Hắn và Cung Văn Sơn quả thực quen biết đã mấy chục năm, cũng hiểu rõ con người và tính cách của hắn, tính tình vốn ưa mềm không ưa cứng. Nếu dùng lời lẽ ôn hòa, mọi sự đều dễ thương lượng. Nhưng nếu uy hiếp, e rằng chỉ càng thêm sai lầm.
Cung Văn Sơn hiện tại không nghi ngờ gì nữa là đã bị Vô Thường uy hiếp.
Khổng Kỳ dường như có thể dự đoán được cảnh tượng: Cung Văn Sơn phủi tay áo rời đi…
Tại nơi đây, nếu Cung Văn Sơn rời đi, e rằng không ai có thể mở ra cấm chế của Tuế Nguyệt Thần Điện.
Nghĩ tới đây, Khổng Kỳ cũng bất chấp đắc tội với Vô Thường, sắc mặt trầm xuống, khẽ quát: - Vô Thường, ngươi tu luyện đến mức ngốc nghếch rồi sao? Cung huynh cũng không nói không phá giải cấm chế, ngươi nói những lời đó là có ý gì?
Vô Thường lạnh lùng liếc hắn một cái, nói: - Ngươi là cái cọng hành nào? Nơi đây đến lượt ngươi khoa tay múa chân sao?
Khổng Kỳ giận dữ, quát lên: - Lời ngươi nói có chút không coi ai ra gì rồi đấy?
Hắn tuy không nổi tiếng như Vô Thường hay Hạ Sinh, nhưng tốt xấu gì cũng là người tài của Thất Diệu Thương Hội, tư chất bất thường, làm sao tránh khỏi có chút ngạo mạn.
- Vậy thì làm sao? Vô Thường cười ngạo nghễ. - Muốn lọt vào mắt ta, còn phải có chút thực lực mới được!
Tiêu Thần lúc này cũng không rõ đang suy tính điều gì, bỗng nói như chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn: - Vô Thường huynh e rằng không coi ai ra gì, chậc chậc…
Lời này vừa thốt ra, lông mày của La Nguyên không khỏi nhíu lại, lạnh lùng tung ra một chiêu, chiến phủ lúc trước bị vầng sáng màu vàng đánh bật trở lại, nháy mắt đã bay trở lại.
Vô Thường tuy hung hăng một chút nhưng không phải là kẻ ngốc, Tiêu Thần rắp tâm hãm hại, chuốc thù cho mình, hắn làm sao không nghe ra? Cho nên hắn lập tức quay đầu nhìn Tiêu Thần, cười lạnh nói: - Tiêu huynh có điều gì chỉ giáo?
- Chỉ giáo thì không dám nhận! Tiêu Thần mỉm cười đáp. - Vô Thường huynh đã là người đứng đầu dưới Đế Vị, Tiêu mỗ nào dám chỉ giáo điều chi?
Lời này còn nghiêm trọng hơn lời ban nãy, lời vừa thốt ra, thì ngay cả Tiêu Bạch Y vẫn luôn đứng bên cạnh không nói lời nào, cũng dấy lên một tia chiến ý.
- Thôi được rồi, đừng ồn ào nữa! Đừng làm phiền Cung huynh phá giải cấm chế! Lam Huân bỗng lên tiếng.
Mọi người nghe vậy, đều quay đầu lại nhìn, phát hiện nguyên nhân của cuộc tranh cãi – Cung Văn Sơn, không biết đã xếp bằng ngồi trước vầng sáng từ lúc nào. Ánh mắt lười biếng ban nãy đã biến mất, thay vào đó là sự tập trung tinh thần cao độ vào vầng sáng kia, dường như muốn tìm kiếm manh mối nào từ bên trong.
- Coi như ngươi thức thời! Vô Thường hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ Cung Văn Sơn chắc hẳn là vì sợ hãi sự uy hiếp của mình.
