Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 23: CHƯƠNG 23: KỲ VẬT LỘ DIỆN

Trận chiến này trong mắt các đệ tử quan sát quả thực là một trận sóng gió kinh thiên. Nếu không vì kiêng dè thân phận của Tô Mộc, e rằng mọi người đều đã chạy đi bẩm báo truyền tin rồi. Nhưng vì chuyện này có liên quan tới Tô Mộc, nên mọi người cũng là người thức thời, không dám nói lung tung ra ngoài, chỉ đành chôn chặt chuyện này trong lòng.

Phía trước căn phòng nhỏ rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại.

Nhìn sắc trời, Dương Khai có chút phiền muộn. Hôm nay bị Tô Mộc trì hoãn như vậy đã làm lỡ mất thời gian tu luyện Tôi Thể, không khỏi tiếc nuối.

Trở về phòng lấy bộ y phục duy nhất còn lại của mình, Dương Khai chạy đến bên ao nhỏ, cởi bỏ bộ y phục rách nát trên người, chuẩn bị tắm rửa. Mấy ngày nay đi lại trong núi, hơn nữa lại đánh nhau với con nhện lưng hoa, thân thể quả thực đã bốc lên mùi vị khó ngửi.

Hạ Ngưng Thường lén lút tiếp cận. Nàng muốn nhìn xem tên sư đệ này hiện là cảnh giới gì, vừa rồi đứng xa quá nên cảm giác không rõ lắm. Trong phòng lại không có người, nàng đi vòng ra sau. Ánh mắt linh động đảo qua, đập vào mắt nàng là một cặp mông trắng nõn. Ánh mắt nàng bất giác chuyển lên trên, không ngờ Dương Khai lại đang cởi bỏ toàn bộ y phục, trần như nhộng, đứng trong tư thế chuẩn bị nhảy xuống ao.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ửng đỏ. Tuy rằng nàng thực lực rất cao, nhưng dù sao vẫn là thiếu nữ chưa từng trải. Đừng nói đến mông, ngay cả đùi nam nhân nàng cũng chưa từng được thấy, hiện tại lại nhìn thấy cảnh tượng này thì làm sao có thể chịu đựng nổi?

Quá kích thích. Hạ Ngưng Thường tim đập loạn nhịp, vội vàng nấp đi.

Sao hôm nay mình và… nơi này lại có duyên như vậy sao? Nàng thật đáng thương, nước mắt chực trào. Nào còn tâm trí rình mò bí mật của Dương Khai, nàng vội nhún chân, thân hình trong nháy mắt đã biến mất.

Tên sư đệ đáng ghét này, sư môn trọng địa mà lại không biết kiềm chế, ban ngày ban mặt lại trần truồng như vậy, thật quá vô sỉ, không biết xấu hổ!

Bên bể nước, Dương Khai vừa tắm rửa vừa kiểm tra thân thể của mình.

Hắn phát hiện sau khi tu luyện Tôi Thể, cơ bắp của mình rõ ràng đã trở nên tinh tráng và rắn chắc hơn trước kia rất nhiều. Tuy rằng vẫn là gầy, nhưng gầy mà có lực.

Hơn nữa, vết thương để lại sau trận đại chiến với con nhện lưng hoa ngày hôm qua giờ cũng đã kết vảy, chỉ còn miệng vết thương ở cánh tay hôm qua bị xuyên thủng vẫn còn hơi đau.

Dù sao cũng là vết thương xuyên qua thịt, không thể lành nhanh như vậy được, nhưng cũng không nghiêm trọng như hắn tưởng, xem ra chỉ cần vài ngày là có thể khỏi hẳn.

Hồi tưởng lại trận tử chiến ngày hôm qua, Dương Khai lại có chút hưng phấn. Cũng không biết vì sao, hiện tại bản thân mình càng gặp phải hiểm nguy lại càng nhiệt huyết. Tính cách trước kia của hắn vốn không phải như vậy, chẳng lẽ trong tiềm thức của hắn còn có khuynh hướng chịu ngược đãi, sống mười mấy năm đột nhiên bừng tỉnh?

Nghĩ vậy, Dương Khai vội chìm vào trong bể nước, nín thở một hơi dài, mãi lâu sau mới thò đầu lên.

Mặc dù có rất nhiều chuyện gấp phải làm, nhưng sau khi tắm rửa và mặc y phục chỉnh tề, hắn lại cầm chổi đi quét sân.

Đây dù sao cũng là công việc ở Lăng Tiêu Các, đã chấp nhận cuộc sống này thì phải sống cho tử tế.

Lúc quét rác, Dương Khai rõ ràng cảm thấy ánh mắt của nhiều sư huynh sư đệ hôm nay nhìn mình có chút khác lạ, tràn đầy nghi hoặc. Nghĩ đến những người này buổi sáng chỉ đến xem náo nhiệt, không rõ vì sao hôm nay mình có thể đánh ngất Triệu Hổ.

Dương Khai điềm nhiên tiếp tục công việc.

Quét xong, hắn lại về phòng gỗ, mở túi, lấy ra Tam Diệp Tàn Hồn Hoa và Tuyệt Địa Cổ Mục Thảo, rồi trút những thứ còn lại vào túi.

Những thảo dược còn lại, Dương Khai giữ lại không dùng, cũng có thể bán cho Cống Hiến Đường để đổi lấy ít điểm cống hiến.

Vác túi, Dương Khai đang chuẩn bị ra ngoài. Sau một hồi ngẫm nghĩ, hắn lại thay bộ y phục bẩn thỉu rách rưới hôm qua, rồi bôi bẩn lên mặt, sau đó mới rời đi.

Cống Hiến Đường, Mộng Lão tay cầm ấm trà, vểnh chân bắt chéo ngồi sau quầy, nhàn nhã thưởng thức trà thơm. Miệng còn hừ hừ, tay vuốt ve vòi ấm.

Bỗng nhiên có bóng người xuất hiện ở cửa, Mộng lão uể oải ngẩng mặt lên nhìn, đang định mắng người nào dám đui mù sáng sớm đã tới quấy rầy lão phu thanh tịnh. Lão đã thấy Dương Khai chật vật đi tới, bộ y phục rách rưới căn bản không thể che hết thân thể gầy gò của hắn, hai bên đùi như ẩn như hiện, thậm chí còn nhìn rõ lông chân.

Nơi cửa có hai thiếu nữ đệ tử Lăng Tiêu Các đi qua nhìn thấy cảnh này đều kinh hô "lưu manh", xấu hổ che mặt rút lui.

Mộng chưởng quầy định lực cỡ nào? Trải qua núi đao biển lửa, kinh qua vô số biến cố, tàn sát mười tòa thành cũng chỉ như mây trôi nước chảy, vậy mà lúc này lại phun ra một ngụm trà, không còn chút hình tượng nào.

- Tiểu Dương Khai, ngươi đây là định náo loạn đến mức nào?

Mộng lão vẻ mặt kinh ngạc, vội vàng đứng dậy, trợn mắt há mồm nhìn Dương Khai.

Dương Khai vọt tới trước quầy, thở hổn hển nói lớn:

- Ta đã về rồi.

- Chịu không ít khổ sở chứ?

Mộng chưởng quầy rất thương cảm cho Dương Khai. Mấy hôm trước, lúc hắn rời đi từ đây còn khỏe mạnh, không ngờ chỉ đi một chuyến Hắc Phong Sơn mà đã thành ra như vậy, người không ra người quỷ không ra quỷ, quả thực vô cùng bi thảm.

- Đúng là có chút hung hiểm.

Dương Khai gật đầu, cũng không nói nhảm nữa mà vội vàng mở túi, chỉ vào một đống thảo dược trong túi nói:

- Tuy nhiên thu hoạch cũng không tệ. Mộng chưởng quầy, hãy thu những thảo dược này cho Cống Hiến Đường đi.

Mộng chưởng quầy vừa nhìn thấy thì lông mày dựng lên.

Chỉ là thảo dược phàm cấp hạ phẩm, căn bản không có giá trị gì đáng kể. Trong Cống Hiến Đường, loại thảo dược này rất nhiều, thu vào cũng chẳng có chỗ nào để.

Đang muốn cự tuyệt, lại nhìn thấy vẻ mặt mong chờ của Dương Khai đang nhìn mình, lại nhìn y phục hắn như vậy thì trong lòng mềm nhũn, lập tức gật đầu nói:

- Ừ, thu hết thu hết, cứ hai cây thảo dược đổi một điểm cống hiến.

- Vậy ông đếm đi.

Dương Khai cũng không trả giá mà đẩy túi về phía trước.

Mộng chưởng quầy đếm một lượt, tổng cộng được 32 gốc thảo dược, đổi được 16 điểm cống hiến, lập tức mở sổ ghi cho hắn.

- Ngươi đi Hắc Phong Sơn ba ngày mà chỉ kiếm được chừng này thôi sao?

Mộng chưởng quầy thuận miệng hỏi.

- Có thể lấy được bằng này đã là không tệ rồi.

Dương Khai vừa nói vừa dáo dác nhìn bốn xung quanh.

- Khụ, khụ, đúng là không tệ.

Mộng lão đầu không đành lòng đả kích Dương Khai, dù sao lão cũng thấu hiểu tình cảnh gian khổ của hắn. Tiểu tử này tư chất không tốt nhưng lại rất chịu khó, người trẻ tuổi bây giờ có thể chịu khổ nhọc như hắn không có nhiều. Đáng tiếc, tư chất chính là điểm yếu nhất của hắn, e rằng cả đời này cũng chẳng có mấy thành tựu.

Chính lúc trong lòng đang cảm khái, Mộng chưởng quầy thấy ánh mắt Dương Khai đang nhìn ngắm loạn xạ, không khỏi hồ nghi:

- Ngươi đang nhìn cái gì vậy?

Dương Khai thần bí cúi người hướng lên trước, thấp giọng nói:

- Mộng chưởng quầy, lần này ta vào núi như là tìm được một món đồ vật vậy.

Thấy Dương Khai cẩn trọng như vậy, Mộng chưởng quầy trong lòng nghĩ món đồ vật kia chắc hẳn phi thường bất phàm, lập tức sắc mặt nghiêm túc, thấp giọng hỏi:

- Là đồ vật gì?

- Ta không biết. Đây chẳng phải ta mang về nhờ ông xem giúp sao? Kiến thức uyên bác của ông chắc chắn sẽ nhận ra nó.

Dương Khai vừa nói, vừa sờ sau mông, lấy ra một cái túi đặt lên quầy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!