Hạ Sanh nói tuy nhỏ giọng, nhưng mọi người tại đây không ai không phải là nhân vật tai nghe tám hướng, tự nhiên đều nghe được rành mạch. Trong phút chốc, tất cả đều trừng mắt nhìn Dương Khai, cảm thấy người này quả thực quá hèn hạ vô sỉ, lại dám có ý đồ như vậy!
- Ta không có giả mạo! — Dương Khai tự tin cười, ngạo nghễ nói:
- Ta chính là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên!
Lời vừa nói ra, mọi người đều lặng thinh, tất cả đều dùng ánh mắt cổ quái nhìn Dương Khai. Gió nhẹ thổi qua, bốn bề yên lặng như tờ.
- Ha ha ha... — Một hồi lâu sau mới truyền ra một tràng cười lớn, Tiêu Thần chỉ vào Dương Khai, khinh bỉ nói:
- Chỉ bằng ngươi mà cũng là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên? Ngươi tưởng luyện đan sư là cái gì? Là rau cải trắng ngoài đường tùy tiện vơ một nắm là được sao? Tiểu tử, trước khi nói tốt nhất phải uốn lưỡi bảy lần, họa từ miệng mà ra đấy!
Nói đến câu cuối cùng, hắn không hề che giấu vẻ khinh miệt trong mắt.
- Tiêu huynh rất hiểu biết về ta sao? — Dương Khai nghiêng đầu nhìn về phía Tiêu Thần, hỏi.
Tiêu Thần hừ lạnh:
- Nếu không cùng đi Tứ Quý Chi Địa chuyến này, Tiêu mỗ căn bản chẳng biết đến một kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi, nói gì đến chuyện hiểu biết?
Hắn nói với thái độ hoàn toàn xem thường, không coi Dương Khai vào đâu.
- Vậy là đúng rồi!
Dương Khai mỉm cười, nói:
- Tiêu huynh nếu không hiểu biết về ta, thì cớ sao dám chắc chắn, khẳng định ta không phải là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên?
- Cái này... — Tiêu Thần nhướn mày, không khỏi có chút đuối lý, nhưng vẫn mạnh miệng nói:
- Dù sao thì hạng người như ngươi không thể nào là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên được! Nếu ngươi muốn đục nước béo cò, Tiêu mỗ khuyên ngươi nên sớm dẹp ý đồ đó đi, nếu không... Hừ hừ...
Hắn vừa dứt lời, Trang Bất Phàm bên kia bỗng nhiên lên tiếng:
- Dương huynh lúc nãy một mực bảo vệ nơi này, không cho người khác tới gần Thái Diệu Bảo Liên... Chẳng lẽ huynh đã sớm biết tất cả về nó?
Vừa rồi hắn và Dương Khai đã đại chiến một trận, tuy rằng cuối cùng kỹ năng thua một bậc, nhưng điều đó cũng không ngăn cản hắn có ấn tượng tốt về Dương Khai.
Đúng như Dương Khai cảm thấy Trang Bất Phàm là người không tệ, Trang Bất Phàm cũng cảm thấy Dương Khai là người có thể kết giao, cho nên lúc này mới có ý giúp hắn một tay, cố ý nói ra như vậy.
- Hả? — Nghe Trang Bất Phàm nói thế, Lam Huân nhướn mày, kinh ngạc nhìn hắn hỏi:
- Ý của Trang huynh là, trước đây nơi này do Dương huynh bảo vệ?
- Không sai! Lúc ta đến đây chỉ có một mình Dương huynh! Thời điểm Thái Diệu Bảo Liên xuất thế, hắn cũng là người đầu tiên đến nơi này! — Trang Bất Phàm khẽ gật đầu xác nhận.
- Dương huynh! Lời của Trang huynh...
Lam Huân nhìn về phía Dương Khai.
- Đúng vậy! — Dương Khai nhẹ gật đầu:
- Thái Diệu Bảo Liên vừa mới xuất thế, ta liền chạy tới. Ta cũng biết nó là vật gì, có công dụng gì, cho nên mới trấn giữ ở đây, đuổi đi không ít người không biết hàng. Vốn ta định giữ nó, đợi nó trưởng thành sẽ hái, không ngờ chư vị lại quay về trước thời hạn... Sau đó, chính là cục diện hiện tại.
Nói tới đây, Dương Khai cười khổ một tiếng.
- Huynh thật sự là luyện đan sư? — Lam Huân hỏi, trong mắt lộ ra vẻ khác lạ.
Nếu không phải luyện đan sư, làm sao có thể nhận ra một cách chính xác Thái Diệu Bảo Liên, loại thiên địa linh dược bực này? Ngay cả nhân vật như Trang Bất Phàm cũng chỉ là suy đoán, còn không dám khẳng định! Chỉ có luyện đan sư tài nghệ cao siêu, học thức uyên bác, mới có khả năng phân biệt được Thái Diệu Bảo Liên.
Nếu như trước đó Lam Huân còn hoài nghi Dương Khai, cảm thấy hắn đúng như lời Hạ Sanh nói, chỉ là giả mạo luyện đan sư để đục nước béo cò, thì hiện tại, nàng đã ít nhiều có chút tin tưởng.
- Đúng! — Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.
- Huynh còn là một vị luyện đan sư cấp Đạo Nguyên ư? — Lam Huân toàn thân khẽ run.
- Ta nói là đúng, đáng tiếc có người không tin! — Dương Khai dang tay, ánh mắt vô tình hay cố ý lướt qua Tiêu Thần.
Tiêu Thần không khỏi sa sầm mặt, nói:
- Chuyện khoác lác thì ai mà chẳng làm được... Nếu Tiêu mỗ nói mình là luyện đan sư cấp Đế... ngươi cũng tin ư?
Dương Khai nhún vai, ra vẻ bất đắc dĩ.
Lam Huân lại hé miệng cười, nói:
- Là thật hay giả, chỉ cần kiểm chứng một chút là được! Chỉ cần Dương huynh có thể luyện chế ngay tại đây một lò đan dược cấp Đạo Nguyên, là có thể giải quyết nghi vấn này. Hiện tại thời gian vẫn còn sớm, đủ để Dương huynh luyện chế đan dược, không biết Dương huynh thấy thế nào...
Dương Khai còn chưa lên tiếng, Tiêu Thần đứng một bên đã chen vào:
- Hắn làm gì có gan đó? Nếu thật sự làm vậy, chẳng phải là tự vạch trần trò lừa bịp của mình sao?
Lam Huân không nhịn được trừng mắt nhìn Tiêu Thần một cái, lúc này mới ngăn được cái miệng không ngừng của hắn.
Dương Khai nhíu mày, gương mặt tỏ vẻ khó xử:
- Nhất thiết phải làm vậy sao?
Lam Huân cười nói:
- Chẳng lẽ Dương huynh không có lòng tin vào bản thân? Tuy rằng ta cũng cảm thấy Dương huynh không giống kẻ nói dối, nhưng... chuyện này quan trọng như vậy, nếu Dương huynh không có năng lực luyện chế Thái Diệu đan, thì thà rằng đừng tùy tiện ra tay, nếu không đến lúc đó đúng là phí của trời!
- Công chúa điện hạ nói có lý! — Trang Bất Phàm cũng gật đầu, nói:
- Tuy nói luyện thành đan dược có thể giúp nhiều người có được cơ hội, nhưng nếu làm hỏng linh dược thì mất nhiều hơn được! Cùng lắm thì đợi đến lúc linh dược trưởng thành, mọi người lại dựa vào bản lĩnh tranh đoạt là được... Dương huynh tự mình suy nghĩ kỹ càng đi!
Hắn cũng có ý cho Dương Khai một lối thoát, nên mới nói như vậy.
Nhưng không ngờ, Dương Khai chỉ hơi trầm tư một chút, liền nói:
- Chứng minh một chút cũng chẳng sao, dù sao mọi người cũng không ai tin ta...
- Huynh đúng thật là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên à! — Hạ Sanh kinh ngạc đến ngây người, dùng ánh mắt như nhìn quái vật để nhìn Dương Khai.
Tiêu Bạch Y cùng Trang Bất Phàm cũng mang bộ dạng chết lặng, dường như ban ngày gặp ma.
Dương Khai thực lực mạnh đến đâu, chỉ có hai người bọn họ là rõ ràng nhất. Hai người này, một người đã cùng Dương Khai đại chiến một trận trên Luận Đạo Đài, một người thì vừa rồi đã so đấu nguyên lực với hắn!
Thế nhưng Dương Khai lại dùng tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, chiến thắng cả hai người.
Với tu vi như thế mà làm được chiến tích vĩ đại bực này, hiển nhiên là kết quả của sự tích lũy lâu dài, dày công khổ luyện. Có thể tưởng tượng được, lúc bình thường Dương Khai tu luyện nỗ lực và khắc khổ đến mức nào... Người như vậy, làm sao còn có thời gian đi nghiên cứu thuật luyện đan? Lại còn không thể tưởng tượng nổi trở thành một luyện đan sư cấp Đạo Nguyên... Cho dù một người bắt đầu tu luyện từ trong bụng mẹ, cũng không thể nào đạt tới trình độ này!
Thế nhưng qua giọng điệu và thần thái của Dương Khai, lại cho thấy hắn đích xác là một luyện đan sư cấp Đạo Nguyên! Điều này khiến Tiêu Bạch Y và Trang Bất Phàm khiếp sợ đến khó tin.
- Nhưng... cho dù ta chứng minh mình là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên, cũng không có cách nào luyện chế Thái Diệu đan! — Dương Khai cau mày nói.
- Ý gì? — Lam Huân kinh ngạc hỏi.
- Luyện đan thì cũng phải cần dược liệu chứ? — Dương Khai nhìn nàng nói:
- Trên đan phương Thái Diệu đan, tổng cộng cần mười chín loại dược liệu. Trước đây ta cũng đã cố ý thu thập một số dược liệu cần thiết, đáng tiếc khó khăn lắm mới gom được mười tám loại, chỉ còn thiếu duy nhất một loại!
"Thì ra hắn lục lọi nhẫn không gian của người khác, là để tìm vật liệu luyện chế Thái Diệu đan!" — Trong lòng Trang Bất Phàm lóe lên một ý nghĩ, lập tức hiểu ra vì sao trước đó Dương Khai lại có hành động khiến người ta khó hiểu như vậy.
Nếu nói là cướp bóc, hắn chỉ kiểm tra nhẫn không gian của sư đệ sư muội mình một chút, chứ không hề động đến bất kỳ vật gì liền trả lại. Nếu nói không phải cướp bóc, thì hành động của hắn có ý nghĩa gì chứ?
Đến giờ khắc này, Trang Bất Phàm mới đột nhiên thông suốt!
Nghĩ thông suốt điểm này, Trang Bất Phàm không còn chút hoài nghi nào về việc Dương Khai tự xưng là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên nữa.
Nếu không phải vì chuẩn bị luyện chế Thái Diệu đan từ trước, Dương Khai đâu cần dùng đến thủ đoạn như vậy để gom góp vật liệu? Có lẽ hắn cũng bị ép đến đường cùng! Dù sao nơi này cũng là Tứ Quý Chi Địa, Thái Diệu Bảo Liên lại sắp trưởng thành, hắn canh giữ ở một bên nửa bước không thể rời, chỉ có thể đánh chủ ý lên người khác.
"Người này..." — Trang Bất Phàm trong lòng kinh hãi, nhưng ngoài mặt lại cố gắng không để lộ ra chút nào.
- Không biết... Dương huynh còn thiếu dược liệu gì, không ngại nói ra xem, chư vị ở đây đông người như vậy, nói không chừng có vị nào đó vừa lúc có thì sao! — Lam Huân mỉm cười hỏi, sau khi nói xong, bỗng nhiên như nhớ ra điều gì, lập tức nói:
- Chờ một chút, dược liệu luyện đan này tất nhiên vô cùng trân quý, cho dù có người có, cũng chưa chắc nguyện ý cam tâm tình nguyện cống hiến!
- Ừm! Công chúa điện hạ nói rất đúng! — Dương Khai khẽ gật đầu đồng ý.
- Nếu kẻ nào không chịu cống hiến, cứ đoạt lấy là được! — Tiêu Thần hừ lạnh một tiếng.
Vô Thường cười khẩy:
- Ngu ngốc! Người ta không nói mình có, ngươi làm sao biết mà đoạt? Chẳng lẽ phải điều tra nhẫn không gian của từng người sao?
- Cái này có gì không được? — Tiêu Thần đáp.
- Hả? Nói như vậy, nếu ta muốn kiểm tra nhẫn không gian của ngươi, ngươi cũng nguyện ý sao?
- Nếu ta có dược liệu kia, nhất định sẽ không giữ làm của riêng... không cần ngươi tới kiểm tra! — Tiêu Thần nghiêm nghị đáp.
- Được rồi, được rồi! — Lam Huân hơi nhíu mày, phất tay cắt ngang lời hắn, trầm ngâm một hồi, lúc này mới nghiêm mặt nói:
- Ta có một đề nghị, không bằng thế này... nếu như người nào có vật Dương huynh cần, đồng thời chủ động cống hiến ra, đợi lúc luyện thành Thái Diệu đan, có thể trực tiếp lấy một viên!
- Công chúa điện hạ nói lời này... thật sao? — Dương Khai kinh ngạc thất sắc.
Những người khác cũng sắc mặt biến đổi mấy lần, dường như đều không ngờ Lam Huân lại đưa ra đề nghị thẳng thắn như thế!
Dù sao cho dù Dương Khai thật sự là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên, hơn nữa luyện chế thành công, một lò đan mới có mấy viên chứ? Lời hứa này lập tức phân ra một viên, bất cứ ai trong lòng cũng có chút không cam tâm.
Lam Huân mỉm cười, nói:
- Cơ hội ở ngay trước mắt, mỗi người đều như nhau thôi. Chẳng phải các vị nam tử đây đều thích đánh cược sao? Sao đến lúc này, ai nấy lại co đầu rụt cổ hết vậy! — Lúc nàng nói câu này, đôi mắt đẹp lướt qua từng người:
- Dương huynh giờ này còn chưa nói ra rốt cuộc mình cần linh dược gì, các vị sợ cái gì chứ! Nói không chừng linh dược kia đang ở trong nhẫn không gian của mình thì sao! Đến lúc đó chỉ cần cống hiến ra là có thể chiếm được một quả Thái Diệu đan... chẳng phải là một món hời lớn sao!?
- Cũng có thể chẳng được gì cả! — Tiêu Bạch Y nhắc một tiếng.
Nếu Dương Khai luyện chế thất bại, đúng là cái gì cũng không có!
- Bất quá... Trang mỗ ngược lại có một nghi vấn! — Trang Bất Phàm chợt lên tiếng.
- Trang huynh mời nói! — Lam Huân nhìn lại hắn, cười nói.
- Nếu loại dược liệu cuối cùng mà Dương huynh cần, có hai người hoặc nhiều người đồng thời sở hữu, thì nên giải quyết thế nào?
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe