Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2142: CHƯƠNG 2142: THÁNH LINH LỰC

Một nam nhân trung niên trong số đó, sau khi quan sát một lát, liền nghi hoặc khẽ hỏi lão giả lớn tuổi hơn một chút, Hoa Cổ sư huynh: "Tứ Quý Chi Địa... có võ giả Thánh Vương Cảnh tiến vào sao?"

"Chết tiệt! Chắc chắn là đám đệ tử đại tông môn kia!" Một nam nhân trung niên khác bỗng nhiên nghiến răng, vẻ mặt phẫn hận nói. "Nhớ lại Tà Nguyệt Cốc ta tổng cộng mới chiếm được ba cái danh ngạch nhỏ nhoi, mặc dù là ba cái danh ngạch, cũng là vật tư xa xỉ phải dâng lên Vô Hoa Điện mới có được, nhưng mấy đại tông môn này... lại có thể tùy ý phung phí như vậy, khiến cho một đệ tử Thánh Vương Cảnh cũng chiếm được một trong số đó, quả thực không thể tưởng tượng nổi!"

Nghe hắn nói như vậy, Hoa Cổ cũng hơi gật đầu, nói: "Chu An sư đệ nói có lý, hai nữ tử này hẳn là xuất thân từ đại tông môn nào đó, cho nên một người trong số đó, với tu vi Thánh Vương Cảnh, lại có thể tiến vào nơi này. Nhìn dáng vẻ nàng ta, đây là muốn lập tức tấn thăng Phản Hư Cảnh sao!"

Trong lúc nói chuyện, Hoa Cổ cũng có chút hâm mộ ghen tỵ.

Nhớ năm đó lúc hắn tu luyện, từng bước một, từng bước gai góc, vì một chút tài nguyên tu luyện sẽ phải hy sinh tính mạng cả đời, nhưng đám đệ tử xuất thân đại tông môn này đãi ngộ lại hoàn toàn bất đồng.

Bọn họ có thể tùy tiện tiến vào bí cảnh mà nhóm người mình phí hết tâm tư mới có thể đi vào, ở đó thoải mái tấn thăng.

Khi so sánh như vậy, tâm tình hắn lập tức có chút mất thăng bằng.

Trung niên nam tử kia vẻ mặt lo sợ, chần chừ nói: "Đã là người xuất thân đại tông môn, chúng ta lại còn đi trước một bước, vạn nhất bị các nàng hiểu lầm, thì e rằng không ổn."

"Hùng Trữ, ngươi sợ cái gì." Nam nhân trung niên tên Chu An kia liếc người vừa nói chuyện một cái, hừ lạnh nói: "Cho dù các nàng là đệ tử của đại tông môn nào, cũng chỉ là một Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, một Thánh Vương tam tầng cảnh mà thôi. Hiểu lầm thì hiểu lầm, các nàng còn có thể giữ được chúng ta sao?"

"Ai bảo ta sợ."

Hùng Trữ có chút thẹn quá hóa giận, nạt khẽ: "Ta chỉ là không muốn vô duyên vô cớ gây phiền toái!"

"Hừ, bọn chuột nhắt nhát gan!" Chu An hừ lạnh một tiếng, thần thái khinh miệt. Dường như có chút coi thường đồng môn này của mình.

"Hạt châu trên tay nữ tử kia... là một bí bảo không tồi!" Hoa Cổ bỗng nhiên thấp giọng nói một câu, hai tròng mắt nhìn chằm chằm vào Huyền Giới Châu Lưu Viêm cầm trên tay.

Chu An đảo mắt một vòng, khẽ hỏi: "Hoa Cổ sư huynh, ý của ngươi là..."

Hùng Trữ hiển nhiên cũng đã ý thức được điều gì đó, sắc mặt không khỏi khẽ biến.

Hoa Cổ mỉm cười: "Đây là nơi sâu nhất trong lòng đất, rất hiếm dấu vết người, thực lực đối phương thấp kém, lại cầm trong tay trọng bảo..."

Chu An nghe vậy, thầm hiểu trong lòng, cười nói: "Ta đã sớm nhìn đám đệ tử đại tông môn này không vừa mắt, cả ngày chỉ diễu võ dương oai, không ai bì nổi. Chẳng phải chỉ là tìm được một chỗ dựa vững chắc sao? Có gì đặc biệt hơn người chứ. Hoa Cổ sư huynh, ngươi nói làm thế nào, sư đệ phụng bồi đến cùng!"

"Như vậy... không tốt đâu?" Hùng Trữ run rẩy bắp chân, lời nói lắp bắp: "Vạn nhất để tông môn phía sau các nàng biết... chẳng những chúng ta xong đời, Tà Nguyệt Cốc chỉ sợ cũng..."

Chu An lạnh lùng liếc nhìn Hùng Trữ một cái, nói: "Ngươi nếu là sợ, hiện tại liền cút đi, ít ở bên cạnh nói lời châm chọc, nhưng ta cũng nói rõ trước. Đợi lát nữa bí bảo và nguyên tinh gì đó tới tay, sẽ không có phần của ngươi. Hai nữ tử này đều xuất thân đại tông môn, trên người sẽ mang không ít thứ tốt!"

Hùng Trữ vừa nghe, nuốt nước miếng ực một cái, trên mặt nổi lên vẻ tham lam đáng sợ.

Hắn trầm mặc mấy khắc, cuối cùng cắn răng nói: "Được, ta liền theo hai vị sư huynh cùng tiến cùng lui!"

"Như vậy mới giống chứ!" Chu An thấy hắn thỏa hiệp, không khỏi mỉm cười.

"Ba tên rác rưởi các ngươi!" Đối diện cách đó không xa, Lưu Viêm bỗng nhiên lạnh như băng lên tiếng, một câu nói khiến ba người Tà Nguyệt Cốc lông mày dựng thẳng. "Thì thầm to nhỏ, đang đánh chủ ý quỷ quái gì vậy?"

Hoa Cổ cố nén bất mãn trong lòng. Cười ha ha một tiếng, nói: "Cô nương hiểu lầm, sư huynh đệ ba người chúng ta chẳng qua là nhận thấy khe núi phía dưới có năng lượng dao động dị thường, cho nên tới trước dò xét một phen mà thôi, nhưng không nghĩ tới là hai vị cô nương lúc này gây ra động tĩnh, xin hãy thứ lỗi."

"Chỉ có như thế?" Lưu Viêm vẫn lạnh nhạt như băng sương.

"Chỉ có thế thôi!" Hoa Cổ đáp.

"Nếu đã dò xét hoàn tất, các ngươi vì sao còn chưa cút?" Lưu Viêm lời nói sắc bén, không có mảy may ý tứ cho đối phương chút thể diện, điều này càng khiến ba người Tà Nguyệt Cốc cảm thấy Lưu Viêm nhất định là xuất thân từ đại tông môn nào đó, cũng chỉ có đệ tử những đại tông môn, mới một mực lớn lối hống hách như vậy.

Trong lòng Hoa Cổ, một cỗ tức giận xông thẳng lên đầu, nhưng hắn vẫn là một bộ dáng cười híp mắt, mở miệng nói: "Cô nương xuất thân là người của tông môn nào a?"

"Liên quan gì đến các ngươi!" Lưu Viêm hừ lạnh một tiếng.

"Cô nương đừng khách khí như thế." Hoa Cổ mỉm cười, "Nhưng theo ta thấy, tông môn của cô nương cũng chỉ bình thường mà thôi. Tà Nguyệt Cốc ta cũng có nhiều trao đổi với mấy đại tông môn, quan hệ với nhau không tồi. Chúng ta tuy rằng mạo muội quấy rầy, nhưng nếu gặp được hai vị cô nương, vậy cũng coi như là hữu duyên."

Hắn dừng một chút, ánh mắt chuyển hướng về phía Trương Nhược Tích, nói:

"Ta xem vị cô nương này dường như đang ở bước ngoặt đột phá cảnh giới... linh khí ở đây nồng đậm đầy đủ, cũng không biết có... hung ác yêu thú nào chiếm cứ, vạn nhất động tĩnh chỗ này đưa yêu thú tới, với tu vi của cô nương ngươi... e rằng khó có thể ứng phó." Hắn trong lúc nói chuyện, làm ra tư thế đại nghĩa lẫm nhiên, Mao Toại tự tiến cử: "Ta không đành lòng, nguyện vì hai vị cô nương làm hộ pháp!"

Chu An ở bên cạnh mạnh mẽ gật đầu, nói: "Không sai không sai, chúng ta chính là làm hộ pháp cho các ngươi, cho dù yêu thú có đến, cô nương cũng không cần sợ hãi."

Hùng Trữ im im lặng lặng, hiển nhiên cũng là thái độ này.

Lưu Viêm cười lạnh không ngừng: "Chỉ bằng ba tên rác rưởi các ngươi? Nếu thật sự có hung ác yêu thú nào sắp tới, ta nhìn ba người các ngươi chỉ sợ khó có thể chống đỡ!"

"Cô nương nói chuyện rất đả thương người khác!" Hoa Cổ lửa giận trong lòng như hạt giống từ từ nảy mầm, vẻ mặt âm trầm nói: "Chúng ta cũng là có ý tốt, ngươi mặc dù không muốn chấp nhận cũng không cần thiết phải đánh giá thấp chúng ta như vậy!"

"Không sai, Tà Nguyệt Cốc ta tuy rằng không phải là đại môn phái to lớn, cũng không phải là người nào cũng có thể vũ nhục!" Chu An lời lẽ chính nghĩa quát, cũng không biết hắn làm sao lại cố tình đem lời của Lưu Viêm liên hệ với việc đánh giá thấp Tà Nguyệt Cốc.

"Nói nhảm nhiều như vậy làm gì, các ngươi là coi trọng ta, hay là coi trọng bí bảo này..." Trong khi Lưu Viêm nói chuyện, nàng tung hứng Huyền Giới Châu trên tay, "Tự mình động thủ mà đoạt lấy, quanh co lòng vòng làm gì chứ."

Lời vừa nói ra, sắc mặt ba người Hoa Cổ hơi đổi một chút.

"Sư huynh..." Chu An quay đầu nhìn Hoa Cổ.

Hoa Cổ trầm ngâm một lát, thấp giọng nói: "Xem ra, nàng là không có đồng môn ở gần đây, bằng không chúng ta cùng nàng dây dưa lâu như vậy, vì sao không thấy đồng môn của nàng xuất hiện?"

"Đây là cơ hội trời cho!" Chu An nét mặt hưng phấn, liếm môi một cái, biểu tình nhao nhao muốn thử, cũng lười tiếp tục ngụy trang, mà là nghiêm mặt dữ tợn nhìn về phía Lưu Viêm, lạnh lùng nói: "Tiểu tiện nhân, đợi lát nữa lão tử đem ngươi đánh nằm trên đất, lúc lột sạch quần áo ngươi, ngươi đừng khóc lóc cầu xin tha thứ!"

Hắn đối với Lưu Viêm không có tâm tư gì, nhưng lời nói vừa rồi của Lưu Viêm lại kích phát tà niệm sâu thẳm trong lòng hắn.

Hắn lập tức quyết định, muốn cướp bí bảo, người cũng muốn đoạt!

Nghĩ tới mình có thể có cơ hội hung hăng giày xéo làm nhục thiên chi kiêu nữ của đại tông môn mà ngày trước hắn đến ngay cả liếc mắt cũng không dám nhìn, toàn thân Chu An máu huyết sôi trào.

"Động thủ!" Hoa Cổ chợt quát một tiếng.

Trong thời gian ngắn, ba người Tà Nguyệt Cốc thúc giục Thánh Nguyên toàn thân, mặc dù đối mặt là nữ tử có tu vi cảnh giới thấp hơn bọn hắn, ba người cũng không hề qua loa khinh thường, vận hết toàn lực.

Lão giả kia há miệng phun ra, một chiếc chuông lớn bỗng nhiên xuất hiện, trên thân khắc đầy vô số phù văn phức tạp khó hiểu, sau khi rót nguyên lực vào, bên ngoài chuông lớn đột nhiên hiện lên một tầng quầng sáng có thể nhìn thấy bằng mắt thường, thoạt nhìn phòng ngự kiên cố.

Chiếc chuông lớn này rõ ràng là một kiện bí bảo phòng ngự.

Hoa Cổ lấy ra bí bảo này, cũng không phải để phòng ngự bản thân, mà là sử dụng nó như một chiếc lồng, hướng về phía Trương Nhược Tích mà trôi tới.

Ý đồ của hắn rất rõ ràng - - bất kể Lưu Viêm có phải là khó đối phó hay không, Trương Nhược Tích chỉ là tu vi Thánh Vương tam tầng cảnh thấp kém, ở trước mặt hắn căn bản không chịu nổi một đòn, chỉ cần có thể bắt được Trương Nhược Tích trước, còn sợ không bắt được Lưu Viêm?

Cho nên hắn vừa ra tay, mục tiêu liền là Trương Nhược Tích.

Nhưng khi chiếc chuông lớn sắp bao phủ Trương Nhược Tích, Lưu Viêm bỗng nhiên cười lạnh một tiếng:

"Si tâm vọng tưởng!"

Nàng giơ tay lên, một chiếc lông chim đen như mực dài chừng ba xích bắn ra, bay thẳng đến bên cạnh Trương Nhược Tích, biến thành một bình phong lửa cháy rực, bao phủ toàn thân Trương Nhược Tích.

Trong nháy mắt lông chim kia hóa thành bình phong lửa, một cỗ uy áp không thuộc về thế gian này bỗng nhiên giáng xuống, ba người Tà Nguyệt Cốc sợ tới mức toàn thân run rẩy, mặt lộ vẻ sợ hãi.

Trong mơ hồ, phảng phất có một ý chí cực mạnh, ẩn nấp trong hư không, hướng về phía ba người họ nhìn chằm chằm, trong khoảnh khắc, ba người toàn thân mồ hôi lạnh, ướt đẫm quần áo.

"Đây là cái gì!" Hoa Cổ trợn tròn hai tròng mắt, chăm chú nhìn vòng ngọn lửa đen kịt che chắn bên cạnh Trương Nhược Tích, một lực nóng rực tràn ngập ra ngoài, dường như muốn đốt cháy vạn vật.

Trương Nhược Tích an tọa trong bình phong lửa, lại bất vi sở động, dường như căn bản không chịu ảnh hưởng gì.

Mà bí bảo hình dáng chiếc chuông lớn kia, dưới ánh sáng chợt lóe của ngọn lửa kinh khủng, những phù văn phức tạp điêu khắc trên chuông từng cái một vỡ nát, không chỉ như thế, toàn thân vừa tiếp xúc với bình phong ngọn lửa kia, liền dính một tia lửa màu đen, mà ngọn lửa kia cũng không dập tắt, liên tục thiêu đốt, hủy diệt linh tính của bí bảo này.

"Thánh Linh khí tức!" Hoa Cổ hoảng sợ hét to.

Hắn dù sao cũng là tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, mặc dù chưa từng thấy Thánh Linh, cũng có thể từ một chút dấu vết để lại kia suy đoán ra, uy áp làm người ta kinh sợ rung rẩy kia, dường như có thể đốt diệt vạn vật tà hỏa, tất cả đều chỉ về một loại tồn tại kinh khủng nhất trên đời này - - Thánh Linh!

Hắn nói cũng không sai, chiếc lông chim đen như mực kia, đúng là lông vũ của Loan Phượng.

Lúc trước Dương Khai đem lông vũ của Loan Phượng mà bản thân nhặt được giao cho Lưu Viêm, sau khi hao phí một thời gian dài, Lưu Viêm cuối cùng cũng đem nó luyện hóa hoàn tất, từ trong đó thu được một tia Thánh Linh lực.

Cỗ Thánh Linh lực này mặc dù hơi yếu, nhưng cũng không võ giả Đạo Nguyên Cảnh nào có thể chống lại.

Cho nên Lưu Viêm mới không hề e ngại ba người này.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!