– Hừ! Lời của Hạ Sanh ngươi tuy có phần được hời còn khoe mẽ, nhưng cũng chính là điều ta muốn nói. Vô Thường ta không nợ trời, không nợ đất, càng không muốn nợ ân tình của bất kỳ ai! – Vô Thường cũng lên tiếng.
Trang Bất Phàm cười nói:
– Công chúa điện hạ, của ngài là của ngài, không cần phải đùn đẩy!
Lam Huân nhất thời dở khóc dở cười.
Dương Khai lau mồ hôi lạnh, nói:
– Nghe các vị nói thế, chẳng khác nào ta buộc phải luyện chế thành công lò Thái Diệu Đan này, nếu không chẳng phải đã phụ tấm lòng của công chúa điện hạ sao?
– Sao thế, ngươi không có lòng tin à? – Lam Huân nhướng mày hỏi.
– Cũng không phải không có lòng tin. – Dương Khai mỉm cười. – Chỉ là... không có luyện đan sư nào dám đảm bảo mình luyện chế đan dược chắc chắn sẽ thành công. Để phòng ngừa vạn nhất, ta vẫn phải hỏi trước... Nếu luyện chế thất bại thì phải làm sao?
– Giết ngươi! – Vô Thường lạnh lùng liếc hắn.
– Áp lực lớn thật. – Dương Khai toát mồ hôi lạnh trên trán.
Lam Huân cười nói:
– Ngươi cứ cố gắng hết sức là được.
Nói rồi, nàng lấy ra gốc Bích Huyết Chi của mình đưa cho Dương Khai. Hắn nhận lấy, kiểm tra một hồi rồi gật đầu:
– Gốc của công chúa điện hạ rất tốt, dược linh tối thiểu cũng phải tám nghìn năm, dư sức để luyện chế. Hơn nữa... nhìn màu sắc và dấu vết thu hái, có lẽ không phải vật lấy được từ Tứ Quý Chi Địa.
– Đúng vậy, đây là thứ ta mang theo bên người, đã ở trong nhẫn không gian từ mấy năm trước. – Lam Huân đáp.
– Được, giờ đã đủ nguyên liệu. – Dương Khai không nói thêm, thu Bích Huyết Chi vào nhẫn không gian, đoạn nhìn quanh rồi hô lên: – Các vị còn muốn ta luyện chế thêm một lò linh đan cấp Đạo Nguyên để chứng minh năng lực nữa không?
Hắn ngừng một chút rồi nói tiếp:
– Ta phải nói trước, muốn ta chứng minh cũng được thôi, nhưng các vị nên biết, luyện đan cực kỳ hao tổn tinh thần. Nếu vì chuyện này mà dẫn đến việc luyện chế Thái Diệu Đan thất bại, ta sẽ không chịu trách nhiệm đâu!
Lời vừa dứt, mọi người đều nhíu mày.
Bởi vì Dương Khai nói rất có lý.
Nếu mọi người muốn hắn chứng minh thực lực, hắn nhất định phải luyện chế ra một lò linh đan cấp Đạo Nguyên! Nhưng như vậy, hắn sẽ hao tổn tinh thần sức lực, mà một ngày sau Thái Diệu Bảo Liên sẽ thành thục, đến lúc đó Dương Khai phải lập tức mở lò luyện đan. Nói cách khác, trong vòng hai ngày hắn phải luyện chế hai lò linh đan, cường độ cao như thế, e rằng không có luyện đan sư cấp Đạo Nguyên nào chịu nổi.
Trạng thái không ở đỉnh cao, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới việc luyện chế Thái Diệu Đan.
– Theo ta thấy, vậy thì không cần... – Lam Huân mỉm cười. – Lúc trước sở dĩ đề nghị như vậy là vì không chắc Dương huynh có thật sự là luyện đan sư hay không, nhưng bây giờ ta nghĩ các vị đã có thể xác định rồi. Nếu Dương huynh không phải luyện đan sư, làm sao có thể biết được đan phương Thái Diệu Đan, làm sao có thể phân biệt được dược linh của Bích Huyết Chi trong thời gian ngắn như vậy.
– Công chúa điện hạ nói có lý! – Trang Bất Phàm gật đầu. – Chỉ riêng việc Dương huynh đã bắt tay chuẩn bị dược liệu luyện đan trước khi chúng ta đến đây, đã không cần phải nghi ngờ hắn là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên nữa. Dương huynh cứ nghỉ ngơi cho tốt, đợi đến ngày mai Thái Diệu Bảo Liên thành thục rồi ra tay luyện chế!
– Nếu các vị đã nói vậy, ta sẽ nghỉ ngơi cho tốt!
Dương Khai lập tức thuận thế mượn lời, nói rồi liền ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần!
Dù vẫn còn người bán tín bán nghi, nhưng có lời của Lam Huân và Trang Bất Phàm, dù họ còn hoài nghi cũng không dám nói ra, đành phải chờ đến ngày mai, mọi chuyện sẽ rõ ràng.
Khung cảnh lập tức trở nên yên tĩnh.
Các võ giả ở đây đều chọn một chỗ ngồi xuống, điều chỉnh trạng thái của mình đến đỉnh cao.
Bởi vì bất cứ ai cũng hiểu rõ, nếu Dương Khai luyện chế thất bại thì còn dễ nói, hắn sẽ phải gánh chịu hết thảy sự thất vọng và lửa giận của mọi người. Nhưng nếu hắn luyện chế thành công, ngoài việc ưu tiên đưa cho Lam Huân một viên Thái Diệu Đan, số linh đan còn lại sẽ phải dựa vào bản lĩnh để tranh đoạt!
Trước mặt cơ duyên ngút trời như thế, lại có những người như Vô Thường, Hạ Sanh, Trang Bất Phàm, Tiêu Thần cản đường, không ai cam lòng rút lui!
Bỏ lỡ lần này, rất nhiều người cả đời sẽ không thể tấn thăng Đế Tôn Cảnh! Nhưng nếu nắm được cơ duyên lần này, rất nhiều người sẽ có thể đột phá sớm hơn.
Vị trí mọi người nghỉ ngơi cũng có chút ý tứ, vô tình bao bọc quanh chỗ Dương Khai và Thái Diệu Bảo Liên, đề phòng hắn chạy trốn.
Nhất là Vô Thường, hắn căn bản không có ý định nghỉ ngơi, cứ khoanh chân ngồi đó, mắt không rời Dương Khai nửa bước, chỉ cần Dương Khai có động tĩnh gì là hắn sẽ lập tức phản ứng!
Đây cũng là nguyên nhân quan trọng mà mọi người đồng ý để Dương Khai luyện chế Thái Diệu Đan, thay vì lập tức xông vào cướp đoạt Thái Diệu Bảo Liên!
Thái Diệu Bảo Liên chỉ có một gốc! Không ai có lòng tin mình sẽ chiếm được nó, ngay cả kẻ cao ngạo như Vô Thường cũng không có sự tự tin này.
So với việc liều mạng tranh giành một thứ không chắc chắn, chi bằng để Dương Khai luyện chế thành đan, đến lúc đó hy vọng sẽ tăng lên rất nhiều. Mà Dương Khai chỉ là Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh, bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, cũng không thể nào luyện chế xong liền bỏ chạy được.
Đối với chuyện này, trong lòng mỗi người đều rõ như gương, cho nên họ yên tâm chờ đợi ngày mai tới, để Dương Khai luyện chế Thái Diệu Đan!
– Sư huynh, tình hình không ổn.
Nghỉ ngơi một hồi, Tiêu Bạch Y bỗng nhiên đến cạnh Hạ Sanh, dùng thần niệm truyền âm.
– Ta biết! – Hạ Sanh thản nhiên đáp. – Yên tâm, ta đã sắp xếp ổn thỏa, đợi ngày mai Dương huynh luyện chế thành công, ta sẽ phối hợp với hắn mở một đường máu, chạy về phía lối ra, các sư đệ sư muội đều đang chờ tiếp ứng ở bên đó.
– Khó trách ta không thấy những người khác đến, thì ra đều đang chờ ở lối ra sao? – Tiêu Bạch Y chợt hiểu ra.
Hạ Sanh mỉm cười, nói:
– Bảo vật như Thái Diệu Đan, sao có thể rơi vào tay những tông môn khác được? Đến lúc đó ngươi bảo Dương huynh phối hợp là được.
– Nếu hắn không phối hợp thì sao? – Tiêu Bạch Y hỏi.
– Đánh hắn! Đánh ngất rồi mang đi. – Hạ Sanh đáp.
Khóe miệng Tiêu Bạch Y co giật, ngượng ngùng nói:
– Ta không phải là đối thủ của hắn!
– Cái gì? – Hạ Sanh quay đầu, kinh ngạc nhìn Tiêu Bạch Y, giật mình nói: – Tiểu Bạch à, từ khi nào mà ngươi lại thiếu tự tin như vậy? Dương huynh quả thật đã thắng được Tiết Nghị, đã là rất giỏi rồi, nếu ngươi ở tu vi như hắn thì chưa chắc đã làm được, nhưng dù sao tu vi của hắn cũng chênh lệch quá lớn với chúng ta.
– Có một chuyện, ta ngại chưa nói! – Tiêu Bạch Y bỗng nhiên nghiêm mặt.
– Chuyện gì?
– Ở Tuế Nguyệt Thần Điện, ta từng giao đấu với hắn. – Tiêu Bạch Y nói. – Kết quả... là ta bại.
– Ngươi đùa với ta à? – Hạ Sanh trố mắt kinh ngạc.
– Chuyện nhục nhã như thế, ta đùa làm gì. – Tiêu Bạch Y nghiêm nghị nói. – Hơn nữa, theo ta thấy, không chỉ riêng ta không phải đối thủ của hắn, mà ngay cả Trang Bất Phàm cũng không phải.
– Vậy là... có ý gì? – Hạ Sanh hỏi xong, lập tức hiểu ra, liếc về phía Trang Bất Phàm, kinh hãi: – Ngươi nói là... trước khi chúng ta đến đây, hai người này đã đại chiến một trận, kết quả... là Trang Bất Phàm thua?
– Chắc chắn là vậy!
– Sao có thể như thế được?
Tiêu Bạch Y cười lạnh:
– Không có gì là không thể, ngươi nghĩ tại sao vừa rồi Trang Bất Phàm lại luôn nói giúp cho tên tiểu tử Dương Khai đó?
Hạ Sanh nhướng mày, nói:
– Ý của ngươi là, trước đó Dương Khai đã nương tay, cho nên Trang Bất Phàm mới...
– Còn có nguyên nhân nào khác sao? – Tiêu Bạch Y hỏi ngược lại.
– Hít... – Hạ Sanh cuối cùng không nhịn được hít vào một hơi khí lạnh, lẩm bẩm: – Trước đó hai người này đã đại chiến một trận, ta cũng biết, nhưng ta cứ ngỡ Dương Khai đã thua... hắn chỉ mới là Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh, làm sao có thể đạt tới trình độ này?
– Quỷ mới biết, hắn còn là luyện đan sư cấp Đạo Nguyên nữa, ngươi tin nổi không?
Khóe miệng Hạ Sanh co giật, không nói thêm lời nào.
Hồi lâu sau, hắn mới nghiêm mặt nói:
– Được rồi, đến lúc đó ta sẽ liên lạc với Dương huynh, tin rằng hắn sẽ phối hợp, muốn sống thì chỉ có thể hợp tác với chúng ta.
– Chỉ mong là vậy... – Tiêu Bạch Y không chắc chắn đáp lại.
Trong lúc hai người của Thanh Dương Thần Điện âm thầm trao đổi, những võ giả khác cũng đang bàn tán những chuyện tương tự, những người quen biết nhau đều ngấm ngầm kết thành đồng minh, chuẩn bị chống lại những kẻ địch mạnh mẽ. Về phần đến khi đó thật sự cướp được Thái Diệu Đan thì phải xử lý thế nào, tạm thời không cần tính đến.
Đối với phần lớn võ giả, hiện tại điều cần tính toán là làm sao cướp được Thái Diệu Đan từ trong tay những Đạo Nguyên Cảnh mạnh nhất kia.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Dương Khai tranh thủ từng giây từng phút để khôi phục lực lượng.
Luyện chế Thái Diệu Đan, đối với hắn cũng là một thử thách lớn, cho nên hắn nhất định phải dùng trạng thái toàn thịnh để nghênh đón, chỉ cần có một chút sai sót, cũng có thể dẫn tới luyện chế thất bại.
Một khi luyện chế thất bại, bản thân hắn sẽ trở thành mục tiêu trút giận cho tất cả mọi người ở đây, đến lúc đó, dù hắn có bản lĩnh thông thiên, cũng không thể chống đỡ nổi.
Sự tĩnh lặng quỷ dị xung quanh, cùng với những luồng thần niệm trao đổi, ngay cả ánh mắt giám sát của Vô Thường cũng không ảnh hưởng đến hắn, tâm cảnh dần dần lắng đọng, trở nên trống rỗng.
Dưới áp lực to lớn, hắn chìm vào một trạng thái vô cùng kỳ diệu.
Dược hương lan tỏa, quầng sáng chập chờn.
Dị tượng thiên địa ngày càng rõ ràng, mây ngũ sắc trên trời biến ảo không ngừng.
Đóa hoa trắng tinh của Thái Diệu Bảo Liên cũng dần dần hé nở...
Đến một khoảnh khắc nọ, đất trời bỗng ầm vang, linh khí rung chuyển dữ dội. Tất cả dị tượng thiên địa vào lúc này hội tụ thành một luồng năng lượng kinh thiên động địa, từ trên trời cao rót thẳng xuống, tựa như một vòng xoáy cuồn cuộn trút vào trong Thái Diệu Bảo Liên.
Linh dược mong manh chịu đựng luồng năng lượng quán chú mà vẫn nguyên vẹn, ngược lại càng tăng thêm sự thần diệu của nó.
Những phù văn nhỏ như hạt gạo bỗng nhiên hiện ra xung quanh Thái Diệu Bảo Liên, ẩn chứa huyền cơ vô tận.
Trong thiên địa mơ hồ có tiên âm vang lên, chuông trống ngân rền, khiến người ta chấn động tinh thần. Dưới vô số ánh mắt dõi theo, những cánh hoa của Thái Diệu Bảo Liên cuối cùng cũng bung nở hoàn toàn!
Mùi hương càng thêm nồng nàn lan tỏa, chỉ cần hít một hơi cũng đủ khiến người ta sảng khoái tinh thần. Mùi hương mê người ấy làm người ta thèm thuồng, hận không thể xông lên nuốt chửng Thái Diệu Bảo Liên, để thưởng thức sự tuyệt diệu của nó!
Bị sự cám dỗ vô hình thôi thúc, không ít võ giả nhìn Thái Diệu Bảo Liên với ánh mắt tham lam, cũng có mấy người đã bắt đầu rục rịch