Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2136: CHƯƠNG 2136: GẶP LẠI BIỆN VŨ TÌNH

Một trận long tranh hổ đấu, bởi vì cường giả Đế Tôn Cảnh can thiệp, đã tiêu tan vô hình.

- Như vậy được rồi chứ? Cùng lúc đó, tại nơi đồn trú của Tinh Thần Cung, Tiêu Vũ Dương nhìn sang Cao Tuyết Đình và Trần Văn Hạo, hỏi.

Cao Tuyết Đình đáp: - Làm phiền Tiêu đại nhân!

Trần Văn Hạo cũng gật đầu.

Tuy rằng những nhân tài kiệt xuất của hai đại tông môn vừa gặp mặt đã gây ra náo loạn không vui, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến quan hệ giữa các Đế Tôn Cảnh của các tông môn. Theo bọn họ thấy, đó chỉ là những người trẻ tuổi tranh cường háo thắng mà thôi.

Ai mà chưa từng trải qua giai đoạn này?

- Không sao, nhưng mà... hai tiểu tử này thật sự tràn đầy sức sống. Tiêu Vũ Dương cười ha ha.

- Cao trưởng lão có môn hạ Hạ Sanh, Trần huynh có môn hạ Vô Thường, quả nhiên khiến người ta hâm mộ!

Phong Minh ở một bên chua xót nói.

Cao Tuyết Đình liếc hắn, nói: - Vô Hoa Điện chẳng phải còn có Trang Bất Phàm hay sao?

Phong Minh cười nói: - Bất Phàm dù tên bất phàm, nhưng chỉ là thể chất bình thường mà thôi, làm sao sánh được với hai tiểu tử kia?

- Chẳng phải Phong huynh đã truyền thụ Điên Đảo Càn Khôn Huyễn U Quyết của quý điện rồi sao? Trần Văn Hạo nhìn Phong Minh:

- Lúc này cần gì khiêm nhường, khiêm nhường quá mức vậy là thành dối trá rồi.

- Ha ha... Phong Minh khẽ nhếch môi, mỉm cười đáp lại.

- Được rồi, các người muốn thăm dò nhau tới bao giờ? Tiêu Vũ Dương không nhịn được trợn mắt: - Đám trẻ hiếu động là chuyện tốt, đám già chúng ta xem là đủ rồi, nhưng nhất định đừng nhúng tay vào. Mọi người đều là người Nam Vực, nội đấu thì chẳng ích gì.

- Tiêu đại nhân nói phải! Mọi người đều gật đầu.

- Đúng rồi, Tiêu đại nhân... Cao Tuyết Đình chợt nói: - Lần trước ba người chúng ta đi Tinh Thần Cung thỉnh giáo... đã có hồi đáp chưa?

Nghe vậy, Phong Minh cùng Trần Văn Hạo đều biến sắc, tập trung lắng nghe.

Tiêu Vũ Dương cau mày, trầm ngâm một hồi mới nói:

- Về Đại Ma thượng cổ... Đại Đế nói, Đại Ma vẫn chưa diệt vong, chỉ là ẩn nấp, nhưng cụ thể là chỗ nào, Đại Đế cũng không biết.

- Ngay cả Đại Đế cũng không biết? Phong Minh biến sắc.

- Đại Đế chỉ nói với ta tám chữ! Tiêu Vũ Dương trầm giọng.

- Là tám chữ gì? Cao Tuyết Đình hỏi.

- Như chết không chết. Như sống không sống!

- Vậy... là có ý gì? Phong Minh nghe mà mơ hồ.

Tiêu Vũ Dương xòe tay: - Ta cũng không hiểu, nhưng các vị yên tâm, Đại Ma thượng cổ bị phong ấn nhiều năm như vậy, đã sớm không còn thần thông ngày xưa. Nếu hắn còn dám hiện thân làm ác, bổn tọa sẽ đích thân ra tay xử lý.

- Có câu này của Tiêu đại nhân, vậy chúng tôi yên tâm. Trần Văn Hạo thở phào, gật đầu nói.

Lần trước hắn cùng Phong Minh, Cao Tuyết Đình, ba người liên thủ đánh với Đại Ma thượng cổ, đáng tiếc đến lúc cuối cùng lại thất bại trong gang tấc, bị Đại Ma thượng cổ thi triển một chiêu thần thông khó lường nhốt trong mảnh không gian đen tối vô biên. Chờ bọn họ thoát ra, ma đầu đã biến mất tăm. Rơi vào đường cùng, đành phải đi Tinh Thần Cung thỉnh cầu gặp mặt Minh Nguyệt Đại Đế, muốn nhờ Đại Đế chỉ thị.

Đáng tiếc, ba người đi Tinh Thần Cung cũng không gặp được Đại Đế, cuối cùng đành nói với Tiêu Vũ Dương, nhờ hắn chuyển giúp.

Cao Tuyết Đình vừa đến liền vội tìm Tiêu Vũ Dương, chính là muốn biết tình báo về ma đầu kia.

- Được rồi, tạm thời gác lại chuyện ma đầu nữa, nói chuyện Tứ Quý Chi Địa lần này. Tiêu Vũ Dương nói.

Mọi người nghe vậy, liền biết hắn muốn nói về Tinh Ấn, thần sắc liền trở nên nghiêm nghị.

.............

Tại chỗ đồn trú của Thanh Dương Thần Điện, Dương Khai đang ngồi bỗng biến sắc, mở mắt nhìn ra ngoài.

Cau mày trầm ngâm một hồi, hắn đứng lên đi ra.

- Dương sư đệ... Mộ Dung Hiểu Hiểu thấy thế, vội hô: - Ngươi muốn đi đâu?

Nàng đã một lần bị vạ lây, vừa muốn đi Tinh Thần Cung tìm bạn cũ ôn chuyện, không ngờ lại dẫn tới một trận sóng gió, khiến Hạ Sanh bị nhốt, trong lòng đang tự trách.

Hiện tại thấy Dương Khai lại muốn rời đi, vội quan tâm hỏi.

- Tùy tiện đi xung quanh! Dương Khai mỉm cười.

- Vậy ngươi phải cẩn thận một chút. Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng không ngăn cản, chỉ là dặn dò.

Dương Khai gật đầu, tiếp tục đi ra.

- Chết sống của người ngoài, lo lắng làm gì? Tiêu Bạch Y ở cạnh đó không hài lòng hừ một tiếng.

Mộ Dung Hiểu Hiểu nói:

- Dù sao Dương Khai cũng đi chung với chúng ta...

- Ngươi còn gọi hắn là sư đệ? Tiêu Bạch Y trừng Mộ Dung Hiểu Hiểu. - Hắn không phải đệ tử Thần Điện chúng ta!

Mộ Dung Hiểu Hiểu thè lưỡi, nói: - Tiêu sư huynh ngươi cố tình không ưa hắn sao?

- Không phải không thích. Tiêu Bạch Y hừ lạnh. - Chỉ là không vừa mắt!

Mộ Dung Hiểu Hiểu lắc đầu, cũng không nói nữa.

Dương Khai một đường đi thẳng, đến khi rời sơn cốc, dừng chân trước một mảnh rừng rậm.

Gió thổi rì rào, lá cây xào xạc.

Dương Khai thở dài, nói: - Nếu gọi ta đến đây, vì sao còn không hiện thân?

Vừa dứt lời, liền nghe tiếng cười duyên truyền tới, sau đó một bóng người xinh đẹp hiện ra trên tán cây, từ trên cao nhìn xuống hắn, ánh mắt tràn đầy tò mò xen lẫn kỳ quái.

Nàng nhìn chằm chằm Dương Khai, tặc lưỡi nói: - Thật không ngờ, mới có bao lâu, ngươi đã thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh. Quả nhiên không hổ là cường giả đến từ Tinh Vực cấp thấp, tư chất phi phàm!

Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên nàng, cười hắc hắc: - Biện hộ pháp, đã lâu rồi!

Lúc trước bí mật truyền âm, gọi hắn đến đây, chính là nữ nhân này, Biện Vũ Tình, một trong tứ đại hộ pháp Bích Vũ Tông!

Lúc đó cũng chính là nữ nhân này, thu nhận hắn vào Bích Vũ Tông.

Đó cũng là điểm dừng chân đầu tiên của Dương Khai khi đến Tinh Giới!

Biện Vũ Tình biết chút lai lịch của hắn, biết rõ hắn là võ giả đến từ Tinh Vực cấp thấp, chính vì nguyên nhân này mà mới thu nhận hắn vào. Bằng không với tu vi Hư Vương lưỡng tầng cảnh của Dương Khai lúc đó, e rằng Biện Vũ Tình sẽ chẳng thèm liếc mắt tới hắn.

Nữ nhân này là Đạo Nguyên tam tầng cảnh!

Gặp được Biện Vũ Tình, Dương Khai liền nghĩ tới Lưu Tiêm Vân cùng đi chung với hắn. Nữ nhân này cũng như hắn, đều đến từ Tinh Vực cấp thấp. Tuy nhiên đến từ một chỗ gọi là Đại Hoang Tinh Vực, cũng được Biện Vũ Tình thu nhận vào Bích Vũ Tông.

Đáng tiếc sau đó chạy nạn, Dương Khai tách khỏi Lưu Tiêm Vân.

Thời gian đã lâu, không biết Lưu Tiêm Vân ra sao rồi.

- Thật may là ngươi còn nhớ bổn cung, khiến bổn cung vô cùng vui mừng. Trong khi hắn trầm tư, Biện Vũ Tình cười duyên dáng, khẽ nhún chân, thân hình yểu điệu từ trên cao nhẹ nhàng đáp xuống như thần nữ hạ phàm.

- Đại ân đại đức của Biện hộ pháp, tiểu tử này khắc cốt ghi tâm, làm sao quên được? Dương Khai mỉm cười.

Dù nói khi đó Biện Vũ Tình thu nhận hắn vào Bích Vũ Tông là có mục đích, nhưng nữ nhân này không mắng chửi không ngược đãi hắn, đương nhiên cũng không cố ý quan tâm hắn, cho nên thái độ của Dương Khai rất bình thản, miệng nói vậy, nhưng thực tâm chẳng hề mang ơn.

Biện Vũ Tình nhìn hắn, nói:

- Bản lĩnh trợn mắt nói dối lại tăng mạnh! Nếu ngươi thật nhớ ân tình của bổn cung, làm sao bất đắc dĩ mà đến đây?

- Ta nào có? Dương Khai vẻ mặt đầy oan ức: - Chỉ là... không ngờ ở chỗ này lại gặp được Biện hộ pháp mà thôi. Ngừng một chút, hắn nói: - Biện hộ pháp sẽ không đi ra một mình đó chứ?

Lúc nói, hắn còn cố ý liếc nhìn xung quanh.

Biện Vũ Tình nhướng mày, có phần bất ngờ:

- Tiểu tử này thật là nhạy bén đến vậy....

Nàng phất tay về phía bên cạnh, nói: - Đừng nấp nữa, ra đi.

Dứt lời, liền có tiếng cười to truyền ra: - Ha ha! Dương sư đệ, đã lâu không gặp, phong thái vẫn như xưa mà!

Dương Khai mỉm cười, chắp tay nói: - Khấu sư huynh!

Người này là Khấu Vũ! Cũng là người tâm phúc của Biện Vũ Tình, là cường giả Đạo Nguyên Cảnh đầu tiên Dương Khai gặp được khi đến Tinh Giới, cũng là người này dẫn hắn cùng Lưu Tiêm Vân đến gặp Biện Vũ Tình.

Tuy nhiên không giống Biện Vũ Tình lạnh nhạt, trong những ngày đó Khấu Vũ có chút chiếu cố Dương Khai, cho nên ấn tượng không tệ.

- Dương sư đệ đã là Đạo Nguyên Cảnh, thật làm Khấu mỗ bất ngờ. Khấu Vũ nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, vẻ mặt ngạc nhiên.

Dù sao khi hắn mới gặp Dương Khai, đối phương chỉ là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, không biết gì về Tinh Giới. Thế mới có bao lâu, đối phương đã đạt tới cảnh giới tương đương với mình.

Khó trách lời đồn có nói, võ giả đến từ Tinh Vực cấp thấp, mỗi người tư chất xuất chúng, tiềm lực phi phàm. Ban đầu hắn còn không tin lắm, nhưng sau khi gặp Dương Khai, không tin cũng phải tin.

- May mắn mà thôi. Dương Khai thuận miệng nói.

- Nhưng mà... càng làm bổn cung bất ngờ, là ngươi lại thành đệ tử Thanh Dương Thần Điện? Xem ra Thanh Dương Thần Điện bỏ không ít công sức trên người ngươi! Biện Vũ Tình mỉm cười.

Vừa rồi nàng xem náo nhiệt, vô tình nhìn thấy bóng Dương Khai, mới bí mật truyền âm, gọi hắn ra gặp mặt.

Dương Khai ở trong chỗ đồn trú của Thanh Dương Thần Điện, nàng đương nhiên cho rằng hắn gia nhập Thanh Dương Thần Điện. Nếu là vậy, có thể nhanh chóng thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh cũng có thể giải thích được.

Bích Vũ Tông chỉ có một vị Đế Tôn Cảnh, không thể so sánh được với Thanh Dương Thần Điện, tài nguyên tông môn vô cùng dồi dào.

- Biện hộ pháp hiểu lầm rồi... Dương Khai lắc đầu. - Ta không phải người Thanh Dương Thần Điện.

- Ngươi nghĩ bổn cung là kẻ mù sao! Biện Vũ Tình tức tối trừng Dương Khai.

Dương Khai nói: - Chỉ vì một chút nguyên nhân, ta đi cùng người Thanh Dương Thần Điện đến mà thôi... tin hay không tùy ngươi.

- Vậy sao? Biện Vũ Tình ngạc nhiên, tuy rằng nàng có chút bất ngờ, nhưng cảm thấy Dương Khai không cần phải lừa gạt mình về chuyện này, cho nên cũng không nói nữa.

- Ta lại tò mò, Biện hộ pháp cùng Khấu sư huynh đại diện cho thế lực nào đến đây? Dương Khai khó hiểu nhìn hai người.

Khấu Vũ nói:

- Đương nhiên là Bích Vũ Tông!

- Các người vẫn còn ở Bích Vũ Tông? Dương Khai sắc mặt biến đổi, hắn lập tức nhớ tới Ô Mông Xuyên tông chủ Bích Vũ Tông.

Người này là hậu duệ của Phệ Thiên Đại Đế, lúc đó bị Dương Khai thả ra khỏi Cốt Lao, khiến Bích Vũ Tông chấn động long trời lở đất. Ba đại hộ pháp tông môn Miêu Kỳ, Đồng Thông, Chúc Quân Sơn không phải đối thủ, bị chém giết ngay tại chỗ.

Chỉ duy nhất Biện Vũ Tình khi đó có việc ra ngoài, thoát được một kiếp nạn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!