Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2138: CHƯƠNG 2138: VIÊM THÚ TRUY ĐUỔI

Hai võ giả một nam một nữ kia, không rõ xuất thân từ tông môn nào, trong nháy mắt phóng vọt vào lối vào Tứ Quý Chi Địa, liền bị một kết giới vô hình ngăn cản, không thể tiến vào trong đó.

Không chỉ như thế, kết giới ngăn cản hai người bọn họ dường như còn ẩn chứa lực lượng vô cùng hung tàn, trực tiếp chấn nát thân thể hai người này trên không trung, biến thành huyết vụ và thịt nát.

Hai người cứ thế mà chết một cách thê thảm, không rõ nguyên nhân!

- A?

- Sao lại thế này?

Phía dưới, không ít võ giả kinh hô thất sắc, mặt mày lập tức trắng bệch.

Nếu chỉ riêng lối vào Tứ Quý Chi Địa đã hiểm ác đến vậy, làm sao bọn họ có thể tiến vào? E rằng hơn phân nửa số người ở đây căn bản không thể vượt qua lối vào, tất thảy đều phải bỏ mạng tại đây.

Tuy nhiên, các cường giả Đạo Nguyên Cảnh lại mặt không đổi sắc, dường như đã sớm có dự liệu.

Dương Khai khẽ thở dài một tiếng.

Hắn nhận được ngọc giản của Thanh Dương Thần Điện, tự nhiên biết hai người kia hành động quá mức hấp tấp lỗ mãng, muốn tiến vào Tứ Quý Chi Địa tuyệt đối không thể xông thẳng vào, nếu không bất kể tu vi cao bao nhiêu, kết quả đều giống như hai người kia, chết không toàn thây.

Muốn tiến vào Tứ Quý Chi Địa, chỉ có thể chờ đợi một lực lượng thần bí từ bên trong tiếp dẫn.

Đây chính là lợi ích của việc có được tin tức nội bộ!

Nếu Dương Khai một mình đến đây, trong lúc mơ hồ rất có thể cũng sẽ xông thẳng vào, từ đó dẫn đến hậu quả khôn lường.

Ngay lúc này, từ trong khe nứt hư không kia bỗng nhiên hiện lên một quả cầu năng lượng trong suốt. Quả cầu năng lượng tựa như bọt khí, lẳng lặng trôi nổi giữa không trung.

Ngay khi quả cầu năng lượng xuất hiện, các đệ tử Tinh Thần Cung lập tức hành động.

Bốn mươi đệ tử chia thành mười người một nhóm, lần lượt chui vào bên trong bọt khí. Bọt khí không ngừng vặn vẹo biến hình nhưng thủy chung không tiêu tán, thoạt nhìn vô cùng thần kỳ.

Thật kỳ lạ, bọt khí kia dường như chỉ vừa vặn đủ mười người đứng thẳng, chờ sau khi mười cường giả Đạo Nguyên Cảnh chui vào bên trong, bên trong lại không còn chút không gian thừa thãi nào, mà cùng lúc đó, bọt khí cũng hơi co rút lại, rồi với tốc độ cực nhanh nhẹ nhàng lướt nhanh về phía lối vào.

Ngay sau đó, nó liền chui vào bên trong lối vào, không còn thấy bóng dáng.

Chứng kiến cảnh tượng này, các võ giả lần đầu tham dự bí cảnh Tứ Quý Chi Địa mới vỡ lẽ mọi chuyện.

Hiển nhiên, bọt khí kia chính là chìa khóa để tiến vào Tứ Quý Chi Địa.

Mấy hơi thở sau, lại có một bọt khí khác từ trong khe nứt nổi lên, Tinh Thần Cung lần nữa phân mười đệ tử hành động...

Cứ thế lặp đi lặp lại, ước chừng sau bốn lượt, các đệ tử Tinh Thần Cung mới tiến vào hết.

Tinh Thần Cung là bá chủ Nam Vực, việc họ là nhóm đầu tiên tiến vào Tứ Quý Chi Địa tự nhiên không ai có lời gì để nói. Tuy nhiên cũng không biết các cường giả Đế Tôn Cảnh kia đã thương nghị thứ tự trước sau như thế nào, mà sau Tinh Thần Cung, hai mươi đệ tử Thiên Vũ Thánh Địa cũng chia làm hai nhóm, lần lượt tiến vào Tứ Quý Chi Địa.

Thanh Dương Thần Điện xếp thứ ba.

Khi đến lượt Thanh Dương Thần Điện, Hạ Sanh một mình bước ra, điểm danh chín người đi theo hắn, theo bọt khí thần bí tiếp dẫn tiến vào bí cảnh.

Còn Dương Khai thì cùng chín người còn lại theo đợt sau.

Bọt khí quả thực vô cùng thần kỳ, khi Dương Khai chui vào bên trong không hề cảm thấy bất kỳ trở ngại nào, ngược lại như rơi vào trong nước, bốn phía mềm mại, nhưng cũng không hề có cảm giác ngạt thở.

Và được bọt khí bao bọc, lúc xuyên qua khe nứt hư không cũng không phát hiện chút nguy hiểm nào.

Mắt hoa lên một cái, chờ đến khi Dương Khai lấy lại tinh thần, thân mình đã ở một địa phương khác.

Mười người vẫn như cũ được bọt khí bao quanh, trôi nổi giữa không trung, rồi rất nhanh bọt khí vỡ tan tành, mọi người vội vàng vận công đề khí, lơ lửng giữa không trung.

Từ tin tức ghi lại trong ngọc giản, Dương Khai biết được mỗi nhóm võ giả được bọt khí tiếp dẫn tiến vào Tứ Quý Chi Địa, đều sẽ xuất hiện tại cùng một địa điểm, bất quá vị trí xuất hiện của các nhóm võ giả trong bọt khí khác nhau lại khó có thể phỏng đoán.

Cho nên ngay lúc này, mười người vẫn ở cùng một chỗ, mà phóng tầm mắt nhìn quanh, bốn phía không có bóng dáng những võ giả khác, cũng không biết mấy chục người đã tiến vào Tứ Quý Chi Địa trước đó đều bị truyền tống đi nơi nào.

Đội ngũ mười người của Thanh Dương Thần Điện ở đợt thứ hai này, do Tiêu Bạch Y cầm đầu, dù sao trong tông môn, Tiêu Bạch Y xếp hạng thứ hai chỉ sau Hạ Sanh.

Đây cũng là điều đã được thương nghị từ trước, do hắn và Hạ Sanh mỗi người cầm đầu một đội ngũ.

Ngay khoảnh khắc bọt khí vỡ tan, Tiêu Bạch Y liền từ trong nhẫn không gian của mình lấy ra một chiếc la bàn truyền tin, truyền thần niệm vào, dường như là muốn thử liên lạc xem nhóm Hạ Sanh bọn họ có ở gần đây không.

Nhưng đợi một hồi lâu cũng không thấy bất kỳ hồi đáp nào, Tiêu Bạch Y chỉ đành bất đắc dĩ thu cất la bàn truyền tin.

- Nơi này hẳn là khu vực mùa hạ thì phải? Trong đội ngũ, Mộ Dung Hiểu Hiểu vẫn luôn dò xét bốn phía, bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

Khu vực mọi người xuất hiện, trời nắng chang chang, trong không khí chứa linh lực hỏa hệ vô cùng dồi dào, nhiệt độ cực cao, mặt đất khô nứt, thảm thực vật rất ít, hiển nhiên là khu vực mùa hạ nổi tiếng với sự nóng bức.

- Hẳn là vậy! Tiêu Bạch Y khẽ gật đầu, hắn đang định nói gì đó, bỗng nhiên sắc mặt chợt ngưng trọng, quay đầu nhìn về một hướng.

Cùng lúc đó, Dương Khai cũng sắc mặt trầm xuống, khẽ quát: - Có thứ gì đó đang tới!

Tiêu Bạch Y ngạc nhiên nhìn hắn một cái, thầm kinh ngạc trước cảm giác nhạy bén của Dương Khai.

- Ý gì? Mộ Dung Hiểu Hiểu nghi hoặc hỏi.

Không cần Dương Khai giải thích thêm, ngay lúc nàng vừa dứt lời, từ xa bỗng nhiên truyền đến một tràng âm thanh cộc cộc vang vọng, phảng phất như có quái vật khổng lồ nào đó đang sải bước, nhanh chóng lao về phía này.

Mặt đất cũng theo đó rung chuyển.

Mọi người cả kinh thất sắc, tất cả đều ngầm thúc giục nguyên lực, cảnh giác đề phòng.

Âm thanh càng lúc càng gần, càng lúc càng vang dội, mặt đất rung chuyển cũng càng lúc càng rõ ràng.

Chỉ sau khi Dương Khai nói chuyện không tới mười hơi thở, phía trước bỗng nhiên hiện ra mấy luồng sáng, điên cuồng lao về phía này.

Dẫn đầu là một luồng sáng đỏ trắng lẫn lộn, vô cùng chói mắt, hơn nữa còn tản ra khí tức khiến mọi người vừa cảm thấy quen thuộc lại vừa kiêng kỵ.

- Vô Thường! Tiêu Bạch Y sắc mặt trầm xuống, thế nào cũng không nghĩ tới nhóm mình vừa mới tiến vào Tứ Quý Chi Địa liền đụng phải kẻ sát tinh của Thiên Vũ Thánh Địa này.

Trước đó, Vô Thường giao đấu với Hạ Sanh, hắn cũng đã tận mắt chứng kiến, thầm cảm thấy người này là một đại địch, nếu một mình giao đấu với hắn, phần thắng không đủ ba thành. Ngay lúc này, Vô Thường lại cùng với mấy tinh anh của Thiên Vũ Thánh Địa đang lao về phía mình, Tiêu Bạch Y lập tức thần kinh căng thẳng.

Bởi vì liên quan đến trận giao đấu trước đó giữa Hạ Sanh và hắn, có thể nói Vô Thường là địch nhân của Thanh Dương Thần Điện, nếu lúc này hắn muốn ra tay sát hại, Tiêu Bạch Y không có lòng tin có thể chống lại hắn.

Ngay khi Tiêu Bạch Y cắn răng mắng thầm, bỗng nhiên sắc mặt Dương Khai thay đổi, khẽ kêu: - Không phải hướng về phía chúng ta, có thứ gì đó đang đuổi theo bọn họ!

- Vô Thường bị truy đuổi? Trong đội ngũ, một nam võ giả nghe vậy liền biến sắc.

Vô Thường đã là võ giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, còn là người đứng đầu thế hệ trẻ của Thiên Vũ Thánh Địa, mà tồn tại có thể làm cho hắn phải nhượng bộ tháo chạy, điên cuồng chạy trốn, thì tối thiểu cũng phải ngang cấp Đế Tôn Cảnh.

Trong Tứ Quý Chi Địa cũng không phải không có tồn tại cấp bậc này, bao năm qua võ giả tiến vào Tứ Quý Chi Địa, có rất nhiều người đều là chết trên tay những tồn tại này, không có chút sức phản kháng nào.

Trong lúc nói chuyện, vật thể đang truy đuổi đám người Vô Thường cũng đã lọt vào tầm mắt mọi người, chỉ thấy vị trí phía sau Vô Thường ước chừng trăm trượng, một con quái vật cao đến mười mấy trượng, toàn thân bao phủ bởi ngọn lửa rực cháy, đôi mắt đỏ thẫm, đang sải bốn chân truy đuổi, phía sau thân nó kéo theo một vệt sáng đỏ rực dài hun hút.

Mỗi lần nó nhảy vọt, đều như không hề bị không gian ngăn trở, lập tức vượt qua khoảng cách mấy chục trượng, mặt đất cũng theo đó rung chuyển.

- Viêm thú! Tiêu Bạch Y mặt mày trắng bệch, cả kinh kêu lên: - Đây là địa bàn của Viêm thú!

Tư liệu ghi lại trong ngọc giản của Thanh Dương Thần Điện đã từng nhắc đến Viêm thú trong khu vực mùa hạ. Đây chính là yêu thú bậc mười hai chân chính, có thể phát huy ra thực lực cường đại ngang cấp Đế Tôn Cảnh.

Địa bàn của Viêm thú, trong ngọc giản cũng bị liệt vào cấm địa, không cho phép các đệ tử tùy tiện thăm dò.

Mọi người không ngờ mình lại kém may mắn đến vậy, vừa mới được tiếp dẫn vào, liền xuất hiện ngay tại địa bàn của Viêm thú.

Tuy nhiên xem ra đám người Vô Thường cũng chẳng may mắn hơn là bao, có lẽ là xuất hiện ngay gần nơi Viêm thú sinh sống, mới dẫn đến màn truy sát này.

"Grào..." Con Viêm thú vẫn luôn truy đuổi phía sau đám người Vô Thường, thấy mãi mà không đuổi kịp, nó phẫn nộ gầm thét, kèm theo tiếng gầm, từ trong miệng nó bỗng nhiên bắn ra một tia lửa đỏ nóng rực.

Không gian lập tức bị xuyên thủng: tia lửa đỏ ẩn chứa lực sát thương khó có thể tưởng tượng kia, nối liền khoảng cách xa mười mấy dặm.

Vô Thường phản ứng lại vô cùng nhanh chóng, vừa nhận ra sát khí phía sau lưng, thân hình hắn chợt ngưng lại, sau đó phóng vọt lên phía trên, thoát khỏi hiểm cảnh trong gang tấc, nhưng những người khác thì không có may mắn như vậy.

Một đệ tử Thiên Vũ Thánh Địa trong số đó nhất thời không thể tránh thoát, bị tia lửa đỏ kia bắn trúng, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra, đã hóa thành tro bụi.

Một đệ tử khác cánh tay bị quét trúng, trực tiếp tan chảy, hắn phát ra tiếng gào thét thảm thiết.

- Còn không chạy mau! Dương Khai khẽ quát một tiếng, dẫn đầu tế ra chiếc mộc thuyền cấp Đạo Nguyên thượng phẩm, đặt chân trên đó, thúc dục nguyên lực, mộc thuyền liền nhanh như điện chớp bay nhanh về phía sau.

Được hắn nhắc nhở, chín người Thanh Dương Thần Điện còn lại vẫn còn đang ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt... rốt cục cũng bừng tỉnh, liền vội vàng tế ra bí bảo phi hành, hóa thành những luồng sáng đủ màu sắc, bỏ chạy theo hướng ngược lại với Viêm thú.

Thật ra cũng không thể trách tâm tính bọn họ không đủ kiên nghị, chủ yếu là vì đệ tử Thiên Vũ Thánh Địa kia chết quá đột ngột.

Đây chính là đệ tử tinh nhuệ của Thiên Vũ Thánh Địa, không phải xuất thân từ tiểu môn tiểu phái tạp nham nào. Nói cách khác, võ giả vừa chết kia có cùng cấp bậc với bọn họ. Nhưng lại cứ thế vô thanh vô tức biến mất.

Nếu đổi lại là mình gặp phải chuyện như vậy, khẳng định cũng sẽ có một kết cục tương tự.

Cho nên cảnh tượng vừa rồi đã mang đến cho bọn họ đả kích cực mạnh về thị giác lẫn tâm linh...

Theo sát phía sau Dương Khai, chín người dốc sức bỏ chạy, căn bản không có tâm tư dừng lại giao đấu với một tồn tại kinh khủng đến vậy, với thực lực của mọi người ở đây, tuyệt đối không có cách nào đối kháng, nếu kích động xông lên, hậu quả chỉ là cái chết.

Lúc này, mấy người còn lại của Thiên Vũ Thánh Địa cũng đã bay đến phía sau mọi người cách đó không xa.

Tuy nhiên bọn họ cũng thật cơ trí, mắt thấy có người gặp nạn phía sau, liền vội vàng phân tán ra chạy tứ tán.

Còn con Viêm thú kia cũng mặc kệ mọi người thuộc tông môn hay phe phái nào, trong mắt nó, những kẻ tự tiện xông vào lãnh địa của mình tất thảy đều phải chết, cho nên nó vẫn như cũ truy đuổi không ngừng...

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!