây là đạo lý gì vậy? Thanh Dương Thần Điện tiếp đãi khách khứa như vậy sao? Tông môn đứng đầu Nam Vực quả thực là trăm nghe không bằng một thấy!
Ngữ khí châm chọc của hắn khiến những người đối diện đều trừng mắt nhìn.
Đào chấp sự lại cười lạnh một tiếng, nói:
- Các ngươi tự ý xông vào dãy núi Thanh Dương, bổn chấp sự có thể lấy mạng các ngươi. Hôm nay tha cho các ngươi không chết, các ngươi nên cảm tạ ân đức mà tự chặt một tay rồi cút đi, nếu còn nhiều lời nữa, thì đừng hòng đi!
Lão tỏ ra vô cùng tự tin.
Cũng không có gì lạ, lão là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, còn Dương Khai và Tần Triều Dương chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, thực lực chênh lệch rành rành. Đào chấp sự không cho rằng họ là đối thủ của mình, huống chi bên cạnh lão còn có hai đồng bạn Đạo Nguyên nhất tầng cảnh nữa.
Dương Khai nói:
- Chỉ vì chúng ta có yêu cầu đó?
- Phải!
- Vậy thì lạ thật. Tông quy của quý điện không cho phép người ngoài cầu kiến Ôn điện chủ sao?
- Đương nhiên là không, nhưng… các ngươi có tư cách gì mà đòi cầu kiến Điện chủ đại nhân?
Điện chủ Thanh Dương Thần Điện, Ôn Tử Sam, là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh lừng lẫy danh tiếng, là nhân vật đứng trên đỉnh cao của giới võ giả, không phải ai muốn gặp là có thể gặp. Muốn gặp ngài, ít nhất cũng phải là Đế Tôn cảnh mới có tư cách. Dương Khai và Tần Triều Dương chỉ là hai võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh lại đưa ra yêu cầu này, rõ ràng là khiến người khác không thể nào chịu nổi!
Chuyện này cũng giống như một tên ăn mày rách rưới muốn cầu kiến công chúa tôn quý của một quốc gia, đám thị vệ đương nhiên sẽ đánh đuổi hắn đi chứ không đời nào để hắn làm vấy bẩn mắt công chúa.
- Ta và Tần lão ca đã vượt ngàn dặm xa xôi tới đây, ắt có lý do phải cầu kiến Ôn điện chủ. – Dương Khai trầm giọng nói. - Hay là thế này, Đào chấp sự đem chuyện này bẩm báo với Ôn điện chủ, còn việc gặp hay không, đó cũng là quyết định của Điện chủ đại nhân!
- Hỗn xược! Điện chủ đại nhân trăm công nghìn việc, sao có thể gặp đám tiểu nhân vật như các ngươi! – Đào chấp sự hừ lạnh một tiếng.
Dương Khai hứng thú quan sát lão:
- Đào chấp sự nói vậy… chẳng lẽ là vì ngay cả ngài cũng không gặp được Ôn điện chủ?
Nói xong, không đợi lão phủ nhận, Dương Khai làm ra vẻ bừng tỉnh, lẩm bẩm:
- Phải rồi, với địa vị của Đào chấp sự, muốn gặp Ôn điện chủ e rằng không phải chuyện dễ. Thế này đi, Đào chấp sự, ngài về bẩm báo với người mà ngài có thể tiếp cận được như trưởng lão hay hộ pháp chẳng hạn, để họ chuyển lời cho Ôn điện chủ xem sao?
- Bổn chấp sự làm việc, không cần ngươi phải dạy! – Đào chấp sự có vẻ thẹn quá hóa giận, hiển nhiên là bị Dương Khai nói trúng tim đen.
Dương Khai không hề nao núng, thản nhiên nói:
- Đào chấp sự, ta và Tần lão huynh đến đây, không chỉ có lý do phải cầu kiến Ôn điện chủ, mà còn có thứ khiến ngài ấy không thể không gặp! Ngươi chắc chắn muốn đuổi chúng ta ra khỏi dãy núi Thanh Dương sao?
Đào chấp sự nghe vậy, mí mắt không khỏi giật giật.
Dương Khai cho lão cảm giác quá mức trầm ổn, tuyệt đối không phải là dáng vẻ mà một võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh có thể biểu hiện ra, cứ như thể Điện chủ đại nhân thật sự sẽ tiếp kiến hắn vậy.
Nếu bọn họ thực sự mang đến tình báo quan trọng gì cho điện chủ, lại bị mình chặn ở đây rồi đuổi đi, lỡ sau này điện chủ biết được, bản thân khó mà thoát khỏi liên can.
Nghĩ đến đây, Đào chấp sự đè nén sự khó chịu trong lòng xuống, mở miệng nói:
- Hai người có thứ gì mà Điện chủ đại nhân không thể không gặp? Nói ra xem, nếu đúng là như thế, bổn chấp sự tự nhiên sẽ đi thông báo giúp các ngươi.
Dương Khai nghe vậy, liếc nhìn Tần Triều Dương một cái.
Tần Triều Dương biết việc đã đến nước này, phải lấy ra thứ gì đó, nếu không ngay cả cửa lớn của Thanh Dương Thần Điện cũng đừng mong bước vào.
Hắn đưa tay vào nhẫn không gian lấy ra Ngọc Nữ Khất Cái Lệnh, vận một chút lực rồi ném về phía Đào chấp sự, nói:
- Chấp sự đại nhân chỉ cần mang vật này giao cho điện chủ, ngài ấy tự khắc sẽ hiểu.
Khi nói lời này, Tần Triều Dương tuy tỏ ra điềm tĩnh, nhưng trong lòng lại âm thầm cầu nguyện, cầu nguyện vị cao nhân gặp được năm đó không lấy hắn ra làm trò đùa. Nếu như tấm Ngọc Nữ Khất Cái Lệnh này không có tác dụng, vậy hắn và Dương Khai hôm nay e rằng khó tránh khỏi kiếp nạn.
- Đây là cái gì?
Đào chấp sự đưa tay nhận lấy tấm lệnh bài, đặt trong lòng bàn tay tỉ mỉ quan sát.
Hai tên Đạo Nguyên cảnh bên cạnh cũng ghé tới nhìn.
Rất nhanh, sắc mặt của Đào chấp sự liền biến đổi, từ nghi hoặc đến khó hiểu, rồi lập tức chuyển sang ngạc nhiên, phẫn nộ quát lên:
- Cuồng đồ to gan! Tưởng tùy tiện khắc một tấm lệnh bài chẳng ra thể thống gì là lừa được bổn chấp sự sao? Ta thấy các ngươi đúng là đang nằm mơ giữa ban ngày!
Phản ứng của Đào chấp sự hoàn toàn nằm trong dự liệu của Dương Khai.
Bất cứ ai nhìn thấy tấm lệnh bài này, e rằng đều sẽ hoài nghi. Khi hắn lần đầu tiên nhìn thấy nó cũng chẳng coi ra gì, chỉ sau khi tự mình thử nghiệm mới biết người làm ra lệnh bài đích thực là một vị cao nhân, hơn nữa còn là cao nhân vượt xa sức tưởng tượng của hắn.
Một vị cao nhân như vậy, không có lý nào lại đi trêu đùa một võ giả Đạo Nguyên cảnh như Tần Triều Dương. Cho nên Dương Khai cảm thấy tấm lệnh bài này là thật, tượng trưng cho một loại thân phận và địa vị!
Vì vậy, hắn tự tin cười nói:
- Đào chấp sự, tấm lệnh bài này tuy có chút kỳ quái, nhưng không phải do chúng ta tùy tiện khắc ra, nó được một vị cường giả tuyệt đỉnh chế tác. Ngài xem không hiểu cũng không sao, ta tin Điện chủ đại nhân sẽ hiểu!
- Hay, hay lắm! Hai tên khốn nhà ngươi, thật sự coi bổn chấp sự dễ nói chuyện như vậy sao? Không biết sau khi bị chặt đứt tứ chi, lột da đầu, các ngươi có còn mạnh miệng như vậy nữa không! – Đào chấp sự sắc mặt bỗng trở nên dữ tợn, khi nói chuyện, bàn tay cầm lệnh bài hung hăng siết chặt.
Một màn khiến người ta kinh hãi bỗng xảy ra.
Rắc...
Lệnh bài vỡ nát