Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2205: CHƯƠNG 2205: ĐỘC ÁC ĐẾN THẾ SAO?

Hiển nhiên Cùng Kỳ đã nhận ra điều gì đó trên người Trương Nhược Tích mà Dương Khai không hề hay biết.

Còn có Không Linh Ngọc Bích, vì sao lại có phản ứng với riêng Trương Nhược Tích? Trên ngọc bích lóe lên hình ảnh kia rốt cuộc là gì?

Chỉ là Trương Nhược Tích không hiểu rõ về bản thân mình, cho nên Dương Khai muốn hỏi rõ cũng không thể được.

Một người khắp người là bí ẩn, thậm chí khiến Cùng Kỳ cũng phải ra tay giúp đỡ, làm sao có thể tầm thường?

Hiện tại Dương Khai chỉ mong nàng có thể mau chóng trưởng thành, nói không chừng đợi thực lực của nàng mạnh lên, có thể tự nhiên hiểu được huyền bí của mình.

Trương Nhược Tích đang tu luyện, Dương Khai không quấy rầy nàng, thân ảnh chợt lóe, trực tiếp bay đến lầu các của Hoa Thanh Ti.

Lúc hắn xuất hiện, không hề gây động tĩnh, nhưng Hoa Thanh Ti lại cảm giác được, nhíu mày, mở mắt ra không khỏi liếc Dương Khai một cái đầy vẻ bực bội:

- Lúc đến thì hô một tiếng, làm người ta hết hồn.

- Ta không biết lá gan của cô lại nhỏ đến thế. Dương Khai mỉm cười.

- Tứ Quý Chi Địa... đã đóng rồi chứ? Hoa Thanh Ti hỏi.

- Phải. Dương Khai gật đầu.

- Thu hoạch thế nào?

- Tàm tạm thôi.

Hoa Thanh Ti không khỏi bĩu môi:

- Vừa nhìn đã biết là lời nói dối, có phải lấy được thứ gì tốt rồi không?

Dương Khai cười nói:

- Có một chút.

Nói rồi, hắn lấy ra một viên linh đan tròn trịa, trắng muốt, cầm giữa hai ngón tay.

- Đây là... Ánh mắt Hoa Thanh Ti khẽ nhíu lại, nhìn chằm chằm vào linh đan, hiện lên vẻ mơ hồ.

Mặc dù nàng không nhận ra linh đan này là gì, có ích gì, nhưng bản năng mách bảo thứ này không hề tầm thường, có thể là vật quý hiếm nào đó.

- Thế nào? Khóe miệng Dương Khai cong lên, hỏi.

- Dựa vào mối quan hệ hiện tại giữa hai ta, cùng với việc ngươi hoàn toàn có thể đẩy ta vào chỗ chết, hơn nữa màu sắc, mùi hương của viên linh đan này, hẳn không phải độc đan hay đan dược bất lợi với ta, bởi vì ngươi không cần thiết phải làm vậy. Nói vậy, linh đan này có tác dụng lớn đối với ta? Hoa Thanh Ti không trả lời ngay câu hỏi của Dương Khai, mà lại tập trung phân tích.

- Ta đã là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, chỉ cách Đế Tôn Cảnh một bước chân, trên đời này, linh đan có thể tác dụng với ta cũng chẳng còn nhiều, hơn nữa... Ta chưa từng thấy, cũng chưa từng nghe qua loại linh đan trong tay ngươi...

Nói rồi, ánh mắt Hoa Thanh Ti dần sáng lên:

- Vậy lời giải thích duy nhất, linh đan này chính là vật phẩm truyền thuyết... Nàng lập tức kích động hô lên:

- Ta muốn, ta muốn, mau cho ta!

Dương Khai không lập tức đưa cho nàng, mà lại cười cợt, miệng chậc chậc:

- Một nữ nhân nói ra những lời này, có ổn không đây?

- Ngươi đi chết đi! Hoa Thanh Ti bị trêu chọc đến đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Dương Khai:

- Ngươi có cho hay không.

Dương Khai mỉm cười, cũng không trêu chọc nàng nữa, trực tiếp ném linh đan sang.

Hoa Thanh Ti mừng rỡ đón lấy, đầu tiên là quan sát kỹ càng, nhưng không nhìn ra cái gì, lại đưa lên gần mũi ngửi thử, thậm chí còn thè lưỡi liếm nhẹ một cái...

- Có cần vậy không... Dương Khai không khỏi đen mặt.

- Trực tiếp ăn không được sao?

- Rốt cuộc đây là linh đan gì? Hoa Thanh Ti ngẩng đầu hỏi.

- Thái Diệu Đan!

Vừa nghe, Hoa Thanh Ti giật mình, ánh mắt run rẩy dữ dội, tràn đầy không tin nổi trừng Dương Khai.

- Cô biết sao? Dương Khai có chút bất ngờ nhìn nàng.

Dù sao khi còn ở trong Tứ Quý Chi Địa, có rất nhiều võ giả không biết Thái Diệu Bảo Liên và Thái Diệu Đan, vẫn là nhờ Lam Huân giới thiệu mới khiến mọi người nhận ra giá trị quý báu của nó.

Nhưng mà thần thái của Hoa Thanh Ti, vừa nhìn đã nhận ra giá trị.

- Ta làm sao không biết...

Hoa Thanh Ti đáp lại một cách đương nhiên, giọng nói run rẩy.

- Đây là đại danh lừng lẫy... Thái Diệu Đan đó, ngàn năm vạn năm cũng chưa chắc xuất hiện một viên!

Nàng nói vậy cũng không phải nói quá.

Mặc dù cách một khoảng thời gian có khả năng xuất hiện Thái Diệu Bảo Liên một lần, nhưng mà Thái Diệu Đan lại vô cùng khó kiếm, bởi vì Thái Diệu Bảo Liên trưởng thành trong vòng ba canh giờ mà không dùng hay luyện chế thành đan, dược lực sẽ tiêu tán hoàn toàn.

Thái Diệu Đan muốn được sinh ra, phải có hai điều kiện.

Thái Diệu Bảo Liên xuất thế!

Đồng thời với việc Thái Diệu Bảo Liên xuất thế, phải có một luyện đan sư tay nghề thuần thục ở gần đó!

Hai điều kiện này đồng thời đạt được, gần như trăm ngàn năm khó có một lần, dù đạt được, còn cần luyện đan sư phát huy ổn định hoặc vượt trội, bằng không nếu luyện chế thất bại thì sẽ chẳng còn gì.

Trong lịch sử không phải chưa từng xảy ra chuyện tương tự, luyện đan sư đang luyện chế Thái Diệu Đan, áp lực quá lớn, kết quả là luyện chế thất bại, đan dược hủy hoại, lò đan nổ tung.

Do đó có thể thấy, Thái Diệu Đan quý giá khó có cỡ nào.

- Quả nhiên là người có kiến thức. Dương Khai mỉm cười.

- Ngươi lấy đâu ra, trong Tuế Nguyệt Thần Điện có thứ này sao? Hoa Thanh Ti vẫn khiếp sợ vô cùng, thật lâu không thể bình ổn được.

- Tự mình luyện. Dương Khai đáp lời.

- Ngươi còn là luyện đan sư? Sắc mặt Hoa Thanh Ti trở nên kỳ lạ.

- Không được sao? Dương Khai không vui, thúc giục:

- Cô còn cầm làm gì, ăn đi, bây giờ cô là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, dùng nó, nói không chừng chẳng bao lâu sau sẽ thăng cấp Đế vị.

- Thật cho ta cái này? Mặc dù Hoa Thanh Ti hỏi vậy, nhưng tay nàng lại siết chặt Thái Diệu Đan.

- Không cho cô thì ta lấy ra làm gì? Dương Khai bị nàng chọc cười, suy nghĩ một chút rồi giải thích:

- Nói thế này, tuy rằng dưới tình huống bất đắc dĩ, cô đã giao ra dấu ấn thần hồn, ký kết mối quan hệ mà cô không hề mong muốn, nhưng có sự ràng buộc này, ta sẽ không sợ cô phản bội ta, hay làm lộ bí mật của ta. Hơn nữa, thực lực của cô càng mạnh, có tác dụng càng lớn đối với ta, ta cũng mong cô có thể sớm thăng cấp Đế Tôn Cảnh, đến lúc đó dẫn cô đi khắp thế gian, chướng mắt ai thì thả cô ra cắn hắn một trận.

- Ta là chó sao... Ban đầu Hoa Thanh Ti nghe còn cảm động, nhưng càng nghe lại càng thấy không ổn, lập tức sắc mặt lạnh đi, đóng băng như sương giá.

- Đừng nói nhảm nữa, mau dùng đi! Dương Khai hừ lạnh.

- Ta xem như đã hiểu! Hoa Thanh Ti liếc hắn, cười lạnh không thôi:

- Người như ngươi, miệng cứng lòng mềm, muốn tốt với người ta mà lại còn ngượng ngùng, sợ biểu hiện quá mức sẽ làm lung lay địa vị chủ đạo của mình, cố tình ngoài miệng lại nói những lời ác độc vô tình như vậy.

- Cô có tin ta lột sạch cô rồi ném ra ngoài không?

Dương Khai hung tợn uy hiếp, có chút ngượng ngùng hóa giận.

- Tới đây! Hoa Thanh Ti hơi đỏ mặt, nhưng không hề yếu thế ưỡn ngực, khiêu khích Dương Khai:

- Ngươi thật dám làm vậy, đến lúc đó ta đi khắp thế giới rêu rao lão nương là nữ nhân của ngươi, xem trên đầu ngươi sẽ mọc bao nhiêu cái sừng!

- Độc ác đến thế sao? Dương Khai kinh hãi thất sắc.

- Hừm hừm!

Hoa Thanh Ti cười lạnh không thôi:

- Sợ thì ngoan ngoãn gọi tỷ tỷ đi, có khi ta đại từ đại bi mà bỏ qua cho ngươi!

- Coi như cô lợi hại! Dương Khai mắng một tiếng, nghiến răng nghiến lợi, thân ảnh chợt lóe rời khỏi Tiểu Huyền Giới.

Nếu còn dây dưa với nữ nhân điên này, hắn sợ mình sẽ không chịu nổi.

- Đừng đi mà, ta còn chưa nói hết! Hoa Thanh Ti vội hô, nhưng nào còn có tiếng đáp lại.

Hồi lâu sau, nàng mím đôi môi đỏ mọng, nhìn vào Thái Diệu Đan trong tay, lẩm bẩm:

- Như vậy, xem ra nếu lúc đó ta không nhìn thấy những bí mật của hắn, sẽ không lưu lạc đến nông nỗi này... Nhưng nếu không lưu lạc đến đây, sẽ không nhận được Thái Diệu Đan này, thật là phúc họa song hành mà. Thôi! Vì một viên linh đan này, bị hắn giam cầm trăm năm thì có sao?

Nói rồi, nàng lại mỉm cười.

Hiện tại dù nàng là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng lại không hề có chút lòng tin nào vào việc thăng cấp Đế vị, tu vi của nàng hoàn toàn dựa vào sự ổn định cùng thời gian tích lũy mà từ từ tăng lên.

Nhưng làm sao đột phá giới hạn này, chạm tới huyền bí Đế Tôn Cảnh, nàng vẫn mãi không thể nắm bắt được ảo diệu. Lúc ở Tinh Thần Cung, nàng cũng từng tìm cơ hội hỏi những cường giả trong cung, nhưng không ai cho nàng câu trả lời vừa ý, không ai có thể chỉ dẫn con đường sáng cho nàng.

Nàng thầm nghĩ, đời này nếu không có cơ duyên đặc thù nào, sẽ không thể chạm tới huyền bí Đế Tôn Cảnh.

Mà hiện tại, phần cơ duyên ngàn năm có một này, bỗng nhiên bày ra trước mặt nàng.

Trong lòng Hoa Thanh Ti làm sao có thể không kích động?

Sở dĩ nàng biết Thái Diệu Đan, chính vì thăng cấp Đế vị xa xôi vô vọng, cố ý đi tra xét điển tịch của Tinh Thần Cung, muốn biết thiên hạ này có linh đan diệu dược nào có thể giúp được cho mình.

Mà tất cả điển tịch đều ghi lại ba chữ Thái Diệu Đan!

Trong điển tịch có nói, đây là linh đan trực tiếp dẫn tới Đế vị, chỉ cần tư chất không quá kém, ngộ tính không quá thấp, sau khi dùng, chỉ cần thời gian là có thể thăng cấp Đế Tôn Cảnh.

Mà tu luyện đến Đạo Nguyên tam tầng cảnh, có ai lại không đủ tư chất? Chỉ là cần thời gian dài hay ngắn mà thôi.

Người như Hạ San Sinh, Vô Thường, sau khi dùng thì có lẽ chỉ cần năm năm, thậm chí ba năm là có thể thăng cấp Đế vị. Tư chất kém hơn một chút thì mười năm, hai mươi năm... ngay cả trăm năm thì có sao?

Chỉ cần thăng cấp Đế Tôn Cảnh, chờ đợi bao nhiêu thời gian cũng đều đáng giá.

Nó chính là một phần lễ vật trời ban.

Hoa Thanh Ti tự ngẫm mối quan hệ giữa nàng và Dương Khai chỉ là vì dấu ấn thần hồn chủ tớ cưỡng chế mà thôi, nhưng không ngờ đối phương lại chịu tặng cho mình một viên linh đan như vậy.

Người này hào phóng rộng rãi, thật sự quá sức dự liệu của nàng.

Trầm tư một lát, Hoa Thanh Ti không do dự nữa, trực tiếp nuốt Thái Diệu Đan vào bụng.

Nàng đã biết Thái Diệu Đan, tự nhiên cũng hiểu vật này phải dùng càng sớm càng tốt.

Linh đan vừa vào bụng, nàng lập tức khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển huyền công hóa giải dược hiệu.

Đồng thời, trong sương phòng của cung điện Phi Yến Phong, Dương Khai chật vật hiện thân. Miệng thì hùng hổ, nhưng thực ra lại bực mình.

Luyện chế một lò Thái Diệu Đan, không phải chỉ thành bốn viên như hắn nói với người ngoài, mà là năm viên!

Khi đan kiếp ập đến, Lưu Viêm đã cuốn theo Thái Diệu Đan trốn vào Tiểu Huyền Giới, mang theo tất cả linh đan. Sau đan kiếp, thừa lúc mọi người chưa hoàn hồn, Dương Khai lại lén lút thả về bốn viên, mọi chuyện thần không biết quỷ không hay.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!