Nửa ngày sau, Dương Khai từ chỗ Ôn Tử Sam quay trở về Phi Yến Phong.
Trong nửa ngày này, Ôn Tử Sam đã giảng giải cặn kẽ cho Dương Khai về sự huyền bí của Thần Du Kính. Dương Khai càng biết nhiều về Thần Du Kính lại càng kinh ngạc vì sao trên đời lại có thể sinh ra một loại dị bảo như thế, tồn tại trong một không gian quỷ bí đến vậy.
Ôn Tử Sam nói không sai, chỉ cần có thể tiến vào Thần Du Kính rồi sống sót đi ra, đó đều sẽ là một sự thăng hoa to lớn đối với bất kỳ võ giả nào. Sự thăng hoa này không đơn thuần là tăng thực lực, mà là sự thăng hoa toàn diện, năng lực tổng hợp được nâng cao, đối với bất kỳ võ giả nào cũng đều có ý nghĩa phi phàm.
Đến đây, hắn cũng hiểu rõ vì sao mấy ngày trước Cao Tuyết Đình bỗng nhiên tìm đến mình, đồng thời trước khi đi còn tặng mình một kiện Tử Dương Huyền Quang Tráo. Hoặc là nàng đã sớm liệu được chuyện này, hoặc là cẩn thận phòng xa, cho nên mới cố ý tặng mình một kiện bí bảo phòng ngự thần hồn, chính là để Dương Khai có thêm một tầng bảo đảm an toàn khi tiến vào Thần Du Kính.
Nghĩ tới đây, trong lòng Dương Khai hơi gợn sóng, sau một hồi suy tư, mặt hắn lộ vẻ cười khổ, thấp giọng thì thầm:
- Gừng càng già càng cay a.
Hắn sở dĩ nói vậy là vì đã nghĩ thông suốt, chuyện tiến vào Thần Du Kính, đám người Ôn Tử Sam hẳn đã thương nghị xong từ mười mấy ngày trước.
Nhưng hôm nay, vị Ôn điện chủ này lại ra vẻ khó xử, đồng thời trong lời nói nhiều lần mơ hồ chỉ ra phần thưởng cho những thu hoạch của đám người Hạ Sanh khác với Dương Khai, mục đích chính là dẫn dụ Dương Khai dùng hết lời hứa hẹn lúc trước.
Nói cách khác, dù Dương Khai không sử dụng lời hứa hẹn không tính là quá đáng mà Ôn Tử Sam đã đáp ứng, chắc hẳn hắn cũng có thể tiến vào Thần Du Kính.
Việc đã đến nước này, hối hận cũng vô ích. Dương Khai cảm thấy mình ngược lại phải cảm tạ Ôn Tử Sam, hắn đã mở ra một bí mật lớn của Thanh Dương Thần Điện cho một người ngoài như mình, để mình có cơ hội tiến vào Thần Du Kính, lời hứa hẹn kia dùng hết thì có gì đáng ngại.
Ngày mai liền phải tiến vào Thần Du Kính, cho nên sau khi quay về Phi Yến Phong, hắn cũng không vội vã đi tế luyện Tử Dương Huyền Quang Tráo, vì trong thời gian ngắn ngủi nửa ngày, dù tế luyện thế nào đi nữa cũng không có hiệu quả nhiều.
Hắn chỉ ngồi khoanh chân tĩnh tọa, điều chỉnh trạng thái tự thân đến mức tốt nhất.
Sáng sớm hôm sau, Dương Khai mở mắt, thần quang rạng rỡ, hiển nhiên đã nghỉ ngơi không tệ.
Ngay sau đó, hắn liền bay vào một nơi sâu trong dãy núi Thanh Dương.
Ước chừng sau nửa canh giờ, dưới chân một ngọn núi cao, Dương Khai thả người rơi xuống.
Ở bên kia trên một vùng đất trống đã có bốn đạo thân ảnh đứng sừng sững. Dương Khai đảo mắt qua liền phát hiện bốn người đó rõ ràng là đám người Hạ Sanh, Tiêu Bạch Y, Mộ Dung Hiểu Hiểu cùng Trầm Mục Cơ.
- Ha ha, ta đã biết Dương huynh tất nhiên cũng sẽ đến. - Hạ Sanh nhìn thấy Dương Khai liền cười to nhìn sang.
Tiêu Bạch Y mắt lộ vẻ kinh ngạc, bởi vì hắn cho rằng chuyện Thần Du Kính liên quan đến cơ mật tông môn, Dương Khai là người ngoài dù công lao lớn hơn nữa cũng không thể có cơ hội tiến vào. Nhưng không ngờ điện chủ nhà mình lại hào phóng đến mức này.
- Dương sư đệ. - Mộ Dung Hiểu Hiểu hướng về phía Dương Khai nhoẻn cười gật đầu chào.
- Dương huynh. - Trầm Mục Cơ cũng hơi ôm quyền. Giờ này hắn với Dương Khai tuy không coi là quen thuộc nhưng tối thiểu cũng đã nói mấy câu. Hơn nữa chuyến này mọi người đều muốn tiến vào Thần Du Kính, phải tương trợ giúp đỡ lẫn nhau, tạo quan hệ tốt tất nhiên cũng không có vấn đề gì.
Dương Khai cũng ôm quyền đáp lại, nhìn tất cả mọi người, cùng họ hàn huyên mấy câu, lúc này mới chuyển lời:
- Lần này chỉ có mấy người chúng ta đi vào sao? Không có vị trưởng lão nào dẫn đầu à?
Hạ Sanh cười nói:
- Tất nhiên là có, nghe nói trong Thần Du Kính hung hiểm không nhỏ, Thần Điện cũng không yên lòng để mấy người Đạo Nguyên Cảnh chúng ta đơn độc đi vào, sẽ phái trưởng lão Đế Tôn Cảnh đến hiệp trợ.
- Chỉ là không biết là vị nào. - Trầm Mục Cơ cười nói.
Hạ Sanh sắc mặt tối sầm, lẩm bẩm:
- Nhưng nhất thiết đừng là Cao trưởng lão.
Lần trước đi Tứ Quý Chi Địa, trên đường đi về hắn đều bị Cao trưởng lão mấy lần bỏ lại lâu thuyền nên rất sợ hãi Cao Tuyết Đình.
Nói xong, Hạ Sanh nghi ngờ quay đầu nhìn Mộ Dung Hiểu Hiểu, gương mặt không hiểu nói:
- Hiểu Hiểu, tối qua không nghỉ ngơi tốt à? Mí mắt ngươi sao cứ giật liên hồi vậy?
- Không phải.
Mộ Dung Hiểu Hiểu nhỏ giọng đáp, gương mặt lộ vẻ lo lắng.
- Hừ. - Tiêu Bạch Y hừ lạnh một tiếng, đưa mắt nhìn qua chỗ khác. Trầm Mục Cơ cùng Dương Khai một người ngẩng đầu nhìn trời, một người cúi đầu nhìn đất.
Hạ Sanh bỗng như hiểu ra điều gì, cả người không khỏi rùng mình một cái.
Sau lưng bỗng có một luồng khí lạnh ập tới, phảng phất như có một vị Ma Thần tuyệt thế đang đứng đó, thân ảnh cao lớn che khuất cả đất trời, khiến toàn thân Hạ Sanh như rơi vào hầm băng.
- Ha ha. - Hắn gượng cười khan một tiếng:
- Ta vừa mới nói gì nhỉ…
Lời còn chưa dứt, trên đầu hắn đã truyền tới một trận đau đớn như bị ai đó gõ mạnh, sau đó cả người nằm duỗi thẳng trên mặt đất, không nhúc nhích.
- Đi theo bổn cung. - Cao Tuyết Đình từ tốn nói một tiếng, xoay người bay lên phía trên.
- Vâng. - Mấy người lên tiếng, đi theo sát phía sau Cao Tuyết Đình.
Mộ Dung Hiểu Hiểu trước khi rời đi còn liếc Hạ Sanh một cái đầy cảm thông nhưng không dám kéo hắn dậy, chỉ có thể lặng lẽ cầu nguyện cho sư huynh.
Dọc đường đi, Cao Tuyết Đình không nói một lời, làm mấy đệ tử đều cảm nhận được áp lực lớn lao. Chẳng biết tại sao, chung sống cùng Cao Tuyết Đình, các đệ tử đều không tự chủ được mà trở nên nghiêm trang, như bị khí tràng lạnh băng của nàng chấn nhiếp.
Không bao lâu, mọi người đã tới đỉnh núi.
Trên đỉnh núi này có một vách đá thẳng đứng, bề mặt nhẵn bóng như gương, sát bên là vực sâu vạn trượng.
Cao Tuyết Đình cứ thế lạnh lùng đứng trước vách đá.
Đám người Dương Khai đứng phía sau cách nàng chừng ba trượng, đều tò mò quan sát nơi này.
Dương Khai tò mò là hợp lý, bởi vì hắn không phải đệ tử Thanh Dương Thần Điện nên rất xa lạ với chỗ này. Nhưng đám người Tiêu Bạch Y lại khác, bọn họ mặc dù ở Thanh Dương Thần Điện không ít năm, luôn ở đây cầu sư học nghệ, cũng nhiều lần đi ngang qua nơi này nhưng lại chưa từng chú ý tới, chỉ nghĩ đây là một ngọn núi bình thường, không hề nghĩ tới nơi này lại ẩn chứa một bí mật lớn lao.
- Đợi lát nữa vào trong, đừng nhìn những gì không nên nhìn, đừng nói những gì không nên nói… - Cao Tuyết Đình bỗng nghiêm nghị dặn dò một câu.
- Nhất là ngươi.
Nói xong câu cuối, ánh mắt uy nghiêm của nàng nhìn Hạ Sanh đang đứng nấp sau Mộ Dung Hiểu Hiểu.
Cũng không biết hắn đã đuổi theo tới từ lúc nào…
- Đệ tử bây giờ liền cấm khẩu. - Hạ Sanh vừa nghe liền lập tức đưa tay làm động tác kéo khóa ngang miệng.
Cao Tuyết Đình lúc này mới quay đầu, mặt hướng về vách đá kia, duyên dáng gọi to:
- Vưu bà bà, Tuyết Đình phụng lệnh Tông chủ đưa mấy đệ tử tiến vào Thần Du Kính, xin bà bà mở cấm chế.
Giọng nói của nàng vô cùng khách khí, mặc dù là lúc đối diện với Ôn Tử Sam cùng Cừu Nhiễm cũng không khách khí như vậy.
Đối với Ôn Tử Sam thì không nói, Cao Tuyết Đình dường như được Ôn Tử Sam một tay nuôi lớn, hai người vô cùng thân mật, hơn nữa Ôn Tử Sam thường xuyên có những hành động, lời nói làm Cao Tuyết Đình tức giận nên tự nhiên khó được nàng tôn trọng. Nhưng Cừu Nhiễm thân là Phó điện chủ Thanh Dương Thần Điện, cũng là tu vi Đế Tôn nhị tầng cảnh mà tới nay chưa từng được Cao Tuyết Đình đối đãi khách khí như vậy.
Hơn nữa, Dương Khai mơ hồ cảm thấy trong thần thái của Cao Tuyết Đình ngoài sự khách khí còn có chút cẩn thận cùng căng thẳng.
Thêm vào đó, cách nàng tự xưng đúng như một hậu bối, Dương Khai lập tức suy đoán ra vị bà bà trông coi cấm địa này là một nhân vật có cấp bậc rất cổ xưa, hơn nữa tính khí hẳn là rất khó chiều.
Phỏng đoán này khiến Dương Khai hơi kinh ngạc, vì hắn không ngờ trong Thanh Dương Thần Điện lại có một nhân vật như vậy tồn tại.
Cao Tuyết Đình dứt lời liền cứ như vậy chờ đợi.
Ước chừng qua nửa nén hương, phía trước vách đá kia mới lóe lên một tia sáng, ngay sau đó, vách đá vốn trống không lại xuất hiện một sơn động.
Cao Tuyết Đình thấy vậy liền thấp giọng nói với mọi người:
- Đi theo ta.
Nói rồi, thân hình nàng thoắt một cái liền bay vào trong sơn động, những người khác theo sát phía sau.
Sau khi vào sơn động, một bầu không khí âm lãnh bao phủ mọi người, ngay cả người có thực lực thấp nhất cũng là Đạo Nguyên Cảnh cũng không tự chủ được mà lạnh cả người, toàn thân nổi da gà.
Sơn động thanh tịnh, ánh sáng hơi yếu, Cao Tuyết Đình đi trước dẫn đường, mọi người theo sát phía sau nàng, bước đi cẩn thận.
Không ai nói chuyện, thậm chí ngay cả tiếng hít thở cũng bị áp chế đến cực điểm, chỉ có tiếng tim đập yếu ớt không ngừng vang lên, đều đặn làm tăng thêm không khí biến hóa kỳ lạ này.
Trong sơn động đường đi quanh co khúc khuỷu, Cao Tuyết Đình dường như đang dắt mọi người đi sâu vào lòng núi.
Đi một hồi lâu, phía trước mới xuất hiện chút tia sáng.
Chốc lát sau, mọi người đi tới một hang đá vôi rộng lớn.
Đưa mắt nhìn tới, thấy hang đá vôi này bài trí đơn điệu, không có bao nhiêu thứ, mà ở chính giữa có một quầng sáng lớn bằng mặt bàn, phảng phất như một tấm gương dựng đứng sừng sững.
Thần sắc mọi người không khỏi chấn động, lập tức hiểu được đó chính là Thần Du Kính trong lời đồn, mỗi người đều chăm chú nhìn sang, muốn xem cho rõ.
Khi ánh mắt mọi người đặt vào đó, chính là lúc phát hiện ra Thần Du Kính kia huyền diệu vô cùng, mặt kính vốn bằng phẳng lập tức hóa thành một lốc xoáy to lớn, truyền ra lực hấp dẫn khó tưởng tượng. Ngay sau đó, thức hải mọi người nhào lộn, thần hồn không yên, dường như cả hồn phách đều sắp bị hút đi.
Đám người cả kinh thất sắc, vội vàng dời ánh mắt, không dám chú ý tới sự tồn tại quỷ dị kia, mỗi người đều toát mồ hôi lạnh.
- Lũ trẻ các ngươi luôn phải chịu thiệt một chút mới biết mình nhỏ bé nhường nào. Hừ.
Bỗng nhiên, một thanh âm chói tai vang lên, quanh quẩn trong hang đá rộng rãi, làm người ta cảm thấy sốt ruột, cả người không được tự nhiên.
Nếu phải hình dung, thanh âm đó giống như tiếng hai thanh sắt ghì chặt vào nhau mà ma sát… Đám người Dương Khai sau khi nghe thấy âm thanh này, da đầu liền tê dại.
Kèm theo thanh âm vang lên, một thân ảnh cổ quái xuất hiện trước mặt mọi người.
Ai cũng không phát hiện bà ta xuất hiện từ khi nào. Dường như ngay cả Cao Tuyết Đình, trong khoảnh khắc người này hiện thân, nguyên lực trong cơ thể cũng theo bản năng mà trào dâng, nhưng rất nhanh đã thu lại.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe