Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2164: CHƯƠNG 2164: NỔI CHIẾN

Trên Tuế Nguyệt Giai Thê, Dương Khai lòng nóng như lửa đốt, cố sức trèo lên.

Trương Nhược Tích đột nhiên biến mất ngay trước mắt khiến hắn hoang mang tột độ, không biết tiểu nha đầu này rốt cuộc đã gặp phải nguy hiểm gì, có gặp bất trắc gì hay không.

Hắn âm thầm tự trách không thôi, cảm thấy nếu không phải mình nhất thời hứng khởi, muốn cho Trương Nhược Tích cùng trèo lên Tuế Nguyệt Giai Thê thì cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy.

Ngay trong lúc hắn đang nóng nảy, phía trên bỗng nhiên lóe lên một vầng sáng, một bóng người xuất hiện.

Dương Khai ngẩn ra, giương mắt nhìn lên, vẻ mặt kinh ngạc.

Trương Nhược Tích lại đang đứng ở điểm cao nhất của Tuế Nguyệt Giai Thê, mỉm cười nhìn mình, mái tóc vốn đã bạc trắng như tuyết, giờ phút này lại đen nhánh như xưa.

- Ảo giác sao?

Dương Khai có chút mờ mịt, hắn vừa rồi rõ ràng nhìn thấy Trương Nhược Tích biến mất một cách quỷ dị, rõ ràng thấy được lực lượng của năm tháng ăn mòn thân thể nàng, khiến nàng tuổi xuân phai tàn, nhưng lúc này nàng lại bình an vô sự xuất hiện trước mặt mình, hơn nữa lại còn ở vị trí cuối cùng cao nhất.

Tất cả những điều này đều có vẻ không chân thật.

Dương Khai tăng nhanh bước chân, sau thời gian một nén nhang, cuối cùng cũng lên đến đỉnh.

Đặt chân ở đây, lực lượng năm tháng quanh quẩn bên người trong nháy mắt biến mất không thấy, quay đầu nhìn lại, Tuế Nguyệt Giai Thê cũng trở nên bình thường, dường như không còn vĩ lực thần kỳ kia nữa.

- Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?

Dương Khai thở hổn hển, vội vàng hỏi.

- Là Nhược Tích lỗ mãng.

Trương Nhược Tích vẻ mặt áy náy, thấp giọng đáp:

- Vừa rồi ta chỉ chìm đắm trong niềm vui thu được sức mạnh, lại quên lời tiên sinh dặn dò… đợi đến lúc kịp phản ứng lại thì đã không còn kịp nữa rồi.

- Vậy sao ngươi…

- Là một yêu thú cường đại đã cứu ta…

Trương Nhược Tích e dè đáp, vừa nói vừa quan sát sắc mặt, sợ Dương Khai tức giận.

- Yêu thú cường đại?

Dương Khai thần sắc kinh ngạc.

- Trong Tuế Nguyệt Thần Điện có yêu thú? Yêu thú đó hình dáng ra sao?

Trong nháy mắt, Dương Khai hoảng sợ. Tuế Nguyệt Thần Điện mấy vạn năm không xuất hiện, lần này lại xuất hiện một cách quỷ dị, hắn vốn nghĩ nơi này căn bản không có sinh linh tồn tại. Nhưng không ngờ lại nghe từ miệng Trương Nhược Tích biết được có yêu thú cường đại tồn tại, hơn nữa còn có thể cứu nàng khỏi Tuế Nguyệt Giai Thê, thực lực hiển nhiên không tầm thường, điều này cũng đủ khiến hắn cảnh giác.

- Ta cũng không nói rõ được…

Trương Nhược Tích nghĩ lại một chút, không biết nên miêu tả thế nào, bỗng nhiên lại cười hì hì, nói:

- Nhưng… nó nói nó tên là Cùng Kỳ!

- Cái gì?

Dương Khai thoáng chốc trợn tròn mắt, cả người toát mồ hôi lạnh, nuốt nước miếng ừng ực, khàn giọng nói:

- Cùng… Kỳ?

- Đúng vậy, nó nói như vậy…

Trương Nhược Tích gật đầu đáp, sau khi nói xong, lại nghiêng đầu nói:

- Tiên sinh, ngài làm sao vậy? Sắc mặt sao lại kém như vậy… có phải có chỗ nào khó chịu hay không? Ra nhiều mồ hôi quá…

Vừa nói, nàng vừa lấy ra một chiếc khăn lụa, nhón chân lên, nhẹ nhàng giúp Dương Khai lau mồ hôi.

- A a…

Dương Khai khóe miệng co giật, quả thực không biết nên nói gì cho phải.

- Tiên sinh, ngài không sao chứ?

Trương Nhược Tích nhẹ giọng hỏi.

- Không sao, không sao… rất tốt.

Dương Khai theo bản năng đáp lại, ngay sau đó nhìn Trương Nhược Tích hỏi:

- Ngươi chắc chắn nó nói mình tên là Cùng Kỳ?

- Đúng vậy, nó chính là nói như vậy.

- Nó không làm gì ngươi chứ?

Trương Nhược Tích mờ mịt lắc đầu:

- Không có!

Trong lúc nói chuyện, nàng lại vui mừng nói:

- Đúng rồi, nó còn tặng ta một vật nữa.

- Cái gì?

Trương Nhược Tích hé miệng cười, thánh nguyên trong cơ thể chấn động, một vầng hà quang bỗng nhiên từ thân thể mềm mại của nàng nở rộ, chói lòa.

Dương Khai nheo mắt nhìn lại, trong lòng chấn động mãnh liệt!

Chỉ thấy trên người Trương Nhược Tích bỗng nhiên xuất hiện một bộ bảo y thiếp thân màu hồng, bảo y kia vầng sáng lưu chuyển, hùng vĩ tráng lệ, từng đạo đế vận luân chuyển trên đó, tản ra lực lượng đế uy mười phần…

Đế Bảo!

Hơn nữa lại là một kiện Đế Bảo phòng ngự!

Chuyện gì đã xảy ra vậy? Trương Nhược Tích bỗng nhiên biến mất một cách quỷ dị trên Tuế Nguyệt Giai Thê, đợi sau khi trở lại lại nói với hắn rằng mình gặp được một yêu thú tên là Cùng Kỳ, yêu thú kia chẳng những không làm gì nàng, mà còn thuận tay tặng nàng một kiện Đế Bảo phòng ngự!

Dương Khai hoàn toàn mờ mịt…

Sau khi Trương Nhược Tích thôi động hình dáng bảo y, cả người được Đế Bảo này tôn lên càng thêm sặc sỡ lóa mắt, xinh đẹp không thể tả, nàng e dè nhìn Dương Khai nói:

- Cái này đẹp mắt không…

Dương Khai cười khan một tiếng, nói:

- Đẹp mắt!

Đây chính là Đế Bảo a! Sao có thể dùng hai chữ “đẹp mắt” để hình dung được? Dương Khai gào thét trong lòng không thôi, trên tay hắn mặc dù có năm kiện Đế Bảo, nhưng không có kiện nào là loại phòng ngự, có thể thấy được Đế Bảo phòng ngự hiếm có đến mức nào.

- Cùng Kỳ nói, nó tên là Phượng Thải Hà Y!

Trương Nhược Tích giải thích.

- Màu hồng ta không thích lắm, nhưng tiên sinh nói đẹp mắt là được rồi.

- Ừm. Người khác tặng cho ngươi cũng là một tấm lòng.

Dương Khai nỗ lực khiến mình trấn định lại.

- Lần sau gặp lại nó, ta nhất định phải cảm ơn nó nhiều mới được.

- Nhược Tích nhớ kỹ.

Trương Nhược Tích cung kính gật đầu.

- Trước tiên thu lại đi, không phải lúc vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối không nên hiện ra hình dáng của nó, nếu không rất có thể sẽ rước lấy phiền phức.

- Vâng.

Trương Nhược Tích vừa nói, vừa khẽ động thần niệm, thu liễm hào quang của Phượng Thải Hà Y, vầng sáng lóe lên, bảo y biến mất không thấy.

- Đúng rồi Nhược Tích à… Cùng Kỳ kia có nói gì khác với ngươi không?

Dương Khai cẩn thận hỏi.

Trương Nhược Tích nghe vậy, suy nghĩ một chút rồi nói:

- Nó bảo ta nói với tiên sinh, nếu có cơ hội đi vào nơi cuối cùng, nhất định phải lựa chọn thứ nhìn như vô dụng nhất.

- Lựa chọn thứ nhìn như vô dụng nhất?

Dương Khai nhướng mày, không hiểu hỏi:

- Ý gì?

Trương Nhược Tích lắc lắc đầu:

- Ta cũng không biết, sau khi nó nói xong liền đưa ta trở lại.

Chung sống thời gian dài như vậy, Dương Khai cũng biết rõ tiểu nha đầu này tính tình đơn thuần thiện lương, có chuyện gì cũng không giấu mình, càng không thể lừa gạt mình, cho nên hắn cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ cẩn thận hỏi thăm một chút tình huống sau khi nàng và Cùng Kỳ gặp mặt, nhưng cũng không có được nhiều tin tức lắm.

Chuyện này khiến Dương Khai nghĩ thế nào cũng thấy khó tin, cuối cùng cũng chỉ có thể cho rằng đây là cơ duyên của Trương Nhược Tích, nếu không một võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, sau khi gặp được hung thú như Cùng Kỳ, vì sao chẳng những có thể bình an quay trở về, lại còn được tặng Đế Bảo Phượng Thải Hà Y?

Sau đó, Dương Khai để Trương Nhược Tích đi vào Tiểu Huyền Giới, một mình ngồi ở nơi cao nhất của Tuế Nguyệt Giai Thê, thoáng bình ổn lại tâm trạng.

Hồi lâu sau, hắn mới đứng lên.

Ở vị trí cao nhất của Tuế Nguyệt Giai Thê là một cánh cửa lớn, trước đó Dương Khai đã chú ý tới, lúc này muốn rời khỏi đây, có lẽ cũng chỉ có thể thông qua cánh cửa này.

Hắn đưa tay ra, từ từ đẩy cửa lớn ra…

Hào quang chói mắt từ phía trước truyền đến, Dương Khai không khỏi nheo mắt lại, thần niệm thả ra dò xét, sau khi xác định bên trong không có nguy hiểm, lúc này mới một chân bước vào.

Một cảm giác không trọng lượng lập tức truyền đến, dường như một bước này bước ra đã đưa hắn đến một không gian khác.

Một đạo khí tức sinh linh bỗng nhiên xuất hiện, mơ hồ còn mang theo một mùi vị quen thuộc và địch ý nồng nặc…

Dương Khai ngẩn ra, đưa mắt hướng về phía trước nhìn lại, đợi sau khi thấy rõ tình hình, không khỏi ngẩn người.

Vị trí lúc này của hắn dường như là một cái đài cao, đài cao hình tròn, chiếm diện tích hơn trăm trượng, bốn phía đài cao là vực sâu đen tối, phía dưới ẩn hiện tiếng quỷ khóc sói tru truyền ra, khiến người khác rợn cả tóc gáy, tựa như ma vực luyện ngục, một khi rơi vào trong đó liền vĩnh viễn không thoát thân được.

Mà quay người nhìn lại, cũng không thấy đường về, lại càng không thấy cánh cửa lúc trước.

Trên đài cao này, một người cầm kiếm mà đứng, lẳng lặng chờ đợi.

Khoảnh khắc Dương Khai xuất hiện, ánh mắt như chim ưng của người kia bỗng nhiên bắn tới, ghim chặt trên người Dương Khai, ngẩng cao đầu tràn đầy chiến ý.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều kinh ngạc.

Dương Khai nhếch miệng cười, giơ tay hướng người kia lên tiếng chào:

- Tiểu Bạch huynh, ngươi cũng ở đây à, thật là trùng hợp!

Hắn phát hiện người trên đài cao này lại chính là Tiêu Bạch Y của Thanh Dương Thần Điện.

Nhưng không hiểu tại sao, Mộ Dung Hiểu Hiểu vẫn luôn ở cùng một chỗ với hắn lại không thấy bên cạnh.

Trong lúc nói chuyện, Dương Khai thong thả bước về phía bên kia, vừa đi vừa quan sát hoàn cảnh xung quanh, nhưng điều khiến hắn nghi ngờ không hiểu chính là, đài cao này dường như là một không gian độc lập, không thấy đường đến, cũng không thấy lối đi, dường như bị ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Dương Khai khẽ nhíu mày, không biết chỗ này có huyền cơ gì. Đang lúc suy tư, bỗng nghe một tiếng vù vù từ phía trước truyền đến, cùng lúc đó, một đạo kiếm quang lóe lên.

Bước chân Dương Khai chợt ngừng lại, tia sáng kia lập tức chém xuống ngay trước mũi chân hắn, chỉ thiếu chút nữa là khiến hắn bị thương.

Dương Khai ngẩng đầu nhìn Tiêu Bạch Y, cau mày nói:

- Tiểu Bạch huynh, đây là ý gì?

- Đến đây, quyết chiến!

Trường kiếm của Tiêu Bạch Y run lên, xa xa chỉ hướng Dương Khai, chiến ý trào dâng như nước sôi, sôi trào không dứt.

Dương Khai khóe miệng giật một cái, nói:

- Không cần phải thế… nếu muốn đánh, đợi ra khỏi Tứ Quý Chi Địa, ta sẽ bồi ngươi đánh một trận, ở đây… coi như thôi đi!

Tiêu Bạch Y chậm rãi lắc đầu, sắc mặt lạnh lùng như băng, trầm giọng nói:

- Chính vì ở chỗ này, cho nên mới không thể không chiến!

Dương Khai nghe vậy, như nghĩ tới điều gì, sắc mặt trầm xuống, nói:

- Ý của Tiểu Bạch huynh là… giữa chúng ta chỉ có một người có thể rời khỏi nơi này?

Tiêu Bạch Y nói:

- Xem ra ngươi cũng không quá ngu ngốc!

Hắn cao giọng quát:

- Đây chính là Luận Đạo Đài, chỉ có người thắng mới có tư cách đi tiếp!

Trong lúc hắn nói chuyện, Dương Khai đã chú ý tới, trên bầu trời của đài cao này, có ba chữ lớn do năng lượng thuần túy biến ảo thành đang trôi lơ lửng giữa không trung, chính là ba chữ “Luận Đạo Đài”.

Trong nháy mắt, hắn liền hiểu ra.

Tiêu Bạch Y chờ ở đây, có lẽ chính là chờ đợi đối thủ luận đạo! Chỉ là mình rất không may lại đụng phải hắn.

Đến lúc này, Dương Khai cũng có thần tình nghiêm túc hơn một chút, lẫm liệt nói:

- Xem ra… đúng thật là không thể không chiến rồi!

- Không sai!

- Người thắng tiếp tục đi tới, người thua… kết quả thế nào?

Dương Khai hỏi.

Tiêu Bạch Y lắc đầu:

- Không rõ lắm, e rằng sẽ chết!

Nói xong, hắn hừ lạnh một tiếng:

- Thế nào, ngươi sợ rồi sao?

Dương Khai cười khổ lắc đầu, nói:

- Không phải, chỉ là… ta không muốn giết Tiểu Bạch huynh ngươi! Giữa chúng ta không oán không thù, tuy nói ngươi có vẻ có chút thành kiến với ta, nhưng dù gì cũng là cùng nhau đi vào Tứ Quý Chi Địa, ta nghĩ nếu thật sự ở chỗ này giết ngươi, trở về lại không biết ăn nói thế nào với đám người Cao trưởng lão.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!