Sâu trong Tuế Nguyệt Thần Điện, tại một nơi nào đó, các cường giả đang tề tựu.
Đây đã là nơi sâu nhất của thần điện, người có tư cách đến được nơi này đều là những cường giả đứng đầu Đạo Nguyên Cảnh tại Nam Vực.
Lam Huân, Tiêu Thần, La Nguyên, Khổng Kỳ, Mộ Dung Hiểu Hiểu, Cung Văn Sơn, Biện Vũ Tình đều có mặt tại đây.
Trong bảy người này, ngoại trừ Lam Huân là Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh, Cung Văn Sơn là Đạo Nguyên Nhị Tầng Cảnh ra, thì những người khác đều có tu vi Đạo Nguyên Tam Tầng Cảnh.
Lam Huân thì không cần phải bàn nhiều, thân là hòn ngọc quý trên tay Minh Nguyệt Đại Đế, thân mang thể chất đặc thù, thực lực bản thân không thể dùng tu vi để đo lường, tuyệt đối có tư cách đứng ở đây. Cung Văn Sơn cũng giống như vậy, tu vi của hắn tuy kém hơn đa số người có mặt một tầng, nhưng thân là tông sư trận pháp, thủ đoạn khó lường, nên cũng không thể lấy tu vi để phán định thực lực, hắn tới được đây cũng chẳng có gì kỳ lạ.
Thời khắc này, ngoài Tiêu Thần vẫn luôn ở bên cạnh bảo vệ Lam Huân, một bước cũng không rời, những người khác đều đã tự tìm cho mình một vị trí, khoanh chân ngồi xuống, nghỉ ngơi dưỡng sức, dường như đang lặng lẽ chờ đợi điều gì đó.
Mộ Dung Hiểu Hiểu thi thoảng lại nhìn về một hướng nào đó, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng và mong chờ.
Một khắc nọ, ở bên ngoài chỗ mọi người khoảng mười mấy trượng, trong một quang môn hình tròn, bỗng gợn lên từng vòng sóng, ngay sau đó, một bóng người từ trong quang môn từ từ hiện ra.
Mọi người đều phát giác và quay đầu nhìn lại.
- Rốt cuộc cũng đủ rồi sao… La Nguyên tựa như đã mất hết kiên nhẫn, không chịu nổi mà hừ lên một tiếng.
Mộ Dung Hiểu Hiểu đứng dậy, trên mặt hiện lên nụ cười, đi về phía đó, dường như định ra nghênh đón người tới.
Những người khác cũng lộ vẻ hứng thú, muốn xem người tới là ai.
Bóng người chầm chậm định hình lại, cuối cùng từ trong quang môn bước ra, lộ ra hình dáng chân thực.
- A? Nụ cười trên mặt Mộ Dung Hiểu Hiểu cứng lại, kinh ngạc nhìn người tới, vẻ mặt cực kỳ phức tạp, có chút thất vọng, cũng có chút bất ngờ.
Nàng không ngờ rằng, người cuối cùng từ trong quang môn đi ra, lại là Dương Khai, chứ không phải Tiêu Bạch Y trong tưởng tượng của nàng!
Những người khác sắc mặt mỗi người một vẻ, cơ mặt Khổng Kỳ co giật, vội vàng đưa mắt ra chỗ khác, dường như nhìn Dương Khai thêm một chút cũng sẽ làm bẩn mắt mình.
Biện Vũ Tình thì hé miệng cười…
- Ô, nhiều người ghê! Sau khi Dương Khai từ quang môn đi ra, liền nhìn thấy bảy thân ảnh ở phía trước, không khỏi có chút kinh ngạc: - Sao mọi người lại chờ ở đây hết vậy?
- Chờ ngươi đó! Biện Vũ Tình mỉm cười, nói đầy quyến rũ.
Dương Khai sờ sờ mũi, nói: - Đừng đùa nữa, ta nào có mặt mũi lớn như thế, làm phiền các vị phải chờ ở đây!
Hắn cho rằng Biện Vũ Tình chỉ đang đùa với mình mà thôi.
Nào biết…
- Không phải nói đùa, chúng ta đích thực là đang chờ ngươi. Cung Văn Sơn lúc này cũng đã đứng lên, nghiêm mặt nói với Dương Khai: - Bất quá, nói vậy cũng không đúng, chúng ta không phải đang đợi ngươi, mà là đợi người cuối cùng từ trong này đi ra!
Dương Khai nhíu mày, quay đầu nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt dán về phía trước, như có điều suy nghĩ nói: - Xem ra muốn phá giải cấm chế này, số người của các ngươi không đủ nhỉ!
- Không sai!
Cung Văn Sơn gật gật đầu.
- Có vị nào có thể giải thích cho ta một chút về tình hình hiện tại được không? Dương Khai trên mặt nở nụ cười, nhìn về phía mọi người.
Cung Văn Sơn mặt lộ vẻ khinh bỉ nói: - Chuyện phiền phức như thế này, ta không muốn nói hai lần!
Nói rồi, bèn phớt lờ Dương Khai.
Mộ Dung Hiểu Hiểu mím môi nói: - Để ta nói vậy, Dương sư đệ qua bên này đi.
Nàng vẫy vẫy tay gọi Dương Khai.
Dương Khai gật đầu, bước tới.
Mộ Dung Hiểu Hiểu lúc này lập tức giảng giải cho hắn.
Nghe nàng ta miêu tả một hồi, Dương Khai mới biết, tại cửa chính đại điện trước mặt này, được bố trí một trận pháp tên là Bát Phương Quy Nguyên Trận. Trận pháp này kỳ thực cũng không phải thâm ảo, cũng không có tác dụng lớn gì, cách phá giải cũng vô cùng đơn giản.
Chỉ cần hội tụ đủ tám người, đứng ở đúng tám vị trí đặc biệt, trận pháp này liền tự sụp đổ, cũng không cần võ giả phải phí chút sức lực nào.
Đương nhiên, nếu như không có người tinh thông trận pháp ở đây, thì e rằng cũng chẳng nhìn ra được sự ảo diệu trong đó, bất quá trận pháp loại này trong mắt Cung Văn Sơn, đích thực không phải vấn đề gì khó khăn.
- Cho nên, các ngươi chỉ có thể ở đây chờ đợi người cuối cùng tới? Dương Khai sau khi nghe xong liền hỏi.
- Phải. Mộ Dung Hiểu Hiểu nhẹ nhàng gật đầu, mỉm cười nói: - Không ngờ Dương sư đệ là người cuối cùng tới.
Dương Khai liếc nhìn nàng một cái, thấp giọng nói: - Không cần lo lắng, Tiểu Bạch huynh chỉ bị thương chút xíu, không nguy hiểm tới tính mạng.
Mộ Dung Hiểu Hiểu nghe vậy, hai mắt sáng ngời, nói:
- Dương sư đệ đã gặp Tiêu sư huynh rồi sao?
- Ừ. Dương Khai gật đầu.
- Vậy huynh ấy giờ đang ở đâu? Mộ Dung Hiểu Hiểu khẩn trương hỏi.
- Ta cũng không biết, có lẽ đã bị truyền tống ra ngoài, cũng có thể vẫn còn ở đâu đó trong thần điện. Dương Khai nhún nhún vai.
Mộ Dung Hiểu Hiểu như nghĩ tới điều gì, che miệng hô nhỏ: - Dương sư đệ, lẽ nào ngươi đã thắng được Tiêu sư huynh?
- A? Dương Khai ngạc nhiên. - Nghe ý trong lời nói của ngươi, ngươi cũng đã từng đi qua Luận Đạo Đài?
- Phải… Mộ Dung Hiểu Hiểu trả lời. - Ta ở đó gặp phải một đối thủ, đánh thắng hắn mới có thể tới đây.
- Xem ra, cơ duyên của mọi người cũng không khác nhau là mấy. Dương Khai như có điều suy nghĩ.
Nếu như nói rằng tất cả mọi người đều trải qua Tuế Nguyệt Giai Thê và Luận Đạo Đài, vậy lúc này ở đây chỉ còn lại tám người cũng là điều dễ hiểu.
Hai cửa ải này không phải ai cũng có thể thông qua được, những người còn lại có lẽ đã bị đào thải rồi.
Dương Khai trong khi nói, quay đầu nhìn những người khác, bất ngờ phát hiện trên mu bàn tay của bọn họ hoặc ít hoặc nhiều đều xuất hiện một vài Tinh Ấn, ngay cả Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng thế.
Xem ra cơ duyên của bọn họ tại Tuế Nguyệt Thần Điện cũng không tồi, trái lại bản thân, chỉ khi ở Lưỡng Quý Sơn mới đoạt được một trái Tuế Nguyệt Quả, cũng không có phát hiện được Tinh Ấn khác.
- Lời thừa đã nói xong hết chưa hả, nói xong rồi thì hành động mau, ta cũng chẳng có lắm thời gian nhàn nhã mà ở đây dùng dằng đâu! La Nguyên mất kiên nhẫn thúc giục.
Nếu không phải phá giải trận pháp cần phải gom đủ tám người, La Nguyên nào sẽ đợi ở đây? E rằng đã đại sát tứ phương từ lâu, đuổi hết đám người không liên quan này ra ngoài rồi.
Dương Khai nhìn hắn một cái, cũng chẳng nhiều lời, chỉ gật gật đầu với Cung Văn Sơn, nói: - Cung huynh, tình hình đại khái ta cũng đã nắm rõ rồi, tiếp theo nên làm như thế nào, mong được chỉ giáo!
Cung Văn Sơn cũng không khiêm nhường, gật đầu nói: - Nếu như vậy, mọi người hãy nghe hiệu lệnh của ta, bảo các ngươi đứng ở đâu thì các ngươi đứng ở đó, tuyệt đối không được lộn xộn. Bát Phương Quy Nguyên Trận này tuy rằng phá giải dễ dàng, nhưng nếu xuất hiện sai sót gì… hừ hừ..
Lời hắn tuy chưa nói hết, nhưng ai cũng đều hiểu ý tứ trong đó.
Tiêu Thần cười nói: - Cung huynh cứ chỉ thị là được, việc liên quan tới tất cả mọi người, ta nghĩ sẽ không có ai không thức thời đâu.
Khi nói, hắn vô tình hữu ý liếc nhìn La Nguyên một cái.
- Rất tốt! Cung Văn Sơn nghe vậy, cười lạnh một tiếng, hai tay kết ấn đẩy mạnh về phía trước.
Một gợn sóng mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được tản ra, nguyên lực hóa thành thực chất, ngưng tụ thành Càn Khôn Thiên Địa Ấn cách trước mặt mọi người không xa.
Ngay sau đó, Cung Văn Sơn chỉ tay nói: - Phiền vị bằng hữu này đứng ở vị trí cung Càn!
Người hắn chỉ chính là La Nguyên.
La Nguyên cũng thức thời, không nói lời nào, thân hình vừa nhảy lên đã chính xác đứng vào vị trí mà Cung Văn Sơn chỉ định.
- Vị phu nhân này mời tới vị trí cung Ly! Hắn lại chỉ về phía Biện Vũ Tình.
- Khi không lại gọi người ta già đi nhiều như vậy…
Biện Vũ Tình bĩu môi, oán trách một câu nhưng cũng nhẹ nhàng bay tới vị trí chỉ định.
- Ngươi tới vị trí cung Đoái! Cung Văn Sơn lại chỉ Dương Khai.
Dương Khai gật đầu, bay tới bên cạnh Biện Vũ Tình.
Sau đó, dưới sự chỉ thị của Cung Văn Sơn, mọi người lần lượt đứng vào các vị trí khác nhau.
Trong lúc rảnh rỗi, Biện Vũ Tình quay ra cười nói với Dương Khai: - Thật không ngờ, tên tiểu tử thối nhà ngươi cũng có thể đi tới được nơi này!
- Thế nào? Xem thường ta ư? Dương Khai nhíu mày, hừ lạnh nói: - Điểm lợi hại của tại hạ, Biện hộ pháp vẫn còn chưa được thấy đâu.
- Vậy à… Biện Vũ Tình hứng thú mỉm cười quyến rũ. - Nghe ngươi nói như vậy, ta cũng rất muốn được lĩnh giáo một phen.
- Cơ hội thì có rất nhiều! Dương Khai liếc nàng một cái, ngay sau đó lại hỏi: - Khâu sư huynh đâu? Không phải hai người đi cùng nhau sao?
Biện Vũ Tình nghe vậy, sắc mặt bỗng ảm đạm đi.
Dương Khai cả kinh nói: - Không phải là…
Biện Vũ Tình phì cười một tiếng: - Không phải như ngươi đang nghĩ đâu, Khâu Vũ huynh ấy tự biết thực lực không đủ, nên đã dừng bước ở Tuế Nguyệt Giai Thê rồi.
- Ồ, như thế thì tiếc quá. Dương Khai xuýt xoa một tiếng.
Tuy nói trên Tuế Nguyệt Giai Thê có vô vàn nguy hiểm, nhưng nếu có thể bước qua, cũng có thể thu được không ít lợi ích. Dương Khai có sự trải nghiệm sâu sắc, không chỉ là hắn, bảy người còn lại tới được nơi này, so với lúc trước cũng đã mạnh mẽ hơn một chút, đây chính là công lao của Tuế Nguyệt Giai Thê.
Bất quá, Biện Vũ Tình nói như vậy, trái lại đã chứng thực được suy đoán trước đây của Dương Khai – cơ duyên của mọi người về căn bản là không khác nhau, đặc biệt là về sau này, đều là thông qua Tuế Nguyệt Giai Thê, xông qua Luận Đạo Đài, mới có thể tới được đây.
Khi hai người nói chuyện, mọi người đều đã rối rít vào chỗ, chỉ còn mỗi mình Cung Văn Sơn.
Cung Văn Sơn đứng ở vị trí phong ấn, tỉ mỉ kiểm tra một lượt, xác định vị trí của mọi người không sai, mới nhẹ nhàng tung người, đáp xuống vị trí cuối cùng.
Sau khi chân hắn chạm đất, bỗng quát lên một tiếng: - Tất cả không được động, cho dù cảm giác được điều gì, cho dù có bất thường gì, cũng không được dùng sức mạnh, nếu không hậu quả tự mình gánh chịu!
Thấy hắn nói nghiêm túc như vậy, mọi người sao dám không nghe? Ai nấy đều mau chóng nín thở ngưng thần, để bản thân tiến vào trạng thái không linh.
Rất mau, một tiếng vù vù truyền tới.
Thiên địa linh khí từ bốn phía xung quanh dường như đang bị rút đi, gây nên một số phản ứng liên hoàn.
Mà cùng với động tĩnh đó, tiếng vù vù trong hư không cũng càng ngày càng to, càng ngày càng dày đặc.
Cuối cùng, là kèm theo tiếng vang cổ quái, như âm thanh của vật gì bị vỡ truyền vào trong tai mọi người.
Cho tới thời khắc này, Cung Văn Sơn vốn một mực khẩn trương mới thở phào một tiếng, hắn biết, Bát Phương Quy Nguyên Trận này xem như đã tự sụp đổ rồi.
Răng rắc…
Một đợt vang động truyền tới, đại môn ở trước mặt mọi người bỗng nứt ra một khe hở, ánh sáng từ trong bắn ra, ngay sau đó, đại môn từ từ di động sang hai bên, khe hở cũng từ từ lớn dần.
Khi khe hở vừa đủ cho một người đi vào, Cung Văn Sơn bỗng quát lên một tiếng: - Tạm thời đừng cử động!
Mọi người cả kinh, thân hình vốn đang rục rịch bỗng chốc đều dừng lại.
Nhưng ngay tại lúc này, Cung Văn Sơn lại tiến vào trong đại môn nhanh như tên bắn.
- Thôi chết, trúng kế rồi! Khổng Kỳ tức giận kêu lên một tiếng, vội vàng đuổi theo.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn