Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2174: CHƯƠNG 2174: LẠI MỘT HẠT CHÂU

Hồ nước lạnh buốt thấu xương, nhưng vẫn nằm trong giới hạn chịu đựng của Dương Khai. Hắn một mạch tiến sâu vào, không gặp bất kỳ hiểm nguy nào, xung quanh tĩnh mịch chỉ còn tiếng tim mình đập thình thịch.

Bỗng nhiên, Dương Khai có cảm ứng, ánh mắt sắc bén nhìn về một hướng.

Bên kia, truyền đến tiếng nước róc rách khe khẽ.

Đập vào mắt hắn, là một cảnh tượng khiến Dương Khai không thể tin nổi.

Giữa hồ nước, lại có một cô gái đang tắm rửa. Nàng sở hữu mái tóc đen mượt như tơ, dung nhan tựa tiên họa, đôi vai trần lộ ra, nhiệt độ làn da tiếp xúc với nước hồ lạnh băng toát ra làn hơi nước mỏng manh, khiến nàng trông hư ảo, như được bao phủ bởi một màn sương khói mờ ảo.

Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, ánh sáng chiết xạ chiếu rọi lên cơ thể ngọc ngà của cô gái này, khiến người ta huyết mạch sôi trào, tâm thần mơ màng không thôi.

Lúc này, cô gái giơ tay lên, một tay múc nước chầm chậm lau qua làn da trắng mịn hoàn mỹ, làm như không hề phát hiện Dương Khai đã đến.

Tuy nhiên... khi ánh mắt Dương Khai nhìn tới, đối phương rõ ràng cảm ứng được, vội quay đầu nhìn sang.

Đôi mắt xinh đẹp sáng ngời như sao trời, tỏa ra hào quang khác thường, khiến người ta nhìn một lần liền không nỡ dời mắt, như chìm đắm trong đó.

Bốn mắt nhìn nhau, Dương Khai ngẩn ngơ, còn cô gái lại mỉm cười, mị hoặc câu hồn đoạt phách.

Một tầng quầng sáng vô hình lan ra, bao phủ lấy Dương Khai.

Sắc mặt Dương Khai càng thêm ngây dại....

Cô gái mỉm cười, nụ cười lại trở nên dữ tợn, sau đó há miệng, đôi môi nhỏ nhắn bỗng nhiên nứt toác, hóa thành một cái miệng khổng lồ dữ tợn nuốt chửng Dương Khai. Thậm chí nuốt chửng không ít nước hồ xung quanh.

Cái miệng lớn thu lại, cảnh tượng chỗ cô gái vặn vẹo biến hóa, nơi đó nào có cảnh mỹ nhân tắm rửa gì, thay vào đó là một con dị thú hình dạng kỳ lạ, đang không ngừng nhai nuốt.

Con dị thú này có hình dạng khó tả, toàn thân tựa một quả cầu khổng lồ đường kính chừng bốn năm trượng, đen kịt, bên ngoài mọc chi chít hơn chục cặp mắt, cùng bảy tám cái xúc tu không ngừng vung vẩy.

Trên bờ, Lưu Viêm vẫn luôn chú ý Dương Khai cũng nhìn thấy cảnh này, sắc mặt không khỏi trầm xuống, nhưng không có quá nhiều lo lắng, bởi vì nàng cảm giác được Dương Khai không sao.

Ngược lại Tiểu Tuyết Hoa bị dọa nhảy dựng, bay vòng vòng cao tốc, muốn đi cứu Dương Khai nhưng lại không dám.

- Ha ha... Yêu thú tinh thông công kích thần hồn, quả là hiếm thấy!

Tiếng nói của Dương Khai như quỷ mị truyền ra trong hư không, sau đó hắn hiện ra, đứng trên đỉnh đầu con dị thú tròn quay, nhìn không có chút gì là bị thương.

Khi cảnh tượng cô gái tắm rửa xuất hiện, Dương Khai đã cảm thấy không đúng.

Ở chỗ quỷ quái này, có nữ đệ tử tông môn nào lại yên tâm mà tắm? Các võ giả Đạo Nguyên Cảnh đi vào Tứ Quý Chi Địa cũng không có nhàn rỗi như thế.

Ban đầu hắn còn tưởng cô gái này là yêu thú gì biến thành, nhưng bị công kích liền chợt hiểu ra, đây là thần hồn xung kích, mỹ nhân tắm rửa cái gì chỉ là ảo giác sau khi mình bị công kích mà sinh ra.

Chỉ là ảo cảnh này quá mức chân thật, ngay cả Dương Khai cũng không thể lập tức nhìn thấu.

Hiểu rõ điểm này, đương nhiên dễ đối phó, khi công kích chí mạng ập tới, một cái thuấn di là thoát được.

Dương Khai vừa dứt lời, con dị thú đang nhai nuốt bỗng khựng lại, hơn chục con mắt trên thân thể hình cầu đồng loạt đổ dồn về phía hắn. Sau đó há miệng, phun ra nước, ở mặt trước nứt ra, răng nanh dày đặc, phát ra tiếng gầm giận dữ.

Âm thanh hội tụ thành sóng xung kích, lan tỏa bốn phương tám hướng có thể nhìn thấy bằng mắt thường, khiến mặt hồ phẳng lặng cũng nổi sóng dữ dội.

Trên người Dương Khai hiện lên nguyên lực, ngăn cản công kích tiếng gầm, phát ra quầng sáng vàng kim.

- Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh... Dương Khai phóng thần niệm quét qua, lập tức nắm rõ cấp bậc thực lực của con yêu thú này.

Dị thú thấy âm công của mình vô hiệu, lập tức giận tím mặt, hơn chục con mắt co rụt lại, một luồng lực lượng vô hình bỗng nhiên đánh ra.

Dương Khai nhướng mày: - Lực thần hồn sánh với Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong!

Hắn nghiêm mặt, Thức Hải sôi trào, thần thức cuồng bạo bùng phát, hóa thành xung kích vô hình nghênh đón trực diện.

Ầm...

Tiếng nổ lớn vang vọng, thân thể Dương Khai chấn động kịch liệt, không khỏi lùi lại mấy bước, trong đầu đau đớn dữ dội.

Dị thú cũng không khá hơn, thân thể tròn vo run rẩy dữ dội, các xúc tu vung loạn xạ, miệng phát ra tiếng gào thảm thiết.

Thần thức va chạm, cực kỳ nguy hiểm khó đoán, dị thú ỷ vào mình tinh thông công kích thần hồn, không coi Dương Khai ra gì, Dương Khai tự nhiên không yếu hơn nó.

Hắn sở hữu chí bảo thiên địa Ôn Thần Liên, vốn dĩ không hề e ngại việc dùng lực thần hồn đối chọi trực diện với đối phương!

Một phen giao chiến, một người một thú đều không chiếm ưu thế gì.

Nhưng mà Dương Khai có Ôn Thần Liên hóa giải tổn thương thần thức, cho nên chỉ một lát liền ổn định được. Ngược lại dị thú vẫn không thể chịu nổi, run rẩy không thôi, đối đầu khi nãy làm nó bị hại rất lớn.

Dương Khai thấy vậy, nào còn chần chừ, Bách Vạn Kiếm chợt hiện trong tay, lực lượng Đế Uy cuồn cuộn trào ra, hóa thành một đạo kiếm quang chém thẳng xuống đối phương.

Xẹt xẹt xẹt xẹt....

Một thanh trường kiếm, kéo theo vạn ngàn kiếm quang, như bão tố trút xuống con dị thú.

Máu tươi, trong nháy mắt nhuộm đỏ cả mặt hồ.

Dị thú đau đớn gào thét vang trời, hơn chục con mắt toát ra vẻ hoảng sợ tột độ, bảy tám cái xúc tu điên cuồng vung vẩy, cố gắng ngăn cản kiếm quang dày đặc.

Ngoài dự liệu, một chiêu của Dương Khai lại không thể chém giết nó!

Theo Dương Khai nghĩ, con dị thú này chỉ là có Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, nhưng có lực lượng thần thức Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong, có mạnh phải có yếu, lực lượng thần thức mạnh như thế, vậy thì khẳng định thân thể sẽ không mạnh cỡ nào.

Nhưng thân thể tròn vo kia lại có sức co dãn rất mạnh, kiếm mang đánh tới, rất nhiều kiếm khí lướt qua bề mặt liền bị bật ngược lại, chỉ tạo thành tổn thương vô cùng nhỏ.

Nhưng những cái xúc tu kia lại không may mắn như vậy, trực tiếp bị chém thành vô số đoạn, tán loạn trong nước.

Lần này, làm cho con dị thú càng thêm xấu xí, hoàn toàn trở thành một khối cầu trọc lóc mọc đầy mắt...

Ý thức được nguy cơ, con dị thú này không còn ý định liều chết chiến đấu với Dương Khai, lập tức chìm người xuống, trực tiếp lặn thẳng xuống đáy hồ, nhanh chóng trốn thoát.

- Hừ! Dương Khai hừ lạnh, hắn tài cao gan lớn, trực tiếp xông vào hồ nước đuổi theo.

Hồ nước trong suốt, dọc đường máu tươi vẫn còn rỉ ra, Dương Khai không lo sẽ mất dấu vết.

Hồ này sâu mười mấy trượng, càng đi xuống thì càng tối, nhưng Dương Khai vận chuyển lực lượng vào mắt, tầm nhìn không hề bị cản trở.

Sau một nén nhang, hắn lần theo dấu vết đến đáy hồ, nhìn phía trước, không khỏi nhướng mày.

Chỉ thấy con dị thú đang lặng lẽ chờ đợi dưới đáy hồ, cách đó chừng ba tấc là một tòa tế đàn, trên đó đặt một vật phẩm!

Là một hạt châu!

Hạt châu to bằng trái nhãn, tỏa ra hào quang xanh biếc mờ ảo.

Dương Khai vừa nhìn thấy hạt châu này, trong lòng khẽ động.

Bởi vì hạt châu này, ngoại trừ màu sắc khác biệt, thì không hề khác gì bảo vật hắn cướp được trong Tuế Nguyệt Thần Điện, ngay cả kích thước cũng như đúc từ một khuôn.

- Chẳng lẽ là... Trong lòng Dương Khai dấy lên một suy đoán, nhưng vẫn chưa thể xác nhận.

Lúc này, con dị thú lẳng lặng đứng đó, hạt châu màu xanh biếc tỏa ra ánh sáng xanh mờ ảo, bao bọc dị thú, những vết thương do Dương Khai chém ra lúc này đã hoàn toàn khép lại, không còn rỉ máu.

Đương nhiên, các xúc tu thì tạm thời không thể mọc lại, cho dù sinh mệnh lực của con dị thú này mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể làm được việc đứt rồi mọc lại ngay lập tức.

- Đây hẳn là vật quý giá nhất khu vực phía Đông này. Dương Khai nhìn hạt châu màu xanh biếc, trong lòng thầm nghĩ.

Tiểu Tuyết Hoa dẫn hắn đến đây, mà giữa hồ ngoài con dị thú này ra, cũng chỉ có hạt châu đặt trên tế đàn, không thể nói con dị thú này là thứ quý giá nhất khu vực này.

Ngoài hạt châu màu xanh biếc kia, đã không còn cách giải thích nào khác.

Dương Khai đến đây, cũng kinh động con dị thú đang trị thương.

Nó không cần quay đầu, hơn chục con mắt trên thân thể đã phát hiện ra Dương Khai, sau đó há to miệng đầy răng nanh gầm lên giận dữ, tràn đầy uy hiếp. Đáng tiếc nó đã mất đi các xúc tu, không thể thi triển được sát chiêu ra hồn nào.

Nó đành ngưng tụ lực thần hồn, thông qua hơn chục con mắt đánh thẳng về phía Dương Khai!

- Muốn chết! Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, mắt trái khẽ nhắm rồi mở, Diệt Thế Ma Nhãn chợt hiện, trong con mắt vàng kim, một đóa hoa sen ngậm nở dần hình thành, xoay chuyển một vòng rồi biến mất trong mắt Dương Khai.

Kế đó, con dị thú như bị trúng phép định thân, đứng sững sờ tại chỗ.

Trong mắt nó, nụ hoa sen kia chiếm trọn toàn bộ thị giác, hoa sen nở rộ, lấy lực thần hồn làm cội nguồn...

Lực thần hồn của nó tuy không yếu, nhưng trước đó đối đầu với Dương Khai đã bị trọng thương, hiện tại lại trúng bí thuật Sinh Liên, đương nhiên không còn sức xoay chuyển cục diện.

Một lát sau, tiếng "bụp bụp" liên tiếp vang lên, hơn chục con mắt trên thân con dị thú đều nổ tung, tựa như có áp lực cực lớn từ bên trong phá vỡ chúng.

Dương Khai cầm Bách Vạn Kiếm, nhân kiếm hợp nhất, hóa thành một đạo kiếm quang biến mất.

Khi hắn hiện thân, đã ở phía sau con dị thú.

Thân thể tròn vo của con dị thú xuất hiện một lỗ thủng khổng lồ, lộ ra ngũ tạng lục phủ.

Dương Khai lật tay đánh ra một chưởng, lực lượng không gian cuồn cuộn trào ra, quát lớn: - Trục Xuất!

Lỗ đen không gian xuất hiện, như một mãnh thú há miệng rộng, nuốt chửng thi thể con dị thú. Chờ khi hố đen biến mất, nơi đây chỉ còn lại một mình Dương Khai.

Hắn xòe tay ra, bên trong lòng bàn tay là một viên nội đan đỏ sậm!

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!