Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 215: CHƯƠNG 215: KẾ HOẠCH THÂM SÂU CỦA LĂNG THÁI HƯ

- Bắt đầu thôi.

Lăng Thái Hư trầm giọng nói, sau đó thôi thúc chân nguyên, tung một chưởng vào vách đá phía trước.

Mộng Vô Nhai cũng tung chưởng vào một chỗ khác, chân nguyên cuồn cuộn dâng trào.

Chân nguyên của hai đại cao thủ Thần Du cảnh đỉnh phong trút ra như đại hồng thủy, nhất tề rót vào vách đá phía trước.

Vách đá trông có vẻ bình thường đó lúc này dường như biến thành một cái động không đáy, chân nguyên ào ạt trút vào, còn chưa kịp gợn sóng đã biến mất tăm.

Dương Khai đứng bên cạnh quan sát, im lặng không lên tiếng, kỳ thực trong lòng hắn cũng đang dâng trào sóng lớn, cuồn cuộn không ngừng.

Vách đá này hẳn ẩn chứa huyền cơ ghê gớm nào đó, bằng không đâu thể kỳ quái như vậy được. Hơn nữa, vách đá này còn ở bên dưới Khốn Long Giản, biết đâu có chút liên quan gì đó với Khốn Long Giản.

Sau thời gian một chén trà, trên trán Lăng Thái Hư và Mộng Vô Nhai đều đầm đìa mồ hôi. Họ vẫn ra sức đẩy chân nguyên ra, duy trì lâu đến vậy cũng ảnh hưởng không nhỏ đến họ.

- Lăng huynh, có phải huynh nhớ nhầm chỗ không vậy?

Mộng Vô Nhai nhíu mày hỏi.

- Chính là chỗ này.

Lăng Thái Hư quả quyết.

Lại thêm một lát nữa, vách đá đó cuối cùng cũng đã có phản ứng. Vốn đang yên ổn, nó đột nhiên tỏa ra một tầng gợn sóng đen kịt, nhanh chóng khuếch tán ra bốn phía.

Lăng Thái Hư và Mộng Vô Nhai thấy thế, liền gia tăng chân nguyên.

Gợn sóng càng lúc càng lớn, càng lúc càng mãnh liệt, như ném đá không ngừng vào mặt hồ tĩnh lặng, khuấy động cả một vùng. Đến cuối cùng, những gợn sóng đó bỗng tuôn trào không ngừng, như thủy triều dâng cao, khiến vách đá trở nên kỳ quái vô cùng, ai nấy nhìn vào cũng phải hoa mày chóng mặt, tâm thần bất định.

Ánh mắt Mộng Vô Nhai sáng rỡ, kinh ngạc kêu lên:

- Quả nhiên là Hư Không Thông Đạo nối liền hai cõi, quả nhiên là thần tích! Lăng huynh, Tổ sư khai phái của Lăng Tiêu Các huynh quả nhiên phi phàm, có thể tạo ra kỳ tích như vậy!

Lăng Thái Hư mỉm cười rồi rút tay về.

Mộng Vô Nhai cũng vội vàng lùi lại.

Hai người tuy đã dừng tay, nhưng biến hóa trên vách đá đó vẫn không hề ngưng nghỉ, ngược lại càng lúc càng mãnh liệt. Lặng lẽ đợi thêm một lúc, tầng tầng lớp lớp gợn sóng đó chợt hóa thành thực thể và lan rộng ra, trên vách đá đột nhiên xuất hiện một cửa động tối đen như mực.

Trông vào cửa động bỗng dưng xuất hiện này, Dương Khai cứ cảm giác như hồn phách sắp bị hút vào trong đó, không khỏi thấy choáng váng đầu óc, tâm thần chấn động.

Mộng Vô Nhai nhìn Dương Khai cười tít mắt, vỗ nhẹ lên vai hắn, cùng lời nói đầy ẩn ý:

- Tiểu Dương Khai, ngươi nhất định phải cố bảo trọng đấy!

Dương Khai bất giác nhíu mày, hôm nay biểu hiện của Mộng chưởng quầy hình như quá mức nồng nhiệt.

- Những ngày ta không ở Lăng Tiêu Các, mong Mộng huynh để mắt đến Lăng Tiêu Các giúp ta.

Lăng Thái Hư căn dặn, sau đó dẫn theo Dương Khai xông vào hắc động phía trước.

Trước khi tiến vào trong, Dương Khai quay lại nhìn thì thấy Mộng Vô Nhai đang đứng giữa không trung cười tươi hơn hoa, ra sức vẫy tay với hắn, thân mật đến mức khó hiểu.

Đợi bóng dáng Lăng Thái Hư và Dương Khai hoàn toàn biến mất, hắc động trên vách đá đột nhiên tiêu biến, khôi phục trạng thái ban đầu.

Đưa tay gạt mồ hôi trên trán, Mộng Vô Nhai đứng yên tại chỗ, mãi một hồi sau mới ngửa mặt lên trời cất tiếng cười sảng khoái.

- Ha ha ha ha ha...

Tiếng cười kinh thiên động địa, quỷ thần kinh hãi, vang vọng khắp chốn, đánh thức vô số đệ tử Lăng Tiêu Các đang chìm trong mộng mị, khiến ai nấy cũng không khỏi rùng mình.

Ông trời thương tình, cuối cùng cũng tống cổ tên tiểu tử thối đó đi thật xa, lần này sẽ không còn ai quấy nhiễu tâm tư của đồ đệ cưng nữa. Ừm, chỉ là không rõ bao giờ thì hắn mới có thể quay lại. Chắc cũng phải mất một hai năm gì đó nhỉ? Thời gian dài đến vậy, nói không chừng đồ đệ cưng của mình sẽ quên được hắn thôi.

Mối bận tâm này biến mất, việc tu luyện của đồ nhi mới có thể tiến triển nhanh hơn, đồ nhi có thể trưởng thành một cách vô tư lự.

Nghĩ đến điều đắc ý, Mộng Vô Nhai lại tiếp tục cười một tràng dài.

Sau khi theo Lăng Thái Hư tiến vào hắc động, bốn bề toàn là một mảng hỗn độn. Song chưa quá ba tức thời gian, Dương Khai liền thấy hoa cả mắt, rồi cùng Sư công đặt chân đến một nơi lạ lẫm.

Lăng Thái Hư nhìn quanh rồi cấp tốc bay về một phía, một lúc sau, ông tìm đến một nơi ẩn nấp, thả Dương Khai xuống rồi nói:

- Hộ pháp giúp ta, ta cần phải hồi phục một lát.

Dương Khai gật đầu, trong bụng thầm ước chừng màn vật lộn vừa rồi cũng khiến Sư công chịu không nổi.

Lăng Thái Hư lấy đan dược ra uống, tĩnh tọa hơn hai canh giờ mới đứng dậy, không nói không rằng, nhấc Dương Khai lên rồi bay về phía trước.

Có người ôm lấy bay đi hoàn toàn khác với mình tự bay. Chân nguyên toàn thân Lăng Thái Hư bao bọc Dương Khai, khiến hắn căn bản không cảm thấy chút ngăn trở nào do ngược chiều gió.

- Sư công, hắc động dưới Khốn Long Giản đó là sao vậy?

Dương Khai đầy nghi vấn.

- Là Tổ sư gia để lại đấy. Hư Không Thông Đạo nối liền hai cõi đất trời, nhờ vào nơi đó, có thể dễ dàng vượt thẳng từ Lăng Tiêu Các đến một nơi khác xa xôi. Cụ thể ra sao thì ta cũng không hiểu rõ lắm, dù sao thực lực của ta cũng chẳng thấm vào đâu so với Tổ sư gia.

- Vậy chúng ta vừa vượt qua một khoảng cách bao xa?

Dương Khai hoang mang, hoàn toàn không ngờ được trên đời này lại có thứ kỳ diệu như Hư Không Thông Đạo này.

- Chắc là khoảng một vạn dặm.

Lăng Thái Hư bình thản.

Dương Khai hít sâu một hơi khí lạnh. Từ lúc Lăng Thái Hư và Mộng Vô Nhai dồn chân nguyên vào vách đá cho đến lúc hai người rời đi, trước sau chỉ chưa đầy nửa canh giờ. Chỉ nửa canh giờ đã đi được vạn dặm, chuyện này thật quá sức tưởng tượng, khó lòng tin nổi.

Tố chất tâm lý của Dương Khai cũng có thể xem là khá tốt. Trải qua đại biến, nhưng hắn chỉ kinh hãi trong chốc lát rồi nhanh chóng hoàn hồn.

- Con không hỏi ta muốn đưa con đến đâu à?

Lăng Thái Hư liếc nhìn hắn.

- Sư công muốn nói ắt sẽ tự cho con biết, dù sao người cũng sẽ không gây hại gì cho con.

- Con cũng nghĩ thoáng thật.

Lăng Thái Hư cười gượng gạo, ánh mắt trở nên sâu xa, ông chậm rãi nói:

- Nơi ta muốn đưa con đến, là một mảnh đất của sự tàn sát, nơi sinh tử chỉ cách một sợi tóc. Ở đó, giết người không cần bất cứ lý do hay cớ gì. Nơi đó, kẻ mạnh làm vua, đạo lý cá lớn nuốt cá bé diễn ra vô cùng nhuần nhuyễn, tàn khốc đến cực điểm. Con cần phải chuẩn bị tâm lý thật tốt!

Dương Khai kinh ngạc:

- Đến đó để làm gì ạ?

- Tu luyện, để trở nên mạnh mẽ hơn, khám phá chân lý võ đạo!

Lăng Thái Hư hít sâu một hơi,

- Nếu con không muốn đi, bây giờ ta có thể đưa con về.

- Đi chứ, dĩ nhiên là con muốn đi.

Dương Khai vừa nghe thấy tu luyện để trở nên mạnh mẽ hơn thì liền phấn chấn ngay. Khát vọng thực lực là điều mà mỗi võ giả luôn nung nấu trong tâm khảm. Chỉ có mạnh mẽ lên mới không bị kẻ khác ức hiếp, mới có thể tiến xa hơn trên con đường võ đạo, mới có thể tiếp tục tồn tại vững vàng.

- Kể cả từng giờ từng khắc đều đối mặt với nguy hiểm tính mạng, con cũng muốn đi?

Khóe miệng Lăng Thái Hư thoáng hiện nụ cười thanh thản.

- Đương nhiên là muốn ạ.

- Ha ha ha! Quả nhiên tính khí không giống Lão đại chút nào! Năm xưa lão phu cũng từng hỏi nó câu này, con đoán xem nó đã trả lời thế nào.

Dương Khai ngẫm nghĩ rồi bắt chước thần sắc và giọng điệu của Dương tứ gia, nét mặt thành thật:

- Con không muốn giết người, hay là con không đi nữa vậy!

Lăng Thái Hư sững sờ, kinh ngạc phá lên cười:

- Không sai một chữ! Người ta nói không ai hiểu con bằng cha, xem ra nói ngược lại cũng không sai biệt là bao.

Không muốn giết người, rốt cuộc lại bị người ta hãm hại! Người của Dương gia quá bạc tình, kẻ nào kẻ nấy cũng đều như sài lang hổ báo. Nếu không mạnh lên, có trở về Dương gia cũng chỉ bị kẻ khác hạ nhục!

Lúc này đây, khí tức toàn thân Dương Khai hung bạo khát máu, như một con mãnh thú thức tỉnh. Nếu không có đủ sức mạnh để bảo vệ chính mình và người thân, sau này bị ức hiếp sẽ không có sức phản kháng. Chỉ sợ hắn sẽ bị khí tức đó ảnh hưởng đến bản tính.

So với việc sau này rơi vào ma đạo, trở thành kẻ thù chung của thiên hạ, chi bằng bây giờ hãy buông tay đánh cược một phen! Lão đại ơi là Lão đại, con chớ có trách lão phu nhẫn tâm, chưa nói gì với con đã đưa nó đi. Thật tình với tính khí của con, e là sẽ không đồng ý.

- Sư công, vậy rốt cuộc chúng ta sắp đến nơi nào vậy?

Dương Khai vừa cười vừa hỏi.

- Không phải chúng ta, mà chỉ mình con thôi, ta chỉ phụ trách việc đưa con đến đấy thôi. Có lẽ con cũng đã nghe qua nơi đó rồi, U Minh Sơn!

Nụ cười trên mặt Dương Khai lập tức cứng ngắc, da mặt bất giác co giật, hắn sững sờ một lúc lâu mới ngập ngừng nói:

- Sư công, đừng bảo U Minh Sơn mà người nói là U Minh Sơn trong truyền thuyết đó sao?

- Chính là nó!

Da mặt Dương Khai càng co giật dữ dội.

U Minh Sơn, gần như nổi tiếng khắp thiên hạ, hung danh càng nức tiếng hơn, khiến người nghe phải rợn tóc gáy, bởi vì nó vốn là cấm địa, cấm địa đối với mọi võ giả, một vùng đất chết chóc. Bước vào đó chỉ có nước chết, từ xưa đến nay chưa từng có ai có thể sống sót trở ra từ cấm địa đó.

Đương nhiên, đó cũng chỉ là tin đồn phóng đại mức độ đáng sợ của U Minh Sơn trong thế gian. Nhưng không thể phủ nhận rằng, U Minh Sơn quả thực đầy rẫy hiểm nguy, chôn vùi vô số sinh linh, nguy hiểm hơn gấp mười mấy lần dãy núi Hắc Phong Sơn bên cạnh Lăng Tiêu Các.

Núi Hắc Phong Sơn, một võ giả Chân Nguyên cảnh thông thường có thể đi lại suôn sẻ, trừ phi xui xẻo gặp phải yêu thú hung hãn. Nhưng còn U Minh Sơn, thì đến cao thủ Thần Du cảnh vào đó cũng khó giữ mạng, sự khác biệt giữa hai bên phải nói là một trời một vực, không thể nào so sánh được.

Chính vì U Minh Sơn nguy hiểm đến thế nên mới bị gọi là cấm địa, và cấm địa như vậy, cả vương triều Đại Hán này cũng chỉ có một.

Nhưng thiên hạ rộng lớn, vẫn còn nhiều nơi giống cấm địa U Minh Sơn. Dương Khai đã từng nghe nói, ở Thiên Lang Quốc tiếp giáp Đại Hán có một cấm địa tên là Phế Thổ, đáng sợ vô cùng, có lẽ cũng không kém U Minh Sơn là bao, thậm chí còn hơn.

Bên trong cấm địa, hung thú kỳ dị đâu đâu cũng có, ẩn mình khắp nơi, trong rừng cây còn ẩn chứa nhiều hiểm nguy hơn nữa, đi đến đâu đều là tìm đường chết.

Nhưng Dương Khai phỏng chừng Lăng Thái Hư cũng đã có dự định của mình, tuy sắc mặt có chút thay đổi nhưng cũng không đến mức thất thố.

Quả nhiên, hình như Lăng Thái Hư đang quan sát phản ứng của hắn, một lúc sau ông mới tỏ vẻ hài lòng:

- Chúng ta không đi sâu vào U Minh Sơn, mà chỉ vào khoảng năm trăm dặm thôi. Ở đó có một nơi rất đặc biệt, thích hợp cho võ giả như con tu luyện.

- Là nơi thế nào vậy ạ?

Dương Khai truy vấn.

- Không nói rõ được, một nơi rất kỳ quái. Năm xưa lão phu cũng từng được sư phụ đưa đến đó tu luyện, nên nắm rõ về nơi đó. Hồi trước ta vốn định đưa cha con đến đó, nhưng nó lại từ chối, giờ thì đến lượt con.

- Không ít người biết đến sự tồn tại của nơi đó. Hiện giờ thời cơ sắp đến, chỉ e đã có nhiều người đến đó trước rồi. Chúng ta có giành được chỗ hay không thì rất khó nói. Nếu có thể thuận lợi vào trong, con phải nhớ kỹ điều này: những ai xuất hiện ở đó đều là kẻ địch! Tuyệt đối không được tin tưởng bất cứ ai, dù chỉ là một khoảnh khắc.

- Con biết.

- Con không biết đâu.

Lăng Thái Hư chậm rãi lắc đầu, ngữ khí thêm phần nặng nề,

- Điểm đặc biệt của nơi này chính là tạo ra cục diện khắp nơi đều là địch. Nói thế này: ở đó, nguyên khí và tinh huyết toàn thân của người bị giết sẽ ngưng tụ thành một viên huyết châu đỏ thẫm. Bất cứ ai cũng có thể hấp thụ loại huyết châu này để tăng cường thực lực cho riêng mình.

- Sao cơ?

Sắc mặt Dương Khai đột nhiên thay đổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!