Không chỉ hắn, mà những người khác có mặt tại đây cũng đều nghĩ như vậy, bởi ngay trước đó Cung Văn Sơn còn hỏi phá giải cấm chế sẽ có được lợi ích gì, sau khi bị Vô Thường nói dăm ba câu xong, còn không ngoan ngoãn khuất phục?
Nhất thời, có không ít người tỏ vẻ khinh bỉ. Cho dù mọi người còn cần mượn sức mạnh của Cung Văn Sơn để tiến vào Tuế Nguyệt Thần Điện, nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc mọi người xem thường cách hành xử của hắn.
Duy chỉ có một người là khác biệt, trên trán mồ hôi lấm tấm, nhìn nghiêng mặt Cung Văn Sơn, như có điều suy nghĩ, trong lòng thầm nói: - Tình hình không ổn rồi… Cung huynh trước giờ đều cứng đầu cứng cổ, cương liệt bất khuất, căn bản sẽ không để bất kỳ ai uy hiếp. Lần này lại phối hợp đến lạ thường, không biết đang giở trò gì đây… Nụ cười tà dị kia… Thôi xong rồi, xong rồi!
Khổng Kỳ càng quan sát càng cảm thấy hành vi của Cung Văn Sơn bất thường, một cảm giác bất an theo bản năng trỗi dậy.
Mà ngay tại lúc này, Cung Văn Sơn quan sát vầng sáng cấm chế dường như đã có thu hoạch, đưa tay khẽ động, từ trong nhẫn không gian lấy ra một trận bàn tinh xảo. Trận bàn chỉ to bằng bàn tay, bên trên khắc rất nhiều phù hiệu và đồ án phức tạp, trông vô cùng huyền bí.
- Hỗn Thiên Bàn của Cung gia? Mắt Lam Huân bỗng lóe sáng, nhìn chằm chằm vào trận bàn kia, nhưng rất nhanh sau đó lại lộ vẻ thất vọng, bởi vì thứ trên tay Cung Văn Sơn không phải Hỗn Thiên Bàn thực sự, mà chỉ là một vật phỏng theo.
Cung Văn Sơn hai tay bắt quyết, đánh ra từng đạo pháp ấn, rót vào trận bàn. Lập tức trận bàn hóa thành một luồng ánh sáng xuyên vào cấm chế, tựa như một chú cá linh hoạt bơi lội.
Mọi người đều không rời mắt quan sát, nhưng rất ít người có thể nhìn ra manh mối nào.
Dương Khai cũng chỉ có thể mơ hồ suy đoán, trận bàn đó là một bí bảo có thể hỗ trợ tìm kiếm điểm yếu của cấm chế.
Sự việc quả đúng như những gì hắn nghĩ. Hỗn Thiên Bàn của Cung gia, nổi danh có thể phá giải tất cả cấm chế trận pháp trong thiên hạ, điểm dựa vào chính là năng lực kỳ dị có thể tìm kiếm điểm yếu hoặc trận nhãn. Bất quá Hỗn Thiên Bàn là vật báu trấn tộc, cho dù thân phận của Cung Văn Sơn không thấp, cũng không thể mang theo bên người.
Trận bàn mà hắn lấy ra, chính là vật được người trong Cung gia phỏng theo Hỗn Thiên Bàn. Tuy nói rằng có chênh lệch không nhỏ với Hỗn Thiên Bàn thực sự, nhưng khi dùng cũng có hiệu quả nhất định.
Luồng ánh sáng kia không ngừng len lỏi xuyên vào cấm chế, tốc độ nhanh vô cùng. Đến một khắc, trước mắt Cung Văn Sơn bỗng sáng ngời, thấp giọng nói: - Tìm được rồi, hắc hắc hắc, quả nhiên giống như ta nghĩ sao?
Hắn lẩm bẩm độc thoại, cũng không biết rốt cuộc là đang nói cái gì.
Trong khi nói, tay khẽ vung, thu hồi lại trận bàn.
Chốc lát sau, hắn từ trong nhẫn không gian lấy ra một vài thứ tựa như trận kỳ, trận cơ. Thân hình tung lên, liền nhảy vọt giữa không trung, hai tay lật giở, từng chiếc trận kỳ và trận cơ rối rít bay ra.
Giờ phút này, Cung Văn Sơn thần sắc nghiêm túc giống như đang thực hiện một nghi thức vô cùng thần thánh.
Những trận kỳ trận cơ kia không dừng lại giữa không trung mà lập tức biến mất, cũng không rõ là đã đi đâu.
Mà Cung Văn Sơn mất chừng thời gian một nén hương mới từ trên không đáp xuống, với mồ hôi đầm đìa trên trán.
Hắn lau đi mồ hôi trên trán, xoay người lại, nói với mọi người đang chờ đợi: - Được rồi!
- Được rồi ư? Chúng võ giả ngạc nhiên, nhìn hắn, rồi lại nhìn vầng sáng cấm chế, ai nấy trên mặt đều lộ vẻ khó tin.
Cung Văn Sơn toét miệng cười, nói:
- Ta nói được rồi, vậy dĩ nhiên… chính là được rồi!
Trong lời nói toát ra mười phần tự tin.
Khi nói, hai tay hắn hợp thành chữ thập, vỗ mạnh một tiếng. Trong hư không, vô số tia sáng phóng ra, mà theo những tia sáng này, vầng cấm chế màu vàng bên ngoài Tuế Nguyệt Thần Điện cũng bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt.
- Mở ra cho ta! Cung Văn Sơn hét lớn, hai tay từ từ tách sang hai bên. Theo động tác của hắn, vết nứt ngày càng lớn, trông như hắn dùng tay xé rách cấm chế vậy.
- Thật là tốt quá! Lần này, chúng võ giả đều kinh hãi.
Cấm chế do Tuế Nguyệt Đại Đế để lại, cho dù đã trải qua vô số tuế nguyệt, cũng tuyệt đối không phải võ giả bình thường có thể mở ra, vậy mà Cung Văn Sơn lại làm được.
- Cái danh của Cung gia, quả là danh bất hư truyền! Ngay cả Lam Huân cũng không khỏi tán thưởng.
Nàng ta không thể không thừa nhận, về phương diện nghiên cứu trận pháp, Cung Văn Sơn bỏ xa nàng ta một trời một vực. Cho tới bây giờ, nàng vẫn chưa nhìn ra được điểm yếu của cấm chế nằm ở đâu, mà Cung Văn Sơn đã phá giải xong rồi.
- Đa tạ Cung huynh nhé, sau khi về ta sẽ mời ngươi uống rượu! Khổng Kỳ cười ha hả, là người đầu tiên lao tới chỗ vết nứt, bóng người thoắt cái đã biến mất.
Hắn theo bản năng cảm thấy, tiếp tục ở lại khẳng định sẽ có phiền phức, cho nên tẩu vi thượng sách.
Có hắn dẫn đầu, những người khác dĩ nhiên cũng tranh giành lao về phía vết nứt.
Vô Thường, La Nguyên, Tiêu Thần và Lam Huân, cả Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu, ai nấy đều thúc động nguyên lực trong cơ thể, một mặt phòng tránh bị người khác bất chợt công kích, một mặt cũng muốn cảnh giác những nguy cơ sẽ gặp phải khi tiến vào Tuế Nguyệt Thần Điện.
Đám người này xông lên trước, những người khác đương nhiên không dám tranh với họ. Với cái tính cách bùng nổ của Vô Thường, lỡ như chọc giận hắn, trực tiếp bị đập chết cũng là điều có thể xảy ra.
Vù vù vù…
Tiếng xé gió vang lên, từng bóng người biến mất tại vết nứt.
Mà ngay tại lúc này, Cung Văn Sơn lại nhìn Vô Thường với ánh mắt thâm sâu, mỉm cười, nụ cười trên mặt tràn đầy ý vị châm chọc.
- Ngươi đang làm cái trò gì vậy? Vô Thường chau mày, thấp thoáng có dự cảm chẳng lành, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ muốn mau chóng tiến vào Tuế Nguyệt Thần Điện tranh đoạt Tinh Ấn và cơ duyên.
Nhưng một cảnh tượng khiến hắn ngạc nhiên đã xảy ra: khi thân thể hắn tiến vào khe nứt, một cỗ lực lượng vô hình từ phía trước đánh úp tới, trực tiếp đẩy hắn ra xa mấy chục trượng.
Vô Thường sắc mặt đại biến, vội vàng ổn định thân hình, ánh mắt âm trầm nhìn Cung Văn Sơn.
Cung Văn Sơn cười khẩy một tiếng, ngón tay chỉ vào hắn, sau đó khẽ quơ quơ, nói: - Người khác có thể vào, chỉ có ngươi không thể.
- Quả nhiên là ngươi giở trò quỷ quái? Vô Thường hừ lạnh một tiếng, làm sao không biết Cung Văn Sơn giở trò trả đũa?
Ban nãy mình uy hiếp tính mạng của hắn, hắn cũng không có phản ứng gì mãnh liệt, lại không muốn ở đây đợi quá lâu với mình.
Có thể nói, đây là thời cơ và cách làm hoàn hảo nhất.
Ngẫm lại thì, tất cả mọi người đều vào Tuế Nguyệt Thần Điện, chỉ có mình Vô Thường bị chặn bên ngoài, nguyên nhân chỉ là vì sự uy hiếp trước đó, thử hỏi hắn làm sao có thể không ảo não?
- Tên này tâm địa thật đen tối. Dương Khai nhìn Cung Văn Sơn với gương mặt cười hả hê, thầm kinh hãi.
Vừa nãy hắn cũng cho rằng Cung Văn Sơn là sợ Vô Thường nên mới đi phá giải cấm chế, nào ngờ hắn lại chơi chiêu này, quả thực không nên khiến người khác ghét bỏ mình đến vậy.
Trong lòng nghĩ thế, bước chân cũng không dừng lại, vẫn tiến vào Tuế Nguyệt Thần Điện trước thì hơn. Mặc kệ Vô Thường và Cung Văn Sơn ở đằng sau phát sinh chuyện gì, cũng không liên quan tới hắn.
- Ngươi cảm thấy ngươi có thể ngăn cản được ta ư? Vô Thường lạnh lùng nhìn xuống, nói.
Cung Văn Sơn cười, nói: - Hiện nay quyền điều khiển cấm chế đã nằm hoàn toàn trong tay ta, ta muốn ai vào thì người đó có thể vào, ngươi nói ta có thể chặn ngươi được hay không?
- Đã là như vậy… giết ngươi là được! Vô Thường hừ lạnh một tiếng, hai tay giơ cao. Trên hai tay bỗng xuất hiện hai loại năng lượng với màu sắc khác biệt, một là lửa đỏ, một là tuyết trắng. Hai loại năng lượng này vừa xuất hiện, liền phát ra hai loại khí tức tương phản, nhưng điều kỳ dị là, hai loại năng lượng này lại hoàn mỹ dung hợp thành một, hóa thành một quả cầu năng lượng quang mang xen lẫn hai màu trắng đỏ, trực tiếp công kích về phía Cung Văn Sơn.
Cung Văn Sơn đứng yên tại chỗ, không tránh không né, chỉ cười châm chọc.
Quả cầu ánh sáng rơi xuống, lực lượng khủng bố bên trong khiến người xem biến sắc. Đám người Dương Khai vốn đang chuẩn bị tiến vào cấm chế liền vội vàng né tránh, tránh khỏi bị ngộ thương.
Nhìn thấy quả cầu kia sắp nuốt chửng Cung Văn Sơn, hắn chỉ tùy ý vung tay, một luồng ánh sáng vàng bỗng tách ra từ trong cấm chế, bao phủ toàn thân hắn.