Chẳng bao lâu sau khi Tề Kiếm Tinh vẫn lạc, một viên Huyết Châu ngưng tụ, kích cỡ tương đương với viên Huyết Châu của tên đệ tử Quỷ Vương Cốc trước đó. Dù sao, cả hai đều là Võ Giả Chân Nguyên Cảnh, thực lực không có sự cách biệt quá lớn.
Dương Khai vừa thở dốc, vừa thu lấy Huyết Châu, sau đó lục soát thi thể Tề Kiếm Tinh. Chẳng mấy chốc, hắn tìm thấy thêm vài viên Huyết Châu với kích cỡ khác nhau, đây có lẽ là chiến lợi phẩm Tề Kiếm Tinh thu được từ những cuộc chiến trước đó, nhưng y vẫn chưa kịp dùng đến.
Ngoài ra, còn có một ít ngân phiếu và một chiếc lọ màu xanh ngọc bích.
Đây là toàn bộ chiến lợi phẩm.
Thu hết tất cả vào Túi Càn Khôn, Dương Khai nhanh chóng dời bước.
Nửa ngày sau, tại một nơi sâu trong lòng núi, Dương Khai đang khoanh chân tĩnh tọa. Hắn đã dùng vài viên đan dược trị thương, thay đi bộ y phục dính đầy máu, tẩy rửa hết thảy mùi tanh hôi trên người.
Nơi sơn động ẩn thân kín đáo này là do chính hắn tự đào. Sau khi biết được những kẻ thuộc Thiên Lang Quốc có thể điều khiển Yêu Thú, Dương Khai tự hiểu rằng, sau này cần phải hết sức cẩn trọng mọi hành tung. Đào một sơn động rồi bế quan trị thương, phong kín cửa động, như vậy hắn có thể tránh xa mọi rắc rối tiềm tàng.
Thương thế sau trận chiến với Tề Kiếm Tinh tuy không nhẹ, nhưng cũng không quá nghiêm trọng. Thực lực và khả năng hồi phục của Dương Khai giờ đây đã vượt xa lúc trước, chỉ cần vài ngày là có thể khỏi hẳn, huống chi còn có đan dược trị thương tương trợ.
Qua ba ngày ngắn ngủi, ba vết thương rỉ máu trên người đã không còn đáng ngại, dù chưa khỏi hẳn nhưng đã ngừng chảy máu. Trong ba ngày qua, Dương Khai vẫn luôn hồi tưởng lại cuộc chiến với Tề Kiếm Tinh. Sự ngông cuồng đã khiến y thất bại, còn sự cẩn trọng đã giúp hắn tìm ra khuyết điểm của đối thủ, từ đó nhìn lại bản thân.
Quả là thu hoạch không nhỏ!
Mở mắt ra, toàn thân dễ chịu, một cuộc chiến dốc toàn lực khiến hắn cảm thấy vô cùng khoan khoái.
Dương Dịch trong Đan Điền đã đến lúc phải bổ sung thêm. May mắn thay, Sư Công Lăng Thái Hư đã bỏ sẵn vài lọ đan dược thuộc tính dương trong Túi Càn Khôn, nên Dương Khai không cần phải lo lắng.
Dùng hết một lọ, Dương Dịch trong Đan Điền mới tăng thêm mười mấy giọt.
Sau khi Nguyên Khí đã được tinh thuần hóa, năng lượng cần dùng khi ngưng luyện một giọt Dương Dịch cũng nhiều hơn lúc trước, nhưng đây âu cũng là chuyện tốt.
Ngẫm nghĩ một chút, Dương Khai bèn trút hết mấy lọ đan dược thuộc tính dương còn lại ra dùng, nói chung là để tăng số lượng Dương Dịch.
Lục lọi trong Túi Càn Khôn, Dương Khai lấy ra chiếc lọ màu xanh ngọc bích.
Chiếc lọ này hắn lấy được từ trên người Tề Kiếm Tinh, vẫn chưa rõ bên trong chứa đựng thứ gì.
Mở nắp lọ, lập tức một luồng cảm giác nóng ran ập đến, cảm giác này vừa quen thuộc lại vừa khiến hắn giật mình.
Hắn rõ ràng nhận thấy năng lượng chứa bên trong lọ vô cùng tinh thuần và đậm đặc. Tuy khá giống với năng lượng trong Nguyên Khí thuộc tính dương của hắn, nhưng cũng có điểm khác biệt.
Cúi xuống nhìn, Dương Khai chỉ thấy bên trong lọ có một thứ chất lỏng trông như lưu ly màu rực lửa.
Số lượng không nhiều, chỉ khoảng bốn năm giọt.
Trên người Tề Kiếm Tinh không có bất cứ vật phẩm nào khác ngoài chiếc lọ chất lỏng này. Y nâng niu thứ này đến vậy, chắc chắn giá trị của nó không hề thấp.
Nhưng đây rốt cuộc là thứ gì? Dương Khai ngó ngang ngó dọc, ngửi tới ngửi lui, suy đoán mãi, tò mò đến tột độ.
"Địa Ma!"
Dương Khai khẽ gọi.
"Dạ, lão nô đây."
Địa Ma xun xoe đáp lại.
"Ngươi nhìn thứ này thử xem có biết không?"
Địa Ma khẽ đằng hắng vài tiếng lúng túng.
"Thôi bỏ đi..."
Dương Khai thừa biết lão Địa Ma này lại lên cơn ngớ ngẩn nữa rồi.
Lão ma đầu này trí nhớ hỗn loạn, có lúc vô cùng hữu ích, có lúc lại vô dụng đến khó tin, Dương Khai cũng đã sớm quen với việc này.
Nếu Địa Ma nhận ra thứ này thì đã nhảy cẫng lên mà chứng minh kiến thức rồi, đâu có đợi Dương Khai lên tiếng hỏi?
Ngửi một lúc lâu, Dương Khai nhận thấy thứ này có lẽ không có độc. Bàn bạc với Địa Ma một hồi, lão cũng có ý nghĩ tương tự.
Nhưng Dương Khai vẫn có đôi chút không yên lòng, bèn bước ra khỏi nơi bế quan. Đi mãi một lúc mới tìm được một con Yêu Thú Tứ Giai lạc đàn, sau một hồi giao tranh mới đánh gục được con Yêu Thú này, rồi mang nó về sơn động.
Trên đường quay về, Dương Khai ngắt lấy một cọng cỏ khô, cẩn thận chấm ít chất lỏng trong lọ lên đó, rồi bỏ vào miệng con Yêu Thú.
Lặng yên ngồi quan sát.
Giây lát sau, con Yêu Thú nọ đột nhiên tru lên tiếng kêu thảm thiết, cứ như bị trúng kịch độc. Nó co giật không ngừng, miệng sùi bọt mép, thân mình lấp lóe lúc sáng lúc tối.
Sắc mặt Dương Khai chợt nghiêm nghị hẳn, bụng nghĩ may mà mình không mạo hiểm dùng thử, nếu không e là đã chết cũng không biết vì sao.
Đương lúc Dương Khai còn đang suy nghĩ như thế, thì trên người con Yêu Thú Tứ Giai nọ chợt xuất hiện từng đợt sóng năng lượng dập dờn. Ngay lập tức, nó vùng thoát khỏi vòng trói buộc của Dương Khai, dũng mãnh như cuồng long mãnh hổ, nhào vào cấu xé Dương Khai trong sơn động.
Như thế này đâu có thể coi là trúng độc?
Sau một hồi chiến đấu kịch liệt, Dương Khai đã giết chết được nó!
Thẫn thờ nhìn vào xác con Yêu Thú, Dương Khai sinh lòng khó hiểu.
Trước khi mang nó về, rõ ràng nó chỉ là một con Yêu Thú Tứ Giai, mình có thể đánh ngất nó một cách dễ dàng. Thế nhưng sao vừa rồi lại có cảm giác nó đã mạnh hơn rất nhiều? Cứ như có sức mạnh của Yêu Thú Ngũ Giai vậy.
Trong lúc nghi hoặc đang bủa vây hắn, một viên Huyết Châu lặng lẽ thành hình. Dương Khai định thần nhìn vào, sững sờ hồi lâu, sắc diện bất định, rồi buột miệng chửi thề!
"Thiếu Chủ xin bớt giận..."
Địa Ma vội lên tiếng xoa dịu.
Điều khiến Dương Khai phẫn nộ đến mức đó không ngoài nguyên nhân nào khác, mà chính là do hắn đã đoán ra thứ trong chiếc lọ xanh đó là gì.
Chứng cớ chính là viên Huyết Châu ngưng tụ được sau khi con Yêu Thú này chết!
Viên Huyết Châu này nhỏ bằng móng tay út, tuy không bằng Huyết Châu của Yêu Thú Ngũ Giai, nhưng lại lớn hơn hẳn so với một Yêu Thú Tứ Giai.
Có thể khiến một con Yêu Thú Tứ Giai vượt đến gần ngưỡng Ngũ Giai chỉ trong thoáng chốc như vậy, chất lỏng trong lọ đó nhất định là bảo bối vô giá!
Kết hợp với những gì nghe nói được nửa năm trước, cùng với màu sắc và hình thái của thứ chất lỏng này, gương mặt Dương Khai chợt ảo não.
Lưu Viêm Dịch!
Thiên Tài Địa Bảo dùng để tôi luyện Nguyên Khí, có thể khiến Nguyên Khí tinh thuần, dày đặc hơn.
Trong thiên hạ, thứ để Võ Giả tôi luyện Nguyên Khí không nhiều, thế nên mỗi một thứ như vậy đều vô cùng quý giá. Đơn cử như Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ cũng là một trong những bảo bối thượng hạng đó.
Và Lưu Viêm Dịch này cũng là một thứ tương tự.
Trước đó, khi nghe lão giả Trác Ôn của Ánh Nguyệt Môn nhắc đến Lưu Viêm Dịch, Dương Khai chẳng để tâm gì mấy, vì hắn đã có Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ rồi, chẳng cần phải được voi đòi tiên. Song lúc này, khi mà cơ duyên đến quá khéo, lại có được Lưu Viêm Dịch thì tình hình lại khác.
Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ có thể để dành dùng khi tấn thăng lên Chân Nguyên Cảnh.
Còn Lưu Viêm Dịch thì có thể dùng ngay lúc này. Có song song hai bảo bối này, thì hiệu quả chắc chắn sẽ hơn hẳn.
Đáng tiếc, bảo bối như thế mà lại phí đi mất nửa giọt cho một con Yêu Thú, Dương Khai tiếc đến thắt ruột, gan, phổi đều đau xót, cả người không chỗ nào là không đau.
Đã đến nước này rồi thì có hối hận cũng chẳng để làm gì. Vừa cảm khái tên đệ tử Cửu Tinh Kiếm Phái này quá may mắn, hắn vừa khoanh chân ngồi xuống.
Cẩn thận nhỏ một giọt Lưu Viêm Dịch vào miệng, Dương Khai nhắm nghiền mắt lại, cúi đầu xuống, nhập định!
Bắt đầu vận Chân Dương Quyết, Dương Khai cảm giác được vùng bụng mình đang lan tràn một cỗ động năng như lửa đốt. Thông thường người tu luyện công pháp thuộc tính dương hoặc thuộc tính hỏa đều không bao giờ có cảm giác này.
Từ đó có thể thấy được, năng lượng ẩn chứa trong Lưu Viêm Dịch nóng đến nhường nào.
Cảm giác bị thiêu cháy này ban đầu không mạnh là mấy, nhưng dần dà, Dương Khai thấy cả người nóng hừng hực như trong lò lửa, toàn thân nhiệt ý đằng đằng, y phục vừa mới thay ngay lập tức đã ướt nhẹp mồ hôi.
Cảm giác bị thiêu cháy kịch liệt này chỉ lưu lại ở vùng bụng một chốc, rồi dưới sự dẫn dắt của Chân Dương Quyết lập tức tỏa ra khắp tứ chi.
Kinh mạch đau nhức dữ dội! Dương Khai nghiến chặt răng, không dám có chút lơ là, tốc độ vận Quyết Pháp càng lúc càng nhanh.
Nhiệt độ này cứ như liệt diễm thông thiên, tựa như nham thạch nóng chảy thiêu đốt đại địa. Trong khi luồn lách khắp tứ chi, nó còn tôi luyện Nguyên Khí bên trong kinh mạch Dương Khai.
Vận công qua mấy chu thiên, Dương Khai chợt nhận ra Nguyên Khí của mình đã bị nén đến cực hạn, và Nguyên Khí lại tinh khiết hơn một phần.
