- Hóa ra hắn đã có chủ ý này.
Hạ Sanh chợt bừng tỉnh ngộ.
Trước đó, hắn vẫn không hiểu hành động tự rước lấy phiền phức của Dương Khai, nhưng hôm nay xem ra, đây đâu phải là tự tìm phiền phức, căn bản là âm mưu đã được sắp đặt từ trước. Hắn cố tình đứng ra luyện chế Thái Diệu Đan, cuối cùng độc chiếm toàn bộ linh đan để dùng chúng làm vật trao đổi với mọi người.
Tất cả đều nằm trong kế hoạch của hắn.
Mà để thực hiện kế hoạch này, điều kiện tiên quyết lại vô cùng hà khắc…
Đầu tiên, phải có sự tự tin tuyệt đối vào thuật luyện đan của bản thân, phải chắc chắn có thể luyện chế thành công Thái Diệu Đan, nếu không có sự tự tin này, một khi luyện chế thất bại thì mọi chuyện sau đó đều là vô nghĩa.
Thứ hai, phải có sự tự tin vào thực lực của chính mình, không cần phải đánh thắng tất cả mọi người ở đây, chỉ cần có bản lĩnh chạy thoát thân, bảo toàn tính mạng là đủ.
Mà hiện tại xem ra, Dương Khai hiển nhiên hội tụ đủ cả hai điều kiện này, sự thật cũng chứng minh kế hoạch của hắn quả thực hoàn hảo không một kẽ hở.
Hắn có năng lực luyện chế được Thái Diệu Đan, cũng có năng lực ung dung rời đi ngay trước mắt đám cường giả này…
Toàn bộ quyền chủ động đều nằm trong tay hắn, ngược lại, những kẻ ôm ảo tưởng hão huyền về Thái Diệu Đan lại bị Dương Khai đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Trong lúc Dương Khai chuyên tâm luyện đan, e rằng chẳng có ai ngờ sự việc lại diễn biến theo hướng này. Nếu biết trước, chắc chắn sẽ không ai ngồi chờ hắn luyện đan mà đã sớm tìm cách cướp đoạt Thái Diệu Bảo Liên.
Tên này… quả thực khiến người ta vừa căm phẫn vừa nể phục.
Thế nhưng, điều khiến mọi người phải khâm phục lại chính là sự can đảm và khí phách của hắn.
Hành động này chẳng khác nào coi tất cả mọi người là địch, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ rơi vào kết cục vạn kiếp bất phục. Không có đủ can đảm và khí phách, ai dám làm như vậy?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Hạ Sanh biến đổi, thầm nghĩ Dương Khai quả là quá mức tinh ranh.
Sau khi Thái Diệu Đan được luyện thành, hắn đầu tiên là phân cho Lam Huân một viên, bề ngoài là vì Lam Huân đã cung cấp một gốc Bích Huyết Chi, theo như thỏa thuận lúc trước, nhưng trên thực tế… có lẽ hắn không muốn đối địch với Lam Huân.
Dù sao thân phận của Lam Huân rất đặc thù, không ai muốn xảy ra xung đột với nàng.
Khi đó, cho dù không có gốc Bích Huyết Chi kia, Dương Khai đoán chừng cũng sẽ nghĩ ra cách khác để Lam Huân nhận một viên linh đan, ví dụ như:
- Thử một chút hiệu quả của Thái Diệu Đan này xem sao?
Lam Huân cầm Thái Diệu Đan, đương nhiên không thể quá làm khó hắn, ngược lại sau khi ra khỏi Tứ Quý Chi Địa, trong nhiều tình huống còn có thể nói tốt giúp hắn.
Đây coi như là thêm một tầng bảo đảm cho bản thân.
Trong nháy mắt, đầu óc Hạ Sanh lóe lên bốn chữ: Lão hồ ly!
- Bớt nói nhảm đi.
Vô Thường lại lên tiếng, ngữ khí lạnh lùng:
- Ngươi rốt cuộc muốn đổi thứ gì, cứ nói thẳng ra đi.
- Ta rốt cuộc muốn đổi thứ gì ư? Hắc hắc hắc…
Dương Khai cười mà không nói, nhưng thần thái và ngữ khí của hắn khiến người ta hận không thể xông lên đập cho một trận để xả giận.
- Ta thật ra rất tò mò một chuyện khác.
Trang Bất Phàm lúc này sắc mặt đỏ bừng, nhìn Dương Khai nói:
- Dương huynh, Thái Diệu Đan kia còn lại mấy viên?
Lời vừa dứt, Tiêu Thần cũng không khỏi quát khẽ:
- Không sai, Tiêu mỗ cũng muốn hỏi điều này, Thái Diệu Đan còn lại mấy viên?
Một lò linh đan có số lượng hạn chế, cho dù là thuật luyện đan đỉnh cao của Tinh Giới, cho dù là Đế cấp Luyện Đan Sư ra tay luyện chế, một lò linh đan tối đa cũng chỉ có chín viên.
Bởi vì chín là con số cực hạn, không thể nhiều hơn được nữa.
Nói cách khác, một lò Thái Diệu Đan kia tối đa chỉ có chín viên mà thôi, hơn nữa đây là tình huống lý tưởng nhất.
Trên thực tế, tùy thuộc vào cấp bậc của Luyện Đan Sư, trạng thái khi luyện chế, thủ pháp thu đan cùng dược linh của dược liệu, về cơ bản không có Luyện Đan Sư nào có thể luyện chế ra một lò đủ chín viên đan dược.
Dù là Luyện Đan Sư xuất sắc đến đâu cũng hiếm khi đạt được trạng thái viên mãn này.
Thái Diệu Đan cấp bậc không thấp, mà cấp bậc Luyện Đan Sư của Dương Khai lại không cao, cho nên bất kể thế nào, một lò Thái Diệu Đan này cũng không thể là chín viên, rất có khả năng chỉ có bốn viên, ba viên, thậm chí là hai viên cũng có thể…
Trước khi trao đổi với Dương Khai, ít nhất cũng phải hỏi rõ số lượng vật phẩm trao đổi, đây là nguyên tắc cơ bản nhất.
Nào ngờ Dương Khai nghe vậy lại lặng lẽ cười nói:
- Rốt cuộc có mấy viên à? Ha ha ha…
Trang Bất Phàm mặt mày xám xịt, ngập ngừng nói:
- Dương huynh đừng đùa nữa, ta đang hỏi chuyện nghiêm túc đây.
Dương Khai nhìn hắn một cái, thản nhiên nói:
- Vậy để ta đếm xem.
- Làm phiền Dương huynh.
Trang Bất Phàm gật đầu nói.
Trước mắt bao người, Dương Khai quả thực mở lò luyện đan ra, cúi đầu nhìn vào trong.
Ngay khoảnh khắc hắn mở lò đan, vô số thần niệm từ bốn phương tám hướng bao phủ lấy hắn, muốn dò xét cho đến tận cùng.
Nhưng còn chưa đợi những người này nhìn rõ, Dương Khai đã một tay đậy nắp lò lại, sắc mặt không vui quét mắt bốn phía, hừ lạnh nói:
- Vốn dĩ nói cho các ngươi biết có bao nhiêu linh đan cũng không phải chuyện gì to tát… nhưng các ngươi cứ lén lén lút lút dò xét như vậy, thật khiến Dương mỗ này khinh thường, Dương mỗ quyết định…
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt khiêu khích nhìn tất cả mọi người.
- Không nói cho các ngươi biết!
Dương Khai dõng dạc tuyên bố.
- Khốn kiếp!
- Tiểu tử ngươi đùa bỡn chúng ta đấy à!
- Ta không có nhìn trộm mà, vị Dương huynh này, nói thầm cho ta biết được không?
Dương Khai ánh mắt lạnh lẽo quét qua bốn phía, tay chỉ về mấy hướng nói:
- Những kẻ vừa rồi mắng ta có thể cút được rồi, các ngươi cho dù điều kiện có phong phú hơn nữa, ta cũng sẽ không trao đổi Thái Diệu Đan với các ngươi.
Lời này vừa ra, lập tức có mấy vị võ giả sắc mặt khó coi, vội vàng thở dài cầu xin tha thứ.
Dương Khai hừ mũi, dưới ánh nhìn chăm chú của tất cả mọi người, hắn lại làm ra một chuyện kinh thiên động địa.
Chỉ thấy hắn đưa tay vào trong lò luyện đan, sau một hồi liền lấy ra một viên Thái Diệu Đan, viên linh đan kia giống hệt viên hắn vừa giao cho Lam Huân, nhìn qua không có chút khác biệt nào.
Sau đó, hắn há miệng, thuận tay ném viên Thái Diệu Đan vào miệng.
Tiếng nhai giòn tan vang lên, Dương Khai nhai rau ráu như đang ăn kẹo đậu, âm thanh phát ra từ viên Thái Diệu Đan khiến lòng người rối bời, vẻ mặt hắn lộ rõ vẻ hưởng thụ tột cùng, gật gù đắc ý, ra chiều sảng khoái đến mức không lời nào tả xiết.
Tất cả mọi người đều sững sờ, há hốc mồm nhìn hắn.
Ực…
Một lát sau, kèm theo tiếng nuốt xuống, Dương Khai lúc này mới thở ra một hơi dài, vỗ vỗ bụng, bộ dạng thỏa mãn nói:
- Sảng khoái!
Cho tới lúc này, hắn mới một lần nữa nhìn mọi người, nhếch miệng nói:
- Bất kể trước kia Thái Diệu Đan có mấy viên, giờ thì đã thiếu đi một viên rồi, số lượng dĩ nhiên không nhiều lắm, bằng hữu nào muốn có Thái Diệu Đan thì mau tới đây trao đổi với Dương mỗ. Ai đến trước được trước, đến sau thì không còn đâu…
Phong thái và ngữ khí của hắn chẳng khác nào một gã bán hàng rong, lời lẽ đầy sức khích động.
Cuối cùng hắn bổ sung:
- Về phần vật trao đổi, nếu chư vị có được thứ gì tốt trong Tứ Quý Chi Địa mà Dương Khai coi trọng thì sẽ trao đổi, nếu không lọt vào mắt xanh của ta thì cưỡng cầu cũng vô ích. Thuận mua vừa bán, mời chư vị cứ tự nhiên.
Hắn đưa tay vỗ vỗ lò đan của mình, từ từ hạ xuống, Không Gian Pháp Tắc được thúc giục, tạo thành một mảnh thiên địa vỡ nát đặc thù trong phạm vi mười trượng quanh người hắn.
Những khe nứt không gian như ẩn như hiện, lượn lờ bốn phía, lực lượng hư không mờ ảo bất định.
Bất kỳ võ giả nào có ý đồ xông vào mảnh thiên địa vỡ nát này tất sẽ bị Không Gian Pháp Tắc nghiền nát.
Dĩ nhiên cũng có thể mạnh mẽ phá giải như La Nguyên lúc trước, nhưng nếu làm vậy, Dương Khai chắc chắn cũng sẽ lập tức bỏ trốn.
Có vết xe đổ trước đó, nên hiện tại không còn ai muốn động thủ với Dương Khai nữa.
- Có ta, có ta!
- Mẹ kiếp, để lão tử đổi trước, các ngươi đứa nào dám tranh, lão tử giết cả nhà ngươi!
- Lão nương là nữ nhân, các ngươi cũng dám chen lấn sao? Kẻ nào dám sờ mông ta, có gan thì đứng ra đây, lão nương đập chết ngươi!
Chỉ trong thoáng chốc, khung cảnh trở nên hỗn loạn không chịu nổi, mọi người chen chúc, vô cùng náo nhiệt.
Ngược lại, những cường giả có chút thân phận, thành danh đã lâu, tự cao tự đại đều lẳng lặng đứng tại chỗ, không tham gia vào cuộc vui. Cũng không phải vì bọn họ không muốn trao đổi Thái Diệu Đan với Dương Khai, chủ yếu là lúc này xông lên sẽ làm tổn hại hình tượng.
Nhưng nhìn vẻ mặt của họ, ai nấy đều vô cùng lo lắng.
Dù sao bọn họ cũng không biết rốt cuộc trên tay Dương Khai còn mấy viên Thái Diệu Đan, càng không biết hắn muốn đổi lấy thứ gì, nếu tới muộn, e rằng sẽ chẳng còn gì.
- Từng người một, ai dám xông vào, đừng trách ta hạ thủ vô tình!
Dương Khai ngồi ngay ngắn bên trong mảnh thiên địa vỡ nát, hừ lạnh một tiếng.
Dứt lời, mảnh thiên địa tràn ngập Không Gian Pháp Tắc kia dường như nứt ra một lối đi vừa đủ cho một người đi qua.
Một võ giả đứng phía trước thấy vậy, nhanh tay nhanh mắt chui vào.
Sau khi người này tiến vào, lối đi kia liền lập tức khép lại, ngăn những người khác ở bên ngoài.
Tiếng huyên náo lập tức ngừng lại, mọi người ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào võ giả đầu tiên đi vào, trong ánh mắt lộ rõ vẻ thấp thỏm bất an.
Người kia sau khi vào liền nhìn xung quanh, sau khi lờ mờ xác định những khe nứt không gian kia sẽ không gây thương tổn cho mình, lúc này mới chỉnh đốn lại y phục, sải bước tới gần Dương Khai.
Đợi đến khi tới gần, mặt hắn nặn ra một nụ cười, ôm quyền tự giới thiệu:
- Tại hạ là người của Thường gia ở Tề Châu…
- Ta không có hứng thú với việc ngươi đến từ đâu.
Dương Khai không chút khách khí cắt lời hắn, mặt không đổi sắc nói:
- Đem những thứ ngươi thu hoạch được trong Tứ Quý Chi Địa ra đây, để ta xem có thứ gì khiến ta sáng mắt không.
- Dạ, dạ, dạ.
Nam nhân họ Thường không ngừng gật đầu, cũng không để ý đến sự vô lễ của Dương Khai. Vừa nói, hắn vừa lấy từ không gian giới của mình ra mấy vật, bày ra trước mặt Dương Khai, sau đó không nói gì, căng thẳng chờ đợi.
Dương Khai liếc mắt nhìn, rồi ngẩng đầu lên hỏi hắn:
- Đây là tất cả những thứ ngươi thu được lần này?