- Chuyện gì thế? - Vô Thường nhíu mày, vẻ mặt mờ mịt.
Hắn hoàn toàn không hiểu nổi tại sao đan kiếp này lại có cảm giác đầu voi đuôi chuột, một khắc trước còn khí thế ngút trời, thiên uy cuồn cuộn, vậy mà thoáng chốc đã gió êm sóng lặng, lôi vân tiêu tán.
Tất cả mọi người đều không hiểu nổi.
- Cút!
Ngay lúc mọi người còn đang thất thần, Dương Khai bỗng nhiên nổi giận gầm lên một tiếng. Kèm theo tiếng gầm ấy, nguyên lực cuồn cuộn tuôn ra bốn phía, uy áp kinh người lan tràn khắp nơi.
Ầm ầm ầm… dáng vẻ như hắn đang giao thủ với ai đó.
Nghe thấy động tĩnh, sắc mặt mọi người biến đổi, vội vàng quay đầu nhìn về phía Dương Khai.
Chỉ thấy Dương Khai vẫn đứng tại chỗ, một tay đặt trên lò luyện đan, tay còn lại phong vân biến ảo, năng lượng khởi động, không ngừng hóa thành vô số tàn ảnh, đánh ra bốn phương tám hướng.
Mà bên cạnh hắn, một bóng người đang di chuyển với tốc độ cực cao, khoảng cách với Dương Khai lúc gần lúc xa, dường như muốn đột phá vòng công kích của hắn để tiếp cận, cướp đi lò linh đan vừa mới luyện chế xong!
Nhưng bất luận người này cố gắng thế nào, cũng đều không thể lại gần Dương Khai trong vòng ba thước, mọi nỗ lực đều bị hắn chặn lại.
- La Nguyên! - Lam Huân nhíu mày, cất tiếng gọi.
Nàng đương nhiên nhận ra người đang giao thủ với Dương Khai chính là La Nguyên của Bát Phương Môn!
Cũng không biết hắn đã ẩn nấp ở đâu, nhân lúc sự chú ý của mọi người đều bị đan kiếp thu hút, hắn đã bất ngờ ra tay gây khó dễ, muốn đoạt lấy Thái Diệu Đan. Đáng tiếc, cuối cùng lại thất bại trong gang tấc, bị Dương Khai cản lại.
Hắn đã quá coi thường Dương Khai, cứ nghĩ đối phương chỉ là một võ giả Đạo Nguyên Nhất Tầng cảnh, lại vừa trải qua một trận luyện đan gian khổ, căn bản không phải là đối thủ của mình.
Nhưng mãi đến khi động thủ, hắn mới biết mình đã sai hoàn toàn.
Dương Khai đứng tại chỗ nhìn như vô cùng bị động, nhưng thực chất là đang dĩ dật đãi lao. Hơn nữa, nguyên lực của hắn vô cùng tinh thuần hùng hậu, phòng thủ kín kẽ không một khe hở, trong thời gian ngắn La Nguyên lại không có cách nào đột phá.
Tính sai rồi!
La Nguyên thầm mắng trong lòng, biết mình đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất.
Kế hoạch của hắn là đoạt được Thái Diệu Đan rồi lập tức rời đi, nhưng bây giờ chẳng những không thành công, ngược lại còn bị Dương Khai kìm chân. Giờ phút này những người khác đã hoàn hồn, e rằng muốn rút lui cũng không được, chỉ sợ sẽ bị tất cả mọi người vây công.
Nghĩ đến đây, La Nguyên tung một chiêu hư, bứt ra lui về sau, nhẹ nhàng đáp xuống bên ngoài hơn mười trượng, vẻ mặt âm trầm phẫn nộ nhìn Dương Khai, tựa như đang trách cứ hắn phá hỏng chuyện tốt của mình.
Dương Khai dù sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng vẫn nhếch miệng cười với hắn, chế nhạo nói:
- La Nguyên huynh tính toán hay lắm, nhưng không ngờ lại tốn nhiều thời gian quá nhỉ?
- Hừ!
La Nguyên hừ lạnh một tiếng, không trả lời câu hỏi của Dương Khai, ngược lại nói:
- Ngươi quả là có chút cổ quái…
Ý hắn có lẽ là muốn nói, thực lực và tu vi chân chính của Dương Khai hoàn toàn không tương xứng.
Dương Khai vẫn mỉm cười như cũ, ánh mắt quét qua mọi người, thấy ai nấy đều nhìn chằm chằm vào Mặc Ngọc Đỉnh của mình với ánh mắt rực lửa, một bộ dạng rục rịch. Thần sắc hắn lập tức nghiêm lại, khẽ quát:
- Chư vị, xin dừng bước!
Lời vừa nói ra, mọi người quả nhiên đều đứng yên tại chỗ, không ai nhúc nhích, ngay cả Vô Thường cũng không vội vàng ra tay với Dương Khai.
Vừa rồi Dương Khai và La Nguyên giao thủ, tuy chỉ trong chốc lát, nhưng người có chút nhãn lực đều đã nhìn ra, Dương Khai không phải kẻ dễ đối phó. Ở đây không ai có đủ tự tin có thể bắt được hắn trong nháy mắt.
Một khi không thể khống chế hắn trong thời gian ngắn, những người khác cũng sẽ xông vào, đến lúc đó cục diện sẽ trở nên hỗn loạn không thể kiểm soát.
Đây là kết quả mà không ai muốn thấy.
- Như chư vị đã thấy, Dương mỗ không phụ sự kỳ vọng, Thái Diệu Đan… đã luyện thành! - Dương Khai vừa nói, vừa lấy một viên linh đan từ trong nhẫn không gian của mình ra rồi cho vào miệng.
Mọi người thấy rõ, đó rõ ràng là đan dược dùng để khôi phục nguyên lực.
- Nếu đã luyện thành, vậy không còn chuyện của ngươi nữa, mau giao linh đan ra đây! - Vô Thường nói với giọng điệu hiển nhiên.
- Ha ha… Dương mỗ cũng đang muốn nói chuyện này. - Dương Khai mỉm cười nhìn hắn, ngừng một chút rồi mới nói tiếp:
- Linh đan tuy đã luyện thành, nhưng… ta sẽ không giao ra!
- Ngươi nói cái gì? - Sắc mặt Vô Thường chợt lạnh đi.
- Tiểu tử muốn chết!
- Ngươi lại muốn một mình nuốt trọn linh đan nghịch thiên này, quả thực không biết tự lượng sức mình!
- Tiểu tử, ta khuyên ngươi một câu, ngoan ngoãn giao linh đan ra đây, nếu không tất cả mọi người cùng xông lên, băm ngươi thành vạn mảnh. Ngươi chỉ có một mình, không chống đỡ nổi công kích của nhiều người như vậy đâu!
Dương Khai vừa dứt lời, đám đông lập tức nhao nhao, tiếng mắng chửi, tiếng uy hiếp, lời khuyên nhủ dụ dỗ, từ bốn phương tám hướng bay vào tai hắn.
Dương Khai làm như không nghe thấy, sắc mặt lạnh lùng, quét mắt bốn phía nói:
- Các ngươi đang nói nhảm gì thế! Thái Diệu Bảo Liên vốn là do Dương mỗ phát hiện đầu tiên, mà Thái Diệu Đan cũng là do một mình Dương mỗ luyện chế ra, thậm chí ngay cả dược liệu cần thiết về cơ bản đều do Dương mỗ xuất ra, các ngươi chỉ đứng đây xem kịch, lại muốn không công chiếm được Thái Diệu Đan? Nằm mơ giữa ban ngày đi!
- Tiểu tử có gan lắm!
- Hắc hắc, tiểu tử này sợ là chưa tỉnh ngủ, lại dám khoác lác như thế, ta thấy hắn sống không qua ngày hôm nay.
- Cùng hắn nhiều lời làm gì, xông lên giết hắn, đoạt linh đan!
Tuy rằng Dương Khai vừa ra tay đã khiến không ít người cảm thấy hắn không dễ đối phó, nhưng lúc này người đông thế mạnh, đương nhiên cũng không coi hắn ra gì.
Trong mắt mọi người, Dương Khai chẳng khác nào đang tự tìm đường chết! Giữa những tiếng gào thét, ánh mắt mọi người nhìn hắn đều tràn ngập tham lam và sát khí.
- Xem ra… ngay từ đầu ngươi đã nghĩ như vậy? - Vô Thường lạnh lùng nhìn Dương Khai, châm chọc nói.
- Không sai! - Dương Khai quay đầu nhìn về phía hắn.
- Ngay từ đầu ta đã không có ý định giao Thái Diệu Đan cho các ngươi. Nếu không, lúc phát hiện Thái Diệu Bảo Liên, ta đã có thể trực tiếp nuốt nó rồi… tuy làm vậy sẽ lãng phí dược tính, nhưng ít nhiều vẫn có chút hiệu quả, còn tốt hơn là để cho kẻ khác hưởng lợi.
- To gan! - Vô Thường giận quá hóa cười, khí thế toàn thân đột ngột dâng trào, từng bước một tiến về phía Dương Khai. Mỗi bước chân của hắn, khí thế lại tăng lên một phần, cả người hắn tựa như Đại Ma từ vực sâu Luyện Ngục bước ra, khiến người khác không rét mà run.
- Ý nghĩ không tồi, nhưng cần phải có thực lực tương xứng mới được. Ngươi cảm thấy… mình có bản lĩnh đó sao?
- Nếu không có…
Dương Khai nhếch miệng cười với hắn, nói:
- Ta cũng sẽ không nghĩ như vậy!
Nếu không có chút lòng tin, sao hắn có thể tự tìm phiền phức, chẳng những ở trước mặt bao nhiêu người thừa nhận mình là một Luyện Đan Sư cấp Đạo Nguyên, mà còn không ngại cực khổ đi luyện chế Thái Diệu Đan?
Cốc mò cò xơi, loại chuyện ngu xuẩn này Dương Khai sẽ không làm.
Không tiếc bại lộ thân phận Luyện Đan Sư cấp Đạo Nguyên của mình, cũng muốn luyện chế Thái Diệu Đan, chính là vì giờ khắc này.
Trong lúc nói chuyện, hắn đưa tay ra phía trước, miệng khẽ quát một tiếng:
- Vỡ!
Theo tiếng quát của hắn, một trận âm thanh răng rắc chợt truyền ra.
Cùng lúc đó, lấy Dương Khai làm trung tâm, không gian trong phạm vi ba mươi trượng lại như một tấm gương bị đập vỡ, nứt ra vô số khe hở. Những khe hở đó vừa hẹp vừa dài, ẩn hiện bất định, nhưng lại mang đến một loại uy hiếp trí mạng.
Một luồng dao động quỷ dị, một loại lực lượng pháp tắc khó dò, lặng lẽ tràn ngập!
Vô Thường đột nhiên dừng bước, chăm chú nhìn không gian phía trước, dường như cảm giác được điều gì, sắc mặt đại biến.
- Khe nứt không gian!
- Pháp Tắc Không Gian!
Từng tiếng kinh hô liên tiếp vang lên, từng gương mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ không thể tin nổi, từng đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng và hoảng sợ!
Pháp Tắc Không Gian…
Cảnh tượng trước mắt này, cùng với lực lượng pháp tắc quỷ dị bốn phía kia, tuyệt đối là Pháp Tắc Không Gian không thể nghi ngờ, nếu không hoàn toàn không thể khiến không gian nổi lên biến hóa lớn như vậy.
Không gian trong phạm vi ba mươi trượng kia đã vỡ nát, bất kỳ kẻ nào xâm nhập vào đó, đều phải chuẩn bị sẵn tâm lý bị khe nứt không gian cắn nuốt.
- Ngươi vậy mà… lại lĩnh ngộ được loại pháp tắc này! - Vô Thường cắn răng gào thét, trong thần sắc tràn đầy vẻ không cam lòng và phẫn nộ, dường như việc Dương Khai lĩnh ngộ được nó là một sự sỉ nhục đối với hắn.
Pháp Tắc Không Gian, có thể nói là một trong những pháp tắc biến hóa kỳ ảo và khó nắm bắt nhất trên đời, vậy mà Dương Khai lại lĩnh ngộ được, Vô Thường đương nhiên không cam lòng.
- Trên đời này, lại có người tu vi thấp như vậy mà có thể vận dụng Pháp Tắc Không Gian đến trình độ này! - Trong đôi mắt đẹp của Lam Huân lóe lên ánh sáng kỳ dị, tràn đầy tán thưởng nhìn về phía Dương Khai.
Bởi vì bị Pháp Tắc Không Gian ngăn cách, lực lượng không gian hỗn loạn, khiến nàng nhìn thấy khoảng cách giữa mình và Dương Khai cũng trở nên mơ hồ bất định, lúc gần lúc xa.
Dưới sự quấy nhiễu của loại lực lượng này, người bên ngoài hoàn toàn không có khả năng công kích được hắn.
- Có lẽ chỉ là vận dụng bí bảo gì đó thôi! - Tiêu Thần vẻ mặt không phục nói. - Đúng rồi, trên tay hắn không phải có một món Đế Bảo sao, người này có chút bối cảnh, chắc là có bí bảo không gian gì đó!
Lam Huân nhíu chặt mày, lười phản ứng lại hắn.
Tuy nói bí bảo không gian quả thật có khả năng làm được đến trình độ này, nhưng vừa rồi lúc Dương Khai động thủ căn bản không có dấu hiệu vận dụng bí bảo. Lam Huân thấy rất rõ, hắn chỉ là khoát tay, liền khiến pháp tắc bao phủ một mảnh thiên địa kia.
Đây tuyệt đối là lực lượng của bản thân hắn.
- Tiểu tử này… - Ở bên kia, Hạ Sanh vẫn luôn lo lắng không yên bất giác cười khổ không ngừng.
Sau khi Dương Khai luyện chế ra Thái Diệu Đan, Hạ Sanh đã bắt đầu bí mật truyền âm cho hắn, bảo hắn phối hợp hành động với mình.
Nào ngờ Dương Khai căn bản không để ý tới hắn, trong chớp mắt đã làm ra chuyện như vậy…
- Xem ra, không cần chúng ta hỗ trợ gì cả! - Tiêu Bạch Y như có điều suy nghĩ nói.
- Ừm. - Hạ Sanh cau mày. - Hắn lại tinh thông lực lượng không gian, vậy khẳng định có thể làm được chuyện kia… có tuyệt kỹ này, ngược lại quả thật không cần phải sợ người khác, chỉ là…
- Chỉ là cái gì? - Tiêu Bạch Y kinh ngạc nhìn Hạ Sanh.
- Chỉ là hắn rốt cuộc muốn làm gì đây? - Hạ Sanh không hiểu nhìn Dương Khai. - Trực tiếp mang Thái Diệu Đan chạy đi không được sao? Hắn còn ở lại khiêu khích bốn phía, đây là chê mình sống quá tiêu dao sao?
Nghe hắn nói vậy, Tiêu Bạch Y cũng mờ mịt, hoàn toàn không biết Dương Khai rốt cuộc có ý đồ gì.
Ở bên kia, Vô Thường sắc mặt vô cùng tái xanh, lặng lẽ nhìn Dương Khai một lát, lúc này mới nói:
- Ngươi cho rằng, trốn ở nơi này thì an toàn sao?
Dương Khai cười nói:
- Vô Thường huynh muốn thử một chút sao?
- Đang có ý đó! - Vô Thường chợt quát một tiếng.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe