- Dựa theo tin tức các ngươi cung cấp, thứ mà hai tiểu tử Đạo Nguyên Cảnh kia mang đến chắc chắn là Hồng Trần Lệnh rồi. Hồng Trần Lệnh thì ai cũng có thể bắt chước luyện chế, nhưng lực lượng ẩn chứa bên trong lại không phải thứ có thể tùy tiện mô phỏng.
Ôn Tử Sam cười một tiếng, nói tiếp:
- Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, loại lệnh bài này, ai rảnh rỗi mà đi bắt chước luyện chế làm gì chứ?
- Hai người này vì sao lại có Hồng Trần Lệnh của Hồng Trần Đại Đế?!
Cừu Nhiễm nhướng mày.
Ôn Tử Sam nhún vai:
- Phong cách hành sự của vị đại nhân kia... Ha ha, không ai có thể đoán được. Hai người kia có Hồng Trần Lệnh cũng không có gì lạ, nói không chừng một ngày nào đó, lại có đám ăn mày hay kỹ nữ nào đó cầm Hồng Trần Lệnh đến Thanh Dương Thần Điện của ta cũng nên!
Nghe vậy, mọi người đều tỏ vẻ không biết nói gì hơn.
- Các ngươi không tin sao?
Ôn Tử Sam nói:
- Nhớ năm đó, khi bổn tọa mới thành lập Thanh Dương Thần Điện, từng có một đám kỹ nữ cầm Hồng Trần Lệnh tìm đến bổn tọa đòi tiền! Ừm, khi đó các ngươi đều không có ở đây, chỉ có tiểu Tuyết Đình ở bên cạnh ta, dĩ nhiên là không biết rồi.
- Còn có chuyện như vậy nữa sao!
Mọi người đều kinh hãi.
Cừu Nhiễm tỏ ra cạn lời, lẩm bẩm:
- Hồng Trần Lệnh lại ở trong tay hạng nữ nhân này, vị đại nhân này thật là...
- Hành sự biến hoá kỳ lạ!
- Khiến người ta không tài nào đoán được!
- Hồng Trần Đại Đế, quả là danh bất hư truyền!
Đúng lúc này, thiếu nữ Trần Thiến, người lúc trước đã thi triển bí thuật thần hồn với Đào chấp sự, nãy giờ vẫn luôn im lặng lơ lửng giữa không trung chợt thản nhiên lên tiếng:
- Nói đi cũng phải nói lại, sao thuộc hạ cảm thấy phong cách hành sự của điện chủ đại nhân và vị Đại Đế này có chút tương đồng vậy?
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều rơi vào trầm tư, càng nghĩ càng thấy có lý.
- Điện chủ đại nhân cũng cả ngày lải nhải, không đứng đắn!
- Ăn mặc cũng chẳng có chút thẩm mỹ nào!
- Đặc biệt là không biết tự trọng!
- Bổn tọa đang ở đây, các ngươi lại nghị luận ngay trước mặt bổn tọa như vậy, coi bổn tọa bị điếc hay sao?
Ôn Tử Sam nghiêm mặt nói.
Cừu Nhiễm nhìn hắn một cái, ôm quyền nói:
- Điện chủ đại nhân, thuộc hạ nghe nói khi ngài còn nhỏ, từng được Hồng Trần Đại Đế nuôi dưỡng một thời gian ngắn phải không? Chuyện này không biết là thật hay giả!
- Tuyệt đối không có chuyện này!
- Thuộc hạ còn nghe nói, Hồng Trần Đại Đế đã truyền đạo cho đại nhân…
- Tin đồn vô căn cứ!
- Hả?
Không ít người nghe vậy tỏ ra vô cùng kinh ngạc:
- Lại còn có chuyện như vậy sao? Điện chủ đại nhân lại có quan hệ sâu xa với vị Hồng Trần Đại Đế kia đến thế?
- Thì ra là vậy!
- Ta hiểu rồi.
Ôn Tử Sam nhìn đám người bên dưới, bất lực nói:
- Các ngươi hiểu cái gì? Chẳng lẽ các ngươi muốn nói, tính cách của bổn tọa là do bị lão già kia ảnh hưởng hay sao? Thật là nhảm nhí! Bổn tọa và lão già kia một không phải họ hàng, hai không phải bạn bè thân thiết, sao có thể bị nhiễm tính cách của hắn được.
- Vậy vì sao Hồng Trần Lệnh lại liên tiếp xuất hiện ở Thanh Dương Thần Điện ta?
Cừu Nhiễm hỏi. Trước đó, Hồng Trần Lệnh cũng đã xuất hiện ở Thanh Dương Thần Điện hai lần rồi.
- Cũng không nghe nói có thế lực nào khác nhận được Hồng Trần Lệnh!
- Ừm, bổn tọa thật tò mò, không biết hai người kia cầm Hồng Trần Lệnh đến Thanh Dương Thần Điện chúng ta làm gì. Truyền bọn họ vào đi.
Ôn Tử Sam bỗng nhiên nghiêm trang nói.
Cừu Nhiễm thở dài một hơi, càng ngày càng cảm thấy điện chủ đại nhân nhà mình giống hệt vị Hồng Trần Đại Đế kia.
Tuy nhiên, lão cũng không dám nói lung tung, chỉ phất tay mở cửa điện, đồng thời truyền âm ra bên ngoài một câu.
Ngoài điện, Dương Khai và Tần Triêu Dương liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều tỏ ra cung kính, sóng vai bước vào.
Sau khi hai người tiến vào đại điện, cửa điện lại một lần nữa đóng lại.
Bên trong, một đám Đế Tôn Cảnh dù không cố ý phóng ra uy áp, nhưng khí thế vô hình lan tỏa khắp nơi vẫn không phải là thứ mà hai tu sĩ Đạo Nguyên nhất tầng cảnh có thể chịu đựng được. Dương Khai coi như khá hơn một chút, khó khăn duy trì bước chân, cố gắng không để mình thất thố.
Còn Tần Triêu Dương thì lại nơm nớp lo sợ, một đường đi qua, trên mặt đất in rõ vệt nước do mồ hôi của hắn tuôn ra ướt đẫm y phục rồi chảy xuống.
Đi đến gần, hai người liền ôm quyền hướng xung quanh thi lễ.
Những người còn lại chỉ lẳng lặng nhìn họ, không nói một lời. Ôn Tử Sam vung tay lên, một cỗ lực lượng vô hình chợt lan tỏa, khiến Dương Khai và Tần Triêu Dương cảm thấy áp lực giảm đi không ít.
- Đa tạ Ôn Điện Chủ!
Dương Khai ôm quyền hướng lên đài cao nói lời cảm tạ. Mặc dù không có ai giới thiệu, nhưng người có thể ngồi ở chủ vị, lại mặc tử bào, chắc chắn chính là Điện chủ Thanh Dương Thần Điện không thể sai được.
- Trải qua bản điện chủ nghiệm chứng, lệnh bài hai người các ngươi mang đến không phải là giả!
Vẻ mặt Ôn Tử Sam nghiêm túc, nhìn xuống dưới nói:
- Bổn tọa hỏi các ngươi, các ngươi mang theo khối lệnh bài này đến Thanh Dương Thần Điện ta là muốn làm gì?
Dương Khai nhìn Tần Triêu Dương bên cạnh, thấy hắn vẫn còn sợ hãi rụt rè, dường như không dám mở miệng.
Bất đắc dĩ, hắn đành phải nói:
- Hồi bẩm Ôn Điện Chủ, hai người chúng ta đến từ Phong Lâm Thành. Lệnh bài này là do mười hai năm trước, một vị cao nhân xuất quỷ nhập thần đã giao lại cho Tần lão ca đây, cũng dặn dò hắn mười hai năm sau đến Thanh Dương Thần Điện, thỉnh cầu Ôn Điện Chủ cho một suất tiến vào Tứ Quý Chi Địa!
- Hử? Tứ Quý Chi Địa sao?
Ôn Tử Sam hơi lộ vẻ ngạc nhiên, nét mặt những người khác cũng đều tỏ ra khác thường.
Vốn tưởng rằng hai người này cầm Hồng Trần Lệnh tới Thanh Dương Thần Điện sẽ đưa ra một yêu cầu kinh người nào đó, không ngờ lại chỉ là một suất tiến vào Tứ Quý Chi Địa.
Ôn Tử Sam phóng thần niệm quét qua người Tần Triêu Dương, rồi thản nhiên nói:
- Vị lão nhân này nhìn không giống người có thiên tư xuất chúng, vì sao vị đại nhân kia lại muốn hắn vào Tứ Quý Chi Địa chứ? Tứ Quý Chi Địa tuy không phải bí cảnh gì ghê gớm, nhưng vì số lượng có hạn, từ trước đến nay cũng chỉ có tinh anh của các đại tông môn và gia tộc mới có thể đi vào, tìm kiếm cơ duyên và tạo hóa. Trong chuyện này, có phải có nguyên nhân gì đó khiến ngươi không thể không đi phải không?
Tần Triêu Dương hít sâu một hơi, trầm giọng nói:
- Hồi bẩm đại nhân, tiểu lão có một đứa cháu gái mắc phải bệnh hiểm nghèo, bẩm sinh đã yếu ớt, cần một loại linh quả trong Tứ Quý Chi Địa mới có thể chữa khỏi. Năm đó, vị đại nhân kia đã nhận ra điểm này, nên mới giao cho Tần mỗ một khối lệnh bài, còn dặn mười hai năm sau đến Thanh Dương Thần Điện nghe chỉ bảo!
- Thì ra là vậy!
Ôn Tử Sam nghe vậy gật đầu, cũng không hỏi kỹ mà chỉ nói:
- Vị đại nhân kia đã nói như vậy, bản điện chủ cũng không tiện từ chối, chỉ là một suất mà thôi...
Vừa nghe hắn nói vậy, Tần Triêu Dương không khỏi mừng rỡ.
Hắn vốn tưởng rằng chuyến này nhất định sẽ khó khăn chồng chất. Chưa nói đến chủ nhân lệnh bài kia rốt cuộc là ai, cho dù biết rồi, Thanh Dương Thần Điện có nể mặt hay không, rồi dù có nể mặt, có thể cho một suất hay không cũng là chuyện chưa biết...
Một đường tới đây, Tần Triêu Dương lo lắng không thôi.
Không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi ngoài dự kiến, suất tiến vào kia lại dễ như trở bàn tay đã có được! Điều này khiến hắn vui mừng khôn xiết.
- Tuy nhiên...
Ôn Tử Sam lại nói:
- Chuyện này trước giờ luôn do một vị trưởng lão của thần điện chúng ta phụ trách...
Nói tới đây, hắn liền quay đầu nhìn sang bên cạnh:
- Tiểu Tuyết Đình...
Vừa dứt lời, hắn liền bị Cao Tuyết Đình hung ác trừng mắt.
- Khụ khụ... Cao trưởng lão!
Ôn Tử Sam vội vàng sửa lời.
- Có thuộc hạ!
Cao Tuyết Đình bước ra khỏi hàng, vẻ mặt nghiêm túc đáp.
- Lời nói lúc nãy ngươi đã nghe rồi, chuyện này ngươi sắp xếp một chút, thế nào?
Ôn Tử Sam nói.
Cao Tuyết Đình nghe vậy, không khỏi lộ ra vẻ khó xử.
- Có gì khó xử sao?
Ôn Tử Sam nhìn mặt đoán ý, kỳ quái hỏi.
Tần Triêu Dương cũng không khỏi khẩn trương hẳn lên.
Cao Tuyết Đình nhìn Tần Triêu Dương, nói:
- Tứ Quý Chi Địa một tháng sau sẽ mở ra, mà danh sách từ lâu đã được xác định, hơn nữa đã thông báo cho những đệ tử kia. Nếu bây giờ lại yêu cầu thu hồi một suất, e rằng sẽ có người không phục!
- Điều này cũng đúng...
Ôn Tử Sam lộ vẻ trầm tư, lẩm bẩm:
- Tiến vào Tứ Quý Chi Địa là cơ hội mà bọn chúng đã mong chờ từ lâu, đột nhiên tước đi tư cách của một người, quả thật có chút không công bằng! Nhưng đây dù sao cũng là ý của vị đại nhân kia... Ừm, thật khiến bổn tọa khó xử mà.
Cao Tuyết Đình nói:
- Thuộc hạ có một đề nghị!
- Hửm? Nói nghe thử xem!
Hai mắt Ôn Tử Sam sáng lên.
Cao Tuyết Đình nói:
- Lúc nãy nghe vị lão nhân gia này nói, mục đích tiến vào Tứ Quý Chi Địa là để hái một loại linh quả, chữa bệnh cho cháu gái của hắn. Thuộc hạ muốn hỏi vị lão nhân này một chút, ngài định vào Tứ Quý Chi Địa tìm linh quả gì? Nếu không ngại cứ nói ra, biết đâu Thanh Dương Thần Điện ta vốn cũng có thứ này. Nếu vậy ngài cũng không cần phải mạo hiểm tiến vào nữa. Nói thật, với thực lực của ngài mà tiến vào trong đó...
Nàng ngừng lại một chút, dường như đang suy nghĩ tìm từ thích hợp, cuối cùng nói:
- Chưa chắc đã có mạng mà trở ra!
Tần Triêu Dương vừa nghe, cảm thấy rất có lý, liền trả lời:
- Bẩm Cao trưởng lão, tiểu lão chỉ cầu một quả Kiếp Ách Nan Quả!
- Kiếp Ách Nan Quả!
Cừu Nhiễm không khỏi nhíu mày.
Cao Tuyết Đình cũng lộ ra vẻ khó xử.
Ôn Tử Sam nhìn về phía thiếu nữ tên Trần Thiến, hỏi:
- Trần trưởng lão, ngươi phụ trách trông coi bảo khố của thần điện, trong bảo khố có Kiếp Ách Nan Quả không?
Trần Thiến nói:
- Thuộc hạ cần tra cứu một lát!
- Bao lâu?
- Một khắc!
Ôn Tử Sam gật đầu, rồi khép mắt lại không nói gì thêm.
Trần Thiến liền lấy ra một khối la bàn truyền tin, truyền thần niệm vào bên trong, hiển nhiên là đang ra lệnh cho đệ tử phía dưới.
Trong lúc nhất thời, đại điện yên tĩnh không một tiếng động.
Chỉ có tiếng tim đập thình thịch của Tần Triêu Dương vì quá lo lắng mà vang lên.
Dương Khai không có việc gì làm, chỉ đứng yên tại chỗ, nhưng đột nhiên, hắn dường như cảm ứng được gì đó, quay đầu nhìn về một phía.
Phía đó, Cao Tuyết Đình đang nhìn hắn. Thấy ánh mắt hắn nhìn lại, nàng cũng không có ý định tránh né, ngược lại còn nhìn chăm chú hơn.
Điều này khiến Dương Khai có chút chột dạ... thầm cảm thấy không ổn.
Ở đây phần lớn đều là Đế Tôn Cảnh, nên một màn này rất nhanh đã thu hút sự chú ý của những người khác. Bọn họ không biết trên người hắn có điểm gì lại khiến Cao Tuyết Đình để ý như thế.
Ôn Tử Sam híp mắt lại thành một đường nhỏ, cảm thấy rất hứng thú, quan sát tất cả.
- Cao trưởng lão, có gì chỉ giáo sao?
Dương Khai cảm thấy bị người khác nhìn chằm chằm như vậy cũng không phải là chuyện tốt, hơn nữa đối phương còn là một Đế Tôn Cảnh, khiến trong lòng hắn lo lắng bất an, dứt khoát lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
- Ta đã gặp ngươi ở đâu rồi thì phải?
Cao Tuyết Đình mở miệng nói:
- Nhìn ngươi rất quen mắt!
- Ha ha ha ha!
Dương Khai vẫn chưa kịp trả lời, không ngờ Ôn Tử Sam ở phía trên đã phá lên cười.
Cao Tuyết Đình chau mày, không vui trừng mắt liếc hắn một cái.
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