Chu An bất động, hoàn toàn là do Dương Khai.
Thời khắc này, thần niệm Dương Khai bao phủ phía trên đầu hắn, tựa như một thanh đao nhọn treo trước ngực, khiến hắn bất giác nảy sinh một cảm giác chỉ cần một chút dị động liền bị bầm thây vạn đoạn.
Điều này làm sắc mặt hắn trắng bệch, trong lòng thấp thỏm lo âu.
Hắn có thể cảm nhận thần niệm cường đại của Dương Khai có thể sánh ngang với Đạo Nguyên tam tầng cảnh, vượt xa so với bản thân hắn. Nếu giao chiến với người như vậy, hắn tuyệt đối sẽ không có phần thắng.
Mà nhìn cuộc chiến, dù là Hoa Cổ hay Hùng Trữ dường như đều đang ở thế hạ phong.
Trong lòng hắn âm thầm khổ sở, biết lần này đã gặp phiền toái lớn rồi.
Lặng lẽ liếc nhìn Dương Khai, phát hiện đối phương cũng không chú ý tới mình, Chu An trong lòng vừa động, cố nặn ra nụ cười lấy lòng, ôm quyền nói: - Vị bằng hữu này…
Dương Khai nghe vậy quay đầu nhìn hắn, thản nhiên nói: - Có gì muốn nói?
Khóe miệng Chu An co giật, ngượng nghịu nói: - Bằng hữu hiểu lầm, ta muốn nói cho ngươi biết ta không quen biết hai người này, chỉ là tình cờ gặp gỡ rồi kết bạn đồng hành.
Dương Khai hờ hững nhìn hắn, không có động tĩnh gì.
Ngược lại, hai người kia nghe thấy lời này của hắn lập tức kinh hãi thất sắc.
Hùng Trữ vừa tránh né sát chiêu của Lưu Viêm vừa nhìn Chu An với vẻ không thể tin được nói: - Chu sư huynh, huynh đang nói gì vậy?
Hoa Cổ cũng giận tím mặt nói: - Chu An, chuyện tới nước này ngươi còn muốn không nhúng tay vào, sao còn chưa ra tay?
- Người kia gọi ngươi là sư huynh kìa. Dương Khai khi nói chuyện liếc nhìn Hùng Trữ.
Chu An nghiêm mặt nói: - Đầu hắn có vấn đề, bằng hữu đừng nghe hắn nói lung tung. Khi nói chuyện, hắn làm vẻ mặt cười nịnh hướng về phía Dương Khai nói: - Bằng hữu, tại hạ cũng không có ý muốn bất lợi cho ngươi, chỉ là bị người khác lôi kéo, không thể không xuống dò xét một phen. Vừa rồi động thủ với bằng hữu cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, cũng may linh khí của các hạ cũng không bị tổn thương, xem như trong cái rủi có cái may, mong bằng hữu đại nhân đại lượng bỏ qua cho.
Một phen những lời vô sỉ này của hắn vừa nói ra khỏi miệng, Dương Khai còn chưa kịp đáp lại gì, Hoa Cổ bên kia đã giận đỏ mặt, suýt nữa đã hộc máu, gầm lên như sấm, tức giận đến lộ hết gân xanh cả người, sùi bọt mép mắng: - Đồ vô sỉ, ngươi có còn liêm sỉ hay không?
- Ngươi ngậm miệng!
Chu An bỗng nhiên đạo mạo nói, hướng về phía bên kia nổi giận quát: - Chu mỗ ta từ nay về sau không còn chút quan hệ nào với các ngươi.
- Ặc ặc ặc… Hoa Cổ quả thực bị giận điên lên, miệng phát ra tiếng kêu quái dị, tâm thần thất thủ, cuối cùng bị pháp thân thừa cơ. Pháp thân đứng trên mặt đất giẫm một cái, trong miệng quát lớn: - Họa Địa Vi Lao!
Lực lượng kỳ lạ trào ra từ thân thể cao lớn kia, mặt đất bỗng như biến thành một dạng chất lỏng chảy lỏng, không chỉ có vậy, từ trong thổ nhưỡng lưu động kia còn sinh ra những cánh tay dài tựa roi bay múa trên trời.
Hoa Cổ nhất thời không kịp đề phòng, bị những chiếc roi này quấn chặt xung quanh.
- Không xong rồi! Hoa Cổ kinh hô một tiếng, đang muốn tránh thoát những chiếc roi này trói buộc, lại cảm thấy có một cỗ lực lượng từ phía dưới lôi kéo, thân thể không thể khống chế bị kéo xuống, rơi vào trong mặt đất, chỉ lộ ra một cái đầu.
Nói ra cũng kỳ quái, trong nháy mắt lúc Hoa Cổ chìm xuống mặt đất, mặt đất chảy lỏng kia lại khôi phục nguyên trạng, không chỉ có vậy mà còn trở nên kiên cố, mặc cho Hoa Cổ giãy giụa thế nào cũng không thể thoát ra.
Hắn giống như rơi vào vũng bùn, tiến thoái lưỡng nan, bị giam cầm hoàn toàn.
Pháp thân cao lớn đứng sừng sững trước mặt hắn, che hết ánh sáng.
- Ồ? Thần thông mới? Dương Khai nhìn ánh mắt sáng rực, có chút bất ngờ nói.
Hắn nhớ là trước kia pháp thân sẽ không thi triển loại bí thuật này, cũng không biết là chính hắn lĩnh ngộ ra hay là thiên phú chủng tộc của Thạch Khởi, hay là công lao của Phệ Thiên Chiến Pháp.
Bên kia, Chu An bắt đầu run bắp chân.
Mắt thấy Đạo Nguyên tam tầng cảnh Hoa Cổ đều thất bại trong chớp mắt, hắn nào còn dám dừng lại tại đây.
Hắn vội vàng ôm quyền nói: - Lời đã nói xong, tại hạ cáo từ.
Khi nói chuyện, hắn liền tham sống sợ chết rời khỏi nơi này.
- Ta cho ngươi đi rồi? Dương Khai vung tay, một đạo Nguyệt Nhận chém thẳng vào con đường hắn định đi tới.
Chu An ngừng bước chân, quay đầu cười gượng nói: - Vậy không biết… vị bằng hữu này còn có gì chỉ thị?
Hắn tuy làm ra vẻ khúm núm nhưng chỗ sâu trong đôi mắt lại hiện vẻ cảnh giác. Dương Khai không hề nghi ngờ, nếu tự mình ra tay với hắn, Chu An nhất định sẽ phản kích ngay.
Loại người có thể tùy tiện bán đứng sư huynh sư đệ như vậy chắc hẳn sẽ không tin tưởng bất kỳ kẻ nào.
- Chưa nói tới chỉ thị… Dương Khai thản nhiên nói: - Nhưng… ngươi nếu nói mình không cùng một phe với bọn họ, dù sao cũng phải làm gì đó để chứng minh bản thân đi chứ.
- Làm chút gì… Chu An ánh mắt lóe lên, nhưng rất nhanh liền gật đầu nói: - Tại hạ đã hiểu, bằng hữu hãy đợi xem.
Lời này nói xong, hắn lại triển khai trường thương bí bảo, rót nguyên lực vào, lực lượng pháp tắc quanh quẩn trên thân thương, vừa tung người liền hướng Lưu Viêm cùng Hùng Trữ vọt tới, trường thương rung chuyển, một vầng sáng bùng nổ nơi mũi thương.
- Hỗn Nguyên Thần Thương!
Miệng hắn quát lớn, trong mắt tràn đầy sát khí, mục tiêu nhắm thẳng vào Hùng Trữ.
Hùng Trữ cả kinh thất sắc.
Dưới sự công kích của Lưu Viêm, hắn vốn đã không chiếm thượng phong, vừa rồi lại bị hành vi vô sỉ của Chu An quấy nhiễu tâm thần, thời khắc này đang khổ sở chống đỡ. Chu An đột ngột một thương công kích, trong nháy mắt hắn liền ngửi thấy hơi thở tử vong.
Nỗ lực chống đỡ một kích của Lưu Viêm, Hùng Trữ hô lớn: - Chu sư huynh, ngươi điên rồi!
Chu An hừ lạnh không nói, trường thương trên tay bỗng trở nên nặng nề, vừa thu lại đã lại bùng ra.
Công kích kinh khủng kia trong lúc cách Hùng Trữ gang tấc đã đổi hướng, đánh tới Lưu Viêm.
- Đã sớm biết ngươi sẽ làm như vậy. Lưu Viêm hoảng mà không loạn, trong miệng hừ lạnh, khẽ hé miệng, một cột lửa xen lẫn sấm sét cuồng bạo lao thẳng tới.
Ầm…
Vầng sáng khổng lồ nổ tung, bao trùm thân ảnh ba người giữa chiến trường, lâu sau vẫn chưa tan biến.
Cùng lúc đó, khóe miệng Dương Khai nhếch lên, lộ ra ý cười.
Hắn tinh tường thấy được, Chu An sau khi huy động thương này xong lập tức thi triển ra một loại bí thuật, đốt cháy tinh huyết, toàn thân bốc lên hào quang đỏ thẫm tựa như một màn sương máu bao phủ, với tốc độ cực nhanh lao thẳng vào sâu trong hẻm núi mà bỏ chạy.
- Biến hóa thất thường, kẻ tiểu nhân hèn hạ. Dương Khai khẽ thốt lên.
Đổi lại là hắn đứng trên lập trường Chu An, nếu muốn sống chỉ sợ cũng không thể làm tốt hơn.
Nhưng một hư chiêu này của hắn chẳng những đã quấy nhiễu Lưu Viêm một chút, tới Hùng Trữ cũng bị lừa. Cho nên một kích này xuống, Hùng Trữ liền ngây ngốc ngay tại chỗ. Hắn còn cho là mình vừa rồi sẽ phải chết không thể nghi ngờ, đợi sau khi thấy mình lông tóc không hề suy suyển xong lại thấy Lưu Viêm đang hướng mình đánh tới.
Hắn chỉ có thể cứng rắn ngẩng đầu tiếp tục ứng chiến.
Chỗ sâu trong hẻm núi, Chu An điên cuồng bỏ chạy.
Sau khi gặp Hoa Cổ bị giam cầm, hắn đã biết tự mình nếu không trốn đi chắc chắn sẽ chết. Bất kể cự nhân đá kỳ quái kia rốt cuộc là thứ gì, còn thanh niên Đạo Nguyên nhất tầng cảnh kia tuyệt đối không phải là đối thủ mà hắn có thể đối phó.
Hắn cho tới bây giờ chưa từng thấy quái vật như vậy, Đạo Nguyên nhất tầng cảnh võ giả thần niệm cường độ lại có thể sánh ngang với tam tầng cảnh.
Cái gọi là kẻ thức thời là người tài giỏi. Chu An xưa nay luôn biết cách ứng phó linh hoạt, trong tông môn cũng xoay sở khéo léo, quan hệ tốt với mọi người.
Một chiêu bí thuật đốt máu tự thân đối với hắn tiêu hao rất lớn, nhưng có thể trong thời gian ngắn tăng tốc cho mình. Hắn tự tin dù Dương Khai có mạnh đến mấy đi nữa cũng không thể đuổi được mình.
Tuy nhiên…
Ý niệm này vừa chuyển, trong hư không phía trước đã nổi lên một tầng gợn sóng, rõ ràng là lực lượng không gian dao động, từ đó thong dong bước ra một bóng người.
Chu An sửng sốt, nghi ngờ hướng về phía trước nhìn lại.
Hắn thấy một bóng người từ hư không kia đi ra, ánh mắt trêu tức chăm chú nhìn hắn.
- Ngươi… Chu An trợn tròn mắt, không thể tin được nhìn Dương Khai, kinh hãi kêu lên: - Làm sao có thể…
Nhưng hắn cũng coi như kiến thức uyên thâm, lập tức nghĩ ra điều gì đó, sợ hãi nói: - Không gian thần thông?
Một màn trước mắt này, ngoài việc do võ giả nắm giữ lực lượng không gian trong truyền thuyết thi triển ra, Chu An không tìm được cách giải thích thứ hai.
Mặc dù có một vài bí bảo đặc thù có thể xuyên không làm được điều tương tự, nhưng Chu An cũng không thấy Dương Khai có dấu hiệu dùng bí bảo.
Hắn lập tức hiểu rõ người trước mắt này chính là nắm giữ lực lượng không gian.
Nghĩ tới đây, mặt Chu An xám như tro tàn.
Bất kỳ ai có chút đầu óc sẽ không trốn chạy người tinh thông lực lượng không gian, như vậy chỉ phí công vô ích mà thôi.
Một chớp mắt này, trong miệng Chu An đắng như ăn hoàng liên, hắn há miệng dường như muốn nói điều gì.
Dương Khai trực tiếp cắt ngang lời hắn: - Ngươi nói gì ta cũng chỉ coi như đang đánh rắm.
Dứt lời, Dương Khai phất tay, mấy chục đạo Nguyệt Nhận điên cuồng chém đánh tới.
Trái tim Chu An lập tức chìm xuống đáy vực, vung trường thương trong tay, che chắn kín kẽ trước mặt, không để lộ một kẽ hở nào.
Một trận tiếng vang lớn truyền tới, Nguyệt Nhận tuy rằng bị chặn lại nhưng Chu An cũng bị lùi lại.
Không đợi hắn ổn định thân hình, Dương Khai trước mặt bỗng biến mất không thấy.
Chu An cả kinh thất sắc, vội vàng phóng thần niệm ra lại không bắt được bất kỳ tung tích nào của Dương Khai.
Hắn theo bản năng quay đầu lại đâm nhưng lại đâm vào chỗ trống không bóng người.
Sau ót truyền tới thanh âm làm hắn sởn gai ốc. - Bách Vạn Kiếm Mang, Trục Nguyệt Thôn Lang!
Kiếm ý tràn ngập khiến người ta kinh hãi, vô số kiếm ảnh chém xuống, hẻm núi âm u trong nháy mắt sáng như ban ngày.
Chu An trong nháy mắt như thần nhân tương trợ.
Hắn hét lớn một tiếng, phấn chấn chống đỡ, thi triển hết những gì mình học được trong đời, một thân nguyên lực điên cuồng rót vào trường thương trên tay, hàng ngàn hàng vạn thương ảnh hiển lộ, khí thế như thác lũ.
Năng lượng cuồng bạo bắn tung tóe, uy lực cực chiêu lan tỏa khắp bốn phía, từng tiếng kêu rên truyền ra, máu tươi tung tóe.
Đợi cho bạch quang kia tan biến, Dương Khai cầm trong tay Bách Vạn Kiếm lẳng lặng đứng một bên. Chu An đứng cách đó không xa, cả người đẫm máu, toàn thân tràn đầy vết thương lớn nhỏ, máu thịt xương cốt lộ ra, một thân quần áo rách nát. Lớp sương máu đỏ thẫm bốc cháy quanh thân lúc này đã không còn chút nào, khí tức yếu ớt gần như không thể phát hiện.
Hắn khó nhọc đảo mắt, ánh mắt dừng lại trên Bách Vạn Kiếm trên tay Dương Khai, khàn giọng nói: - Đế… Bảo, Chu mỗ chết không uổng.
Dứt lời, hắn ngã xuống giữa không trung, cặp mắt nhanh chóng mất đi thần thái.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn