Trong rừng Thiên Yêu Sơn, một người một thú đang cấp tốc phi hành.
Tử Ly dẫn đường phía trước, Dương Khai theo sát phía sau.
Sau một hồi tiếp xúc, khi đã xác định Dương Khai không hề có ác ý, Tử Ly cũng không còn e sợ hắn, thậm chí chẳng thừa cơ bỏ trốn. Trong lúc dẫn đường, nó thỉnh thoảng còn dừng lại chờ Dương Khai, đợi hắn đến gần mới tiếp tục tiến bước.
Hành động của Tử Ly rõ ràng có mục đích. Trên đường đi, không hề gặp phải bất kỳ yêu thú nào, không rõ nó đã dùng năng lực gì để tránh né.
Hồi lâu sau, một người một thú đã đến một sơn cốc ẩn mình.
Sơn cốc được bao bọc bởi núi non trùng điệp, nếu không quen đường, e rằng khó lòng tìm thấy.
Khi đến gần lối vào sơn cốc, Tử Ly bỗng nhiên ngừng lại, không tiếp tục tiến vào. Nó chờ Dương Khai đến, rồi chỉ về phía sơn cốc múa may một hồi, hai chân bóp lấy cổ mình, giả bộ khó thở, mắt trợn trắng dã, cuối cùng ngã thẳng xuống đất.
- Hả? Dương Khai nhướng mày, nghi hoặc hỏi:
- Ý của ngươi là, trong sơn cốc ẩn chứa nguy hiểm...
Tử Ly lật mình đứng dậy, gật đầu lia lịa với Dương Khai.
- Để ta xem! Dương Khai nói đoạn, lập tức nhìn vào trong sơn cốc. Chỉ liếc qua một cái, hắn liền hiểu rõ nguy hiểm mà Tử Ly muốn ám chỉ là gì.
Bên trong sơn cốc này tràn ngập mây độc cuồn cuộn, bất kể hình thái hay màu sắc đều tựa như cự mãng đang phun nọc. Có điều, diện tích quá rộng lớn, tầng mây độc xanh biếc bao phủ kín cả sơn cốc, khiến người ta không thể nhìn rõ tình hình bên trong.
- Ta thật sự tò mò... Dương Khai mỉm cười liếc nhìn Tử Ly:
- Lúc trước ngươi đã dùng cách gì, mới có thể trộm được linh quả ra khỏi nơi đó...
Nếu sơn cốc này quanh năm vẫn bị mây độc bao phủ, với thực lực bậc chín như Tử Ly, hoàn toàn không có khả năng tiến vào, càng đừng nói đến việc trộm được linh quả.
Nhưng trên thực tế, chính vì Tử Ly đã lấy trộm một trái linh quả, mới chọc giận cự mãng đuổi giết không tha, một đường chạy trốn đến trước mặt Dương Khai.
Đối với chất vấn của Dương Khai, Tử Ly lại chớp chớp đôi mắt, vẻ mặt mờ mịt nhìn hắn.
Lần này, nó lại ra vẻ không hề hiểu gì...
- Giả vờ giả vịt! Dương Khai hừ lạnh một tiếng, cũng không truy hỏi thêm, mà vung tay áo, tiếng 'ong ong' vang vọng, một đám Phệ Hồn Ma Trùng lập tức bay vào trong sơn cốc.
Thấy vậy, Tử Ly lập tức tràn đầy mong chờ.
Cảnh tượng đám Phệ Hồn Ma Trùng lập tức cắn nuốt mây độc, nó đã tận mắt chứng kiến rõ ràng, tự nhiên biết rằng mây độc trong sơn cốc này cũng không phải ngoại lệ.
Chỉ cần mây độc bị xua tan, việc lấy được linh quả bên trong sẽ trở nên dễ dàng!
Sự thật đúng là như vậy. Đám trùng đen kịt lướt qua, mây độc dày đặc tan biến thấy rõ, toàn bộ thần thức độc đã bị Phệ Hồn Ma Trùng cắn nuốt sạch, hóa thành sức mạnh của chúng.
Trước sau không quá nửa canh giờ, mây độc trong sơn cốc đã hóa thành hư không, hoàn toàn biến mất không còn dấu vết.
Cắn nuốt nhiều mây độc đến vậy, đám Phệ Hồn Ma Trùng cũng được lợi không nhỏ, 'ong ong' bay về, trở lại trong tay áo Dương Khai.
- Đi thôi! Dương Khai gọi Tử Ly, rồi bước vào sơn cốc, ung dung tự tại như đang dạo chơi trong vườn nhà mình.
Tử Ly cũng ngông nghênh ra oai, mượn thế cáo hùm, giơ chân đạp bước, dáng vẻ vô cùng kiêu ngạo...
- Đây chính là cây linh quả kia... Dương Khai đi thẳng vào trung tâm sơn cốc, nhìn thấy một gốc cây trái xanh biếc, cao chừng nửa người.
Ngay từ khi quan sát từ ngoài cửa sơn cốc, Dương Khai đã phát hiện ra gốc cây này, chỉ là khi đó chưa dọn dẹp xong mây độc, hắn không dám tùy tiện tiến vào.
Gốc cây này toát ra linh tính khác thường, xung quanh còn lưu lại dấu vết hoạt động của một sinh vật khổng lồ, xem ra chính là của cự mãng đã chết để lại.
Ánh mắt Dương Khai quét qua gốc cây, lập tức sáng rực.
Hắn phát hiện, trên cây có năm trái linh quả như vậy, giống y hệt trái mà Tử Ly đã đưa cho hắn.
Thân là một luyện đan sư cấp Đạo Nguyên, lại tiếp nhận tất cả truyền thừa của Công Tôn Mộc, ngay cả Thái Diệu Bảo Liên mà Dương Khai cũng nhận ra, nhưng hắn lại thật sự không biết loại linh quả này tên gì.
Chỉ có thể nói, linh quả này là một sản vật đặc biệt của thế giới Thần Du Kính, bên ngoài chưa từng xuất hiện.
Tuy nhiên, hiệu quả của nó lại mạnh mẽ thần kỳ, hơn nữa rất thích hợp cho những võ giả từ bên ngoài tiến vào lịch lãm như Dương Khai.
Hắn cũng không chần chừ, trực tiếp hái lấy một trái, bỏ vào miệng nhai mấy cái rồi nuốt xuống.
Thoáng chốc, chẳng những cảm giác khó chịu giảm đi đáng kể, mà dường như lực lượng thần hồn cũng tăng mạnh một chút.
- Được lắm, được lắm! Dương Khai nói đoạn, lại hái thêm một trái nữa, vui vẻ mà thưởng thức.
- Ực... Một tiếng động vang lên bên cạnh.
Dương Khai liếc mắt nhìn qua, thấy Tử Ly đang đứng bên chân mình, trợn to đôi mắt tròn xoe, đáng thương nhìn hắn. Tiếng 'ực' nuốt nước miếng vừa nãy rõ ràng là do nó phát ra.
- Dù ngươi có ôm thành ý nhìn ta đến mấy... Dương Khai nói, lại ném trái thứ ba vào miệng, nhồm nhoàm nói:
- Cũng không còn dư mà chia cho ngươi đâu!
Ánh mắt Tử Ly lập tức tối lại, cụp đầu xuống, vẻ mặt uể oải không thôi.
- Ôi... Dương Khai khẽ thở dài:
- Thôi được, ta cho ngươi một trái vậy.
Nói đoạn, hắn hái xuống hai trái cuối cùng, tự mình ăn một trái, rồi ném trái còn lại cho Tử Ly.
Tử Ly lập tức phấn chấn hẳn lên, đôi mắt sáng rực, đứng thẳng dậy, giơ hai chân trước lên nhận lấy trái cây. Nó cẩn thận ngửi mấy lần, toát ra vẻ hài lòng, rồi mới nhét vào cái túi ở bụng, cất giấu như bảo bối quý giá.
Nuốt vào bốn trái linh quả, cộng thêm trái mà Tử Ly đã đưa cho trước đó, cảm giác khó chịu của Dương Khai lúc này đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự mạnh mẽ khỏe khoắn như thuở ban đầu, không khỏi sinh ra cảm giác như được tái sinh.
Hắn liếc nhìn Tử Ly, khẽ cười khẩy.
Tử Ly lập tức dùng hai chân trước ôm chặt cái túi ở bụng, cảnh giác nhìn Dương Khai, như thể sợ hắn sẽ lật lọng.
- Ngươi coi ta là ai chứ. Dương Khai nghiêm mặt hừ lạnh một tiếng.
- Đừng coi thường ta chứ, đồ đã trao đi, ta làm sao có thể đòi lại?
Tử Ly nhìn hắn, vẻ mặt nửa hiểu nửa không.
- Nhóc con này... Dương Khai lại híp mắt cười nhìn nó:
- Ngươi rất quen thuộc địa bàn này sao?
Tử Ly nghe vậy, trầm mặc một hồi, rồi gật đầu.
- Vậy ngươi hãy đi trước dẫn đường, nếu tìm được thứ gì tốt, chúng ta sẽ chia theo như vừa nãy nhé? Dương Khai hòa ái dụ dỗ, khi nói còn khích lệ vỗ vào cái túi trên bụng nó:
- Chỉ cần ngươi hợp tác với ta, việc chứa đầy cái túi này chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Tử Ly nghe vậy, đôi mắt sáng rực, lập tức hưng phấn kêu 'chít chít', gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Không cần chờ Dương Khai ra lệnh, nó đã chủ động đi trước dẫn đường.
Dương Khai nhướng mày, rồi bước theo sau.
Tử Ly quả thật rất quen thuộc Thiên Yêu Sơn này. Nó biết rõ những nơi nào ẩn chứa bảo vật, nhưng đa số đều có yêu thú mạnh mẽ canh giữ. Giống như cự mãng, Tử Ly không thể chọc nổi, bởi vậy chỉ đành bất lực mà nhìn, không còn cách nào khác.
Nhưng mà, có Dương Khai làm chỗ dựa vững chắc, nó đã không cần phải băn khoăn lo lắng.
Chỉ cần dẫn Dương Khai đến nơi, sau đó để Dương Khai ra tay, giải quyết yêu thú canh giữ bảo vật, chuyện tiếp theo đương nhiên là vui vẻ phân chia chiến lợi phẩm...
Dương Khai coi như giữ lời hứa, mỗi lần lấy được bảo vật đều sẽ chia cho Tử Ly một chút. Còn về phần có chia đều hay không, vậy phải xem hắn giải thích thế nào.
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, Dương Khai dẫn theo Tử Ly càn quét ngang qua các sào huyệt yêu thú trong vòng mấy chục ngàn dặm, thu được vô số linh quả, cùng vô số căn nguyên thần hồn yêu thú, thu hoạch vô cùng to lớn.
Những linh quả sinh trưởng trong thế giới Thần Du Kính, trên cơ bản đều có tác dụng bồi bổ lực lượng thần hồn.
Nhưng mà, cũng có một số loại mang theo độc tính. Dương Khai không cẩn thận ăn trúng một trái, kết quả đầu óc choáng váng, cả nửa ngày không thể hồi thần. Nếu không phải trong người có chí bảo Ôn Thần Liên bảy màu trấn giữ, chỉ một trái này đã đủ lấy đi mạng nhỏ của hắn.
Cứ như thế, tuy rằng Dương Khai đã hấp thu không ít căn nguyên thần hồn, nhưng linh thể thần hồn của hắn lại xuất hiện tình trạng khó chịu.
Trạng thái này không ảnh hưởng lớn đến bản thân, nhưng không cho phép Dương Khai tiếp tục hấp thu căn nguyên thần hồn nữa.
So sánh với Dương Khai, Phệ Hồn Ma Trùng lại trưởng thành mạnh mẽ hơn nhiều, dù sao bọn chúng đã cắn nuốt phần lớn lực lượng thần hồn. Từ khi tiến vào thế giới Thần Du Kính đến nay, chỉ trong mười ngày, thực lực của Phệ Hồn Ma Trùng đã tăng gần gấp đôi.
Hơn nữa, Dương Khai mơ hồ cảm giác, Phệ Hồn Ma Trùng của mình dường như đang chuyển biến theo một hướng không rõ ràng. Hiện tại hắn nhận ra, những Phệ Hồn Ma Trùng này càng thêm hung dữ, thô bạo, cao ngạo không nghe lời, đôi khi còn không tuân theo mệnh lệnh của hắn.
Không biết đây là điềm lành hay điềm dữ.
Cái túi nhỏ trên bụng của Tử Ly, cơ bản đã được nhét đầy ắp.
Con thú nhỏ này thật kỳ lạ, dù lấy được không ít bảo vật, nhưng vẫn không ăn, giống như chỉ đang thu thập, không ngừng nhét linh quả được Dương Khai chia cho vào trong túi.
Cuối cùng... đã không thể nhét thêm được nữa.
Nó vốn đã nhỏ bé, cái túi có thể lớn được bao nhiêu chứ?
Cuối cùng, Dương Khai có lý do chính đáng để độc chiếm toàn bộ chiến lợi phẩm.
Tử Ly hình như cũng không để ý, vẫn cần mẫn đi trước dẫn đường, dẫn Dương Khai càn quét khắp Thiên Yêu Sơn, nghiễm nhiên trở thành một kẻ sai vặt đắc lực.
Hai ngày sau, trước cửa một sơn động, Dương Khai lẳng lặng đứng đó, còn Tử Ly thì đứng trên vai hắn.
Trải qua hai ngày ở chung, Tử Ly đã không còn e sợ Dương Khai nữa, mà đã hoàn toàn quen thuộc với hắn.
Lúc này, một người một thú đều nghiêm nghị, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên trong sơn động, tinh thần vô cùng tập trung.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn