Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2152: CHƯƠNG 2152: MÂY VÀNG

- Trên đời này lại có bí thuật thần kỳ đến vậy sao? Nghe Dương Khai giải thích một hồi, Lam Huân không khỏi kinh ngạc.

Nàng cũng xem như kiến thức rộng rãi, sở học uyên bác, dù sao cũng là con gái của Minh Nguyệt Đại Đế, các loại bí thuật trong Tinh Thần Cung, đương nhiên là muốn học gì cũng được, nhưng quả thực nàng chưa từng nghe qua bí thuật nào có tên tương tự như Càn Khôn Na Di Thần Công.

Bất quá hiệu quả của bí thuật này rành rành trước mắt, với tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, Dương Khai lại có thể bình an vô sự dưới đòn vây công của hai cường giả tam tầng cảnh, đây quả thực là một việc khiến người ta phải kinh ngạc.

Nàng nào hay biết, trên đời này căn bản không hề có Càn Khôn Na Di Thần Công gì cả, chẳng qua là Dương Khai đã thi triển bí thuật Hư Vô vào thời khắc then chốt để ẩn mình vào hư không mà thôi…

- Bí thuật này công chúa điện hạ biết là được rồi, tuyệt đối đừng truyền ra ngoài. Dương Khai nghiêm nghị dặn dò, chỉ thiếu nước bắt Lam Huân phải thề.

- Ừ ừ. Lam Huân không ngừng gật đầu, đồng thời trong lòng cũng thầm tính toán xem có nên tìm cách có được bí thuật này từ Dương Khai hay không. Điều kiện thi triển của Càn Khôn Na Di Thần Công này tuy rằng có chút hà khắc, nhưng không thể phủ nhận sự cường đại của nó, vào thời khắc then chốt, tuyệt đối có thể bảo toàn tính mạng.

Đột nhiên, Dương Khai xoa xoa tay, mặt tỏ vẻ ngượng ngùng nói:

- Công chúa điện hạ, ta đã trả lời một câu hỏi của người, vậy người có thể trả lời ta một câu hỏi được không?

- Tiểu tử nhà ngươi muốn hỏi cái gì? Lam Huân còn chưa lên tiếng, Tiêu Thần đã lập tức cảnh giác.

- Ta chỉ muốn hỏi chút chuyện về Tinh Ấn kia, ngươi tưởng ta hỏi cái gì? Dương Khai nhìn Tiêu Thần với vẻ mặt vô tội, vẻ mặt như thể bị khí thế của hắn dọa sợ.

Lam Huân hé miệng cười, nói:

- Tiêu Thần ca ca, hung dữ với người khác như vậy làm gì?

Nói rồi, nàng quay đầu nhìn về phía Dương Khai, nói:

- Ngươi muốn hỏi về việc phân loại và đẳng cấp của Tinh Ấn đúng không?

Dương Khai vội vàng gật đầu, nịnh nọt nói:

- Công chúa quả nhiên huệ chất lan tâm, vừa nghe đã thấu tỏ lòng người.

Lam Huân khẽ cười, cũng không keo kiệt giấu giếm, sắc mặt trở nên nghiêm túc:

- Tinh Ấn xác thực có phân chia đẳng cấp, nói thế này đi, hình dạng của Tinh Ấn không cố định… Bất quá, Tinh Ấn càng phức tạp, đẳng cấp càng cao, ví như Lăng Hình Tinh Ấn trên tay ngươi, có lẽ là một loại Tinh Ấn đẳng cấp khá thấp, bên dưới nó, chỉ có Tam Giác Tinh Ấn là kém hơn thôi, mà trên nó lại là Ngũ Giác Tinh Ấn, Lục Mang, Thất Mang thậm chí là Bát Mang Tinh Ấn!

- Tinh Ấn không giống nhau… thì có gì khác biệt? Dương Khai thành tâm thỉnh giáo.

Hắn sở dĩ tiếp cận Lam Huân cũng là vì muốn thu thập thông tin về Tinh Ấn. Tuy rằng việc này chỉ cần hỏi Hoa Thanh Ti một chút là có thể có được đáp án, nhưng Lam Huân dù sao cũng là con gái của Đại Đế, có lẽ sẽ nắm được một số thông tin mà người khác không biết.

- Sự khác biệt cụ thể ta cũng không nói rõ được. Lam Huân chậm rãi lắc đầu. - Bất quá, nghe nói Tinh Ấn đẳng cấp càng cao, có thể khiến người ta chiếm được càng nhiều lợi ích khi ở trong Toái Tinh Hải, nguyên do thì có lẽ phải vào trong Toái Tinh Hải mới có thể tìm hiểu rõ ràng.

- Là vậy à… Dương Khai như có điều suy tư.

Bất kể Lam Huân có nói hết những gì mình biết hay không, nàng cũng đã giải đáp được phần nào nghi hoặc của Dương Khai. Tuy chưa hoàn toàn rõ ràng nhưng hắn cũng không tiện hỏi thêm.

Trong lúc mấy người nói chuyện, thì đã tới nơi.

Ở phía trước, từng nhóm dăm ba võ giả tụ lại đứng trên ngọn cây, tất cả đều ngẩng đầu nhìn lên trời, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Dương Khai thấy vậy cũng lập tức nhảy lên một ngọn cây không người, quay đầu nhìn xung quanh.

Đám người Vô Thường, La Nguyên, Tiêu Bạch Y cùng Mộ Dung Hiểu Hiểu đã tới đây trước hắn một bước, ngoài ra còn có một số võ giả khác, hiển nhiên cũng đều bị động tĩnh trước đó thu hút tới.

Dương Khai đảo mắt qua một lượt, phát hiện có ít nhất cũng phải mười mấy người, hơn nữa từ trong rừng sâu còn không ngừng truyền tới âm thanh xé gió, hiển nhiên là có người đang chạy tới bên này.

Mà trên bầu trời kia, một đám mây khổng lồ đang cuồn cuộn không ngừng. Đám mây ấy mang một màu vàng rực rỡ, tựa như được đúc từ hoàng kim, vô cùng chói mắt, cũng không biết bên trong ẩn chứa huyền diệu gì, Dương Khai mơ hồ cảm nhận được một cỗ sức mạnh dao động ly kỳ trong đám mây vàng đó.

- Vút...

Ngay lúc đang quan sát, ánh mắt hắn chợt ngừng lại, liếc nhìn về một nơi cách không xa.

Bên đó, một nam một nữ đang tủm tỉm cười nhìn hắn, thấy ánh mắt của hắn nhìn lại, cô gái kia còn vẫy tay với Dương Khai.

- Xui rồi! Dương Khai thầm mắng một tiếng, nhưng cũng không thể giả vờ như không thấy, thân hình thoắt một cái, từ ngọn cây bên này phi thân mấy chục trượng sang phía đối diện.

- Sao các ngươi cũng ở đây? Dương Khai sau khi đáp xuống bèn hỏi.

Hai người này không phải ai xa lạ mà chính là Biện Vũ Tình và Khâu Vũ của Bích Vũ Tông.

Tuy Dương Khai không có ân oán gì với hai người này, nhưng sau lưng họ lại là Ô Mông Sơn! Nếu như có thể, Dương Khai thực không muốn giao thiệp với bọn họ.

- Chúng ta vốn dĩ đã ở đây! Biện Vũ Tình mỉm cười đáp, nghe ý trong lời nàng, hình như sau khi bị dẫn vào trong, vị trí xuất hiện của bọn họ chính là Lưỡng Quý Sơn.

- Ồ? Khâu Vũ hai mắt sáng lên, nhìn chằm chằm vào mu bàn tay của Dương Khai nói:

- Dương sư đệ đã chiếm được một quả Tinh Ấn rồi ư? Thật đáng mừng!

Dương Khai khóe miệng giật giật, có chút bất đắc dĩ nói:

- Nếu như có thể, ta thà không muốn thứ này!

- Dương sư đệ nói lời này… là trái với lòng mình sao? Khâu Vũ trêu chọc.

Dương Khai hừ nói:

- Ngươi cứ nhìn phản ứng của những người xung quanh là biết ý ta thôi.

Khâu Vũ ngẩng đầu đảo mắt nhìn quanh, sắc mặt bỗng trầm xuống.

Bởi vì hắn phát hiện đám võ giả tụ tập tại đây đều tập trung tất cả ánh mắt lên mu bàn tay của Dương Khai, vài người trong đó ánh mắt còn lộ ra vẻ tham lam thèm khát.

Tuy nói là ban nãy trên bầu trời xuất hiện cảnh tượng mấy chục đạo Tinh Ấn cùng rơi xuống, nhưng cho đến giờ, các võ giả có mặt chưa có ai thực sự chiếm được một cái Tinh Ấn. Tinh Ấn là bằng chứng liên quan tới việc tiến vào Toái Tinh Hải, trưởng bối của mỗi tông môn đều đặc biệt dặn dò đệ tử của mình phải tận lực tranh đoạt Tinh Ấn khi an nguy của bản thân được đảm bảo.

Khâu Vũ nhất thời không để ý, âm thanh nói chuyện có chút lớn, khiến Dương Khai trở thành tiêu điểm của mọi người, trong lòng không khỏi có chút ngại ngùng và bất an.

Biện Vũ Tình lại cười khúc khích, con mắt xinh đẹp xoay chuyển nhìn quanh, dịu dàng nói:

- Nếu ngươi không muốn, vậy giao cho ta thì thế nào?

- Ngươi nghĩ hay nhỉ? Dương Khai hừ lạnh một tiếng.

- Vô tình thế… Biện Vũ Tình u oán trừng mắt nhìn Dương Khai, cắn đôi môi đỏ mọng nói:

- Năm đó nếu không phải ta tận tâm chăm sóc ngươi, ngươi nào có ngày hôm nay?

- Ngươi còn không biết xấu hổ nhắc tới năm đó? Dương Khai liếc nàng, hừ lạnh nói:

- Năm đó nếu không phải ngươi ép ta ở lại Bích Vũ Tông, ta cũng không đến nỗi bị…

- Bị cái gì? Biện Vũ Tình hỏi.

- Không có gì. Dương Khai xua tay, hắn vừa nghĩ tới việc bị Ô Mông Sơn cưỡng ép truyền thụ bộ Phệ Thiên Chiến Pháp, trong lòng liền thấy bất an, may mà hắn không tu luyện bộ công pháp đó, thứ giao ra chỉ là thân pháp, nên dù Ô Mông Sơn có âm mưu quỷ kế gì cũng không làm hại được hắn.

- Nhìn người này xem, quả nhiên là mặt người dạ thú, vừa nãy ở trước mặt công chúa điện hạ thì ra vẻ ngoan ngoãn, ngây thơ vô tri, giờ lại ở cùng một chỗ ồn ào với diễm phụ xinh đẹp này, quả nhiên là không phải thứ tốt lành gì! Cách đó không xa, Tiêu Thần cuối cùng cũng chờ được thời cơ tiến tới bên cạnh Lam Huân, vừa khinh bỉ nhìn Dương Khai, vừa ra sức bêu xấu hắn.

- Nói thì cứ nói, sáp lại gần như thế để làm gì? Lam Huân mặt lộ vẻ chán ghét né sang bên cạnh.

- Đây chẳng phải là lo ngươi không nghe thấy sao… Bị vạch trần ý đồ, Tiêu Thần gương mặt tỏ vẻ ngượng ngùng, trong lòng càng thêm căm hận Dương Khai. Vừa nãy Dương Khai cũng sáp lại gần công chúa như thế để nói chuyện, công chúa cũng chẳng chán ghét hắn mấy, vậy mà tới lượt mình lại bị khinh bỉ…

Tiêu Thần lửa giận bốc thẳng lên đầu.

- Ta cũng không phải là kẻ điếc! Lam Huân hừ lạnh một tiếng, mắt đẹp nhìn quanh, nghi ngờ nói:

- So với việc đó, ta càng muốn biết… những Tinh Ấn rơi xuống kia đi đâu mất rồi.

Đám người là do ban nãy đuổi theo Tinh Ấn rơi xuống mà tới, nhưng sau khi tới nơi này, lại không thấy tung tích gì, Lam Huân không khỏi có chút hoài nghi.

- Để ta đi hỏi xem. Tiêu Thần lập tức xung phong, dứt lời, ánh mắt quét qua, cuối cùng rơi xuống thân thể của một nam tử vóc dáng nhỏ lùn. Người này không phải chỉ có một mình, mà còn đứng cùng với một nam một nữ khác, xét trang phục của ba người họ, có lẽ là xuất thân từ cùng một tông môn.

Tu vi ngược lại cũng không thấp, là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, mà hai người một nam một nữ kia đều là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh.

- Ngươi! Qua đây một lát! Tiêu Thần đứng từ xa chỉ tay về phía nam tử nhỏ lùn, mở miệng quát.

Nam tử nhỏ lùn nghe vậy, nhìn trái nhìn phải một hồi, mới hồ nghi chỉ vào bản thân, hỏi:

- Ta ư?

- Không sai, chính là ngươi! Tiêu Thần mất kiên nhẫn quát khẽ.

Sau khi xác định người Tiêu Thần gọi là mình, nam tử nhỏ lùn không khỏi hơi biến sắc, mà hai người một nam một nữ đi cùng hắn cũng khẩn trương hẳn lên, không biết Tiêu Thần rốt cuộc là muốn làm gì.

Trước khi tiến vào Tứ Quý Chi Địa, trưởng bối của một số gia tộc và tông môn nhỏ đều đã làm một cuộc điều tra toàn diện, từ sớm đã truyền vào tay đệ tử môn hạ tên và hình vẽ của các đệ tử tinh anh và một số nhân vật quan trọng của các đại tông môn, làm như vậy có thể tránh khỏi khả năng phát sinh xô xát với những người này.

Cho nên ba người nhóm nam tử nhỏ lùn tuy chưa từng gặp Tiêu Thần tận mắt nhưng cũng biết thân phận của hắn.

Lúc này thấy Tiêu Thần gọi mình qua đó, nam tử nhỏ lùn trong lòng không khỏi lo lắng, hắn tuy rằng cũng có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, tương đương với Tiêu Thần, nhưng cũng tự biết mình. Đừng chỉ xem tu vi tương đồng, nếu thực sự ra tay, e rằng không cần tới thời gian uống một tách trà, bản thân đã bị Tiêu Thần chém chết.

Đây chính là sự khác biệt giữa xuất thân và sở học.

Mặc cho trong lòng vô cùng không tự nguyện, nam tử nhỏ lùn vẫn dùng dằng bay tới trước mặt Tiêu Thần và Lam Huân, trên mặt lộ ra nụ cười khó coi, ôm quyền nói:

- Kinh Lực của Nhân Vũ Tông, xin ra mắt Tiêu đại nhân, không biết Tiêu đại nhân gọi tại hạ tới là có gì dặn dò!

Người tên Kinh Lực này đặt địa vị của mình xuống rất thấp, tuổi tác tuy rằng lớn hơn Tiêu Thần không ít, tu vi cũng ngang bằng Tiêu Thần, nhưng mở miệng câu nào cũng "đại nhân", gọi tới mức Tiêu Thần thư thái cả người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!