Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 227: CHƯƠNG 227: THÚ HỒN KỸ - BẠCH HỔ ẤN

Tại vị trí trung tâm trong sơn cốc của dị địa vốn có một cái hố lớn, đây chính là hố do Dương Khai đào khi tìm kiếm huyết châu. Theo thời gian, nó đã bị cát bụi lấp đầy quá nửa, chỉ còn sâu chưa đến một trượng.

Lúc này, xung quanh hố sâu, sát khí ngút trời. Nếu để ý kỹ có thể thấy đám sát khí này chia thành hai luồng đang giao tranh kịch liệt.

Hai luồng sát khí chiến đấu giằng co không biết đã bao lâu, không bên nào làm gì được bên nào.

Một ngày nọ, hai luồng sát khí này bỗng đồng loạt phóng vào trung tâm, vô thanh vô tức rồi tan biến vào hư không. Thế giới mờ mịt bỗng nhiên trở nên sáng tỏ, thiên địa lại một lần nữa quang đãng.

Một lúc lâu sau, cùng với một tiếng động lớn, một bóng người từ trong hố phóng vút lên không trung, thân hình tựa linh yến lượn bay rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.

Giũ sạch bụi đất trên người, hít một hơi thật sâu, người này lặng yên đứng tại chỗ, mày nhíu chặt lại như đang có điều suy nghĩ.

Dương Khai rốt cuộc đã xuất quan!

Oán niệm sau khi chết của hai con yêu thú đã gần như cưỡng ép hắn chứng kiến từ đầu đến cuối một trận chiến có thể xem là kinh thiên động địa, xưa nay chưa từng có. Dương Khai đã nhìn hai con yêu thú kia không ngừng giao phong, không ngừng bị thương đổ máu, sau đó vẫn bám riết không tha, không chút sợ hãi, lần lượt lao về phía nhau, lần lượt khiến đối thủ trọng thương rồi cùng nhau bỏ mạng.

Đó là một trận chiến dù biết chắc cái chết cũng không ngần ngại, một trận chiến sinh tử vì uy nghiêm và vinh nhục của loài yêu thú.

Trước đó, Dương Khai thậm chí không hề biết yêu thú cũng có khí phách như thế, chẳng hề thua kém khí phách của nhân loại. Trận chiến này khiến Dương Khai, người duy nhất chứng kiến, cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, thu hoạch được rất nhiều.

Hơn nữa, sau khi tàn niệm của hai con yêu thú biến mất, Dương Khai mơ hồ cảm nhận được trong thân thể mình có thêm một vài thứ gì đó.

Khi còn sống, hai con yêu thú bất phân thắng bại, sau khi mượn thân thể Dương Khai lại tiếp tục quyết đấu, hoàn thành tâm nguyện. Những thứ này có thể là tạ lễ của chúng dành cho Dương Khai, cũng có thể chỉ là cảm ngộ của chính bản thân hắn, không thể nói rõ được.

Cúi đầu nhìn xuống hai lòng bàn tay đang mở rộng, sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn, Dương Khai vận chuyển nguyên khí trong cơ thể theo một trình tự đặc biệt.

Một lát sau, trong cơ thể hắn có tiếng thú gầm truyền ra. Một chưởng tung về phía trước, một thân ảnh đỏ rực theo đó phóng ra.

Hổ gầm rung trời, đó là một con mãnh hổ thuần túy do nguyên khí tạo thành, sống động như thật. Mãnh hổ uy phong lẫm liệt, khóe miệng lộ ra hai chiếc răng nanh lóe hàn quang, thần tốc lao về phía trước cắn xé ngạo nghễ.

Đánh tiếp ra một chưởng, một con Thần Ngưu một sừng uy vũ hùng tráng lao ra, rầm rầm giẫm chân lao nhanh trên mặt đất, nghiền nát mọi chướng ngại vật phía trước thành bột mịn, không gì cản nổi.

Hám Thiên Bạch Hổ, Liệt Địa Thần Ngưu! Nhưng giờ phút này, cả Bạch Hổ và Thần Ngưu đều do nguyên khí của Dương Khai cấu thành, toàn thân đỏ sẫm, đằng đằng sát khí.

Hai bóng dáng yêu thú hư ảo, như có như không chạy tới mấy trăm trượng mới dần dần hóa thành huỳnh quang, biến mất trong không khí.

Dương Khai giật mình, rồi chỉ chốc lát sau đã cười ha hả, rất hài lòng với thu hoạch của mình.

Đây đã có thể xem như võ kỹ, tuy nhiên là võ kỹ lĩnh ngộ được từ tàn niệm của yêu thú.

Hẳn có thể gọi là một loại Thú Hồn Kỹ.

Trong thiên hạ có rất nhiều võ kỹ được hình thành từ việc mô phỏng hình dáng yêu thú. Ban đầu lúc ở Cửu Âm sơn cốc, Dương Khai đã thấy Văn Phi Trần của Huyết Chiến Bang triển khai một loại võ kỹ tương tự. Nhưng tuyệt chiêu mà Văn Phi Trần triển khai chẳng qua chỉ loáng thoáng hình dáng một đầu hổ chứ không phải toàn thân.

Và căn bản không thể sánh được với Thú Hồn Kỹ của Dương Khai bây giờ.

Bất kể là Thú Hồn Kỹ của Hám Thiên Bạch Hổ hay Liệt Địa Thần Ngưu, khi Dương Khai triển khai đều là toàn bộ chân thân của yêu thú. Hơn nữa thần thái cũng rất sống động, giống yêu thú thật, đương nhiên có thể phát huy lực sát thương lớn hơn rất nhiều lần so với tuyệt chiêu của Văn Phi Trần.

Có được hai chiêu Thú Hồn Kỹ như vậy, thực lực của Dương Khai lại được nâng cao.

Hai chiêu này, căn cứ vào hình thái có thể gọi là Bạch Hổ Ấn và Thần Ngưu Ấn.

Quay đầu nhìn chung quanh, Dương Khai không khỏi nhíu mày. Nhìn đất cát đã phủ gần kín miệng hố do chính mình đào, hắn biết mình chắc chắn đã bế quan rất lâu.

- Địa Ma, đã qua bao lâu rồi? - Dương Khai trầm giọng hỏi.

- Thưa thiếu chủ, đã hơn nửa năm rồi.

Dương Khai không kìm được hít một hơi khí lạnh, chẳng trách bụng mình đói cồn cào. Nếu không phải thời gian quá dài, hắn sẽ không thể nào có cảm giác này.

Tuy nhiên bây giờ không phải là lúc kiếm ăn. Dương Khai phủi đất cát trên người, khoanh chân ngồi xuống, nhớ lại cảm ngộ khi hấp thụ hai viên huyết châu hơn nửa năm trước.

Một lúc lâu sau, hắn mới mỉm cười nói:

- Địa Ma, ta cho ngươi xem một màn ảo thuật.

- Ảo thuật gì? - Địa Ma nghi hoặc khó hiểu.

Dương Khai mỉm cười không đáp, đắm chìm tâm thần, làm nổ tung Dương dịch trong đan điền.

Ước chừng nửa ngày sau, mặt đất bằng phẳng bỗng nổi cuồng phong, thân thể Dương Khai khẽ chấn động, khí thế mãnh liệt tăng vọt.

Địa Ma vô cùng ngạc nhiên, bởi vì không có bất kỳ dấu hiệu nào báo trước, Dương Khai đã đột phá một tầng cảnh giới, đạt tới trình độ Ly Hợp Cảnh lục tầng.

Sao lại như vậy chứ? Hơn nửa năm trước thiếu chủ hấp thu năng lượng khổng lồ như vậy cũng không có dấu hiệu đột phá, vẫn duy trì ở trình độ Ly Hợp Cảnh ngũ tầng. Hiện tại chỉ tĩnh tọa nửa ngày làm sao có thể đột phá? Hắn cũng không vận chuyển công pháp, không hấp thu bất kỳ năng lượng nào từ trời đất, nói cách khác là năng lượng trong người hắn không hề gia tăng chút nào.

Đột phá như vậy là sao? Địa Ma hoàn toàn không hiểu.

Địa Ma muốn dò hỏi nhưng Dương Khai vẫn nhắm mắt ngồi yên như cũ, đành phải kìm nén nỗi hồ nghi trong lòng xuống.

Lại qua nửa ngày, khí thế của Dương Khai lại tăng vọt một lần nữa.

Ly Hợp Cảnh thất tầng!

Địa Ma nghẹn họng nhìn trân trối. Sự đột phá của Dương Khai bây giờ quá sức quỷ dị, vượt xa tầm hiểu biết của lão. Sau khi quan sát hồi lâu, lão cũng tìm ra được chút manh mối.

Nguyên khí trong cơ thể Dương Khai rất khác so với trước đó. Tuy rằng tổng lượng nguyên khí không thay đổi nhưng bất luận là độ tinh thuần hay độ đậm đặc đều tăng lên nhiều lần.

Chính là loại biến hóa này đã giúp Dương Khai đột phá và tấn thăng.

Như vậy cũng được sao? Địa Ma chấn kinh trong lòng.

Đột phá tới Ly Hợp Cảnh thất tầng, Dương Khai chậm rãi mở mắt. Số lượng Dương dịch trong đan điền ước chừng đã giảm đi một phần ba, nhưng năng lượng ẩn chứa trong đó lại không hề thay đổi.

Điều này làm cho mỗi giọt Dương dịch trở nên tinh thuần, hùng hồn hơn rất nhiều so với trước đó. Nếu dùng Dương dịch triển khai bất kỳ chiêu thức tấn công nào, uy lực cũng sẽ lớn hơn, sức sát thương cũng mạnh hơn.

Chẳng khác gì đem tất cả Dương dịch trong đan điền tinh luyện lại một lần.

Ly Hợp Cảnh thất tầng là cực hạn của Dương Khai bây giờ, không cách nào cô đọng thêm được nữa.

- Màn ảo thuật này của thiếu chủ thật cao minh, lão nô cũng được mở mang tầm mắt. - Địa Ma thấy Dương Khai mở mắt vội vàng nói, mặc dù có chút ý nịnh nọt nhưng lão thực tâm khâm phục.

Dương Khai nhếch miệng cười.

Có được võ kỹ mới, tự nhiên cũng muốn thử một chút.

Ở trong sơn cốc tìm kiếm hồi lâu, rốt cục hắn cũng tìm được một con yêu thú ngũ giai.

Thú Hồn Kỹ vừa thi triển, một hổ một ngưu lao đến cắn xé tấn công khiến con yêu thú ngũ giai kia không cách nào chống trả. Dương Khai tiến lên trợ trận, chỉ mất chút thời gian đã giết chết được con yêu thú, thu hoạch một viên huyết châu.

Toàn bộ quá trình đơn giản thoải mái đến nỗi Dương Khai có chút khó tin. Hơn nửa năm trước, hắn gặp yêu thú ngũ giai còn phải suy nghĩ hồi lâu rồi lén lút tránh đi, nhưng bây giờ giết chúng dễ như trở bàn tay. Dù con yêu thú này không phải rất mạnh, nhưng vẫn làm cho Dương Khai nhận ra một khoảng cách rất lớn.

Huyết châu thu được không lớn cũng không nhỏ, so với huyết châu của cao thủ Chân Nguyên Cảnh sau khi chết ngưng tụ thành quả thực không cùng một cấp bậc.

Đem huyết châu cất kỹ, sau khi xác định không có ai rình rập mình, hắn mới triển khai Dương Viêm Chi Dực, nhún người bay lên cao.

Vách núi cao vạn trượng, nếu để cao thủ Chân Nguyên Cảnh bay qua cũng phải tốn khá nhiều công sức, nhưng có Dương Viêm Chi Dực thì lại khác.

Ngắn ngủi nửa canh giờ, Dương Khai đã rời khỏi sơn cốc.

Nửa ngày sau, bụng đói sôi lên cũng là lúc Dương Khai tìm thấy một cây ăn quả. Hắn hái rất nhiều trái cây, ngồi dưới gốc cây ăn ngấu nghiến.

Vừa ăn, Dương Khai vừa suy tư về hành động tiếp theo. Tự mình đi vào nơi này không bao lâu liền bế quan hơn nửa năm, cũng không biết thế cục nơi này đã phát triển như thế nào.

Hơn nữa theo như quan sát trước đó, nơi này cũng không có bao nhiêu linh thảo dược thảo mà chỉ có vô tận yêu thú.

Ngoài ra, Tẩy Hồn Lộ và Lưu Viêm Dịch đều là thứ tốt, nếu có cơ hội cũng nên thu thập một chút. Tẩy Hồn Lộ có tác dụng rất lớn với mình, còn Lưu Viêm Dịch có hay không cũng được.

Đáng tiếc, Dương Khai cũng không biết phải đi tới nơi nào mới có thể tìm được hai thứ này.

Đang trầm tư, Dương Khai bỗng làm một động tác, dỏng tai lắng nghe.

Hắn nghe được tiếng sói tru từ phương xa truyền đến, dường như còn có cả tiếng đánh giết.

Trong lòng khẽ động, Dương Khai vội vã hái một ít trái cây nhét vào túi càn khôn, sau đó triển khai bộ pháp nhanh chóng chạy tới hướng phát ra âm thanh. Hắn phải tìm người nào đó để dò la tình hình trong thời gian mình bế quan.

Chỉ bằng thời gian uống một tách trà, Dương Khai đã tới nơi xảy ra chuyện.

Hắn bí mật leo lên một cây đại thụ, quan sát về phía đó. Sau khi nhìn rõ thế cục, thần sắc Dương Khai không khỏi chấn động.

Bên kia có hai người một nam một nữ đang ra sức chiến đấu, hơn nữa lại là hai người mà hắn quen biết.

Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ của Ánh Nguyệt Môn.

Vây quanh bọn họ là một bầy yêu thú chừng hơn mười con, không cùng một loại mà là nhiều loại yêu thú tập trung lại, trong đó đa số là yêu thú tứ giai.

Nếu chỉ như vậy, Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ sẽ không đến mức luống cuống ứng phó. Nhưng trong bầy yêu thú này còn có ba con yêu thú ngũ giai.

Có yêu thú ngũ giai áp trận, hai người Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ dù hợp lực chiến đấu cũng không thể phá vây. Hai người bị bầy yêu thú vây khốn đã dùng hết cách, bộ dạng vô cùng chật vật.

Trên người Trần Học Thư có không ít vết thương, chân trái có một vết máu đỏ sẫm. Thư Tiểu Ngữ cũng thở hổn hển, bộ ngực đầy đặn phập phồng kịch liệt, mồ hôi tuôn như suối.

Hai sư huynh muội này thực lực không thấp, đều là cao thủ Chân Nguyên Cảnh, uy lực của các loại võ kỹ triển khai cũng không tầm thường. Mặc dù thân lâm vào hiểm cảnh nhưng tạm thời không đến mức bị giết. Chỉ có điều xem ra bọn họ đã chiến đấu với yêu thú trong thời gian không ngắn, thể lực và tinh thần đều đã bị tiêu hao đáng kể.

Thư Tiểu Ngữ dù sao cũng là nữ tử, thể lực có chút kém hơn, đã không theo kịp. Nếu không nhờ Trần Học Thư thường xuyên cứu viện, e rằng nàng đã sớm bị thương.

⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!