Kinh động, hắn càng dụng tâm hơn.
Một lát sau, Nguyên Khí trong kinh mạch lại chạm đến cực hạn, không thể tinh thuần hơn được nữa. Dương Khai bèn dùng ý niệm dẫn dắt năng lượng của Lưu Viêm Dịch về nhấn chìm trong Đan Điền.
Trong Đan Điền, có gần trăm giọt Dương Dịch đang chực chờ thiêu đốt.
Thời gian chậm rãi trôi qua, mấy ngày sau, Dương Khai mở mắt ra, hào quang tỏa sáng, không kìm được, hắn hít một hơi:
"Sảng khoái!"
Một giọt Lưu Viêm Dịch, một lần nữa khiến Nguyên Khí toàn thân hắn bị thiêu đốt. Trăm giọt Dương Dịch giảm đi mười mấy giọt, nhưng năng lượng trong mỗi một giọt Dương Dịch lại nhiều hơn hẳn so với lúc trước.
Chẳng những Nguyên Khí có thay đổi, mà thậm chí cả huyết nhục và kinh mạch toàn thân cũng có một vài biến chuyển.
Kinh mạch đã trở nên rộng thoáng và cứng cáp, huyết nhục săn chắc. Mỗi một tấc da thịt, mỗi một tế bào đều hân hoan phấn chấn, như được thay da đổi thịt từ trong ra ngoài.
Vốn dĩ chỉ là Ly Hợp Cảnh Thất Tầng, giờ được củng cố thêm, chẳng khác mấy so với Ly Hợp Cảnh Bát Tầng!
Đây chính là hiệu quả từ việc tôi luyện Nguyên Khí. Việc tấn thăng đột phá có lúc không chỉ dựa vào một con đường là gia tăng năng lượng nội thể!
"Địa Ma, ngươi nói xem, nếu như ta nuốt thêm một giọt Lưu Viêm Dịch nữa, thì liệu có đột phá thẳng lên được không?" Dương Khai nóng lòng muốn thử.
Tuy có nhiều lúc Địa Ma không đáng tin cho lắm, nhưng lúc này lão lại nêu ra được một kinh nghiệm rất quý báu:
"Có lẽ cũng vô dụng thôi. Tôi luyện Nguyên Khí của Thiếu Chủ đến mức này đã là công hiệu lớn nhất của loại Thiên Tài Địa Bảo này rồi. Thứ này không phải cứ dùng càng nhiều thì càng tốt, muốn tôi luyện nữa thì chỉ còn cách tìm một bảo bối đẳng cấp cao hơn thôi."
"Ta cũng thấy vậy."
Dương Khai từ bỏ ý định, cẩn trọng cất lọ nhỏ vào Túi Càn Khôn.
Không rõ người của Cửu Tinh Kiếm Phái lấy đâu ra thứ Lưu Viêm Dịch này. Tề Kiếm Tinh còn có mấy giọt, vậy Võ Thừa Nghi thì thế nào? Chỉ e hắn còn có nhiều hơn thế nữa.
Nghĩ đến đấy, Dương Khai cười lạnh.
Võ Thừa Nghi cử Tề Kiếm Tinh truy sát hắn, Dương Khai nào chịu bỏ qua? Thù hận đã có từ trước, cộng thêm trên người đối phương còn có trọng bảo, Dương Khai không để mắt đến hắn mới là lạ.
Song, tên Võ Thừa Nghi này lại quá mạnh, hơn nữa y còn là thủ lĩnh tạm thời của đám Võ Giả đó. Nếu muốn nhào vào cấu xé y, chắc chắn chẳng phải dễ. Việc này chỉ có thể từ từ tính kế.
Suy nghĩ xong xuôi, Dương Khai phá quan trở ra ngoài.
Liên tiếp trong một tháng, Dương Khai chuyên tâm săn giết Yêu Thú ở Dị Địa. Trong cả một tháng lang bạt này, hắn lại chẳng gặp được bất kỳ ai, còn lượng Yêu Thú tìm được thì càng ngày càng ít. Xem ra quả đúng như những gì mà Trần Học Thư đã nói với mình ngày đó, hầu hết Yêu Thú ở Dị Địa này đã bị người của Thiên Lang Quốc thâu tóm rồi.